Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

Cầu cá Cái Vồn.

                        Một loại "Cầu tiêu lộ thiên ' trên sông nước người ta thường gặp ở nhiều nơi trên miền tây VN.
Quận Cái Vồn thuộc về  tỉnh  Vĩnh Long trước 1975,cũng là phía bên nầy của bắc Cần Thơ.
Vốn là một thị trấn nhộn nhịp của quốc lộ 4 từ Saigon  qua Cần Thơ,Chương Thiện,Sóc Trăng,Bạc Liêu và Cà Mau.
 Sau nầy,khi hai tỉnh Vĩnh Long với Trà Vinh bị xáp nhập lại làm một , là Cửu Long thì quân lỵ Cái Vồn,đất dụng võ của tướng Ba Cụt năm xưa,bị đổi tên  huyện Bình Minh.
 Nằm không xa quốc lộ là văn phòng  công an của Ủy ban nhân dân thị trấn Cái Vồn .
 Từ nơi công an cho đến trại giam chỉ cách một cái mương lớn bề ngang cỡ năm mét dài cũng cùng kích thước.
 Nơi sâu nhất của cái mương , vào lúc nước lớn nhất của con rạch , cũng cao tới ngang ngực của một người có chiều cao trung bình.
  Gần đầu mương ,người ta đấp đất làm lối đi.Phía dưới,một ống cống để nước luân lưu ra vào lúc thủy triều lên xuống.
 Mương hay con rạch để chỉ về vũng nước lớn khi đầy khi cạn tùy theo con nước lớn hay ròng tiếng nào cũng đúng.
 Cặp theo bờ mương phía bên nầy là sáu phòng giam.
 Phòng giam số 6 nằm cuối dãy .Kế phòng 1 là đường đi ra phía sau để tù nhân được làm vệ sinh cá nhân vào mỗi sáng.
 Ngay lối đi khá rộng bề ngang  nầy ,không biết từ lúc ở nào ,đã có một tù nhân bị còng hai chân nằm mẹp dưới nền đất,kế bên là hai cái gáo dừa dùng để chứa nước uống,đựng thức ăn.Tù nhân tóc râu chắc phải lâu lắm rồi không được cạo ,hớt.
 Mấy tù nhân ở  thâm niên  cho biết người ấy là một thợ hớt tóc dạo ở chốn thôn quê,có giấy phép hành nghề hẳn hòi chẳng may đi lạc từ địa phận xã nầy qua xã khác nên bị giam, vì chính quyền nghi ngờ  là CIA của "đế quốc Mỹ" cài lại  do thám.
  Mưa to,gió lớn hay nóng chảy mồ hôi,người thợ hớt tóc ấy vẫn giữ yên vi trí một mình một cõi.
 Bắt đầu từ phòng một tới ba  là  nhà bếp.
 Đây là nơi chốn "quyền lực" của nhà tù,chỉ sau công an mà thôi.
 Ngà là tên của phạm nhân vừa tính toán mua gì cho tù ăn,vừa đi chợ,vừa nấu cơm  canh cho hơn một trăm miệng ăn.
 Trách nhiệm với cơm nước,Ngà còn nhận mua giúp những thứ cần thiết cho các bạn đồng cảnh ngộ.
 Phụ tá cho Ngà còn có hai hoặc ba tù nhân khác được theo ra ngoài để hưởng vài tiếng đồng hồ không khí trong lành nơi chốn chợ búa.
 Tù nhân được cho biết  ,mỗi ngày được ra ngoài một lần đúng 15 phút, để vừa đi cầu,vừa tắm rửa.
 Công an trực ban sẽ mở cho "Xe lửa" ra vào ,ra lúc 7 giờ tối và 7 giờ sáng.
 "Xe lửa" là một thanh sắt dài được đút từ vách phía ngoài,chạy ngang qua hai lổ cùm có hình chữ u (giống như sắt bọc móng ngựa) đặt  nơi cổ chân trên mắt cá chân của tù nhân,nhằm mục đích kềm chân ,để họ không trốn thoát về đêm được.
 "Xe lửa" lúc vào hay ra là thời điểm hệ trọng đối với hết thảy tù nhân.
 Thọc vào mạnh hay réo ra nhanh là những cú sắt vặn vẹo kéo chằng da với thịt xương, tạo nên đau đớn bầm da, đau thấu otới  xương cho những kẻ bị còng.
 Hôm nào, viên công an trực có độ ăn nhậu sớm, xe lửa sẽ vào sớm. Sáng hôm sau sẽ  ra trễ vì ngủ quên do quá say xĩn.
 Sáu phòng giam,sẽ được ra theo thứ tự luân phiên,thí dụ hôm nay phòng một  ,ngày mai sẽ là hai.
 Trong số đó có một phòng nữ.
 Có hôm phòng  của quý bà cô được ra đầu tiên mà gặp lúc nước giựt ròng của cái mương phía trước ,nước không còn được bao nhiêu ,sau khi bị đục ngầu vì bị tắm,giặt,rửa thùng đựng phân  với nước tiểu của mấy chục người trong đêm qua.
 Nước trong vũng ,lúc ầy đã ngả sang màu đục quánh và không còn một con tép,con cá nào chịu được.
Phía sau trại giam,nơi  phải đi ngang qua ông thợ hớt tóc mang cái tội CIA trên trời chụp xuống là cầu tiêu...cá .
 Mà cá lúc ấy không có con nào.
 Các tù nhân trưởng tràng cho biết rằng trước đây công an huyện có nuôi  cá tra bằng  phân tù để đến khi cá lớn lên,thu hoạch để  cải thiện   bửa ăn của họ.
 Thế nhưng,mấy lúc cần mồi nhậu,các viên công an đã bắt  hết để đánh chén.
 Cho nên ,cầu đã không còn cá tra,cá vồ gì nữa hết.
 Cả ao giờ không còn nước mà chỉ toàn phân tù từng ngày dâng cao lên tới quá khỏi rún với đầy những dòi tửa,ruồi xanh,ruồi lằn hôi thối .
 Trại giam,tới lúc thấy cần phải giải quyết vấn đề lớn nầy.
 Ngoài phòng giam nữ,với nhà bếp các phòng giam khác nội trong một ngày phải thay nhau xuống "hiện trường" (theo tiếng của họ nói !) dùng tay không mà cào,móc,hốt quăng.thẫy lên bờ.
 Nhóm khác ở trên cũng bằng ...bàn tay ta làm nên tất cả !!(Cũng lại tiếng của người miệt ngoài đem đến.)cùng nhau ban trải cho đều ra.
 Có tin cho biết,công an huyện sẽ thả cá giống xuống sau khi lòng của hồ cá  sâu xuống, chứa được nhiều nước hơn.
Phạm huỳnh Ngân.

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018

Đủa dùng một lần...



Đã có không ít nhà hàng ăn  mang những đôi đùa làm bằng gổ được cho vô bao giấy hẳn hòi để cho thực khách dùng  gắp thức ăn.

 Hầu như rất đông người dùng những đôi  đủa ấy đều hài lòng,vì cặp đùa màu trắng trông sạch sẽ ấy ,lại được cẩn thận bọc phía ngoài bằng bao giấy có nhãn hiệu bằng Hoa ngữ,  còn bên kia của bọc gồm những giòng Anh ngữ kèm với hình  ảnh chỉ dẫn cách thức cầm cùng xử dụng đủa nữa.
 Đủa được làm từ Hoa lục rồi xuất cảng ra khắp nơi trên thế giới để đáp ứng nhu cầu tiêu dùng ,bởi mỗi đôi đủa trong bọc giấy nầy đều có tuổi thọ rất ngắn.
 Tối đa cỡ ba tiếng đồng hồ.Nghĩa là sau một bửa ăn ,rồi nó bị vất không thương tiếc mà cũng không có chuyện tái sinh ,và cũng ít khi có ai  dùng lại.
 Nước Tàu cung cấp lượng đủa được tính thành con số mấy trăm triệu đôi đủa dùng một lần nầy  cho cả năm châu ,bốn biển ,lẽ đương nhiên phải qua những giai đoạn bằng máy móc.
 Nhưng,có một giai đoạn,là đoạn chót máy móc không làm được.Cho dù có người điều khiền .
 Đó là lúc đôi đủa gổ được cho vào bao !
                                                     ***&;&;&;&;***
Kể từ khi chủ tịch Trung Cộng lúc bấy giờ là Giang trạch Dân ra lệnh đặt Pháp luân công,một phương pháp tu tập thân tâm để cho cuộc sống an lành hơn,ít bệnh tật hơn cùng với phương châm là :Chân -Thiện -Nhẫn ra ngoài vòng pháp luật.
 Thế là,bất kể nam nữ,già trẻ đều bị công an của xứ nầy ngày đêm săn lùng bắt bớ.
 Con số hàng triệu môn đệ Pháp luân công của ông Lý hồng Chí cùng hàng chục triệu tù nhân lao cải khác trên khắp nước Tầu rộng lớn đã phải cật lực làm việc ngày đêm để làm ra mọi thứ phải cần tới bàn tay con người.
 Đây là lý do chính là ,tại sao hàng hóa,sản phẩm xuất xứ Made in China hay Product of China lại có cái giá rẻ so với các quốc gia khác.
          Nhiều nữ tu Pháp luân công  sau khi bị bắt,bị tra khảo rồi bị làm tù nhân lao cải sau thời gian có người đút lót,có người đào thoát hoặc vì bệnh tật gần chết được thả về,họ đã cho nhiều người biết ở nơi chốn thâm sâu trong lòng chế độ CS Tầu.
 Ở nơi chốn ấy,tù nhân  chỉ biết làm và làm theo "tiêu chuẩn" của mỗi trại giam đặt ra và hầu hết không nhẹ mà chỉ nặng với ngày càng nặng hơn,khó hơn.
 Đặc biệt,theo lời thuật của đa số  nữ tù là vấn đề vệ sinh rất tồi tệ.
 Tù nhân rất ít được tắm và đây là lý do sinh ra nhiều thứ bệnh,nhất là bệnh ngoài da.Hầu hết là ngứa rồi sinh ghẻ lở.
 Những nữ tù chịu nhiều khó khăn,hôi hám ,trong những lúc bị hành kinh .
 Họ vẫn phải làm việc liên tục với sự thúc hối của những "quản  giáo" luôn đặt những chỉ tiêu để tù nhân làm đến độ hụt hơi rồi ngả gục.
                                                     ***&;&;&;***
  Những đôi đủa đã được hầu hết nữ tù nhân Pháp luân công dùng bàn tay trần của họ cho vào bao giấy rồi đến giai đoạn chót là máy sẽ ra keo dán lại.
 Những nạn nhân kể rằng ,ngón với bàn tay của họ suốt trong thời gian làm lụng ấy không bao giờ được lành cùng ngưng tươm mủ,chảy máu.
 Họ không được phân phát bao tay để làm công việc vừa kể trên.
Chúng ta cứ ngỡ những nhà hàng ăn đã tôn trọng khách hàng kỳ lưỡng  đến độ không ngại tốn kém mua đủa về để dùng một lần rồi vất.
 Đến nỗi,hiện nay có một số nhà hàng khi khách đòi cho đôi đủa "thiệt" họ cũng không có mà đưa ra.
 Phạm huỳnh Ngân.

 

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

Nhân trước quả sau.

Trong lòng bàn tay , có nhiều loại hạt lúa giống,trong đó có hạt lúa xạ sẽ mọc lớn lên  cao thấp tùy thuộc  theo con nước.
Đây là giống lúa rất phổ biến ở vùng đồng bằng sông Cửu long trước đây.
Lại có hạt của giống Nàng thơm chỉ cho ra mùi thơm ngát lúc nồi cơm nấu vừa chín tới, khi được gieo trồng ở khu chợ Đào giáp giới với Bình Chánh-Gò Đen-Cần giuộc.
 Chỉ có thổ nhưỡng và cuộc đất vùng ấy mới cho ra bát cơm thơm lừng ,bát ngát mùi hương.
Hạt khác là giống  Thần Nông IR 8 không cần nước sâu,ở đó nước chỉ cần xăm sấp chưa đến cổ chân ở nơi như   Long An cặp theo  quốc lộ 4 hướng về miền Tây,loại lúa nầy không thể trồng ở những vùng đồng lầy,nước cao như Đồng Tháp Mười quanh năm sũng nước.
 Và sẽ còn nhiều nữa,nếu như trong lòng bàn tay ấy còn có những hạt giống khác loại .
 Rỏ là hạt giống nào sẽ  mọc lên trong điều kiện mà nó đã phát triến trước đó.
 Thí dụ cho rỏ hơn,là hạt giống gạo Nàng Thơm chợ Đào sẽ không thể nào được xạ lên mạ rồi nhổ lên rồi cấy xuống ở một vùng nào của Sa đéc rồi cuối cùng cho ra những hạt gao thơm trắng tinh như gạo nàng Thơm chợ Đào được.
 Chuyện ấy ,hoàn toàn không có !
 Lý do dễ hiểu cũng như rất khoa học là di truyền hay gene ,nôm na là giống.
 Đó là chỉ  là vài thí dụ cho hàng chục giống lúa ,sau đó thành gạo mà hơn phân nửa nhân loại đang sống nhờ vào nó.
 Điều dẫn giải trên đây rất dễ hiểu kèm theo tính cách rất khoa học mà bất cứ người nào có trình độ thấp nhất cũng có thể hiểu được.
 Nếu cần,thêm một thí dụ nữa.
 Một hột của trái Sầu riêng gieo xuống đất không thể nào mọc lên trái Măng cụt được.
 Hoàn toàn không.
 Vậy,nếu như thuyết nhân quả của nhà Phật "Chủng đậu đắc đậu" đã được đưa ra (Có chứng minh được)từ gần ba ngàn năm qua ,cho tới hôm nay có thể chứng nghiệm và vẫn còn tiếp tục còn có giá trị .
 "Nó" có giá trị và gần như tuyệt đối là vì chưa hay không có một lập thuyết nào khác chứng minh ngược lại được,rằng  có hạt Khổ qua mọc lên cây...Chanh !
 Đi sâu vào "Nhân-Quả" tức là "Hột nào (cho lên) cây ấy".
 Điều đó sẽ làm cho,một số đông trong chúng ta giựt mình.
Bởi nhân và quả nó phải có điều kiện để phát sinh,để nẩy nở,để đơm hoa nở (hạt) trái.
Đất-nước-ánh sáng là ba điều kiện tất yếu cho mầm sống,cho vươn lên và cho tác phát.
                                                      ****
 Chúng ta đang ở trong quả địa cầu có đủ mọi trạng thái :- Nóng,lạnh ,mưa nắng,hạn hán,ngập lụt,giông bão,khô cằn,nóng như núi lửa,lạnh như Nam Bắc cực.sâu như đáy biển ở Mindanao ,cao như đỉnh Everest ở Hymalaya,sa mạc mênh mông như Sahara ở Phi Châu,đất nước nhỏ xíu như tiểu quốc Monaco....
 Cho dù bất luân nơi nào trên trái đất nầy ,chúng ta vẫn luôn và thường xuyên bị chi phối bởi những hiện tượng thiên nhiên của trái đất  lên thân xác tứ đại hiện hữu mà chúng ta đang mang,đang có.
 Tỏ rỏ hơn,cho dù đó là người giàu  sang chất ngất hay nghèo mạt rệp  anh/chị ta vẫn phải bị lạnh khi ở Bắc cực hay nóng chảy mở lúc đến Phi Châu.
 Điều kiện khí hậu của hành tinh nầy chi phối không chừa bất cứ ai ,dù sang giàu hay nghèo khó,dù da trắng hay da vàng !
 Và nếu như không có cách nào phản bác lại những điều nêu trên,e rằng chúng ta khó có cách nào cãi lý lại là không có vấn đề nhân và quả ;nóng và lạnh vẫn đang chi phối đến từng mỗi một người trong chúng ta.
 Hỗng phải mới đây,bây giờ hay thì tương lai.
 Nếu cần ,chúng ta làm lại một thí nghiệm khác để trắc nghiệm  lại coi định luật nhân và quả có thật sự là đúng hay không.
 Hãy nắm một trái banh tenis mời lấy từ trong hộp ra .Ném thật mạnh vào tấm vách tường trước mặt mình :
 -Trái banh ném càng mạnh,nó sẽ dội lại nhanh hơn.
Người ta gọi đó là động lực và phản động lực hay là phản ứng dội ngược.
"Luật Nhân quả" của nhà Phật đưa ra rồi chứng minh một cách khoa học rằng những mức độ tháy được của nhân quả hay nghiệp lực là :
 Mọi hành động (Việc làm) của con người,tiên khởi  bất đầu từ "Ý nghiệp" tức từ tâm hay suy nghĩ của nhân vật đó.
 Sau khi suy nghĩ là đến "Nói ra" /Khẩu nghiệp .
Cả hai điều nầy đều hệ trọng,đều được cân bằng trước khi đi đến hành động /Làm.
 Nghĩ điều ác trong đầu,cho dù chưa nói lời ác.
 Nghĩ ,nói điều ác nhưng chưa hành động giá trị cũng như làm
 Bởi nghĩ điều ác,dù chưa làm nhưng "nó " đã tượng hình ra và trong trí óc đó ,ác đã chiếm ngự và chuẩn bị cho lời ác.
 Khi lời ác tuôn ra tạo ra hành động,ba nghiệp lực ấy sẽ đeo theo cá nhân ấy cho đến ngày lìa khỏi thế gian.
 Lẽ dĩ nhiên,luật thế gian của con người đặt ra là ,một người sẽ bị quan tòa (của loài người) quyết định là có tội sau khi anh/chị ta đã gây ra tội .
 Lập luận của nhà Phật lại có khác cõi nhân gian: Anh/Chị tự tạo ra "Nghiệp" ngay cả khi người đó có Ý-NGHĨ ám hại hay hại cho đến thân bại danh liệt hoặc táng gia bại sản người mà anh/chị ta oán ghét.
 Dẫn chứng ấy căn cứ theo khoa học và có dẫn chứng minh là có thật qua những tài liệu,sách vở .
 Và,nếu như cho rằng ,một người nào đó mồm miệng mở ra là những câu khoan hòa,dịu dàng đạo đức nhưng trong tự thâm tâm của họ chất chứa đầy những ác tâm thù hận.Chắc chắn rằng người ấy gạt gẫm được những người trần tục chân chất của cõi thế gian, nhưng người ấy không thể gạt hay qua mắt được những nghiệp lực tự có sẵn trong người anh/chị ta đang đeo bám theo từng giậy,từng phút
 Văn chương người ta n cho đó là lương tâm hay linh hồn.
 Rất tiếc.đai đa số con người không nghe theo hoặc chưa hiểu được một định nghĩa rất tinh tường,rất tỏ rỏ của Phật giáo mà cứ loanh quanh chạy theo những vọng cầu ,hoang tưởng,vô thực,mà tự chính bản thân của đức Phật Thích Ca đã quăng,đã ném đi ngay trong cái đêm  ngài đã cùng người nài ngựa ra khỏi hoàng cung lên đường tầm đạo .
 Vô thường.
 Phù du.
 Giả tạm.
Phạm huỳnh Ngân.

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2018

Chó phản chủ .

Hôm thứ tư tuần nầy,sở cảnh sát Columbus,thủ phủ của tiểu bang Ohio nước Mỹ đã có  một nhân viên công lực tên Brian Carter bị thương phải đưa đến bệnh viện sở tại điều trị,tuy chưa mất mạng nhưng cũng cần phải băng bó,vì những vết thương khá nặng.
Nhân viên cảnh sát Brian Carter cùng với bạn đồng sự (parner),chú chó giống Belgian Malinois.Cả hai vừa mới nhận huy chương khen ngợi trong tháng vừa qua.
Ngày 1 tháng chín cách đây mấy hôm,như thường lệ,cảnh sát viên Brian thực tập huấn luyện định kỳ  "nhân viên"  chó cảnh sát K.9.
 Trong lúc thực tập nhân viên K9 không biết vì lười hay chễnh mãng nên đã bị xếp rầy.
 Ngay  lập tức K.9 đã tấn công Brian,một huấn luyện viện kiêm đồng đội của nó từ khá lâu nay.
 Trong lúc nguy cấp ,cũng để bảo toàn tánh mạng cho chính mình, Officer Brian đã khai hỏa làm mất mạng một K.9 đã cùng thi hành nhiệm vụ từ khá lâu nay và cả hai đã được khen thưởng.
 Chó,vốn được đại đa số loài người từ khắp mọi nơi trên thế giới nầy cho là đó là một giống vật trung thành gần như tuyệt đối với chủ của nó.
Ngoại trừ vài trường hợp hiếm hoi là ...chó bị dí đến đường cùng thì bản năng sinh tồn bắt buộc  chó phải phản ứng lại để giữ thân,còn hai nữa là chó điên,chó dại.
 Chúng ta đã từng chứng kiến rất nhiều con chó bị chủ của nó đánh đá nặng đòn nhưng chúng vẫn không hề hờn giận,oán ghét hay bỏ chủ mà đi.
 Trong lịch sử lâu dài của nhân loại,chó cứu chủ,chó cứu người,chó thương chủ đến đổi khi chủ của nó mất, nó bỏ cả ăn uống nằm mọp cạnh hòm,cạnh mồ để chết theo người thương của nó .
 Những chuyện  về lòng trung thành của chó đã trở thành sách giáo khoa mà mỗi khi đọc lên,lúc nào sự xúc động cũng dâng cao.
 Chó có mặt nơi nào có loài người và kể cả các nơi hoang dã,nơi rừng sâu,nơi núi cao nữa. 
 Ở vùng Bắc cực với tuyết phủ quanh năm,nơi mà các phương tiện cơ giới,kể cả xe bò,xe ngựa không tới được,chó được sử dụng để kéo xe để phục vụ con người.
 Chó cũng có mặt trong văn chương từ lâu song song trong sự tiến hóa của người.
 Chó cũng không thoát khỏi kiếp nạn trong các cuộc chiến giữa con người với nhau,nhất là trong những loại chiến tranh du kích.
 Không riêng gì loài người yêu chuộng tự do căm ghét Công sản mà chó cũng oán thù cái chủ nghĩa đôc ác nầy,nếu như chúng có những cảm giác như chủ của chúng.
 Những cuộc chiến tranh gọi là "du kích" do người CS phát động luôn bắt nguồn từ chốn đồng quê và những khu vực hoang vắng.
 Chó là đối tượng đầu tiên,trong đầu óc của người CS là phải tận diệt.
 Kinh nghiệm của cuộc chiến tranh VN vừa qua,khi các lực lượng phiến loạn Việt Cộng sắp dấy loạn ở vùng nào họ (cho dù chưa kiềm soát được đi nữa) đã ra lệnh cho người dân ở vùng ấy phải diệt sạch,diệt hết những con chó vô tội.
 Không có ngoại lệ !
Bằng mọi cách những con chó thân yêu phải bị thanh toán trong lúc nước mắt chủ của nó lăn từng giọt,từng giọt.
 Không phải một ngày mà nhiều ngày sau đó.
Bởi người du kích luôn cho rằng,tiếng chó sủa trong đêm thanh vắng,lực lượng bên kia sẽ dể dàng phát giác ra họ.
  Chó đối với người Âu Mỹ được xem là người bạn thân thiết với những gia đình đông người mà cả với những người tuổi già đơn độc về lúc cuối đời nữa,là do bởi hoàn cảnh sống của xã hội,những nơi mà con cái không có thì giờ chăm sóc cha mẹ.
 Một con chó khôn ngoan,nghe được tiếng người,hiểu được ý chủ thì còn gì bằng đối với những lão ông,lão bà một thân ,một mình ra vào tới lui cả ngày mà không biết làm sao cho  hết giờ,mau tối.
 Đó,chó sẽ là người bạn chí thân để người ấy trút ra những lời thở than hay tâm sự,bất kể"người bạn" ấy có nghe hay hiểu được chút nào hôn,dù mắt lúc nào cũng liếc theo,tai có đôi khi giựt nhè nhẹ như ra điều quan tâm theo dõi !
 Nước Pháp có một nghĩa địa dành riêng cho chó.
 Có đủ "thành phần" chó an nghỉ nơi đây.
 Chó nhà binh, với huy chương cùng những bản tuyên dương công trạng,có cấp bậc hẳn hòi.
 Chó thường dân cũng  không kém công trạng phò nguy ,cứu khổ cho người.
 Dĩ nhiên,hoa tươi,hoa khô lúc nào cũng có cho những con chó ngoại hạng lẫn tầm thường trong nghĩa địa nầy.
 Chưa biết lý do nào  dẫn đến cú đổ quạu rồi tấn công của chó cảnh sát K.9 đến với Brian.Nhưng cái chết của "nhân viên công lực"chó , với nhiều thành tích nầy đã làm cho sở cảnh sát Columbus phải buồn lòng không ít.
 Điều bất ngờ về hiện tượng "Chó phản chủ" nầy ,cho dù đầy nghịch lý từ trước đến nay về sự trung thành của loài chó,và,chính điều ấy mới củng cố rằng thuyết tương đối vẫn đúng.

 Nghĩa là ,trên cõi đời không có gì là một trăm phần trăm đúng hết.Phải có ít nhiều sai lệch,trật vuột.
 Nếu vậy,con chó mà còn phản chủ của nó.
 Xin được lập lại :Đó là chuyện hiếm-Rất hiếm.
 Mà còn sảy ra !!
 Thì tại sao...(rất logic) loài người,đặc biệt là những người Cộng sản như Việt Cộng,vốn có truyền thống phản phúc....cầm canh mà cứ lại khư khư trung thành với cái đám Trung Cộng gian tham,ngang ngược đang bị cả thế giới văn minh nầy khinh khi,phỉ nhổ kia vậy.
Phạm huỳnh Ngân.






Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

Một tiểu thơ, hai tiểu tăng.

Thôn Giang Lâm , trong ngôi chùa cổ xưa  có vị sư trụ trì cùng với hai chú tiểu.Một 15 ,một 14 tuổi thế tục.Thầy trò,huynh đệ sinh hoạt hằng ngày công phu, kinh kệ đầu hôm,sớm mai đều đặn không hề khinh xuất.
 Tháng sáu mưa dầm.
 Những cơn mưa thi nhau trút nước , kèm với đợt thủy triều  tới sớm.
 Nhà của một thiện nam cuối thôn,sau mấy trận mưa giông bị tróc nóc với hơn chục tấm lá chầm mục đã hùa theo cơn gió rời mái ,xa nhà,vốn đã ọp ẹp từ lâu.
 Sư phụ trụ trì hay được tin, gọi hai chú tiểu đến căn dặn mọi chuyện cần kíp phải làm , hầu giúp cho lão ông lợp lại mấy tấm lá chầm cho kín mái  của  ông lão tuổi đã già, sức yếu .
 Dụng cụ,vật liệu sữa chửa đã được ba thầy trò sắp sẵn,chỉ chờ lúc rời mái chùa cổ kính nhắm hướng cuối thôn trực chỉ.
Lai thêm dăm ba câu nhắc nhở,Thiện Căn,Thiện Tâm huynh trước , đệ sau,rồi cả hai cùng bái biệt thầy thẳng tiến lên đường.
 Đường xá trơn trợt kèm theo túi nặng trên vai , nên việc di chuyển của cả hai không nhanh như mong muốn được.
 Quá Ngọ một lúc,trời lại vần vũ với mây đen  kéo tới từ  hướng chân trời xa.
 Khoảng  hơn ba giờ chiều,Thiện Căn,Thiện Tâm đã đến đoạn đường dọc theo cạnh bìa rừng ,phía bên kia là con sông nước cuồn cuộn chảy.
 Giữa con đường vốn đã hẹp lại bị cả một đoạn dài khoảng năm thước bị ngập nước.
 Chú tiểu Thiện Căn đặt túi nặng xuống lần dò sang qua đầu vũng nước ngập xong trở lại để hai huynh đệ cùng mang vác đồ đạc dụng cụ sang.
  Cùng ì ạch với nước đục  bùn sình,còn cở phân nửa đoạn đường,cả hai nhìn lên phía bên kia bổng bắt gặp một nữ nhi,mặt hoa da phấn đang dè dặt lần chân bước  đến.
 Hai tiểu tăng,không hẹn mà cùng chắp tay,cúi đầu bằng câu A di đà Phật.
 Thiếu nữ hay tiểu thơ , chắc cũng không sai, dừng chân  chấp tay đáp lễ.
 Đợi cho hai chú tiểu trèo lên được mé bờ của đoạn đường ngập nước,vị tiểu thơ kia mới tự giới thiệu về gia thế cùng ước muốn của mình :
 -Thưa hai sư phụ,đệ tử đây là thứ nữ của Ngô viên ngoại ở cuối thôn.Hôm nay, có việc khẩn cấp đến chợ huyện mà giờ nầy trời đã muốn sụp tối  rồi , mà đường thì hãy còn xa.

Ngặt nữa  ! Cả hai tì nữ theo hầu, đứa ốm,đứa bận việc quan gia nên tôi phải đi một mình.
 Tôi chưa hề biết xuống mương lội nước,nên dám nào nhờ hai vị sư phụ làm ơn giúp dùm cho tôi qua được đoạn đường ngập nước nầy hay không ?
 Thiện Căn ,giờ mới ngước  lên nhìn mặt vị nữ nhi mà từ nãy giờ chỉ nghe qua tiếng nói.
 Đây quả là một sự việc sảy ra ngoài dự liệu,kể cả sư phụ của mình nữa.Trong thoáng suy nghĩ,vị huynh trưởng chợt nhớ câu :" Nam nữ thọ thọ bất tương thân" của thầy dạy năm xưa,rằng là nam và nữ thường đã là không thể va chạm vào nhau được ,huống hồ mình đây,đường đường là một tiểu tăng quyết chí thí phát quy-y, nhất tâm theo 
Phật,thì làm sao mà dìu dắt nhau qua vũng lầy nầy được ? 
 -A di đà Phật !
Ngô tiểu thư mừng rơn,miệng cười,tay xá :
 -Đệ tử cám ơn sư phụ mở lương từ bi !
 -À..à không..không được  đâu  tiểu cô nương ,chúng tôi là người xuất gia,đã ly gia cắt ái, lại nữa nam với nữ khó mà làm sao va chạm .Nếu muốn qua được khúc đường nầy,theo như cô nương đây nói thì những kẻ tu hành như huynh đệ chúng tôi đây bắt buộc phải có cầm nắm tay nhau,tôi e rằng đây là điều trái luật của cả chốn thiền môn lẫn luật trần thế.
 Đúng lúc đó,một ngón tay khều nhẹ vào vị sư huynh,là Thiện Tâm.
 Thiện Tâm xá tiểu thư kia một lần nữa rồi quây qua Thiện Căn:
 -Thiện huynh à,cứu giúp người trong cơn nguy ngặt theo như sư phụ đã dạy,mà  đệ đã  hiểu,đây là việc phải làm. Như cô nương trong tình cảnh nầy ,mình chỉ dắt cô ấy qua vũng nước  thôi,thì đâu có gì mà sai quấy với giáo lý của đức Phật đâu  ?
 Thiện Căn,sau cú nhíu mày như ngầm răn dạy Thiện Tâm :
 -Huynh nói là không,nếu như đệ cố cải lời huynh ,đệ sẽ chịu sự quở mắng của sư phụ thì hãy ráng mà chịu.
 Thiện Tâm tần ngần khá lâu trong khoảnh khắc đó.
Mây đen lẫn giông gió kèm theo sấm gầm  đồng loạt kéo đến càng lúc càng nhanh.
Tiểu thư vốn sống trong giàu sang ,nhung lụa với chung quanh là người hầu,kẻ hạ , ắt hẳn chưa kinh qua những tình cảnh...khó khăn như thế nầy , nên nhớn nhác  đưa những ánh mắt tha thiết khẩn cầu hết từ huynh , tới đệ.
 Cuối cùng,tiểu thư họ Ngô nhìn sâu vào đáy mắt,bạo dạn hai tay  nắm chặt lấy tiểu đệ Thiện Tâm,như biết chắc,nhất định đây phải là cái phao mà  cô ta có thể đặt hoàn toàn tin cậy vào được.
 Xin tiểu sư phụ ra lượng từ bi mà giúp cho tôi.
Không chờ đến hai lần cầu khẩn,Thiện Tâm tự đưa ra một quyết định chưa biết lành dữ thể nào,rằng là bằng lòng giúp đở cho kẻ lở đường.
 Như để chứng minh sự ngay thẳng tự thâm tâm của mình,Thiện Tâm nói lớn rồi cùng nhìn sư huynh của mình lẫn cô gái kia:
 -A di đà Phật,tiểu tăng nguyện đưa cô nương đây sang phía bên kia.Xin cô nương đứng phía sau lưng với hai tay vịn chặt trên vai của tiểu tăng.
 Tiểu thư lòng mừng vô hạn.
 Thiện Căn buột lòng phải chấp thuận, song xem chừng trong lòng cũng còn điều gì bất ổn .
 Kẻ trước,người sau dắt nhau qua một đoạn đường mà vào mùa nắng ráo chỉ là cái trũng ,chổ sâu nhất độ chừng nửa thước.
 Trời gần như tối sầm,sau tia chớp sáng lòe,tiếng sấm vang động như chực xe nát cả bầu trời.
 Giật mình rồi gần như hoảng loạn Ngô tiểu thư loạng choạng trợt chân ngả bổ vào Thiện Tâm cũng cùng ngay cái lúc viên tiểu tăng chỉ kịp xoay người lại ôm chầm để cô nầy không phải ngả vào vũng nước.
 Những diễn biến tích tắc trong cơn sấm sét vào cái  buổi chiều,giữa một bên là rừng,bên là sông ấy không hề xót một mảy may nào qua sự quan sát cặn kẻ, tinh tường của Thiện Căn.
                                          ***
 Thiếu nữ hết lời cảm tạ hai vị ân sư, tiếp tục lên đường với tấm lòng tràn đầy thanh thản,rằng ở cõi trần gian có trăm điều tốt đẹp để xem,có ngàn điều thánh thiện để làm.
 Hai tiểu tăng nối tiếp đoạn đường còn lại với hai tâm trạng khác biệt.
 Một thảnh thơi.
 Một u-ám,nặng nề như bầu trời đầy  mây đen nặng nước với những âm vang của tiếng  sấm đang âm thầm ngày càng lớn dần,lớn dần choán đầy,chiếm hết lồng ngực,trái tim của tiểu tăng huynh trưởng.
 Cho đến khi còn cách nhà của lão ông không xa,huynh lên tiếng:
-Đệ không xong rồi,huynh sẽ bạch với sư phụ để người tống xuất đệ trở về thế gian trần tục,vì đệ đã ôm vị tiểu thư ấy,lúc nãy khi trời gầm.
 Thiện Tâm,im lặng khá lâu ,sau khi một lần nữa chấp tay kêu to danh hiệu A di Đà Phật rồi mới chậm rãi bộc bạch :
 -Sư huynh ! Đệ đã buông vị tiểu thư ấy xuống từ lâu rồi.Sao sư huynh cứ mãi giữ lấy cô ấy hoài vậy ?
***Trên đây là một công án thiền đã được phổ biến rộng với rất nhiều độc giả ái mộ.
**PHN, chỉ trích có một câu cuối của vị sư đệ, nhằm chỉ để trả lời vị sư huynh,rồi ...thêu dệt thêm thành một câu chuyện,thế thôi !.
*Tên ,địa danh,sự việc đều được đặt ra, chỉ để  phóng tác bởi Phạm huỳnh Ngân.







Hoa Sen.
Tự nó đã có,đã tỏa ra giá trị không thể nào bài bác được.

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

Cộng còn, nước mất .

Quan niệm thông thường của nhân loại về tội là hề ai làm lổi,gây tội thì cá nhân người ấy lãnh lấy hậu quả của sự trừng phạt bởi luật lệ của nơi chốn mà đương sự đã gây ra,tạo nên.
 Điều ầy đúng với đa số các quốc gia văn minh và ở các nơi trình độ dân trí cao.
 Việt nam mình,cho đến bây giờ ngoài cá nhân của người phạm pháp,theo cái cách gán ghép của chế độ,cho đến sau khi thọ án được thả về với gia đình cũng không được yên thân.

Cựu tù nhân ấy phải sống trong e-dè,rụt rè sợ hãi đối với công an phường xả,công an khu vực và cả tổ phó an ninh khu phó nữa.Người ấy sẽ bị theo dõi,bị cản trở ,ngăn chận công ăn việc làm xứng đáng với khả năng của họ.
Bạn bè,thân quyến của họ bị chận hỏi,hạch sách nếu dám cả gan giao tiếp với họ.
 Ngay cả cái gọi là "nghĩa vụ quân sự" của chế độ,khi một thanh niên bị gọi ra trình diện để thi hành bổn phân công dân.Nếu vì lý do nào đó người có tên trong danh sách không đến phường theo lệnh gọi,gia đình người ấy,trước hết là cha hoặc mẹ của đương sự sẽ bị lôi lên phường (xã) nhốt ở đó chờ cho đến khi nào kẻ trốn lánh kia...lòi ra nạp mạng thì gia đình của anh ta mới được  yên thân.
 Không phải chỉ có cha mẹ bị liên lụy vì có con muốn lánh đi lính tráng mà hầu hết những bậc sanh thành có con cái lỡ dám cãi cọ,thách thức chế độ cầm quyền ,lẽ đương nhiên là bản thân họ bị cầm tù,cha mẹ họ bị lôi lên phương xã hạch sách,đe dọa rồi có khi con cái của họ cũng không được an thân để học hành.
 Nhỏ mọn,ti tiện, hành xữ nhỏ nhen không xứng đáng với hai chữ cầm quyền,mà chỉ là cái cách của ba loài người trong giới giang hồ hạ cấp.
 Xa rồi lên cao hơn nữa là chủ trương phân chia để rồi tạo phân biệt,hận thù giai cấp.
 Cả miền Bắc VN khi lọt vào tay VC ,rồi đến miền Nam sau ngày 30 tháng Tư/75 chủ trương phân biệt phe "Ta" với "Ngụy" nó mới hiển hiện rồi lớn dần đến mức độ toàn diện và giờ đây không còn có phương cách nào hàn gắn,ráp nối tình-tự giữa hai bờ quốc-cộng lại được.
 Bằng chứng tỏ rỏ nhất chứng tỏ cho sự nhỏ nhen hạ tiện của phe được cuộc là ...đuổi tận những thương phế binh đang nằm điều trị  ở tổng y viện Cộng Hòa phải lập tức ra khỏi nơi nầy trước 6 giờ chiều ngày 30 tháng tư 75,bất kể trường hợp thương tích ngặt nghèo đến độ nào.
 Thứ nữa,những nấm mộ của 16 ngàn tử sĩ của QL.VNCH,dù mới hôm qua hay lâu năm cũng phải di dời,khai quật.
 Đó là chưa nói nhà cầm quyền ở địa phương đó còn làm lơ,mặc nhiên xúi giục cho đám gian tham lấn đất,đào mồ.
 Truyền thống cao đẹp của người Việt mình là tôn trọng người quá cố.
 Từ nơi đây,chúng ta đã  thấy câu mạng người là quý đã sai hoàn toàn trong suy nghĩ của những người CS.
 Họ biết quý trọng bản thân,gia đình và cái đảng của họ.
 Điều nầy làm nâng lên cao thêm nhiều mức nữa chủ nghĩa ích kỷ đã trở thành quốc sách,khi kế hoạch lập sân mả cho gia đình và bản thân của các thành phần đè đầu cưỡi cổ dân Việt mình từ bấy lâu nay.
 Đương nhiên ,đó sẽ là những khoản tiền từ sưu cao,thuế nặng,tiền từ máu mủ xương thịt của đại đa số dân đen nghèo nàn ,khốn khó.
 Thật khó kềm lại dăm ba lời nguyền rủa gởi tới lũ người khi sống thì ăn tận ăn tuyệt của cải tài sản của dân lành;cho đến sắp chết cũng lại muốn đám dân khố rách áo ôm kia è cổ ra chung tiền để chúng mua hòm rương cao cấp rồi lại mồ mả cao sang !
 Một câu khá hay trong kinh Dịch đã chí lý từ xa xưa:-"Cùng tắc biến,biến tắc thông,thông tắc cữu."
 Ngay giờ phút nầy đây,nước Việt Nam từ giáo dục suy đồi hết phương cứu chữa,đến binh bị quốc phòng đã bị trói tay không thể nhúc nhích vì bị giặc Tầu khống chế,hiềm họa đất nước mến yêu lọt vào tay kẻ thù truyền kiếp ngày càng hiển lộ,bộ máy cầm quyền không lo kế sách sao cho dân giàu nước mạnh mà chỉ bầy mưu lập kế thanh trừng,giàng quyền đoạt lợi cho mình ,cho phe đảng mình...
 Và hơn hết thẩy,bọn cầm quyền ngay càng khi thị,ngày càng xem người dân vừa là công cụ tay sai và là kẻ thù cần phải triệt hạ bằng bất cứ giá nàn nếu như họ dám "cả gan" tố cáo Việt gian bán nước, giặc Tầu cướp nước !
 Giờ đây,bạo quyền nhìn đâu cũng thấy nhan nhản thấp thoáng bóng dáng kẻ thù,thế lực thù địch và ...bọn xấu !
 Giống như một người kia vô ý bốc phải phân thối,đang lúc ngứa lổ mũi ,thò vào móc.
 Đi đến nơi nào cũng cằn nhằn rằng ,sao nơi nào cũng thối hết vậy !
Tầm-Nã.
Quốc hận 2018.



Một công an của CSVN đạp lên đầu một phụ nữ Việt.

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

Nước cạn giòng,dân khô máu .

Nước ,nếu chỉ có nột chữ đứng một mình như vậy  trong Việt ngữ,người đọc sẽ không hiểu là chữ hay tiếng ấy muốn nói về cái gì.
 Nước ,nếu thêm chữ đất phía trước ai cũng ngay lập tức hiểu ra là xứ sở,quốc gia ,giang-sơn là quê hương bản quán,là một vùng đất ở đó có nhiều người cùng màu da,cùng tiếng nói cùng phong tục tạp quán hợp quần với nhau sinh sống từ đời nầy qua kiếp khác.
 Nước ,nếu kèm theo là nước biển,nước ngọt,nước lợ,nước phèn,nước ngọt thì ai cũng hiểu đó là nước dùng để uống,để tiêu dùng.
Nhiều nhất là nước biển.Hầu hết đều mặn nhưng nồng độ mặn nhiều ,ít khác nhau.Nhiều biển có độ mặn khi người không biết bơi rớt xuống sẽ ...chết chìm.
 Những biển ở vùng Trung Đông, nước mặn đến độ có thể "nâng" con người nổi trên mặt nước được.
 Nước biển ở vùng bắc bán cầu như Nga,Alaska,các nước ở khu vực bắc Âu như Phần Lan,Đan Mạch,Thụy Điển...nước biển lạnh như nước đá vừa mới tan ra.
 Ngay ở Mỹ quốc,nước biển ở San Francisco vẫn lạnh đến chết người trong một thời gian ngắn được.
 Đó là lý do tai sao mấy tay chán sống lần mò gần chân cầu Golden Gate ôm đá tuột càng xuống nước chỉ trong một lúc chừng 15 phút, nếu không có ai phát giác thì vẫn ...qua đời như không.
 Nước biển gần đường xích đạo thì ấm áp,người ta có thể sinh hoạt hay tắm táp dưới nước năm ba tiếng đồng hồ là thường.
 Nước đứng thứ nhì về số lương  là những con sông trên thế giới .Đây chính là nguồn gốc của sự sống cho người,thú vật,cây cối trên mặt đất.
 Nước ngọt.
(Có lẽ tiếng nầy người xưa dùng để chỉ về loại nước không mặn như nước biển.).
Thật ra,nước sông,nước hồ,nước giếng,nước suối,nước mưa không hề ngọt như tiếng nói để mô tả mà loài  người đã đặt để cho nó.
 Đó là nước không có mùi ,có khi trong vắt như thủy tinh,có khi đục ngầu như nước của con sông Cửu Long hay sông Hồng.
 Ngay cả trong một khu vực nước của các con sông đều có giá trị sử dụng để uống,cho tưới tiêu nhưng màu của nước khác nhau.Chẳng hạn như con sông Vàm Cỏ,sông Đồng Nai,sông Hương ở miền trung VN nước trong,ngược lại hai con sông lớn là Tiền và Hậu thì đục ngầu quanh năm mãn mùa.
 Cũng nhờ đục đậm phù sa đó cho nên lúa gạo,cây trái được trồng trọt ở khu vực rộng lớn nầy cho lúa gạo có thời cung cấp đủ cho toàn quốc.
 Ba nước thừa hưởng ân sủng của thiên nhiên từ con sông có tên tuổi cùng với chiều dài hơn nhiều  con sông khác.
 Sông Cửu Long (Mekong),phát nguồn từ cao nguyên Tây Tạng đã mang sự sống cho Laos-Cambodia và Việt Nam từ thủa xa xưa.
 Khu vực đồng bằng sông Cửu đã có một thời trù phú nhờ những con sông,rạch lớn nhỏ chi chít có ở nhiều nơi,khắp chốn.
 Con sông dài hiền lành ấy giờ đây không còn bình an xuôi chảy nữa.Trung Cộng là quốc gia ở thượng nguồn nầy đã ra tay đắp sáu đập để dành phần quan trọng số nước cho họ.
 Lượng nước nay khi đến Việt Nam chằng còn là bao,sau khi bị nước Laos ngăn thêm một đập thủy điện nữa !
 Ngư dân sống bằng nghề  chài lưới cá nước ngọt giờ đây không còn cá tôm gì để bắt nữa.
Tonle Sáp là một hồ lớn của Campuchea,đã có lúc được gọi là biển Hồ vì sức chứa  của nó khi những cơn mưa dầm đổ xuống.
 Nơi đây từ bao thế hệ qua,người Việt tha hương đã quây quần sinh sống nhờ nghề chài lưới.
 Hồ nầy là nạn nhân đầu tiên và hiện đã chết khô vì không có nước.
 Đa số người Việt ở đây giờ bị trống chân bị cưỡng bách hồi hương hoặc lên bờ tìm phương lây lất nơi xứ lạ quê người với đầy bất trắc.
  Nước mặn đã tràn vào sâu nội địa của những khu vực nước ngọt quanh năm như Long Xuyên,Sa đéc,Vĩnh Long...đất đai nứt nẻ vì hạn hán nhân tạo.Nhiều loại cây ăn trái đã chết vì thiếu nước ngọt.Lúa thóc đã bị ảnh hưởng trầm trọng.
 Đời sống của ngư dân ở miền Tây xem như đã cáo chung,giờ đây cũng trừng bước đến với nông dân,những người chân lấm tay bùn vốn phó thác vận mệnh nơi thiên nhiên,giờ đây lại bị một thế lực ác độc hung hiểm hơn thiên nhiên rất nhiều lần ra tay hành hạ..
 Con người !
Giờ đây,từ thượng nguồn sông Cửu-Long,nhà cầm quyền nước Tầu muốn cho khu vực đồng bằng nầy hạn hán hay ngập lụt chỉ bằng những cái bấm nút ngăn hay xả đập..

 Sự sống hay chết của một  đất nước tùy thuộc vào ngoại bang với sự thờ ơ đến độ làm cho những ai hằng quan tâm đến an nguy của đất nước, phải đặt câu hỏi rằng,có phải đám người cầm quyền ở Hà Nội nhất quyết bán nước cho kỳ được chăng ?
 Nước dùng hay nước uống  tối cần thiết cho loài người đến như thế,cho nên,từ xa xưa tổ tiên mình rất cẩn thận trong ngôn từ để nói , để chỉ về nước :
 Ở những nơi,nước phèn hay nước mặn ,người dân mua,bán trao đổi với nhau về nước uống ,nước dùng không bao giờ có chữ hay tiếng nói là "Bán nước".
 Cho dù phía bán đong bằng lu,hủ cho phía mua họ luôn dùng tiến "Đổi nước" chứ tuyệt nhiên không hề có chữ hay tiếng nói về bán nước ngọt (nước dùng) để thu tiền.
 Chữ hay tiếng nói bán nước là để chỉ về những hạng người như Lê chiêu Thống,như Trần ích Tắc như Hồ chí Minh,như Lê Duẫn...
 Nước, được định nghĩa ,được phân biệt  là quốc gia hay để uống ,để dùng luôn có giá trị cao,dù thời nào cũng được trân trọng.
 Có một số câu nói  khá lý thú để chỉ về tầm quan trọng của nước:
"Đất nước còn là còn tất cả,đất nước mất là mất tất cả"(Nguyễn văn Thiệu.).
 "Quốc gia hưng vong,thất phu hữu trách."
 "Nâng thuyền lên cũng là nước,nhận chìm thuyền cũng là nước."
 "Lửa đun sôi nước,nước (cũng )dập tắt được  lửa."
Phạm huỳnh Ngân.
Nước từ thác Bản Giốc thuộc Việt Nam nay đã "lọt" vào tay Trung Cộng.

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Được gì,hay bởi lòng tham ?

Người dân ở những vùng bị VC tạm chiếm không bao giờ ở lại chào mừng đoàn “Quân giải phóng “,mà bất cứ ở nơi đâu cũng đều chạy...chết,chạy thục mạng,chạy bỏ của giữ lấy thân như ảnh trên.
Từ đầu năm 1961, Phú Túc,Phú Đức thuộc quận Sóc sãi tỉnh lị Kiến Hòa đã có những dấu hiệu của một cuộc tranh giành quyền kiềm soát,quyền cai trị người dân của hai thế lực.

 Trước đó,khi di chuyển trên các con đường từ ấp đến làng,dọc bên đường,ở những quãng vắng hay những khu vườn dừa rợp bóng lá, thiếu ánh sáng mặt trời đã xuất hiện các dấu hiệu sọ người với hai thanh xương chéo nhau cùng với mấy chữ tử địa cấm vào !
  Những mệnh lệnh đầu tiên dân chúng trong các vùng nầy nghe được bằng các loại "loa"  tay hay giấy carton  vấn dài với phần trước to ra để được phát ra cho nghe được lớn và xa hơn.
 Chó là đối tượng ưu tiên đầu tiên và là...nạn nhân trước hết của cuộc chiến tranh du kích nhắm tới đã được những người trong bóng đêm chiếu cố đầu tiên,rằng là phải bị cấm ngặt .
 Tóm lại,giống vật gần gũi,thân cận nhất của loài người đã không được có cơ hội tham dự cuộc chiến  được những phiến quân gọi là "đồng khởi".
 Từ đó cả một vùng,có khi năm ba xã,có khi cả một phần ba quận lị thuộc VNCH bị lọt vào tay của phe chống chánh quyền,chó đã hoàn toàn biến mất.
 Những khu  "rừng dừa"nào có các bản cấm vào,vốn là những nơi để cho phe mặc áo đen với khăn rằn ẩn trốn, cùng các loại hầm bí mật sử dụng ban ngày.Lệnh nầy có hiệu lực rất cao đối với chủ nhân của những mảnh đất ấy.
 Trẻ con cố vào để xúc,tát bắt cá tôm hay lượm dừa rụng thường khi được tha nhưng hầm chông hoặc lựu đạn tự chế vốn không có lòng nhân.
 Ở các ngả ba của đường đất,thường xuất hiện sau một đêm có bảng phòng thông tin ấp.
 Đây là nơi để vài hình ảnh kể tội lính"Ngụy" tàn ác với nhân dân, cùng mấy dòng luôn luôn phải có là " Ngô đình Diệm phải từ chức" hay "đả đảo gia đình trị Ngô đình Diệm"...
 Thường thì người dân ít khi dám bước vào cái gọi là phòng thông tin ấy.Nhất là về sau nầy,khi lính trên bót (Đồn) xuống bắt dân tháo gở,bị lựu đạn nổ.
 Đám trẻ chúng tôi,khi gặp những phòng thông tin như vậy luôn tìm đường tránh qua ngả khác,thường thì phải lội qua mương,rạch đầy những bùn lầy.
 Thôn quê miền Nam,làng nào cũng có một đình thờ Thành hoàng,trong đó mõ,trống chầu,phèng la là những dụng cụ để tế lễ phải có.
 Các trang bị để thờ phương nầy luôn được mấy người xuất hiện buổi chiều trước khi mặt trời lặn trưng dụng vào dịp "mít tinh" hay cùng nhau khuân vác đến trước đồn bót khua mõ,giống trống vang rân kêu gọi lính tráng phía trong sớm giác ngộ "cách mạng" mà buông súng đầu hàng để được khoan hồng.
 Dân tình bị kêu gọi tham dự các đêm mít tinh ngày càng nhiều hơn,rồi xác chết thả trôi sông được thấy của những người câu tôm hay các trẻ con tắm sông cũng nhiều hơn.
 Miền Nam với hệ thống sông ngòi thiên nhiên chằng chịt,nơi người,nước và hàng ngàn loại cây cối sống hòa quyện bên nhau ngay từ thời nam tiến mở mang bờ cõi miền Tây.
 Trong một ấp nhỏ,từ nơi nầy đến chổ kia có khi  người ta phải qua cả chục cây cầu đủ loại.Thông thường nhất là cầu khỉ và cầu tréo.
 Vào lúc khô ráo việc qua lại dể dàng với những người đi qua không vác,mang,gồng gánh.Nhưng khi mưa cũng khá khó khăn vì trơn trợt hoặc vì cầu không có tay vịn.
 Những cây cầu thô sơ nhưng vô cùng cần thiết cho người dân ấy cũng không bình an nghe giòng sông chảy.
 Chặt,gỡ,phá rồi thả trôi theo giòng nước .
 Qua cầu,vào giai đoạn nầy nó đã trở thành cơn ác mộng của những ai phải bị ở cái nơi mà,lúc bấy giờ được đặt tên là "vùng xôi đậu".
 Bà Nội của tôi,nhà ở kế bên con sông Cả Sơn,vào lúc không phải cầu gảy nhịp, mà cả một cây cầu thân yêu đã có từ lâu như một phần của cơ thể đã làm cho bà uất-ức,giận đến đổi nguyền rủa ngày đêm không tiếc lời đến những kẻ ra tay phá hoại.
 Mỗi khi  cần lên chợ để bán năm ba nải chuối già hương,bà ngồi chờ có xuồng ghe ai đi qua để xin quá giang.
 Đám trẻ chúng tôi,phải một tay cầm căp đệm giơ lên cao,một tay bơi qua sông rạch để đi đến trường là việc thường.
 Một khúc đường,chiều hôm qua người dân trong ấp được huy động đào lên rồi đặt chông dưới đó.Sáng hôm sau,cũng những người ấy lại bị kêu đến lấp lại.
 Chỉ khác là bên áo đen ,khăn rằng bảo đào,còn phía áo lính thì kêu lấp cũng không khác gì điệp khúc phá -làm  những cây cầu không được bình yên của thời chinh chiến vậy.
 Có điều,vật liệu để làm cầu ,sau mỗi lần bị phá ngày càng khó tìm hơn.
 Đêm đã không còn êm ả của trăng sao tinh khiết với mùi dạ lý,mùi hoa bưởi,hoa cau tỏa lan ra  không khí trong lành nơi sân trước ,nơi hàng hiên lũ trẻ chơi đùa vô tư,vừa mới chiều qua.
 Nhà nhà đóng cửa sớm hơn vì nhiều lý do,mà cũng có khi lực lượng "Mặt trân dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam" phát loa ra lệnh không ai được phép đi đêm
 Đêm,có khi với những bước chân chạy trước sau,chạy ngược xuôi thình thịch.Của những hơi thở hồng hộc,của những tiếng đạn hớt hãi tốc chạy hay tiếng nổ rượt theo truy lùng.
 Đêm đen đã làm cho già trẻ bé lớn trong cái vùng sắp "được giải phóng" gia tăng sợ hãi sau khi có thêm số người bị  lạc đạn rất là bất ngờ.
 Những bộ ngựa gõ khi xưa được làm bằng Gõ,Giá tị bề dầy cỡ năm phân,mỗi bộ  ba hay bốn thớt ,bóng lộn trong giai đoạn đại liên ,súng cối chưa nhiều đã được nhiều gia đình dùng để chun phía dưới tránh đạn rơi nhưng khi cường độ chiến tranh ngày càng mãnh liệt hơn,các loại hầm trú ẩn với thân cây dừa trộn đất được dùng làm chốn dung thân khi các loại súng đạn lớn nhỏ được hai bên mang ra dùng.
 Khi những tờ truyền đơn như bươm bướm từ trên cao rơi xuống,lượm lên đọc qua ,nhiều tiếng thở dài thảm não hơn.Những đôi mắt đậm quầng thâm,nay lại sâu hơn,những ánh mặt nhìn một cách thất thần về phía chân trời xa,lo âu cho thân phận của cả một gia đình đành phải bỏ lại hết của cải đã do biết bao công sức,biết bao thế hệ mới có được.
 Bỏ lại đã là khó rồi.
 Đến nơi nào đó, để có chổ ở, rồi làm cái gì để có gạo cơm mà sống....?
 Câu hỏi ấy nó sẽ đeo theo gia đình chạy giặc không biết là bao lâu nữa.
Đây sẽ là"Vùng oanh kích tự do",đồng bào hãy rời khỏi nơi nầy.
 Đó là nội dung của tờ truyền đơn .

 Đó cũng đã đến hết sức chịu đựng của hàng triệu người dân ở thôn quê khi cuộc chiến được phát động từ Hà Nội,do đảng Cộng Sản Việt Nam điều khiển.
Phạm huỳnh Ngân.

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

Hoa xinh ,mong giữ sắc hương....

Ngắm hoa xinh  ai người  không thích ?
Nhìn bẩn dơ, khó kẻ làm ngơ. !
Thời đệ nhất Cộng Hòa,khoản giữa thập niên 50' cho đến khi cuộc binh biến 1 tháng 11/1963 sảy ra,thủ đô Saigon được các quốc gia ở vùng Đông Nam Á tặng cho mỹ danh là Hòn ngọc Viễn đông.
 Lời khen nầy,chắc không sai quá sự thật là mấy.

 Và ,khi thủ đô của miền Nam Việt Nam đạt được những lời khen ấy,bắt buộc trước đó chánh quyền,qua hội đồng thành phố, phải có luật lệ được ban hành,được phổ biến rộng rải  từ học đường cho đến hết thấy mọi công dân đều được biết.Sau đó là đến phần hành của   các nhân viên công lực có  trách nhiệm , giải thích rồi cuối cùng là phần hành  sử của họ  theo  các điều luật đã được ấn định.
 Đó là một chặng đường khá dài cho một thành phố mà,trước đó bị nằm trong tay của thực dân thuộc địa.
 Với Saigon,những biến động,ba phe bốn phái được xem như tàn dư của người Pháp,dù cố tình hay vô ý tao ra, vào thời gian ấy ,đó là một nơi chốn không an toàn với những tay xuất thân từ thổ phỉ như Bảy Viễn,và các thế lực khác như Cao Đài, Hòa Hảo..
 Lẽ đương nhiên,với một nơi chốn đông người cùng chen nhau sinh sống ấy,  luật pháp thiếu vắng, các lực lượng võ trang như  là một hình thức sứ quân  tranh nhau ảnh hưởng lên người dân,rỏ ràng là một cuộc loạn lạc .
  Điều ấy ,không một nhân vật nào đứng ra lãnh đạo đất nước có thể đồng ý được.
 Ông Ngô đình Diệm lên chấp chánh trong tình thế đó và không có...lục lượng quân đội nào hết dưới tay !
 Đương nhiên,bằng mọi cách,việc bình định để an dân,cho nên  tiểu trừ các thế lực tự xưng như mình là  thủ lãnh của quốc gia trong một quốc gia lại là điều bức bách phải làm.
 Rồi khi những "sứ quân" đã quy phục hay dẹp tan thì lúc bấy giờ mới nói đến kỷ cương,trật tự của quốc gia mới được tái lập.
 Ông Diệm đã thành công rồi kèm theo đó là những luật lệ do quốc hội lập hiến soạn thảo để mở đầu cho quốc hội lập pháp cùng  hai ngành hành pháp và tư pháp thi hành.
 Cho nên,từ cuối những năm 1950 ,thủ đô của VNCH đã có một khuôn mặt rất xứng đáng để đại diện cho hơn mười lăm triệu dân.
 Thời ấy,khu trung tâm đô thành, những ai ở trần,mặc quần xà lỏn ra ngoài công lộ sẽ bị phạt vi cảnh.
 Hình phạt sẽ dành cho ai tiêu tiểu bậy (gốc cây,vách tường....), và về đêm  cho  xe đạp,xích lô,ba gác ..không có đèn .
 Xe thổ mộ,nếu vào nội thành ,ban đêm vẫn phải treo lủng lẵng đèn bão và một thau hay chậu để hứng phân của ngựa.
 Xích lô,xe đạp phải có một bảng tên ,địa chỉ  bằng đồng  gắn ở một nơi dể thấy của người sử dụng.
 Trước 10 giờ đêm một chút, đài phát thanh của quốc gia luôn luôn phát ra lời nhắn nhủ kêu gọi thính giả hãy điều chỉnh âm thanh cho vừa đủ nghe để khỏi làm phiền lòng hàng xóm.
  Đó là những việc rất bình thường, nhưng lại được khắc ghi sâu đậm vào tâm khảm của hầu hết công dân, như chúng ta rửa mặt,đi đứng hàng ngày vậy.Bởi nó đều đặn có khắp nơi ,mọi chố và đã trở thành một nếp,một cách sống,rồi lâu ngày "NÓ" đã thành những sự kiện không thể thiếu.
 Sau cuộc "đổi đời",tất cả những điều ngăn nắp,sạch sẻ,cao đẹp kia bổng chốc mất tiêu và thay vào đó là tất cả những cái gì ngược lại.
 Nôm na là hết  thảy cái tốt của miền Nam Việt Nam đã bị "đổi" thành xấu bởi những kẻ xâm lược; cho thật đúng với hai chữ cách mạng được định nghĩa theo kiểu của người CS :-Biến tốt thành xấu !
Ngay giờ đây, chúng ta đã thấy những văn minh,những lể phép,những lịch sự trong cung cách giữa người cùng  người với nhau như cái thời trước 1975 đã gần như biến mất .
 Ngay cả hai câu thông dụng nhất mà ngày nay,trong thế giới văn minh người ta vẫn thường dùng ,nó lại gần như mất trong ngôn ngữ Việt,dưới sự cai trị của CS:
 Cám ơn và xin lổi !
 Đã tự tay  của mình hủy diệt   nền văn hóa cao trọng ,tốt đẹp,sạch sẻ,ngăn nắp biết bao công khó của người đi trước để lại,Việt Cộng,như chưa đã nư ,nay lại công khai rước giặc vào nhà,để tri trét,để làm cho dơ thêm,để làm cho xấu hơn nơi chốn mà phân nửa người dân ở miền Nam đã từng hân hoan,hãnh diện với "Saigon,hòn ngọc viễn Đông".
 Bức ảnh dưới đây,đã là bằng chứng xác  nhận rằng đảng CSVN đã chịu khuất phục hoàn toàn dưới ảnh hưởng của Trung Cộng.
 Một thằng con dân của Trung Cộng đã hiên ngang vạch quần ra đứng tiểu tiện ngay trước cái bản mặt của (t/p) Hồ chí Minh .
Đó là phi cảng Tân sơn Nhất,Saigon .
 Thắng khốn dơ dáy đó,nếu như ,có gã công an nào của VC chộp được nó đi.
 Tội đái bậy không phải là trong tội,đối với luật pháp,không riêng gì VN mà khắp mọi nơi.
 Thế nhưng !
 Khi nó công khai,nó không núp lén khi có hành vi đầy thách thức nầy, mới đáng là điều cần phải được đặt ra một cách hẳn hòi với cả cái đảng CSVN.
 Công an,bảo vệ,nhân viên trật tự của phi trường ở đâu sao để cho đứa  làm bậy kia...hiên ngang như chổ không người vậy ?
 Nó chỉ cho chúng ta thấy rằng,trong đầu của đứa bẩn thỉu ấy,tao đây là dân của đất nước  Trung cộng  vĩ đại ,mà bọn chúng bây trong nay mai đây bất quá cũng chỉ là công dân hạng nhì mà thôi.
Tao đứng ngay đây,đái đó,đứa nào làm gì tao !
 Đó mới là câu hỏi  đáng đặt  lên đầu của bọn cầm quyền đang quỳ dưới giặc,cưỡi trên dân  ở VN hiện nay.
 Nước mình chúng nó sắp chiếm,chớ chưa chiếm,nhưng những hành dộng trịch trượng,cao ngạo nầy của đám con dân Tầu Cộng ,đương nhiên bọn cường quyền ở Ba Đình phải nhận trách nhiệm.
Tầm Nã.
Trước hết Tầm Nã xin được cám ơn tác giả của bức ảnh trên đây.Sau nữa xin được phép phổ biến trên trang Blog nầy.Nếu cần,Tháng tư Den75 sẵn sàng đăng tên tuổi của chủ nhân bức ảnh.Cám ơn bạn Đức Vũ đã chuyền bằng Email đến cho PHN.

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Anh hùng & Gian hèn.

Nếu như một người đã trải qua hai thể chế cộng sản và tự do,chắc chắn người ấy sẽ kết luận là,dưới chế độ cộng sản hai tiếng "anh hùng" được xài ,xài rất nhiều ở khắp mọi nơi :các  điễm tụ tập,báo chí,truyền thanh,truyền hình,sách vở giáo khoa...
 Chữ anh hùng  được lạm dụng bị xài cho đến tả tơi nhầu nát.
 Đến độ một câu chuyện được tạo dựng rất vô lý và phản khoa học bằng  tất cả những  lố bịch  rồi được cả một guồng máy tuyên truyền nhai đi ,lập lại từ ngày nầy qua tháng kia thì  lúc ấy cũng đã có hàng triệu người  tin theo rồi cấm đầu....thuật lại.
 Đó là trường hợp rỏ nhất là "Lê văn Tám cây đuốc sống" và Võ thị Sáu,Trần văn Bé đưa thân mình....che lổ châu mai....!!
Trận chiến lừng danh Điện biên phủ, ông Võ nguyên Giáp chỉ....đứng tên làm tấm bình phông cho Hà Nội ,còn điều khiển,chỉ huy từ đầu cho đến khi tướng Pháp đầu hàng, là do một tướng của Trung Cộng lo liệu từ tham mưu cho đến lệnh lạc hành quân.

 Ông  Giáp chỉ là một phát ngôn nhân cho ông tướng giải phóng quân của Bắc Kinh để truyền đạt các chỉ thị,các huấn lệnh mà thôi.
Ngoài tài gian,Võ đại tướng còn một tài khác là im lặng,không nhúc nhích,không thở than rồi an phận  để  được sống... cho qua ngày,hết tháng với bổng lộc vậy thôi.

 Bằng chứng là từ một bộ trưởng quốc phòng,ông Giáp bị cánh Lê Duẫn-Đức Thọ chèn ép đến tận cùng của nhục nhã.
 Viên tướng nầy đã cắn răng,cam nhận chức trưởng bộ phận ngừa thai cai đẻ của chị em toàn quốc
 Hành động cúi đầu chịu nhục để được sinh tồn nầy của  ông Giáp chứng tỏ rằng,thứ nhất ,ông vốn bất tài chỉ nhờ  cơ hội trận Điện biên phủ xảy ra đúng lúc với sự giúp đở đến mức tối đa của Bắc kinh dành cho Việt Cộng,cho nên những "hào quang" sáng chói ấy làm sao miền Bắc dám tuyên dương cho quân Tầu chí nguyện được.
 Cho nên,ông đã "ẩm trọn" cái chiến thắng của người khác tạo nên,rồi sau đó là cả thế giới CS xưng ầm lên với cuộc rượt theo  hùa của các thành phần có thiện cảm với CS thời đó  mà khen lấy,khen để.
 Hơn ai hết,Duẫn và mấy tay gộc đều biết ông Giáp chỉ là một gã...Xuân tóc đỏ nhặt được thời cơ,cho nên,về sau,chờ cho cái "công trạng" lừng lẫy ấy của Giáp mờ dần với thời gian,đám người ghét Giáp kia đã ra hạ thủ viên đại tướng quân kia xuống đến tận đáy quần chúng chị em..
Võ nguyên Giáp,trong trường hợp nầy được gọi là tướng Gian hèn.

 Cho nên,anh hùng theo cái cách định nghĩa hết sức lạm phát của CS rất khó tin được.
Anh hùng,hai tiếng rất trân trọng của thể chế tự do,như  miền Nam VN trước đây là những người đã đem  mạng sống của họ để bảo vệ cho sự an nguy của người khác hay những chiến binh lập nên những chiến  công lớn ,những kỳ tích nơi chiến trận .
 Định nghĩa về anh hùng,chắc khó tìm tiếng nào khác hơn để thay thế được cho những vị tướng,tá ,úy hạ sĩ quan,binh sĩ  VNCH đã tự sát một cách oai hùng theo vận  mệnh suy tàn của đất nước.
Dù thuộc về phe thắng hay bại, còn hay mất ,những chiến binh của cả hai bên ,cái chết rồi  cũng sẽ tìm đến.
 Thế nhưng cái trang trọng,cái oai dũng của người lính ở hai bên,là khi tự mình chọn lấy cái sống và cái chết cho phải thời,phải lúc ,đó mới là điều quan trọng và đáng nói,đáng viết để lưu truyền cho các thế hệ mai sau.
 Khí tiết sáng ngời,can trường của một chiến binh thất trận đã hiên ngang,ưỡn ngực chọn đường tuẫn tiết .
 Hay,
Gian hèn giữ thân ,chui rúc ,giành quyền,giữ lợi để "được" sống lất lây như ngọn cỏ bị gió lùa,như con chó chun gầm chạn  quả là một sự chọn lựa để đời cho mỗi một người,tay đã cầm vũ khí.
Tầm Nã.
Các chiến binh của QL.VNCH trong giờ cuối của cuộc chiến đã quân thảo
ác liệt với Bắc quân xâm lược ở Saigon vào ngày 30/4/1975.

Thêm chú thích
Ảnh trên là chân dung của quý vị tướng,tá và các sĩ quan cấp úy,các hạ sĩ quan và binh sĩ của QL.VNCH đã tự sát ở khắp nơi vào ngày đau thương của đất nước.Từ bộ TTM cho đến Vũng Tầu,Trà Vinh,Cầu Cây Khế,Xa lộ Biên Hòa và rất nhiều nơi khác chưa kiễm chứng đầy đủ.Trong bản tưởng niệm trên đây với danh sách gần hai trăm "anh hùng tử tiết" mà các hội đoàn quân đội sưu tầm,ghi nhận được nhưng vẫn chưa kết thúc được và hiện vẫn được tầm tòi thêm nữa.
(Ấn bản trên đây được cung cấp bởi hội QC miền Nam California,Hoa kỳ).
 Phạm huỳnh Ngân.
Tướng Giáp ,viên "tướng" được cả khối CS quốc tế dựng lên,tôn xưng là thiên tài quân sự !
Nhân vật nầy có ...tài kiệt xuất là  thí quân .
Chiến thuật biển người của ông ta được dùng thường xuyên trong cuộc chiến miền bắc xâm lăng VNCH..
Nếu cần chiếm một đồn nhỏ , trong có khoảng 10 nghĩa quân với vợ con,ông ta vẫn dùng đến  90 lính VC,dù phải bỏ mạng đến 80 để chiếm cho kỳ được.

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...