Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2023

KHÔNG PHẢI MỌI NƠI TRONG VŨ TRỤ NÀY .

     

         Trái đất ,hiện có hơn tám tỉ người cùng đứng ,ngồi ,nằm dưới một bầu trời .Người với nhiều loại sinh vật chung nhau hít vào,thở ra không khí để sống.Đặc biệt nhứt là chưa có một vụ tranh chấp,cãi vã nhau về “của công "do thiên nhiên ban cho này.

        Họ có thể giành nhau từng bàn chân trên chuyến xe buýt chật người để có chỗ đứng .

        Họ lấn thêm vài phân tấm phên vách chia giữa hai căn chòi cho rộng thêm để treo bức tranh trang trí!

       Họ xắng một lát xẻng cho “ ốm “ bờ mẫu (con đường nhỏ phân ranh giữa hai chủ đất ruộng) phía bên họ để trồng thêm năm ba chục bụi lúa nữa…

     Có nhiều nơi,có nhiều người, vẫn còn khư khư trọng kẻ có địa vị  cao,khinh khi những thành phần thấp kém nghèo nàn trong xã hội và cũng còn rất nhiều hủ tục ở nhiều nơi trên thế giới.

   Tức là sự khác biệt với nhau nhiều thứ theo chủng tộc,theo tạp quán không giãm sút là bao trong khi trình độ văn minh của con người hiện nay so với một trăm năm trước  đã có khoảng cách xa.

     Mỗi giai tầng từ thấp tới cao,tùy theo vị trí,trách vụ,một phần không ít nhân loại đều có khuynh hướng tìm kiếm thêm vật chất,đất đai,của,tiền vàng bạc nơi người khác,của ai đó đem về cho mình.Tóm lại,gọi là tham.

    Tiếng “Mình “ ở đây được định nghĩa là cá nhân,gia đình và đất nước của người đó hoặc người ấy.

 Không có sử sách nào,kể cả thời kỳ “thanh sử “,tức là sử được chép trên những thanh Tre màu xanh để cho nhân loại biết được loài người bắt đầu những cuộc giết chóc với nhau bằng cách nào và vào khoảng thời gian cách đây bao lâu.
     Nếu như vậy,thì “Tham” của loài người nên được nói nó có liền theo sau khi con người ta có mặt trên cõi đời nầy .
      Cho đến khi đức Phật Thích Ca khi ra đời rồi thành đạo ngài mới quán triệt lý lẽ trong đời sống của chúng sanh,cho nên 
Đức Phật đã dạy :-“Tham lam là nguồn gốc của đau khổ “!

   Sau hơn hai ngàn năm trăm sáu mươi hai năm,câu xác định của Đức Thế Tôn về sự tham và kết quả của hành động đó xem ra ngày càng đúng.Điều này,những ai hằng ưu tư với nền tảng đạo đức cao đẹp của xã hội ắt phải bóp trán,châu mày về con đường chung mọi người sẽ đi tới,cùng sẽ bước qua.

    Bức hại người khác ,nước khác yếu kém hơn mình để cướp đoạt.Đây là một điệp khúc hết sức nhàm chán,cho dù ,người ta không muốn nghe cũng bị nhồi nhét để nghe mà,nguyên nhân của nó như đã trình bày.

        *

    Đấng Sáng Tạo , tạo ra Tinh Cầu mà chúng ta đang sống đây đã có tầm nhìn thật xa và tấm lòng hào phóng mà không một con người,cho dù thông minh đến cỡ nào cũng không đoán hay hiểu được chiều sâu,chiều rộng từ nơi Thiên Ý.

        Ngôn ngữ của loài người thì hết sức hạn hẹp khi đề cập đến thế giới quyền năng,thế giới quá sức bao la,trong khi sự hiểu biết hay ngôn từ dùng để mô tả thì có giới hạn vì,con người vẫn còn trong vòng u minh lẫn lộn.
            *

      Biển chiếm ba phần tư diện tích của quả địa cầu chúng ta đang sinh sống.Nhân loại đã biết chia chác với nhau về những vùng đặc quyền kinh tế và hải đảo của từng nước hầu tránh tranh giành .Nhưng luật,như chúng ta biết, vẫn thường có kẻ vi phạm ,lòn lách hoặc không tuân hành.Thí dụ như Biển Đông của Việt Nam đã bị nước Tàu tự vẽ ra đường lưỡi bò chín khúc rồi nói là… căn cứ theo lịch sử!

  Thượng Đế,đấng toàn năng,toàn giác,chắc chắn không thể tạo ra biển cả chỉ để cho loài người tắm hay đổi gió.

  Ngay bây giờ,con người đã biết lợi dụng gió biển tạo năng lượng và lọc nước biển thành nước tiêu dùng.Còn nguồn thủy sản từ đại dương thì cũng đã có nhiều người biết từ ngàn xưa.Nước và biển đã được xác nhận là nguồn gốc của sự sống.Cho nên,hiện nay các khoa học gia luôn đặt mọi ưu tiên tìm tòi nước ở những tinh cầu xa xăm.Còn nếu một vì sao nào đó mà chỉ toàn là cát đá thì họ lại phải cực công đào xới dưới lòng đất của nơi ấy ( thí dụ như Hỏa tinh hay Mặt trăng)xem với hy vọng mong manh có nguồn nước ngầm nào không.Đó là chưa cần biết đó là loại nước nào; nước biển hay nước uống được.

   Sa mạc,nếu nói những vùng cát với nhiệt độ giữa ngày và đêm hoàn toàn tương phản và đã chiếm diện tích một phần ba bề mặt trái đất.

  Cho đến giờ này,giới khoa học cũng chưa thể hiểu được “thiên ý “ của đấng  sáng tạo dựng ra muôn loài vạn vật đã ban cho trái đất của chúng ta những sa mạc mênh mong với mục đích gì.Có thể tầm hiểu biết của con người chưa tới về lãnh vực này chăng.Nhưng,rõ ràng qua thời gian cùng với học hỏi,tìm tòi người ta mới dần dần khám phá ra các công dụng và các bi ẩn vẫn còn tiềm tàng từ mặt đất cho đến đáy biển .

         Không khí là món quà lớn lao nhứt của đấng Sáng Thế ban cho muôn triệu sinh linh ở trái đất này.

        Đây là “ phi vật thể “ có thật mà vô hình dạng không thấy được ,mà vẫn,đang có và có hầu như khắp nơi từ trên bề mặt của mặt đất cho đến thượng tầng khí quyển.Nó không có trong nước nhưng trong những hang hốc ở dưới mặt đất hay bất cứ nơi heo lánh nào nó cũng tới được.

     Không khí,không bị giới hạn hạn như biển với sa mạc.” Nó “ hoàn toàn tự do,được “ ban phát “ và người hay cầm thú được sử dụng vô giới hạn.Hai tiếng định mức tiêu thụ,tính đến giờ phút này chưa hề nghe nói đến!

    Ngoài tự do tuyệt đối,không khí đến với muôn loài cần hô hấp cũng công bình đến đổi không hề có bất kỳ sự phàn nàn dù nhỏ như con muỗi hay khổng lồ như con voi về lượng không khí mà nó được hưởng dụng.

     Tính đến bây giờ,chưa có bất kỳ tranh chấp nào nổ ra về không khí.Điều này thật dễ hiểu vì không khí quá dư để cho con người dùng.Một thi dụ,có thể làm cho người nghe  khó chịu,nếu như không khí có “ số lượng “ hạn chế để cho con người tiêu thụ .Trường hợp của biển với sa mạc đã có tranh giành với nhau .Các hải đảo, biển vốn đã bị nhiều nước cướp đoạt lẫn nhau không phải ít ,còn sa mạc Sahara và Gobi cũng đã có đỗ máu từ đầu những năm1941,giữa Mỹ với Nhật.

  Gần như như định luật,hễ cái gì có giá trị,có sanh lợi và khi sản xuất ra tạo nên lợi nhuận là đương nhiên có tranh chấp.
       Trường hợp của không khí tối cần thiết cho muôn loài nhưng không bị bất cứ ai, bất cứ kẻ có quyền lực tham lam nào có ý định chiếm hữu!
      Bởi,như đã thưa,không một ai tìm được cách nào để "giữ riêng không khí"  vào một khuôn khổ để làm của riêng cho mình được.

   

 Vì tính cách độc đáo và độc nhất vô nhị đó mà không khí ở vị trí là nguồn cội ban phát sự sống cho muôn loài.Ngoại trừ,có những người bị giết chết vì bóp cổ hay trùm đầu cho không còn không khí hoặc nhận nước cho ngộp để chết.Không khí,tự nó là mầm sống,đem và vun sới cho trái đất ngày càng tốt đẹp hơn.

    Chỉ tha thiết mong loài người tận hưởng những ân điển tốt đẹp từ không khí mà đấng tạo hóa đã ban hiến,không có bất cứ điều kiện ràng buộc nào cho chúng sanh được thụ hưởng.Và,cũng rất mong trong số các kẻ có sẵn ác tâm (vốn hằng có trong nhân loại)đừng bao giờ nghĩ đến biện pháp dùng không khí như là một công cụ hay phương tiện để làm điều bất chánh!

    Nghe có vẻ khôi hài và giả tưởng quá,nhưng trong cõi đời này đã có rất nhiều người đem những hiểu biết cống hiến để cho đời sống tiến bộ tốt đẹp hơn ,thì cũng có hàng khối đứa lại dùng đầu óc thông minh của chúng để tìm trăm phương ngàn cách khống chế để cai trị con người  với toan tính hoang tưởng.

     Thật vậy!

   Điều đã có là hiện nay,đang có một vài quốc gia bất hảo muốn làm chủ cả không gian với  các loại vũ khí tân tiến,để rồi từ đó khống chế nước khác ở dưới mặt đất.Họ muốn áp đặt chủ quyền lên những tinh cầu mà họ đặt chân tới.

   Ngay dưới lòng đại dương,những tàu ngầm có trang bị đầu đạn nguyên tử vẫn luôn luôn vận hành,rinh rập ngày đêm.

   Nó chứng tỏ được tâm trạng bất an thường xuyên của con người,kể chung cho hai phía thiện và ác.

   Ác muốn kẻ khác qui phục ,dâng hiến tài sản và làm nô lệ cho mình.

   Thiện muốn giữ an lành cho ban thân  mình cùng với những người yếu thế khác.

   Lịch sử đã chứng minh,rất nhiều loại người này đã gây hại cũng như đã làm trì trệ cho xã hội loài người bằng những cuộc chiến hết sức phi lý.
  Phạm huỳnh Ngân.

     

Thứ Ba, 19 tháng 12, 2023

TRỰC NGỘ .

 Có lúc mưa sẽ dừng,

Ngày mai,kia hay mốt…

Dù bất thường đột ngột,

Trời tạnh ráo,nắng lên.

Nên,

Ngôn ngữ không vững bền,

Rồi chìm vào quên lãng.

         *

Chuyện đất trời đã vậy,

Thân tứ đại  ,ngoại hình.

Tịnh tâm chờ mưa tạnh,

Giác ngộ cả thời kinh.

        *

Không nài xin mà được!

Chuyện thuật lại,khó tin.

PHN.

             Ảnh của nhạc Thiền (Zen music ).

Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2023

BÀ NỘI .

Nhắc tới bà nội của tôi, dù thời gian cùng ở với bà được độ hơn ba năm.Trong khoảng ngắn ấy, nghe lời nói,cách sống cùng với nỗi cơ cực của bà, tôi mang theo đây,ngay hiện bây giờ đã có hơn bảy mươi năm.

     Trí nhớ của tôi về bà,về ngôi nhà nhỏ,nền đất cùng quang cảnh chung quanh đó tôi vẫn còn tự giữ chặt,trừ phi một biến cố nào đó làm cho trí nhớ của tôi bị mất đi.

   Tuy không là bao nếu so với tuổi đời hiện tại của tôi hiện nay nhưng gần như tôi không hề quên những tiểu tiết trong thời gian gần bà và,tôi có thể vẽ ra bức tranh hay kể lại vị trí toàn cảnh gần như chính xác tới bảy mươi phần trăm của nơi mình từng hàng ngày ra vào.

      Lộ đất,là con đường đi lại của người dân từ ấp lên chợ hay ngược lại, chia đôi phần đất thổ cư của nhà bà nội tôi làm hai phần không đều nhau .

     Đó là con lộ công cộng.Nếu đứng trước cửa nhà  xây lưng vô ,trước mặt là lộ cái ,hướng tay phải là đường lên chợ Rạch Đình,trái về hướng cuối của ấp Phú Lễ,xóm Cồn.

   Cặp với con lộ là mương bề ngang khá rộng,dưới đó là dây bông Súng với lá và bông ở trên mặt nước,cọng khuất dưới   lẫn lộn các thứ Rong.Mương này không có cá tôm,chỉ có loại cá Bãi Trầu ,có lẽ do nước trong.

                                          Ảnh tượng trưng.

Qua mương này là sân mả của đại gia đình họ Huỳnh cùng với một ít người ngoài,theo lời kể của bà nội.

   Khu sân mả hình vuông,mỗi chiều độ bốn chục mét,chung quanh là những cây dừa lão ốm và thật cao mà ít trái.Một cây xoài Thanh Ca nghệ,thân của nó gần gốc phải hai người ôm mới giáp.Trái không sai nhưng thật ngon.Đây là cây có giá trị nhứt ở khu sân mả,ngoài ra còn một cây Mù U nằm giáp ranh với phần đất của chủ khác.

     Đất của khu này khô cằn, một loại cây dại tên là Đậu Săng và  cây rau Ngò Gai mọc đầy bông với thân cao và viền lá  cọng rau gai thật cứng,có thể đâm lũng da chân.Nơi nầy hai loài cây thường sống ở vùng đất không cần nước và thân của đậu Săng thì rất dai.

      Một số mả có đặt trụ bằng đá Ong.Loại đá này vùng đồng bằng sông Cửu Long không có.Đây là mộ phần  bà cố của ông nội tôi.

  Phần đất phía này chỉ  được chăm sóc vào dịp Thanh Minh và cuối năm.

Trong khoảng thời gian  ở gần với bà tôi đã nghe nhiều lời ,có khi bà tự nói một mình tôi nghe được,có khi bà kể cho tôi nghe hay có lúc dạy dỗ,chỉ dẫn để sống làm người “ đàng hoàng “ theo cách nhấn mạnh của bà.

   Thường thì bà lầm bầm trong khi làm lụng việc gì đó hay lúc bà ăn Trầu.Về sau,quan sát kỹ tôi nhận thấy lúc ngồi trên bộ ván,chân đong đưa,ngoáy giã rồi têm trầu cho tới khi miếng Trầu đưa cô miệng, nhai bõm bẽm rồi bà mới nói. Đây là lúc ký ức bà gom lại để được dịp lần lượt thoát ra.Có khi đầy đủ lớp lang,có lúc phải chờ bà nhăn trán vỗ nhẹ vài cái rồi tiếp.
  Ăn trầu,có hai cách.Nếu như bận  hay phải đi khỏi khay trầu thì "têm trầu",tức là không có thì giờ ngồi lâu, cho nên lấy một lá trầu dùng cây chìa Vôi chấm vô ghè rồi trét lên lá một lớp vôi mõng cùng miếng Cau khô hoặc tươi (Tươi"ngon" hơn,theo như bà nói).Ba vật liệu nầy làm căn bản cho một món Trầu têm,nếu ai thích thuốc sỉa thì thêm.
  Têm trầu,là để nhai đi làm lụng hay đi đâu đó không quá xa nhà.
  Còn ngồi tại chỗ để ăn trầu thì trầu cau vôi sẽ được ngoáy (đăm/giả) đều hơn.Ngay cái dụng cụ được bà dùng làm “ ống ngoáy trầu “ đã có thời người Tây bắn súng đại liên từ máy bay xuống và cái I -ti ( vỏ đạn) rớt ngay phần đất sân mả, bà lượm được làm cái ống để giả trầu đã có từ ngày tôi chưa sanh ra đời,mà hiện tại nó vẫn còn xài được.
  Chỉ cái lý lịch của một món đồ vô tri mà bà tôi có khả năng dắt tôi trở về thời quá khứ,một giai đoạn chết chóc do người ngoại bang gây nên, của một xứ bị thuộc địa và người dân  Việt trong vòng nô lệ đó ,đã phải hứng chịu biết là bao khổ ải tù tội chết chóc.
   Trí nhớ của bà,theo tôi nhận xét đã không bị mờ nhạt theo năm tháng mà,có thể nói tồn tại,sắc bén do bà nhắc đi,nói lại mỗi khi có việc gì liên quan.Thí dụ như khi cây xoài Thanh Ca nghệ gốc từ cuối sân mả mọc lên rồi càng lớn càng nghiêng hẳn sang vườn của người khác,khi bà tới tìm cách coi xem năm nay nó có bông nhiều hay ít,thì bà cũng không bỏ xót chỉ cho tôi biết dấu đạn từ trên máy bay của Tây năm xưa làm cho thân cây bị thương và nay còn thẹo ở ngay chỗ này .Bà vẫn  diễn tả trung thực y như sự việc xảy ra cách đó không lâu….
  Có ai ở đó,có ai chú ý nghe hay không,bà không cần thiết.
  Lúc bà muốn nói là bà nói,như một lời cầu kinh,như ôn lại một bài học,như sợ không nói ,không kể ra rồi  những câu chuyện ấy sẽ bị trôi mất theo thời gian đi.
  Cũng xin nói rõ,là bà nội tôi là một người tỉnh táo,bình thường không có bất cứ loại bệnh nào có liên quan tới thần kinh.
   Bà sanh ra trong một gia đình nghèo , đông con ( thường ở vùng quê ,hai điều nầy đi đôi nhau).Ông bà cố của tôi đem bà “ở đợ”.
   Tôi chỉ được biết là ông nội của tôi đã chuộc bà….
     Nghèo nàn lại kèm theo bất hạnh lớn là không được đến trường lớp.Bà chỉ học và biết các điều đúng sai,hay dỡ,thiện ác từ nơi trường đời.
    Hình như dĩ vãng của thời gian gian ở đợ đã trở thành một vết hằn sâu đậm trong tâm tư của bà.Bà chỉ nhắc chuyện ông nội chuộc bà ra khỏi kiếp tôi đòi đó.Tôi không dám hỏi sâu vô chuyện này mà chỉ có thể suy đoán vì do ông nội giải phóng (đúng nghĩa),cho nên bà mang họ của ông nội chăng ?
    Cùng thời ,cùng quan niệm,cùng bị chi phối cách sống của xã hội chung quanh,cho nên bà bị phải chấp nhận thân phận của người phụ nữ sống trong cảnh chồng chúa vợ tôi.
   Tôi chỉ được nghe mẹ hay chị lớn kể,ông nội là dân cờ bạc chuyên nghiệp và nghe nói thời đó ở trong một ấp hay một làng không phải chỉ có một sòng bài.Cho nên,bà nội nấu các món ăn mà dân đánh bài thâu canh,suốt sáng thích ăn, gánh tới tận chỗ bán.Bà cho đó là lý do bà nấu ăn ngon vào những dịp Tết,hoặc nhà có đám tiệc.
  Giống như các đàn bà khác,bà nội của tôi cũng đã là nạn nhân của bạo hành mỗi khi ông nội tôi thua bài .
   Và,cũng giống như những người vợ đảm đang khác bị lọt vô tình cảnh làm vợ của người chồng có máu đỏ đen ,mỗi khi ông chồng ăn bạc thì,ngay lập tức phải tìm cách phân tán tiền bạc bằng cách mua sắm các vật dụng để tu bổ nhà cửa.
   Thứ nhứt,những đồng tiền người chồng mới đưa đó nếu đòi đưa lại cũng không còn vì đã mua sắm đồ vật cho gia đình rồi.
  Có thể đây là nguồn gốc ông bà nội tôi đã có một căn nhà tương đối lớn với những hàng lu,kiệu đựng nước,mỗi cái chứa được hai trăm lít nước mưa để chung quanh mái hiên và những chiếc cầm đôn bằng sành ở trong nhà,theo lời bà kể.
  Những thứ đó,khi đến ở với bà tôi chỉ thấy  còn một phần nhỏ của cái lu đã bị Tây đập bể, dùng để chứa nước tro đặt ở sàn nước sau nhà.Đó là một loại nước để rửa chén,giặt đồ.
  Còn kỳ dư hầu hết cẫm đôn và lu đã bị Tây đi ruồng đập cho tan nát hết!
               *
   Bà nội tôi nói cái nhà hiện bây giờ hai bà cháu mình ở là cái thứ ba.Hai cái trước với cái này xê xích nhau không xa.
  Tôi không biết tại sao lại dời nền nhà hai lần mà từ cũ qua mới với khoảng cách chỉ xê xích nhau chưa quá mười lăm thước.
   Cách bờ lộ là cây Vú Sữa,loại này khi chín da bóng cho màu nâu sậm như màu của trái Hồng Quân .Lúc tôi biết thì có thể nói nó sắp thành cổ thụ rồi.
   Lùi về phía nhà là cây Quýt Đường vỏ mỏng,chỉ bấm móng tay vô vỏ của nó là mùi thơm không dấu được.
   Một hoặc hai cái mương đã cạn từ khi nào rồi nhưng so với chỗ đất bằng như gần cây Vú Sữa thì nó trũng thấp hơn độ chưa tới nửa thước.Chính cái mương cạn đó,về sau này ,lúc lớn lên khi xa bà tôi một biết giá trị của nó.
   Hai cái mương lạn ấy nếu nói là cái mương độn cũng được.Bởi vì nó là nơi chứa các loại rác hầu hết là vỏ trái cây ,chẳng hạn như vỏ dừa,vỏ mít,hay các loại rác không gây nên mùi hôi.Như vậy,cái mương độn,tự nó đã là nơi ẩm thấp quanh năm,sau những cơn mưa và nhứt là mỗi năm vào tháng Tám Âm lịch,mùa nước rong.Nước tràn lên bờ phủ hết sân,chỉ không lên được nền nhà mà thôi.
 Sau đó,nước rút xuống để lại khắp nơi nước đã tràn lên là một lớp phù sa mới tinh.
   Đây chính là một loại phân bón tuyệt hảo cho các loại cây  nếu như nó còn sống được sau những ngày ngập nước đó.
  Thường,cây Thu Đủ và chuối trốc gốc ngã ngang chết trước,lý do dễ hiểu là hai loại cây này rễ ăn ngang chớ không ăn sâu xuống đất.
    Bà nội tôi có biết điều đó,cho nên bà liệu cách nào an toàn nhứt để giữ cho được những bụôi chuối trước khi con nước rong hàng năm tràn lên. 
  Các buội chuối ,gồm có chuối già Cui và chuối già Hương.Hai loại này trái lớn như nhau,có điều chuối già Hương khi hườm hườm cho tới chín muồi tỏa ra hương thơm dịu lôi cuốn.Một cây chuối loại lớn trái mỗi buồng được cỡ tám tới mười nải.Thường thì phải dùng cây chống đỡ cho nó không bị ngã khi buồng chuối đã lớn đầy đủ.
   Bà Nội tôi nhìn kỹ trái chuối,thấy các đường gân bốn bên trên trái chuối đã lặn mất cùng với màu xanh đậm của trái  nổi lên,thì lúc bấy giờ bà với cháu cùng nhau hợp sức hạ dần buồng chuối xuống để bà đem vô buồng vú bằng khí đá.
  Vú chuối,theo cách thức của bà không phải chỉ việc để nó vô lu hay khạp  với số lượng khí đá rồi đậy nắp lại là xong.Bà soi đèn coi nó (chuối) đổ mồ hôi chưa và soạn trở cho chuối chín đều.Bà thật nhẹ nhàng trong những việc này vì trái chuối bị trầy xước làm cho trái khó coi,người mua sẽ chê!
     *
   Phần đất nhỏ hơn khu sân mả.Nó chỉ hơn phân nửa ,đằng sau nhà,cạnh sàn nước có cây Khế chua, thân cành thấp với những trái thật lớn không ai thèm dòm ngó tới.Bà nội chỉ dùng để chà sạch mấy món đồ dùng bằng nhôm,đồng..
 Cây Khế rồi nối tiếp là năm cây Măng Cụt với tàng lá dày,xanh đậm đứng cách mé bờ con rạch lớn có tên là Bà Hét độ chừng năm mét .
  Không biết từ lúc nào,khi về ở với bà mỗi lúc chạng vạng tối thì cả bầy gà lần lượt lên nhánh thấp nhứt của  cây Măng Cụt ngủ.
  Lâu lâu có một con gà ngủ trên nhánh cây ,dưới là con sông nhỏ,nước chảy xiết lúc lớn hay giựt ròng,con gà ngủ mê đó bị rớt xuống trôi mất.
  Hết hàng cây này,bên trái có một thân cây Vông thật lớn đã chết không biết từ lúc nào,nằm dọc trên bờ mương ranh giới với cuộc đất khác chủ.
  Từ rễ,là gốc của một dây Tiêu bám chặt lấy thân cây chết đã ra lá xanh đậm cùng những chùm Tiêu từ nhỏ li ti tới lớn dần rồi tới mấy chùm già khô .Một số chùm với  hột tiêu già bị ánh nắng mặt trời ngả qua màu vàng sậm.Bà nội tôi kho cá Mề Gà với tương đen,rồi cho cả vài chùm Tiêu già chuyển màu,sắp chín thật là ngon.Món này,tôi nhớ chắc chỉ được ăn vài lần vào thời gian đó.Tôi chắc chắn sẽ không có cơ hội thưởng thức lại món ngon mộc mạc với cá và Tiêu tươi thơm  quyện mùi với nhau lần nào trong đời nữa.
  Chuối được bà tôi nói đó là nguồn lợi của gian nhà có hai miệng ăn.
  Gà nuôi để đẻ trứng.Đây cũng là nguồn phụ thu.
  Mua gạo,dầu lửa,muối…là tiền từ đó ra.Thức ăn thường ngày là cá,tép tôm tôi đi xúc tát kiếm được đủ ăn.Ngoài ra,mỗi năm có một mùa cá Linh từ hướng trên đổ về,dịp này bà nội mua với giá thật rẻ,bà cất nước mắm bằng loại cá này thật ngon và dư đủ cho hai bà cháu dùng để nêm nếm hay ăn cả năm.
        **
  Mỗi lần đội một thúng đầy chuối lên chợ Rạch Đình bán từ sáng sớm,thì tôi biết chắc bà sẽ về tới nhà lúc tối mịt mù ,không cần biết có mưa gió hay không.Còn chuối thì tôi chưa thấy ế bao giờ.Nếu những lúc bà về sớm một chút và không bị mưa giông,có khi tay bà kéo một hai tàu lá dừa hoặc mo nang từ  ở đâu về để dành chụm lửa.
  Mấy lúc bà vắng nhà như vậy mà gặp  trời mưa giông thì đó là lúc kinh sợ khá nhiều mà tôi phải cố chịu.
   Sát bên nhà,cạnh xẻo nước nhỏ có hai cây dừa ngả và chạm sát nhau,mỗi khi gió tiếng khua của nó đã là âm thanh đầy đe dọa,trước nhà là các lùm chuối bình thường không có gì để ớn nhưng khi bóng đen phủ trùm cảnh vật thì cả mấy tàu lá rũ xuống cũng làm cho tự mình tưởng tượng rồi tự mình sợ.
  Bên kia đường là sân mả,ngoài sau hè, cạnh bờ sông Bà Hét với dòng nước chảy mạnh lôi  theo các nhánh cây hay mấy tàu lá Dừa Nước va chạm vô bờ ,tạo những âm thanh kỳ lạ,làm cho đứa trẻ chết nhát mà giàu trí tưởng tượng như tôi, nghĩ rằng dưới đó có con Ma Da mình mẫy đen ngòm, da trơn đầy nhớt trồi từ dưới nước lên ngồi đâu đó sau cửa nhà, kế bên cây Khế và sẵn sàng lôi người ta xuống nước mà nạn nhân vô phương vùng thoát..
  Nhà nghèo nhưng tôi vẫn được cắp sách tới trường cho đến gần giữa năm 1.962.
  Lúc đó tỉnh Kiến Hoa bị quân phiến loạn có tên là “Mặt trận dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam “chọn làm tỉnh “ đồng khởi “ trong cuộc nội chiến.
   Khởi đầu từ là vùng “Sôi đậu “ ,cho tới khi máy bay của Chánh phủ rải truyền đơn và loa phóng thanh kêu gọi người dân ở những vùng này (trong đó có làng xã của tôi) hãy sớm dời đi,vì không lâu nữa sẽ trở thành vùng “oanh kích tự do “.
          ***
   Người chị của tôi đã tìm cách đưa tôi lên Saigon sau giữa tháng Sáu năm ấy.Lúc đó,tôi đã vừa xong lớp Nhì của bậc tiểu học.
   Tôi yên thân ở đất đô thành nhưng với đầu óc của một đứa trẻ,tôi không biết và cũng nghĩ không ra làm sao để bà nội tôi sống được trong tình cảnh bom đạn sắp tới cũng như làm người dân  chỉ có một cổ mà tới hai tròng có thể sống được.
   Gần cuối năm đó,nhân có vài ngày nghỉ học,chị tôi đưa tôi một số tiền nói về thăm và cho bà nội.Đây cũng là thời gian không lâu nữa Tết ta.Bà cháu gặp nhau có biết bao nhiêu điều để tôi nghe bà nói và tôi kể cho bà nghe chuyện Saigon có không biết bao đèn ngọn xanh,ngọn đỏ.
    Phút tương phùng chưa là bao thì có tiếng máy bay từ xa.Bà nắm tay tôi chạy về ngay gần cây Vông nằm với mấy dây Tiêu.Gần đó có một cái hầm trú ẩn mà trước đó,lúc ở với bà tôi không hề biết vì phía trên được chất một số nhánh cây cùng với tàu lá dừa khô.
   Khi chun vô xong bà mới nói cái hầm tránh bom đạn này có từ hồi mầy chưa đẻ lận,tưởng Tây đi rồi không còn cần nữa.May không,nếu phá bỏ rồi ai đâu mà làm lại!
   Máy bay bay qua,tôi quyến luyến thưa ba trở về nơi thị thành hoa lệ ăn học bình yên.
        ****
    Lần về quê thứ nhì,tôi ngồi đò dọc từ Mỹ Tho về Tân Lợi,một xã còn an ninh và trù phú.Đây là nơi gia đình bác Hai tôi lập nghiệp.Bà nội tôi mừng nhưng không đứng lên được.
   Bà bị bán thân bất toại trong tình trạng iã tri đái dầm!
           *****
  Sáng sớm hôm sau,ngồi trên đò khi đã ra khơi giữa giòng sông Cái (Tiền Giang) nhìn hai bên là nước,hình ảnh về bà không hề xa lìa tôi.
   Tôi chỉ ôn lại đời của bà bằng chính những lời kể của bà.
    Rõ ràng từ ngày bà sanh ra trong cái nhà  đông con nghèo khó rồi ở đợ rồi có chồng rồi chiến tranh rồi một thân một mình…
    Tôi ít bao giờ dám nói điều gì bằng tính cách vỏ đoán nhưng trường hợp của bà tôi,có lẽ trong những năm dài làm người,bà tự mình bắt buộc mình phải sống.
    Tôi chắc bà chưa có dịp nào ngồi trên bộ trường kỷ ăn miếng trầu Vàng với loại cau Tầm Vung cùng cục thuốc sỉa vàng ươm Long Khánh, rồi dòm bầy gà qua lại trước mấy luống bông Cúc,mấy chậu kiểng có cây Mai Tứ Quý  như những người khá giả đâu.
              ******
     Là một người sinh trưởng ở miền Nam,tôi đã được đọc một số truyện dài,ngắn của các nhà văn ở vùng đất hiền lành này viết.
    Hầu hết phần cuối câu chuyện đều có hậu,Anh ngữ họ dùng chữ “Happy Ending “ .
     Lớn lên,xem phim truyện ngoại quốc những phần kết, đa số người ngay thẳng,thiện lành đều ít nhất cũng được một phần thưởng khiêm nhường là  cũng thoải mái hơn cảnh bà tôi phải nằm liệt một chỗ và mọi việc đều trông chờ nơi lòng từ tâm của người chung quanh.
      Kính dâng lên linh hồn của bà Huỳnh văn Dư nhủ danh Huỳnh thị Hường.
    Phạm huỳnh Ngân.
    Email:pham.h.ngan@gmail.com

  

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2023

PHẦN PHÂN NỬA .



    Truyện ngắn “Anh phải sống “ của nhà văn Khái Hưng viết về một cặp vợ chồng nghèo đi thu nhặt những thân với cành cây trôi trên sông vào mùa mưa lũ,câu chuyện này đã được viết vào năm 1.934.
  Chuyện tả hai ông bà,có ba người con , mà lúc gần cuối người đọc mới nghe gần như tiếng  thét của lời trối trăn  ,hết sức thống thiết và cũng như là một mệnh lệnh sau cùng.Lúc bấy giờ,người đọc  mới rõ tên của ba đứa nhỏ:-Thằng Bò,cái Nhớn,cái Bé.
  Mệnh lệnh của người vợ ban cho chồng chỉ một lần duy nhất trong đời phu thê ấy,được dẫn giải vắn tắt đầy đủ và người phải tuân lệnh là ông chồng của chị  phải thi hành trong tình cảnh không có thời giờ đắn đo.
  Một tíc tắc để chị Lạc quyết định ,xuôi tay thả theo dòng nước đục ngầu cuồn cuộn chảy xiết về phía hạ nguồn của con sông,sau khi vẫy vùng,cố hết cách kéo níu sự sống cho đến lúc kiệt lực.
  Người chồng,nhất quyết cùng sống chết  với bạn đời của mình bằng thái độ cương quyết nhưng khi chị Lạc nhấn mạnh tên từng đứa cần phải có người cha để chúng mới tiếp tục sống được.
   Thì lúc ấy ông mới chịu buông tay để người vợ trôi theo dòng nước,vì họ đều biết nếu cố bấu nắm lấy nhau trong cái lúc cả hai đều kiệt sức,họ có thể cùng chết !
  Trong giây phút thập tử nhất sanh đó làm cho người chồng quyết  định phải sống còn để nuôi bầy con dại .
         *
   Nghèo khổ ,vốn đã thành một định luật mặc nhiên áp đặt lên cuộc sống của con người.
  Nếu tin vào “ số mạng “thì những ai bị lọt vào phần số nghèo chỉ cố làm lụng,cố chắt mót tặn tiện và quan trọng hơn là tự tu sữa tâm tánh  cho hợp với lẽ đạo một cách tích cực , mới hy vọng  tương lai tốt lành hơn.
  Khổ nạn,không tránh bất cứ người hay xứ sở nào.
  Câu chuyện nghèo khổ đến tận đáy  của gia đình chị Lạc cũng có khắp nơi trên thế giới này.Nó xảy ra bằng nhiều cách,cho hết thảy mọi người.
         **
 Trong sách sử,tuồng tích hễ khi con người bị lâm vào hoàn cảnh   loạn lạc,trốn khỏi vủng chiến sự  thì cướp bóc,giựt dọc cùng phụ họa cùng hùa theo làm cho người khổ phải khổ hơn, cho nó đúng với câu “họa vô đơn chí “!
    Chiến tranh là nguyên nhân chính gây ra ra vô vàn đau khổ mất mát cho con người.
      Trong loạn lạc ,cha mất con,vợ lạc chồng là chuyện thường.
      Có khi sau đó , họa hoằn lắm mới  được đòan tụ,mà  cũng có khi vĩnh viễn chia lìa.Bộ sách nói về thời Xuân Thu chiến quốc ở nước Tàu đã cho người đọc suy nghĩ,nghiền ngẫm về kiếp con người trong thời binh biến.
    Thời ấy nước Trung Hoa bị chia ra làm mấy chục tiểu quốc đánh nhau cả một thời gian khá dài.Thất lạc trong vùng giao tranh rồi trôi nỗi tới xứ khác làm kiếp tha phương cầu thực , lưu lạc tới nơi khác với quê hương bản quán của mình rồi định cư lập nghiệp luôn nơi quê hương mới.
   Cũng nước Tàu,khi Mãn Thanh đặt ách thống trị lên giống Hán,rất đông người Hán đã chạy sang nước Việt Nam nương náu ,lập nghiệp  ,tạo dựng gia đình  và tự coi mình là dân của đất nước tạm dung không ít.
   Tám trăm năm trước,hoàng tử Lý Long Tường dẫn một đoàn  trên ngàn người thuộc giòng dõi tôn thất nhà Lý vượt biên tránh họa truy sát của nhà Trần.
  Gần phần nửa trong số này định cư luôn ở Đài Loan ,phần còn lại đến được vùng núi Hoa Sơn thuộc xứ Cao Ly và sau đó trở thành một dòng họ lớn có công trạng với quê mẹ thứ nhì đã cưu mang mình.
  Hoàng tử Lý Long Tường,có thể được xem là thánh tổ của người Việt tị nạn sau này…
   Cho đến 1.954 bằng cuộc di cư vĩ đại để thoát nạn CS độc tài của một triệu người ở miền Bắc nước Việt Nam vào miền Nam tự do.Cho dù con số tử vong ,thương tật không được ghi nhận đầy đủ; khi những người từ các nơi xa xôi hướng về Hải Phòng để được tàu của hải quân Mỹ chở vô Nam nhưng chắc chắn đã có bị ngăn chận,bắt bớ và thủ tiêu kín đáo các nơi không có quan sát viên giám sát đình chiến .
   Những nạn nhân ấy là người dân ở các tỉnh xa tỉm tới các địa điễm tập hợp để xuôi Nam.
        ***
   Chiến tranh,một quốc gia bị nước khác chiếm đoạt,một xứ sở độc tài hà khắc làm cho người dân không sống được cũng làm cho không biết bao nhiều người trên thế giới bị phiêu bạt khắp nơi  với đường về quê cũ mịt mờ,cho đên khi hết đời mà giấc mơ hồi hương vẫn còn ấp ủ.
  Aberts Einstein, nhà bác học lừng danh ,người Do Thái ,sinh ở Đức và khi Đức quốc xã cầm quyền tìm người Do Thái truy sát đã phải trốn chạy rồi làm người tị nạn ở Mỹ.
  Không phải một mình ông.
  Miền Nam Việt Nam bị  sụp đổ do đồng minh Mỹ thay đổi lập trường để rồi bị bức tử.
  Hệ lụy tức thì là 125.000  người Việt đã “di tản “ để tránh bị tắm máu theo như tiên liệu của truyền thông trên thế giới;hay gần nhất là trường hợp ở cố đô Huế dịp Tết Mậu Thân đã có hơn tám ngàn mạng sống của con người bị  lực lượng tự xưng là “giải phóng “đưa sang cõi chết.
   Sau đó là cả một thời kỳ hơn mười năm người Việt đã tìm nhiều cách trốn khỏi địa ngục,đến đổi một bà cụ đã tuyên bố rằng ở Việt Nam,cây cột đèn nếu có chân thì nó cũng ra đi (khỏi xứ).
  Đường bộ và đường biển được xử dụng để người Việt đi tìm tự do.Về sau,ngay chính người dân ở miền Bắc cũng có trong làn sóng người bỏ xứ ra đi.
  Cao ủy đặc trách về tị nạn Liên hợp Quốc ước tính đã có hơn nửa triệu người ôm giấc mơ tự do do bị chìm xuống đáy biển .Còn con số người dùng đường bộ đi từ VN qua Campuchia để tới đất Thái bị Miên Cộng giết,bị chết vì mìn,bị lọt giữa vùng giao tranh chết hay thương tật không thể thống kê được.
  Chắc con số người  ấy không ít.
          ****
 Mỗi một người chạy trốn chế độ CS,độc tài khi đặt chân tới được trại tị nạn là một câu chuyện với  tình tiết đầy những hỉ nộ ái ố.
   Người sống còn để kể lại cho kẻ khác nghe đã là sung sướng.
   Đã có không biết bao nhiêu việc thương tâm (những điều mà người trong cuộc còn sống sót cực chẳng đã mới nén đau khổ, kể ra trong nước mắt với uất nghẹn)
         *****
   Gia trưởng,là một người lính của chế độ đã bị khai tử,vợ của anh ta làm việc ở một công hay tư sở trước năm 75.Sau khi chế độ mới “lưu dụng “một thời gian để chỉ dạy cho người của chế độ “thắng trận “ rành nghề rồi bị đuổi ra.
 Cả nhà thất nghiệp,là chuyện thường và có rất nhiều ở miền Nam VN lâm vào tình cảnh đen tối ấy vào thời kỳ đó.
   Có nhiều lý do để người dân tìm mọi cách để chạy trốn chế độ,cho dù hàng ngày họ vẫn nghe tin về những chuyến đi với kết cuộc bi thảm hay không bao giờ nghe được tin vui.
        ******
   Mất người thân yêu,người trụ cột trong gia đình ,đối với những xứ sở nghèo thì đó là một lỗ hổng rất khó trám được.Ở đây sẽ không đặt vấn đề thiếu mẹ hay cha có ảnh hưởng cho việc dạy dỗ,uốn nắn những người con trong gia đình chỉ có một người cha hoặc mẹ.
  Tình cảnh một người đàn bà ốm yếu,bệnh hoạn phải thức khuya,dậy sớm mua tảo bán tần để nuôi một bầy con cho sống còn,cho khôn lớn không phải là chuyện hiếm ở trên đời này.
  Cũng không ai lạ gì người đàn ông lâm vào tình cảnh “Gà trống nuôi con “.Nhưng,khi người đàn ông ở vào trạng huống ấy,ông ta sẽ nhận được nhiều cảm thông của người chung quanh hơn,bởi quan niệm của người ta là người đàn ông thì gánh vác việc nặng ngoài đời.Còn chăm sóc con cái và cơm nước trong nhà là việc của đàn bà.
  Cho nên,vì một biến cố lớn nào xảy ra làm mất đi người đàn bà,thì đó là một mất mát lớn lao khó bù lấp,khó thay thế .
   Đối với các người con và là nỗi kinh hoàng đến với người chồng mà xưa nay,nếu  đã có tánh ỷ lại,dựa dẫm nơi người bạn đời của mình.
   Trẻ nhỏ trong gia đình,theo truyền thống trước đây của người Việt mình thì cha mẹ dẫn dắt mọi việc.Với những trẻ ấy,cha hay mẹ trong quan niệm đứa trẻ đó là ngọn đuốc dẫn đường trong đêm đen.Nếu vỉ lý do nào đó.một trong hai  nguồn sáng đó bị tắt thì một trong hai người còn lại sẽ được đám trẻ nắm chặt và lần theo.
    Trong một câu chuyện vượt biên,người mẹ bị kẻ ác lôi đi,người con trai thấy ngay trước mắt,người cha mình ủ rũ trong tình cảnh bất lực đã đến kề gần tai nói nhỏ một câu :-" Ba à ,ba đừng chết nhen ba !".
     Không cần dài giòng, không cần hỏi lại câu nói đó,người cha ấy tức khắc hiểu trọn ý nghĩa lời bộc "can gián" cho một việc chưa xảy ra đó hết sức cần  thiết.
  Ông chỉ cố kềm lấy cảm xúc ,cố nén tiếng cười về sự ngây thơ một cách hết sức trung thực của người con trẻ và một lời khẩn thiết vô cùng bi ai.
    Hai  tiếng “đừng chết “,theo ngôn ngữ Việt mình trong lúc này chỉ có hai cha con nạn nhân hiểu thật tưởng tận với nhau.Nó là van xin mà cũng là một mệnh lệnh khéo ẩn để người cha biết trách nhiệm kế tiếp mà ông ta còn phải làm đối với ba người con ngay trước mặt  của mình mà, trong giây phút cha con thì thầm với nhau ấy,họ cũng không hề biết sau đại nạn đó sự sống chết sẽ con tiếp diễn như thế nào,vì họ hãy vẫn  còn đang bị sống gió dập vùi trên mặt biển khơi.
   Dù mất đi một nửa phần đời của mình,người cha vẫn bằng lời trấn an, bằng lời hứa mạnh miệng rằng ba sẽ sống.Ba sống và sẽ đưa các con “tới nơi bình an !”.
     Khi xưa,lâu lâu ở chốn quê,người ta (nhất là những người thiếu cha,mất mẹ), câu nầy được tự họ ngâm nga một mình:
   " Còn cha,còn mẹ thì hơn,
   " Mất cha mất mẹ như đờn không dây!".
  
Nếu so với những nỗi đau khổ,cơ cực và mất mát thì câu chuyện của một gia đình đi tim tự do được ghi lại trên đây thì con người vẫn còn sự tin tưởng tuyệt đối nơi tôn giáo,nơi đức tin mà họ đã ký thác.
  Rằng,sự sống là món quà quý giá vô cùng mà đấng toàn năng đã ban và che chở cho loài người.
  Con người ,những kẻ thiện lành không thể nào bị xô đẩy cho tới tận đường cùng không còn lối nào để thoát.
     **
 Ba đề tài về người hy sinh để được chết, kẻ bắt buộc phải sống hồi thế kỷ 19,chuyện chiếc cầu có liên quan mật thiết đến sự sống còn của người dân ở cố đô tả hữu ngạn con sông Hương hồi năm 1968 ,thế kỷ 20 và cuộc bỏ nước ra đi chưa từng có trong sử Việt sau 1975,trong đó câu chuyện thương tâm của những người con mất mẹ,chết cha thì nhiều.
 Đó là một chuỗi dài,không dám nói là bất tận nhưng cho đến hôm nay chữ khổ chưa được đóng khung khép kín mà,xem bộ ngày  nó càng lớn hơn đối với loài người.
         ***
   Đã từng sống ở trai tị nạn,dù thời gian không là bao nếu so với những người từng lê lết năm,mười năm ở nơi ăn chực nằm chờ đó thì bản thân mình nếm mùi cực nhọc cũng không đáng là bao.Tuy nhiên,mỗi khi nghe chiến tranh ở nơi nào bùng phát thì tự thâm tâm dâng lên niềm thương cảm với nỗi đớn đau của người phải đầm đìa nước mắt ,tay xách,nách mang dăm ba món đồ cần thiết và chỉ mong giữ được lấy thân ,là quý rồi.
         *********
  Chúng ta (ở đây,là nhân loại)đang sống liên lập.Cho dù khác nhau mọi thứ nhưng,rõ ràng đã có sự ràng buộc mặc nhiên .Cho nên,an và nguy của những cường quốc đều có và tạo nên ảnh hưởng lên các nơi khác.
  Chúng ta đang chứng kiến hai trận chiến dữ tợn,có thể xảy ra thế chiến.
  Với lòng thành,cá nhân người viết cầu xin bình an sớm trở lại với nhân loại trên mặt đất nầy.
  Oct.30.2023.
  Đánh dấu 40 năm vượt thoát trong hoạn nạn.
 Phạm huỳnh Ngân.H3.
               Đài tưởng niệm thuyền nhân VN.Những người đã vượt biên tìm tự do.

     

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2023

BỆ CỬA SỔ VÀ VÀI CHẬU BÔNG.


Cho dù đó là một người có tánh cãi bẫm sanh,cãi ngang như..cua,cải bất kể phải trái,cãi lấy đặng lấy được ,cãi cho được phần mình đi nữa thì,khi ấy,tức là ngày đầu ăn cơm nhà binh hay văn vẽ là ngày đầu trong binh ngũ, thì  cũng bị câu tiêu lệnh này đã có sẵn hồi đời nào tới giớ nó chi phối:
 “-Thi hành trước,khiếu nại sau !”.
 Thường thì thi hành cho nên đến ..mờ người cái đã,còn có khiếu nại được hay không và có giới chức nào chịu nghe rồi chấp nhận rằng anh đúng thì đó lại là chuyện dài đời lính.
 Lẽ tất nhiên,trước đó một vị hạ sĩ cũng đã có nói và lập lại đôi lần rằng hễ đã là quân nhân thì con chó chạy ngang qua ,cán bộ huấn luyện ở quân trường nói đó là con mèo thì cũng không dược cãi.
 Đó là quân lệnh!
 Cho nên,một dân thường sẽ phải chịu để  cái tánh cãi qua một bên thì mới dần dần thích nghi được với quân đội.
 Cũng xin nói rõ không phải hễ đã khoác chiến y thì ai nấy cũng đều ăn nói ngược xuôi như những lời mô tả vừa rồi.
 Đó là một bài học (phải)thuộc lòng và nhập tâm một cách vĩnh viễn như câu “hệ thống quân giai” là,trên nói dưới nghe . Không nghe? Là bất tuân thượng lệnh.
Người lính nào bị vướng vô câu này,nhẹ thì phạt vạ,nặng có thể ra tòa án quân sự.
 Và rồi,chỉ sau một thời gian không lâu ở lính người tân binh hay ông lính già đều thích nghi và thích thú với điều đó.
  Cho nên,người lính sau khi giải ngũ rồi,tánh ngăn nắp,tánh tự giác,tánh kỷ luật với mình và với người cũng vẫn còn đeo theo ông hay anh ta dài lâu.
       *
   Sau biển cố 30/4/75 hầu hết sinh hoạt bình thường của người dân ở thể chế tự do ở miền Nam Việt Nam bị thay đổi,bị xáo trộn.Điều khác thường đó là từ tốt thành xấu,từ thanh lịch thành thô bỉ,từ ngăn nắp trật tự thành hỗn loạn xô bồ.
  Điều rõ nhất là dưới sự cai trị của chủ nghĩa CS,người dân ở trong đó chỉ có thi hành mà thôi!
 Sẽ không có cái vụ…khiếu nại sau,bởi vì họ đã chặn họng mọi người rằng Đảng là sáng suốt,là đuốc soi đường,cho nên lãnh đạo thông minh,tài tình và đảng không bao giờ sai.Nếu có,là do cấp dưới thi hành không đúng.Cho nên người dân chỉ có việc nghe rồi thi hành.Đây còn độc tài hơn quân phiệt nữa.
 Con người, từ khi đã bị bức màn sắt chụp xuống cho tới ngày nhắm mắt lìa đời chỉ biết nghe lời và thi hành theo lệnh của những người cai trị.Bức màn sắt thế kỷ 20 có khác với bây giờ đôi chút nhưng tựu chung vẫn là bưng bit và che đậy bằng dối trá với nhồi sọ người dân với thủ đoạn “ biến gian dối thành sự thật!”.Điều này,dân tộc Việt đã từng bị trong thời kỳ Bắc thuộc cả ngàn năm.
  Đề kháng bằng tư tưởng là phương cách chống đối trước để giữ cho thâm tâm mình và gia đình không giống với lời ăn,tiếng nói cùng với phong tục của kẻ cai trị mình.!Đây chính là vũ khí vô hình mà tiên tổ của chúng ta khi bị ngoại tộc cai trị cả ngàn năm mà không bị biến mất ngôn ngữ,không bị xóa mất những nền nếp đẹp về văn hóa phong tục,tạp quán của tiền nhân truyền lại.
   Chống thế lực ngoại bang dùng cường lực,dùng đánh đập,tù tội để khuất phục người bị trị mặc nhiên tự trong đầu óc của người bị đàn áp đã được họ tự trang bị một loại vũ khí để giữ lấy thân,để đề kháng trong trường hợp bị sa cơ thất thế,bị tra khảo cật vấn: Chối bỏ và dối lừa và phủi tay với những gì mình đã làm.Nôm na là không nhận trách nhiệm những thiệt hại do mình gây ra và tìm mọi cách để đỗ thừa.Điều này,sau nhiều lần sẽ trở thành thói quen rồi thành gian dối với người cùng với chính mình.
  Đó là một trong số những nguyên nhân làm cho con người ( không phải tất cả)ngày càng xa lìa với thật thà,vốn vẫn được trường học,gia đình ngày tháng dạy dỗ.
  Môi trường sống,thói tật tốt xấu,ảnh hưởng của tôn giáo tác dụng lên con người sống ở đó .
   Không hẳn trăm phần trăm lên  tất cả con người ở đó nhưng chắc chắn ảnh hưởng của những điều vừa nêu lên không ít.
   Người đời vẫn có câu : -" Cha mẹ sinh con ,trời sinh tánh".Câu nầy đúng và cũng chỉ một phần nào thôi.
  Ngay trong gia đình có một đàn con cùng chung huyết thống,cùng chung một sự chỉ dạy của cha mẹ nhưng không phải ai cũng giống ai,mặc dù những bậc cha mẹ lúc nào cũng muốn cho con cái mình giống tánh ý của song thân.Đã có những khác biệt  một trời một vực giữa những anh em,chị em với nhau mà chúng ta trong đời đã từng gặp.
  Đó cũng là lý do đa số những người có điều kiện,họ tìm nơi vừa ý để mua hoặc tạo dựng nhà cửa để ở.
  Ngay thời kỳ này,nước Việt Nam đã được thống nhất gần năm chục năm rồi nhưng quan niệm,cách sống,lối hành xử giao tiếp với nhau vẫn còn cách xa ,mà nếu người có lòng với đất nước cho rằng chắc không có dịp nào lòng người giữa hai miền đất nước có thể gần lại với nhau được; dù đó là một giống dân thuần chủng,mặc dù hai miền phân ly với nhau từ 1954 cho đến 1975 mà thôi.
       *
 Nhòm ngó,nghi kỵ,sợ hãi và gian dối với nhau phải trở thành một cách sống của của người dân ở dưới chế độ Cộng Sản.
 Phải trở thành để thích nghi,để tồn tại trong xã hội mà những người cai trị lúc nào cũng nhìn người dân như là kẻ thù tiềm tàng,ai ai cũng có thể là phản động,kẻ nào cũng có thể là thế lực xấu hoặc tệ hơn nữa là…phản cách mạng!
  Gian dối với chánh quyền phải được xem là một cách bảo vệ bản thân và gia đình,mà bản thân mình giống như con Nhím.Phòng thủ chứ không phải tấn công,thủ thân để được sống còn.
  Chối bỏ,phủ nhận trách nhiệm và sẵn sàng chối bai chối biến,nếu cần phải cãi ngang hoặc thấp nhất là so bì hơn thua giữa mình và người khác.
 Đó là cách giữ cho bản thân mình được yên cho qua ngày đoạn tháng của một thường dân trong chế độ CS.
           **
 Cho phép tôi được dùng chữ Tôi từ đoạn này về sau.Chữ tôi để xác nhận rằng đó người trong cuộc,nhân chứng trong câu chuyện.
  Quê quán tôi ở trong một vùng “Sôi đậu “,một từ ngữ của VNCH dùng thông dụng vào thời đó,tức là ở ấp,xã ban ngày quân lính của chánh phủ tới lui gặp gỡ người dân từ lúc họ có mặt cho đến lúc họ trở về đồn bót thì tiếp sau đó cho đến sáng hay trưa hôm sau thì những người thuộc phe phiến loạn (danh xưng đó được chỉ về VC thuộc Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam VN) làm chủ tình hình.
    Buổi chiều phe VC xuất hiện chỉ dẫn cho người dân phá sập cầu,làm rào cản đường thì hôm sau lính từ đồn ở trên Xã xuống huy động người dân dân làm lại.Người ta dùng chữ người dân thời đó một cổ hai tròng qua thật không sai.
  Phía VC họ gầy dựng các đoàn thể như hội phụ nữ ,hội nông dân,đoàn thiếu nhi…
  Họ kêu gọi nhưng gần như ép buộc những đứa trẻ cỡ lớp Ba,lớp Nhì như tôi tham gia các buổi họ gọi là “sinh hoạt “.Tôi rất dị ứng với ba cái vụ này và  đã nhiều lần thối thát nhưng lần chót bị gài ép ,cùng đường tôi đã “nói láo “ một cách tề chỉnh trong tư thế hết sức tự nhiên.Tôi nói ,nhà tôi bà nội tôi già yếu rồi,tôi có xin bà để tham gia nhưng bà không cho ,vì bà cần tôi làm lụng phụ sự việc nhà.
  Đây là lần đầu tiên tôi nói láo ,nói láo để tránh một việc mà bản thân tôi không thích và đã thành công cùng với sự chấp thuận của bà nội tôi .
         ***
  Sau tháng Tư 75,tôi bị ở trong chế độ mới hơn tám năm,trong đó có hơn một năm tù,trước đó canh giữ tù binh CSVN có hơn hai năm và độ gần hai năm ở độ tuổi thiếu nhi !
  Cứ cho là mười năm đi!
 Mười năm đó nếu tôi nói tôi không hiểu biết thấu đáo về những con người và cách hành xử của họ thì tôi thật là ngu,và cái ngu đó khó mà tha thứ được.
 Bản thân tôi,tôi phải tự đề kháng trong âm thầm với từng tiếng nói,từng thủ đoạn của họ.
  Những tiếng họ càng dùng nhiều chừng nào tôi càng tránh.Tôi sợ bị nhiễm,tôi sợ bị lây từ câu “đăng ký ,sự cố,bước ngoặc,hoành tráng bức xúc,hụt hẫng,vỡ òa….” Tôi tránh xa và chỉ mong sao ở họ đến cuối đời mình sẽ không bao bị lầm lẫn dùng nó!
  Song,muốn giữ được một tờ giấy trắng ở một nơi nhớp nhứa với bùn với nhiều tạp chất dễ lây, e rằng không phải là một việc dễ.
  Tôi cũng đã có bị nhiễm thói nói láo lẹ như chớp vào những lúc họ tìm mọi cách tống khứ người dân ở Saigon đi kinh tế mới .Tôi bị sống ở nơi chốn gần như thiếu đủ thứ,cho nên phải buôn chui,bán lén những gì mà “nhà nước cấm “,chẳng hạn như một ký tỏi,bảy trăm gr. thịt heo…để sống,để cho con mình có chút mà ăn.
  Tôi cũng sẵn sàng chối bai ,chối biến những việc bị gọi là “lậu lén “, theo cách định nghĩa của những người cai trị.
   Qua thời gian,những cái “gian” nho nhỏ những lời “cãi lấy đăng,lấy được “cho qua nhằm giữ lấy thân nó đã “thấm “vô con người của tôi hết sức nhẹ nhàng đến độ không hề hay biết.
            ****
   Tôi may mắn được định cư ở một xứ sở tuy không hoàn hảo nhưng cách sống,cách cư xử giữa người với người thật cao đẹp và bản thân mình không phải làm con Nhím lúc nào cũng ở tư thế phòng thủ.
  Nơi tôi ở là một khu nhà liền vách,một dãy có bốn đơn vị gia cư ( tức là bốn nhà).
  Luật của hiệp hội chủ nhà rất rõ là ở phần phía trong nhà và phần trong vòng vách,người ở có quyền trang trí,trồng trọt,sơn phết theo ý của họ muốn.
  Phía ngoài thì không !
 Tôi có cố ý trồng mấy chậu cây kiểng phía ngoài,sát vô vách hàng rào nhà mình.
  Việc này,do đi bộ ,tôi nhìn thấy một số nhà trong khu gia cư này đã làm.
  Không lâu,trên văn phòng họ gởi thơ cho biết việc đó (có kèm theo ảnh)vi phạm luật lệ của hiệp hội chủ nhà.
   Thay vì dẹp,tôi cố tình trì hoãn cho đến khi họ gởi tiếp thư cảnh cáo và hứa sẽ phạt vạ bốn mươi lăm đồng cho lần đầu.
   Tôi dẹp nhưng có lẽ chưa dứt được cái bệnh lì  ở nước CS đem qua, kèm với chút láo cá bị VC lây nên vẫn còn chừa lại mấy chậu nhỏ như trong ảnh.
 Cho tới khi một cái Email chót gởi tới .
 Tôi vẫn chưa hết ấm ức những lúc đi qua mấy nhà vẫn còn các chậu phía ngoài vách rào.
  Cho tới khi,chuẩn bị gõ những dòng này tôi mới tự nghiêm nghị nói cho chính mình nghe :- Luật người ta đặt ra,mình chấp nhận ở thì phải tuân theo.Đâu cần gì phải tìm cách lòn lách vậy.Ở đây,đất nước có kỹ luật tự giác,đâu cần phải đợi người ta dùng tay chưn đấm đá rồi mới thi hành . Tự mình phải sống và suy nghĩ  thật với mình trước .
Phạm huỳnh Ngân.
  
   

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2023

KHÔNG CÓ ,CÓ KHÔNG..MỘT VÒNG TIẾN HÓA!


 Hai tiếng "Vô Thường",nhiều người vẫn biết.

Không gì tồn tại,
Như Lai đã dạy:
Hữu sinh ,hữu hoại !
        *
Chết chỉ là đổi thay từ chiếc áo dài sang bộ đồ ngắn;từ chiếc giày rách qua chiếc lành hơn.
Không chỉ một lần,
Không phải một Thân,
Mà đã nhiều lần,qua vạn xác Thân.
Trải vô vàn kiếp,
Khởi đi từ nghiệp.
        **
Nên,chữ vô thường  chợt nghe khó hiểu,cũng không có mấy ai trên đời đang hưỡng vinh hoa phú quí bằng lòng cam chịu :
Rời buông giữa chừng của,tiền nhọc công tạo dựng !
Chỉ khi,
Đường lợi danh lên cao như Diều gặp gió.
Bất chợt (vẫn trường tồn !)trong một Sát Na,tiền tài vần với họa tai,công danh kia,của cải nọ thành bèo dạt hoa trôi mà,TA cứ huyễn tưởng hào quang chắp vá kia là mình đã tạo ra.
Bỗng đâu,
Chuyện vẫn thường tinh,không phải đinh ninh.
Đất bằng sóng dậy,
Của mất,thân tù:
(Cá ăn Kiến,Kiến không chê Cá).
Cõi trần gian vẫn xãy ra nhiều mà đã rất nhiều lần.Như chuyện đất trời,sớm nằng,chiều mưa.
Như chuyện thiên tai.
Hạn hán kéo dài, lụt mưa bất tận.
Nào ai biết đâu,
Núi lửa phun trào,sóng thần động đất.
Binh lửa tràn lan,
Đau khổ ngút ngàn,
Nước mất nhà tan.
Bao nỗi kinh hoàng,
Phù Du...sinh mạng.
Ngộ !
Đến từ KHÔNG.
Rời cũng KHÔNG.
Phạm huỳnh Ngân.

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2023

KHÔNG THẦY,ĐỐ MÀY LÀM NÊN ?!.(Cổ nhân truyền khẩu).

 Tôi mang ơn cô giáo dạy lớp Năm (thời đó lớp Năm là đầu tiên và lớp Nhứt là ra khỏi bậc Tiểu học).

Cô đã khai mở cho cái đầu còn mông muội của đứa trẻ vẫn còn trong trạng thái như vừa trải qua giấc ngủ dài,chợt thức.

Cô như người mở cửa căn phòng tối,lâu thật lâu đã bị đóng kín, để cho ánh sáng tràn vào phá tan biến ngay tức thì những đêm dài tăm tối, lấy nước lau mặt,lau mắt cho một đứa trẻ chưa biết gì hết ,bằng sự kiên nhẫn vô bờ khi dạy cho tôi ,bắt đầu từng động tác mới tinh khôi,lạ lẫm đủ mọi điều,được gọi là Học !

Cả tương lai dài lâu ,không một tiên tri gia lẫy lừng nào đoán được thành hay bại của những đứa trẻ ngày đầu tiên đến trường .

 Đó là những bài học vỡ lòng khó nhập nhứt của đời người !

Từng ngày trong nửa năm đầu của một nghề phải chịu khó kiên trì với nhiều trình độ thấp cao,nhanh chậm từng mỗi đứa trẻ đang trong độ tuổi thơ!

 Người đời thường nói:-“ Vạn sự khởi đầu nan !”.

    Lời nói nầy không sai chút nào,sau khi sinh sống với đời ,sau những thất bại,thua thiệt cay đắng đã nhiều.

 Thành công, đôi lúc không phải do chỉ riêng mình  tạo ra được , mà phải có sự giúp đỡ của người khác.

   Cho nên,những vị thầy cô giáo nhận dạy ở lớp đầu tiên bậc tiểu học phải nên được ca ngợi;không phải một lần mà là cả đời!

    Thưa Thầy Cô,

   Con được cô giáo dạy dỗ từ mẫu giáo ở một nơi khác và khi bước đầu vô lớp Năm ở trường làng (có nơi gọi là lớp Chót hay Một)con đã sung sướng được cô giáo khai tâm,điểm nhãn ngay từ giờ ngày đầu tiên của năm học thứ nhứt.

   Từng ngày,rồi mỗi một ngày qua,chỉ có cô và mỗi một mình cô chăm sóc,dạy tập cho đám học trò ở chốn thôn quê lôi thôi,lếch thếch  như  đám bầy trẻ chúng con .

   Cô bắt đầu vừa tập vừa dạy,rồi lập đi,nhắc lại cho cả mấy chục đứa chúng con như một bà tiên với kiên nhẫn vô bờ!

Cô dùng thước gạch từng hàng ,dùng viết chì viết từng

Một hình ảnh cũ khó tìm.

chữ làm mẫu,dạy cho chúng con tay cầm làm sao cho vừa,cho đúng cây viết chì; vô dạy phảingồi thẳng lưng không được cong qua ,ẹo lại,ngay ngắn khi “tập đồ“, tập viết .Cô tập cho miệng từng đứa phải mở lớn đọc theo O tròn như quả trứng gà..Ô thì đội nón,Ơ thì có râu!…

      Trong con mắt của con,cô như một bà tiên có nhiều phép tắc.Cô cầm tay từng đứa trong tụi con tập “ đồ” từng nét chữ mà,không phải chữ nào cũng dễ như chữ n hay m.Không phải đứa nào trong đám tụi con tập đồ một lần là biết.
  Cô kiên nhẫn-mà,khi đó con không biết nói làm sao để diễn tả được.Giờ đây,thì con mạnh dạn thưa với cô là,sự nhẫn nại của  các nhà giáo ở giai đoạn ấy là phi thường.
   Điều này,giờ đây hồi tưởng lại,cá nhân con,con cho rằng giáo hóa cho đứa trẻ như mục Măng mới nhú lên khỏi mặt đất một gang tay quả không hề dùng tiếng dễ như uốn nắn một cây kiểng được !
  Bởi,theo suy nghĩ của riêng con,sau khi lớn lên,những “nhà giáo “bậc tiểu học lớp Chót là nhọc nhằn nhiều nhứt trong chương trình đào tạo mầm non.
 *             
Không cần dẫn chứng bất cứ thống kê nào về những trách nhiệm của cô hay thầy giáo của lớp một.
  Riêng tôi giờ đây,sau khi ôn cố lại mới thấy rằng đó là một công việc quá sức ,quá nhiều trách nhiệm phải chịu trên vai cho một con người ở vào thời gian đó.
**
 Một trẻ sáu tuổi,chưa cần biết nó ở thôn quê hay chốn thành thị ,ai cũng biết nó chưa được dạy dỗ hết mọi thứ ở trong nhà và nếu một ít trong số đó được dạy,nó cũng chưa thể chứa hết những lời dạy ( nếu như ông bà cha mẹ của nó dạy sớm !) đối với người chung quanh.Như vậy,cô hay thầy phải làm công việc của cha mẹ nó trong thời gian tiếng trống trường cho học trò vô sắp hàng tuần tự vô lớp,cho tới khi tan học .
   Có thể quí thầy cô phụ trách lớp Một mới có thể nhớ khoảng bao lâu,sau ngày tựu trường,lớp vỡ lòng bậc tiểu học mới được trật tự,ngăn nắp,khuôn khổ đâu vào đó.
 Nhưng,rõ ràng phải cần có cây roi dùng để đập đồm độp trên bàn để răn đe.
 Thời ấy,câu:-“Thương cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi “ có giá trị.
  Việc một học trò bị bắt nằm dài chịu năm,mười roi ở trong lớp học là bình thường.
  Có nhiều lý do để một trò bị đánh đòn.
  Bài học làm sai,giành giật,cãi lộn to tiếng hoặc oánh lộn với nhau…
  Kiêm nhiệm nhiều vai trò để cho đám trẻ tập đọc từ ê a, tới lúc thuộc lòng 24 chữ cái.Cho đến khi ráp được chữ rồi hiểu chữ đó là nghĩa gì,quả là sự cực nhọc,kiên nhẫn vượt bậc của nghề “gõ đầu trẻ “ khi xưa.
    Tiêu chuẩn nghành giáo dục đặt ra,để cho các giáo viên thi hành là một đứa trẻ ,ngày đầu chưa biết mặt chữ nào hết,sau bao nhiêu tuần hay tháng chuyên cần học tập,nó sẽ tiến bộ tới mức nào.
    Nội qui của nhà trường đặt ra để được áp dụng đồng đều cho tất cả các học sinh.Nhưng,đặc biệt đối với lứa tuổi lớp Một thì thật khó cho giáo viên trách nhiệm với các em.Chín người ,mười ý trong trường hợp này thật đúng.
   Cùng một bài học ,có trò mau thuộc ,có trò học tới,đọc lui không xong.Cũng vì lý do đó ,đôi lúc trò chậm phải bị dăm ba roi vô đít.
 Điều này,thời đó luật pháp và người dân mặc nhiên thừa nhận.Bởi dạy học,trong đó phần giải thích là chánh trừng phạt như quì gối,đánh vô tay,vô đít chỉ phụ thuộc hay bất đắc dĩ và là biện pháp chót cho đứa trẻ không còn cách nào khác hơn.
  Tất cả các môn cho năm học đầu đều đòi hỏi những chỉ dạy những giải thích từng chút một với các câu hỏi bẫm sinh.Thí dụ,sau khi tay trái cầm một chiếc đũa,tay phải một chiếc.Sau khi cô đưa từng chiếc rồi đếm 1,lại cầm chiếc thứ 2 rồi nói một bên trái nè là một thêm chiếc nữa,bên này là hai.
  Nhưng,có thể chưa chắc trò nhỏ hiểu hết.Cho nên,câu hỏi bất chợt từ miệng hết sức ngây thơ,hết sức hồn nhiên:-“Sao vậy ?”.
  Thầy hay cô biết phải làm cách nào để những đứa trẻ chậm hiểu,kém thông minh hơn chúng bạn trong khoảng bao lâu nữa thì rượt kịp để rồi còn phải bước sang những bài học cao hơn.
***
  Khi cố gom được những gì còn xót lại trong đầu sau sáu mươi mấy năm để đưa trí nhớ mò mẫm về những ngày xa lắc xa lơ ấy ,tôi mới biết được biết là bao nhiêu cực nhọc của quí thầy,quí cô đã dạy mà hôm nay đây mới ngồi gõ được những giòng chữ tri ơn hết sức đáng trách,hết sức muộn màng này.
  Thưa Thầy,
  Thưa Cô,
Trên thế giới,nhiều quốc gia có dành một ngày để vinh danh nhà giáo.
 Đó được xem như một sự cám ơn cũng như đề cao những người đã đem tim óc của chính mình ra đào tạo các mầm non thừa kế cho đất nước.
  Riêng ,cá nhân của con đây thật là tệ hại,thật đáng xấu hổ!
  Còn rời lớp Chót rồi tới trường khác.
   Bậc tiểu học có năm lớp,con trải qua bốn trường,ở những địa phương xa cách nhau.Chẳng hạn như trường tiểu học Phú Đức,con học lớp Một,rồi sau đó con học lớp Tư ở Thành Triệu,lớp Ba ở Vĩnh Kim,lớp Nhì trở về Phú Đức thì quí thầy cô hầu hết đã không còn dạy ở đó,ngoài thầy hiệu trưởng.
  Chiến tranh là thủ phạm chánh để con người thời đó-kể cả nghề dạy học cũng bị lâm vào hoàn cảnh phân tán,chia ly!
  Nhưng con,tự thâm tâm con không đồng ý với thái độ vô tâm của mình và không hề ý thức được công ơn lớn lao của Quí Thầy,Quí Cô quan trọng đối với con to lớn,cao trọng đến dường nào.
   Nếu không có Thầy Cô,bản thân con,cho đến ngay giờ phút nầy,cũng chỉ như người mù đang lần mò tìm từng bước đi.
   Cám ơn,tri ơn và mang ơn là những lời chân thật nhứt,con kính cẫn đặt lên đây,để tự mình nhắc cho nhớ món nợ tri thức mà không bao giờ con trả được.
   *****
  Phê bình xây dựng,xin vui lòng l/l Email pham.h.ngan @gmail.com 
Phạm huỳnh Ngân.



TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...