Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Anh hùng tử...

Tranh vẽ của" Dân làm báo",Trần-bình-Trọng,gương sáng của mọi thời.
Ngay từ những bài sử-ký sớm-sủa thời tiểu-học,câu nói khí-khái "Ta thà làm quỷ nuớc Nam,chứ không thèm làm vương đất Bắc.Ta đã bị bắt thỉ có một chết mà thôi,can gì mà phải hỏi lôi-thôi !"(Đại Việt sử-ký toàn-thư) của Tướng-quân Trần-bình-Trọng đã lôi-cuốn những đầu óc non-nớt, với khaí-niệm đầu-đời về đất nước và bổn-phận của mỗi công-dân là phải gìn-giữ nơi chốn mà mình được sinh ra,lớn lên một cách hết sức trịnh-trọng, giống như tuyên-ngôn dõng-dạc của ông Trần-bình-Trọng đưa ra trước mặt quân Nguyên xâm-lược vào lúc sa-cơ,thất-thế.
 Kèm với bài học,tác-giả còn cống-hiến cho "các trò" một bức họa nho-nhỏ cái cảnh-tượng quân Nguyên bao lâý chung quanh,gươm dáo đằng-đằng và những đôi mắt ti-hí của quân thù chỉ chực phanh thây xé-xác danh-tướng họ Trần. Sừng-sững như pho tượng,khuôn mặt với cầm vuông hơi ngước lên,đôi mắt hoắc ngời sáng,và phía dưới với ngực trần với  gân-guốc cuồn-cuộn những bắp thịt trong caí tư-thế hai cánh tay của người bị trói quặt đàng sau.!
 Đây có-lẻ là bài học sử-ký nước nhà "đeo" theo kẻ viết bài nầy lâu nhất,chắc cũng năm mươi lăm năm là phải. Cái lý-do một đọan ngắn sử Việt trong khỏan thời-gian đó, có-thể dùng chữ "bản-lề" ,cho đến sau nầy,giá-trị của sự hy-sinh cuả ông Trần-bình-Trọng được xác nhận là cực-kỳ hữu-ích. Bản thân viên tướng chỉ-huy điều-động binh-sĩ nhằm chặn quân Nguyên ở bãi Thiên-Mạc là để "câu-giờ" cho hai vua Trần kịp thời-gian chạy thoát truớc sự truy-nã ráo-riết của giặc thù. Cho nên,sự can-trường ngước cổ cho giặc muốn giết thì giết,muốn chém thì chém đã là một biểu-tượng trung-quân,xả thân vì nước một cách cao-độ.
 Khí-phách, can-trường của Trần-bình-Trọng đó ,trước và sau vẫn hằng có,tuy nhiên,tùy theo hòan-cảnh mỗi một ưu-quốc,mỗi biến -động của thời-cuộc hoặc những cuộc can-qua,cũng không ít,từ tướng lãnh cho đến các chiến-binh đã từng chứng-tỏ khí-phách kiêu-hùng cho dù đã bị phiá đối-nghịch cầm-giữ hành-hạ xác thân mà vẫn hiên-ngang chịu-đụng, hoặc chọn cái chết hiên-ngang trước quân-thù..
 Hòang-Diệu,Võ-Tánh,Phan-thanh-Giản giữ không đuợc thành thì theo thành mà chết. Mù-lòa không chống được giặc,Nguyễn-đình-Chiểu, thà làm ông Giáo dạy điều nhân-nghĩa chứ quyết không theo cái bã lợi-danh a-dua với kẻ thù mà làm điều bất-nhân.Tác-giả của Lục-vân-Tiên trường-tồn vì đã chọn lộ-trình gai-gốc mà đi.!
 Những ngày sắp xong cuộc chiến xáo-thịt nồi da,bài học sử-ký năm xưa với minh-họa Trần-tướng-quân hiện ra, mờ-mờ tỏ-tỏ.
 Cuộc tương-tàn nào rồi cũng có kẻ đuợc,người thua. Được là vua, Thua là giặc. Cái hào-quang lúc nào cũng tỏa sáng về phía kẻmang danh công thành, Đen,hắc-ám luôn bám theo kẻ bại.
 Lại có những tướng-quân theo gót người xưa,thà tự-sát còn hơn sống nhục. Không phải một mà có-lẻ khoản hàng trăm,những người không giữ được nước đã an-lạc ra đi. Họ đã làm tròn và chu-toàn trách-nhiệm của một chiến-binh trong thời chinh-chiến.Họ không còn cần huy-chương và những vòng hoa nữa. Nếu trân-trọng khen ngợi họ thêm một lần nữa cũng không thừa. Nhưng,trong trường hợp của ông tuớng Võ-nguyên-Giáp,với những ai có công tâm suy-nghĩ,nửa lời,dù nửa lời khen cho nhân-vật nầy cũng nên cẩn-trọng. Một"ông tướng" vốn không thực-tài,xem mạng sống cuả thuộc cấp như cỏ rác, hở ra là thí-quân qua những trận đánh biển-người,không bao-giờ ngần-ngại đem "nướng" hàng trăm quân-sĩ dưới quyền để chỉ chiếm cho kỳ được một cái đồn có mười người lính cộng với vợ,con của họ .
 Caí"hào-quang" giả tạoĐiện-biên là của tướng Tàu cộng mà cái đám văn công nô-dịch cố trăm phương ngàn cách tô-lục,chuốt hồng làm cho cả thế-giới ngây-thơ cả tin là thât. Tướng Giáp không hề có cái khí-khái của vị tuớng, tư-cách của ông thua xa cả những chiến-binh tép-riu của ông khi xưa chẵng mai bị quân-đội miền nam bắt từ chiến-trận.Họ có khí-tiết và sẵn-sàng theo bước Trần-bình-Trọng năm xưa chứ không vì tham miếng quyền-lực hão mà nhận trách-nhiệm"trong quần chị em" như ông tướng Giáp đã vui lòng cam-chịu.
Viết trong mùa tháng tư đen của đất nước.
Tầm Nã.

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Quét mãi lá đa!

 Câu :"Con vua thì được làm vua,con sãi ở chùa thì quét lá đa!" nghe ra như  lời tự an-ủi lấy mình và những ai cùng chung với thứ-hạng ,cùng đẵng-cắp thứ-dân với nhau, thì cứ hãy bằng lòng với sự việc đã an-bài ,mà đừng nên nhòm lên, đừng có vọng-động để mong mà thay đổi thứ bậc  gì nữa hết.
 Vì tự ngàn xưa ,cha ông "của mình",trong yên lặng, đã mặc-nhiên cam-chịu thái-độ tôn-quân, còn mình thì  (hay cam-lòng ) chịu phận tôi-đòi dân-giã .
Thì rằng, cứ hãy cho  đó là caí luật...tự-nhiên thiên-tử với  con dân đi.
 Có suy-nghỉ,có than thân trách-phận  sao nữa cũng không thể thay đổi ngai-vị,vai vế được!

Không biết sự chiêm-nghiệm thô-thiễn  nầy,  thực-sự có đúng như ý cuả câu trên hay không.Nhưng, sau  khi theo dõi những chuyển-biến,,những quyết-định của một số quốc-gia trên thế-giới về  các vụ  đưa con nối-nghiệp ,vốn là thói-tục từ thời phong-kiến xa xưa cho đến bây giờ (là thời-đại hầu-hết các xã-hội văn-minh đã áp-dụng quyền ứng-cử,quyền bầu-cử một cách rộng-rãi ), thì cũng có một số không ít những người cầm-nắm được quyền bính  lại muốn lội ngược dòng tiến-hóa của loài người.
Dù biết đây là hành-động của những loại người tham-quyền ,cố-vị mà kỳ lạ thay, ngày lại  càng có nhiều lãnh-tụ lôi ra áp-dụng !
Đất nước,theo sự hiểu biết tối-thiểu của bất-kỳ công-dân nào, thì đó cũng là CỦA CHUNG,chữ nầy đuợc viết hoa.
Bởi,những ai được sinh ra,lớn lên,sống , sinh-hoạt,cùng đóng góp tài-chính, sức-lực ở nơi ấy ; đương-nhiên họ có một phần ,vừa là bổn-phận vừa là trách-nhiệm đối với  nơi được gọi là nước hay quốc-gia.
Có thể dùng chữ chủ-quyền của một cá-nhân.
Dù rằng,cái gọi là chủ-quyền ấy nó có nhỏ tí-ti như một chỗ  để đứng đi nữa

Và, là lẽ đương-nhiên,theo luật ,chủ-quyền ấy phải  được hiến-pháp của nước sở-tại  bảo-vệ bằng văn-bản,bằng hiến-pháp một cách hẵn-hòi.
Thế nhưng,luật-lệ  đó, lúc mang ra thi-hành và có thi-hành đúng-đắn hay không ,  lại là điều khác.Cho nên,hàng khối lãnh-tụ trên đời nầy lại khoái ngồi chồm-hổm lên luật,nên cái thói xấu tập-ấm hay "truyền ngôi" lại cho con ngày càng phát mạnh trên  quả địa-cầu .
Bắc Hàn đã thành-công trong việc cha-truyền con nối một cách viên-mản đến thế-hệ thứ nhì và đang chuyển-tiếp đến đời cháu. Đất nước nầy không cần người tài đức để trị dân mà cần nhất là lãnh-đạo tối-cao phải biết xoay-sở bằng moị cách,kể cả cái cách thông-thường là láu-cá vặt,theo cái kiểu  thí mạng cùi, ăn-vạ ,luôn luôn tìm  kế lưu-manh để tống-tiền những quốc-gia giàu có,hơi...chết nhát !.
Họ ...nuôi sống con dân  bằng cách dồn hết tiền của sản-xuất bom nguyên-tử,hỏa-tiển cùng những loại vũ-khí có khả-năng sát thương hàng-loạt để bán hay để đe-dọa chung quanh nhằm tống-tiền nước Mỹ cùng với người anh em ruột thịt Nam Hàn của mình.
 Và ,cứ thế mà kịch bản láo-cá,lào tôm ấy đã được cha,con,ông,cháu nhà họ Kim ở Bắc-Hàn lập đi,lập-lại nhiều lần,mà lần nào cũng thành-công !
Khi dân chúng của mình bị làm cho đói khát quá thì bày trò...thảo-luận để tìm viện-trợ nhân-đạo!
Thế rồi cái chu-kỳ "vòi-vĩnh",gây thương tâm đó cứ xào đi,nấu laị nhiều lần với sự nhẹ dạ cả-tin của thế-giới tự-do.
Có một học-giả Mỹ cho rằng một trong những nguyên-nhân làm cho Ông Hosni Mubarak bị dân chúng Ai-cập lôi xuống là vì ông nầy đã để lộ-liểu ý-đồ truyền ngôi báu cho con trai ông ta.
Người em trai nối-khố với đảng CSVN,Hun-Sen cũng không mắc cở gì mà không chuẫn-bị con đường lui ra,có người bọc hậu là con trai vừa ra khỏi trường võ-bị của Mỹ được vaì năm đã đuợc "vinh-thăng"thiếu-tướng!( tay nầy mặt mỏng hơn Kim-chánh-Nhất).
"Đỉnh cao trí-tuệ của loài người" ở Hà-nội quả thật bản lãnh cao-cường hơn hết thẩy các lãnh-tụ khác về mục-tiêu"muôn năm trường-trị" dân Việt,khi chọn Nông-đức-Mạnh làm Tổng-bí-thư đảng CSVN .
Thứ nhất,đúng như đường lối CS,là cướp được chính-quyền là phải giữ cho thật chặt. Thứ hai,NĐM là con rơi của ông Hồ nên nối-nghiệp ông ấy là đúng quá rồi, Thứ ba,Tổng bí thư phải là người có thông-minh dưới trung bình và phải là "lưỡi gổ"!
Sau cú thành-công đâỳ "ấn-tượng" nầy,mấy tay cầm-quyền Hà-nội, sau khi mà cả,kỳ-cò và đi đến kết-luận là,chúng ta(Việt-cộng) đã có công(sic!) với đất nuớc,đã "đội bôm,đội đạn" trong thời-kỳ chiến-tranh thì khi đảng cho "phục-viên", vậy thì  con cháu của chúng  tiếp-tục công-việc hãy còn dang-dở  là phải quá,là đúng logic quá đi chứ còn gì nữa?
Bọn dân ngu(cu-đen) bất quá chỉ bép-xép vài ngày thôi,chứ nhằm nhò gì!
Nầy nhé,các công-tử(bột) toàn đỏ sau đây đã học -hành giỏi-giang hơn cha mẹ, thì ai dám bảo là nhà "vô-phúc" đã được nối ngôi rồi .
 Nông-quốc-Tuấn con Nông-đức-Mạnh,ủy-viên trung-ương đảng, -Nguyễn-thanh-Nghị,con Nguyễn-tấn-Dũng " , -Nguyễn-chí-Vịnh,con Nguyễn-chí-Thanh " , -Và,còn ba cháu nữa cũng thuộc loại đỏ lòm thuộc hạng gộc,cở như Nguyễn-thanh-Phương,tuổi trẻ tài-cao nắm một lúc ba doanh-nghiệp tài-chánh bề-thế ở VN hay con của Tô-Huy-Rứa và còn một danh-sách dài thòng con,cháu của những cán-bộ từ trung-ương đến địa-phương đầy thế-lực đang từ-từ bước ra chính-trường trong tư-thế sẵn-sàng để cai-trị.
 Và,người dân Việt cũng sẵn-sàng để bị cái đám con  cháu  của bọn ác-gian kia dẫm đạp tiếp ,sau khi đã may-mắn sống còn từ tay,chân của bác, cha,chú chúng nó !!
Cú nầy,nếu đảng Việt-cộng thành-công với  kế-hoạch cha truyền con nối để tiếp-tục đè đầu cởi cổ mãi-mãi hơn tám chục triệu người Việt,: thì trong tương lai đừng có ai là dân thường   mở miệng ra nói"Nuớc Việt nam của tôi" nhen ! .
 Vì, cái Nước Việt-Nam ấy nó đã thuộc về một số người trong cái gọi là  Đảng CSVN   mới có quyền cầm   quyền cai-trị đất nước  mà thôi.
  Nói ẩu,công-an nó quánh cho trẹo cổ mà chết đó.!
Tầm-Nã.
Nguyễn-thanh-Nghị, con trai Nguyễn-tấn-Dũng như "chưa đủ " với chức Phó Xây-Dựng nên nay được điều về nguyên-quán.Một chuẫn bị cho "Vua của Rạch-Giá " rồi lại từng-bước theo cha ...bò ra Hà-Nội mà làm vua,làm chúa với người !!

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...