Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Nạn-nhân sớm nhất.

     Hai mươi năm,cộng thêm mười sáu,
      Khoảng thời-gian đưá trẻ thành người,
      Anh ngồi đó , làm quan-sát-viên  vừa là nhân-chứng,
      Giữa chợ đời chai đá, cạn từ-tâm !
           Rời binh-phục,hơn phần-tư thế-kỷ,
            Nhớ về Anh tôi xin được một lần,
           Đứng thẳng lưng và kính-cẩn tay chào:
           "Chiến-hữu" phế-binh!
          Vinh-quang chưa nhận,thua thiệt một đời...
           Những là bè-bạn năm xưa,
           Giờ, cô-quạnh với tháng ngày ngậm-nhấm.
 Người đói lạnh lê lết quanh đây,đợi lòng từ-bi, mong nghĩ  trắc ẩn tình xưa từ đồng bào,bá-tánh hầu qua cơn  đói lạnh từng ngày .
 Đi cho hết của chiến binh gãy súng!
 Nên,
 Sau cuộc đổi đời tàn khốc .
Phần đời thừa còn lại tìm cái sống bằng lê-lết, nổi trôi sáng bãi chợ , tối bờ sông .
Kinh !
Trãi ngàn  đêm dài, chờ hoài không sáng!
 Âm-vang bom đạn ngang tai,rực mắt từ những chiến-trường xưa chờn-vờn ẩn-hiện , trằn-trọc những thâu-canh mộng-dữ chuyện đao-binh.
 Lần tay điễm lại lều trại năm  xưa Tao còn,Mầy mất...
            Nước non sụp-đổ,triệu nổi tang- thương,
        " Phế-binh" gánh trọn cuối đường khổ đau !
            Ngày 30 tháng tư,1.975,buổi chiều tối ở Tổng-y-viện Cộng-hòa,quân đội của miền Bắc chiến-thắng, ra lệnh cho tất cả các thuơng-binh của Quân-lực Việt-nam Cộng-hòa phải  khỏi giường bệnh,ra khỏi khuôn-viên Tổng-y-viện:
           Bất kể thương tật cấp độ naò,
           Mù cả đôi mắt,
           Mìn nổ bấy mặt,
           Cưa cụt hai chân,
           Đạn vào ngay ruột còn đang giải-phẩu dở-dang,chai nước biển treo tòng-teng,anh thương binh kia phải cố làm sao chu-toàn tay giữ ruột,vai mang bình nước cứu-tinh.
Bò,lết,lăn,cà-nhắc,sờ-sẫm lần dò trong đêm đen cuả những chiến-binh vừa mù hai mắt...
Những hàm răng nghiến chặt,
Những đau đớn ,hờn căm sâu hơn đáy địa-ngục A-tỳ, những chịu đựng đớn đau cao hơn non cao ngất trời Hi Mã(Himalaya).
Buồn,tủi,nhục nhã,
Ngay lúc bấy giờ,
Các thương binh thập tử nhất sanh kia,
Số mạng mong manh,
Như sợi chủ mành,
Tử-thần  chợt trông phải tránh.!
  Người giết người cuộc tương-tranh thời  nào  cũng có,
  Chỉ buồn lòng,
  Một giống, một giòng cư-xữ với  nhau không phải cách con người.
  Thù với oán,hãy từ-từ mà trả,
  Sao nặng tay với những con người vừa bị loại  ra vòng-chiến , khi mà có cùng  giòng máu còn nóng,còn  tươi?
Trân-trọng kính-chào và kính chúc những điều tốt lành nhất đến với tất-cả những chiến-hữu Thương-phế-binh Việt-nam Cộng-hòa.
Tầm Nã.

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

Phi-Việt khác xa.

Bản tin của RFA hôm nay cho biết,Philippines vưà đệ nạp lên Liên-hiệp-quốc tài-liệu để phản-đối Trung-cộng về bản đồ hình lưỡi bò mà nước nầy đã tự-tiện vẽ ra và,Phi cũng lập-lại chủ quyền về quần-đảo Trường-sa mà  họ cho rằng, không (một nước nào)có thể" tranh-cải" được!
 Tháng trước, tàu thăm-dò của Phi đang hoạt-động trong lãnh-hải của họ đã bị hai chiếc tàu của Trung-cộng quấy nhiễu và muốn dở thói côn-đồ.Tức thì không-quân Phi xuất-hiện.Các biện pháp phản-đối bằng phương-cách ngoại-giao được tiến-hành nghiêm-túc(chứ không phải chiếu-lệ như VN).Lẽ đương-nhiên,báo chí cuả Phi không bị ai chỉ-đaọ nên họ phản-ứng rất quyết-liệt với chính-phủ Trung-cộng !
Trông người mà ngẫm lại ta.!
Cho đến giờ nầy,khó có ai là người Việt còn nặng lòng với đất nước mà tin rằng Việt-cộng không có đi đêm,không có thậm-thụt với Bắc-kinh trong chuyện hiến-đất,dâng biển.
 Philippines có diện-tích khoảng 300.000 km.vuông,mà hết 65 phần trăm đất đai là rừng núi.Với 92 triệu dân,lợi tức đầu người là 1.746 US $/năm(2009).
 Người Phi có mặt nhiều nơi trên thế-giới:Họ là quân-nhân trong quân-đội Mỹ,lực-lượng y-tá nước nầy cung-cấp cho các bệnh-viện ở Hoa-kỳ,họ làm người giúp việc cho các gia-đình giàu có ở Hongkong,Singapore...họ là công-nhân-khách bất cứ nơi nào mướn là họ đến.Số tiền người Phi tha-phương cầu-thực gởi về cho thân-nhân,cho đất nước Phi gần như là nguồn lợi chính của xứ sở nầy.
 Nguời Phi, hầu-hết đều vui tính ,hiền và tử-tế.Dù là nước nghèo,do nhiều lý-do trong đó thiên-nhiên là chính .Với muời ngàn đảo,phương-tiện di-chuyển khó-khăn,thiên-tai gần như năm naò cũng có:động đất,bão,núi lửa,đất trùi..ngoài ra lại còn chiến-tranh dai-dẵng với nhóm Hồi giáo đòi ly-khai...
 Ngần ấy tai-ách,kèm với nền kinh-tế hơi èo-uột,xứ nầy phải có ý-chí tiến-thủ cao-độ mới tránh được nạn đói kém.Tuy-nhiên,người ta có thể nói đó là nước nghèo nhưng về lãnh-vực dân-chủ,Phi là một nước được sắp hạng cao,ít ra nếu đem so trong Hiệp-hội các quốc-gia đông nam Á,thì nước nầy đứng trên đầu Việtnam mình khá xa.
 Hơn Việt nam về phương-diện dân-chủ,nước Phi có một quân-đội của nước nghèo và về phần trang-bị vũ-khí,máy bay,tầu chiến thì thua xa cái gọi là"Quân-đội nhân-dân anh-hùng,bách chiến,bách thắng" của Việt...cộng.Chính họ cũng biết và xác-nhận điều đó.
 Họ nghèo,họ yếu,họ không bao giờ tự xưng là anh-hùng nhưng,họ không hèn và không có ý-đồ bán nước.
Chính vì cái dũng-khí hực lửa của người Phi,của quân-đội Phi (nhanh chóng bảo-quốc,an-dân),của chánh-phủ Phi và nền báo chí tự-do,dân-chủ của Phi  đã làm quân cướp-cạn Tầu-cộng phải e-dè,chùng bước trong vài lần va-chạm vừa qua.!
 Rồi nhìn ngược lại mấy đứa cầm-quyền Hà nội xem.
Ngoại-giao thì khấu-đầu(kow-tow),từ Tổng-bí-thư cho đến bộ trưởng quốc-phòng mỗi khi "diện tấu" với kẻ thù phương bắc thì mặt mày cứ lấm-la lấm-lét ,y như là gà gặp caó.Mỗi một Tổng bí-thư mới lên là phaỉ qua Tầu triều-kiến,mỗi một giao-tiếp nào quan-trọng với Mỹ hay Tây-phương VN đều phải kính-cẩn"báo-cáo" với đàn anh Bắc-kinh.
Nước Việt mình,bất-hạnh thay, có đám bạo-quyền nắm cầm mệnh nước rặt một lũ có kiến-thức và trình-độ học-vấn dưới trung-bình quá xa.
Đen75,mùa quốc-nạn.

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Tháng Tư đen mất Tự-Do nên làm thơ tự-do.

          " Buôn thay ! Kẻ cướp vào nhà 
       “Trói người,giựt của mà là"tiếp-thu"."
           Trước đến nay,Tổ-tiên truyền dạy,
            Rằng,thật-thà là tiếng đầu-tiên,
            Việt nam chinh-chiến triền-miên,
            Tầu xưa,Tây mới, kế liền Nhật vô.
           Trãi qua,nghiêng-ngữa cơ-đồ,
            Vẫn còn gượng đứng,đáng "hô" anh-hùng!
           Nhưng không!
           Lại có khúc quanh,
           Loại người,vốn thích máu tanh,
           Nhân-danh chống giặc sát-sanh nguời nhà.
           Không xa,cùng giống Việt mà,
           Giết không khoan nhượng mới là chiến công!
" Tay vừa cướp giật,khóc la não-lòng"; ông Hồ-chí-Minh cùng đám lâu-la xưng là "cách-mạng!",quyết "giải-phóng miền Nam" hòng vét cho đầy túi tham không đáy;nhằm đẩy cả dân-tộc Việt xuống làm thân nô-lệ !
           Chính-nghĩa về  phía miền Nam,nhưng lời ngay  khó chửa :
Cũng bởi vì quân Mỹ vào để "bao-bờ",chặn Cộng !
Là đây  kẻ hở!
          Một mẹ,một cha rỏ rằng

 Lạc-long-Quân với hiền mẫu Âu-Cơ,

          Sao lại,đêm ngày,
          Tìm kế độc,kiếm mưu sâu, hạ nhau tận-tình như người xa lạ?
          Những tưởng,
          Xong rồi một cuộc can-qua,
          Phía thua,bên thắng, rồi ra yên bình:
         " Trãi qua năm tháng chiến-chinh,
          Anh đây,tôi đó; tình mình thăng-hoa."!
          Làm sao Ai nghĩ được là,
          Tháng năm dài dặc chúng ta vẫn thù!
         Lần nầy,không phải "chúng ta",
         Mà là cả nước cùng la "trả thù"!
Tầm-Nã,mùa quốc nạn.
         
       

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...