Thứ Hai, 20 tháng 12, 2021

MUỐN-MONG .


 Người viết ra những lời gần như định nghĩa mà ở miền Nam,thời trước 30 tháng Tư năm 1975 sách giáo khoa bậc trung học đều phải giảng dạy.

 Ông Nguyễn bá Học với bài viết “Hy Vọng “,cho dù không được ghi  đậm vào tri thức của các  thế hệ sau này nhưng đã tạo được nền móng cứng cho những ai không chịu hy vọng .

Bởi,hy vọng chính là mầm ,là nụ ,là tượng hình từ trong trứng nước của những toan tính những kế hoạch của tương lai ,nôm na,người đời gọi là muốn.
  Giáo đầu như một khẳng định chắc nịch :-“Làm người,ai cũng có hy vọng.Như người đào giếng mong đến ngày uống nước,như người trồng cây mong tới khi ăn trái,như người đi đường trông tới chỗ nghỉ chân…”

     Muốn là khởi đầu của mọi việc,ngôn ngữ Phật giáo gọi là duyên-căn duyên/duyên khởi.
   Ý muốn của loài người thì nhiều tuy không bằng cát ngoài biển khơi nhưng nó vô số và không đếm được ,cho nên trong lịch sử của nhân loại không ai dám làm thống kê xem  con người có bao nhiêu điều và,muốn những gì,mặc dù người ta có thể đếm được dân số của thế giới rộng lớn nầy.
 Muốn không bị trói buộc về tuổi tác,trai gái,trẻ già ,màu da,đẵng cấp trong xã hội.
 Muốn cũng không dành đặc quyền cho người phàm  mắt thịt ,tu sĩ hay tăng lữ,có gia đình với con cháu đề huề hay độc thân kham khổ.
 Kể cả những song sắt kiên cố,những nơi hiễm nghèo cũng không cản được điều mong  muốn của người ta.
  Bởi “Muốn “ vô sắc,vô tướng.Nó đeo bám không ngoại lực nào gỡ bỏ được mà cũng không có cường lực nào áp đặt,nhồi nhét nó vô,nếu như nó không mong muốn.
 Nếu nói,nhân loại có bao nhiều tỉ người được tính từ lúc biết muốn thì e rằng không một ai biết được bao nhiêu điều muốn trong óc của những con người ấp ủ.
    Hãy dạo một vòng hết sức tổng quát về những ước muốn để rồi mong chờ kết quả của con người.
   Cũng sẽ không có sắp xếp điều mong muốn nào cao,nào thấp,mà có thể cho ra kết quả của điều muốn.
                                                                 ooo0ooo
  Một đứa trẻ,con nhà nghèo ở thôn quê,vào dịp được ông nó dắt qua một ấp kế bên.Nó thấy một đứa trẻ khác “chạy “ chiếc “xe “ bánh tròn,chính giữa đóng cây đinh vô thanh cây vừa tay cầm với chiều dài chưa tới một thước.Thằng nhỏ tay mặt điều khiển bánh xe bằng lon sữa bò đó,chân chạy liên tục và mỗi lần lạng qua trái hay phải thì cả cái phần đầu,vai của nó phía đó  nghiêng theo trong khi môi nó mím lại phun phì phì làm tiếng “khua” của máy xe.
  Đứa trẻ bị thu hút ngay từ đầu cảnh điều khiển lạng lách cái xe lon kia với ánh mắt và quan sát hết sức khâm phục.
   Trên đường về rồi ngay trong đêm hôm đó nó nhớ, nó hình dung chiếc xe được chế bằng lon sữa bò đó cả một lúc khá lâu nó mới ngủ được,nhưng trong đêm chợt trở giấc,thằng nhỏ lại nhớ đến cái xe với mong muốn được có như thằng nhỏ ở xóm kia dâng cao.Nó thèm có được cái xe y như vậy quá rồi  !
  Muốn với mong để được kết quả đi liền với nhau không thể rời.Bởi,hiếm khi hay hiếm có ai muốn điều gì đó là có liền được trong tức khắc.Có người muốn việc gì đó đến suốt đời cũng không được.Thành ra,muốn rồi mong (chờ)thành tựu không ai dám cả quyết thời hạn đạt được ý nguyện .
 Như đã thưa,muốn trong đầu của con người vô cùng và không đếm được.Một vài câu chuyện dẫn chứng sau đây cũng không thể cho là tiêu biểu.Nó tình cờ được chọn.
                                                                ooo0ooo
  Một thiếu nữ mười bảy tuổi hơn ở một vùng quê nghèo,khô cằn thuộc bang Uttar Pradesh,miền Bắc Ấn Độ gần giáp với Nepal đã được được phía đàng trai dạm hỏi đang chờ ngày cưới .
 Gia đình của cô quanh năm suốt tháng phải vật lộn với nắng mưa để không bị đói.Họ phải siêng năng từ người cha cho đến đứa nhỏ nhất,là chị cả không bao lâu nữa sẽ làm dâu nhà người và cần phải có những tiền bạc,nữ trang tối thiểu để về nhà chồng ,cho nên cả gia đình cần phải nỗ lực hơn nữa để có tiền giúp cho người con gái lớn.
 Những bạn bè  trang lứa hay lớn hơn vài tuổi đều báo động cho cô biết về vấn đề của hồi môn khi cô về làm vợ,làm dâu phía bên chồng.
 Đó là những câu chuyện được kể một cách nghiêm chỉnh,rằng nếu tiền bạc ,nữ trang của cô dâu quá tệ thì khó mà có hạnh phúc và bình an tấm thân của cô dâu khì đã nhập gia với người chồng,vốn luôn tuân phục hủ tục từ xa xưa còn sót lại nầy.
 Bị ám ảnh nặng những ngược đãi của cha mẹ,anh chị và chính người chồng,cùng vô số công việc nặng nhọc của nhà nông gần như làm cả ngày lẫn đêm mà khó dừng,không kết thúc được,cho nên thiếu nữ ấy bày tỏ ra với gia đình.Lẽ đương nhiên,không một ai lại không biết điều cay đắng nầy,
 Đó là lý do, cả nhà của cô cùng hợp lực với nhau làm việc với hết sức lực mà họ có được,chỉ nhằm giúp cho cô ta thêm được đôi bông tai hay sợi dây chuyền trên đường đến nhà chồng.cho đỡ tấm thân.
                                                                ooo0ooo
 Khi ông Bill Clinton,đắc cử tổng thông của nước Mỹ,giới truyền thông xứ nầy cho tin ,cùng sinh trùng giờ,ngày,tháng,năm với vị tổng thống nầy là mười ngàn  người.Trong số người đó có kẻ làm nông dân,có người đi ăn xin,có người công chức hay bán buôn qua ngày để nuôi thân.
  Nước Mỹ biết nhưng không coi trọng khoa Tử Vi hay tướng số nhưng cũng không thiếu hàng trăm câu hỏi đặt ra cho một người đàn ông làm thống đốc tiểu bang Arkansas .một vùng đất gần như không được bao nhiêu người Mỹ biết đến.
  Không tài năng vượt trội,không thành tích gì lúc cầm đầu tiểu bang này lai có thành tích..trốn quân dịch khi nước Mỹ tham chiến ở VN,và chưa nữa,còn một cuốc du lịch Moscow vào mùa đông ở nước ây nữa.
  Lúc phóng viên báo chí vặn hỏi,ông trả lời rằng,khi còn ở cấp trung học,trường đưa những học sính ra sắp hàng chào đón tổng thống lúc ây là J.F.Kenedy.Ông đứng hàng đầu,được ông Kenedy bắt tay.Sau cú bắt tay đó ông Clinton nghĩ  và ao ước,tơ tưởng rồi luôn luôn nghĩ đến tương lai mình sẽ trở thành tổng thống của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ !
                                                           ooo0ooo
 Nước Tàu,trước Tần thỉ Hoàng (Tần Thủy Hoàng),Quin Shi Hoang/Chinh Danh Triệu  đã có nhiều nhân vật ôm ấp giấc mộng thống nhất đất nước rộng lớn nầy,vốn đã trải qua không biết bao nhiêu cuộc tuong tàn làm cho đất nước điêu linh,dân tình khổ sở.
 Sau khi diệt xong sáu nước,đạt được ước muốn thống nhất thiên hạ,ông còn làm nhiều chuyện kinh thiên động địa khác như đốt sách,chôn sống học trò,ra lệnh xây "vạn lý trường thành" để che chở nước Tầu chống lại với Hung Nô,một thế lực hung tợn ở phương bắc mà nước Tàu lúc nào cũng phải lo toan.
  Thủy Hoàng muốn nhiều thứ nữa,trong đó ông có điều muốn tâm đắc ấp ủ đêm ngày là tìm thuốc để ông uống vào được trường sanh,bất tử ,
  Nhiều toán,nhiều nhóm người hiểu rành y-lý được cho ra đi khắp bốn phương tám hướng tìm phương thuốc chưa từng có trên mặt đất nầy đem về cho ông.
   Nhiều cái đầu rơi vì không chu toàn được nhiệm vụ do hoàng đế giao phó.Sách nói đoàn người cuối cùng được cắt cử đi tìm thuốc  giong buồm ra khơi và tim không được thuốc nơi vùng hải đảo xa lạ và họ  thà cam chịu cảnh lưu vong nhằm tránh trở về cố quán để chịu  chết.Sách nói ,một phần của họ là con cháu của "Thái Dương",tiền nhân của người Nhật hiện nay.
 Thủy Hoàng muốn sống đời đời.Thủy Hoàng mong có thuốc nhưng rồi cũng phải theo qui luật sinh lảo bệnh tử như mọi thường dân khác.
 Thế nhưng,
Cho dù không thể thay đổi qui luật tử sanh nhưng vị hoàng đế này muốn mình sống quyền lực rỡ ràng thì ( nếu như )chết rồi cũng phải có người hầu kẻ hạ với vô số ngọc nhà châu báo cùng với quân hầu cận,canh gác của một bậc đế vương!
 Đó là lý do những đường hầm cùng với những tượng binh mã cùng chôn chung, ở chung “giang san” địa đạo của nhà vua có quá nhiều điều muốn hơn người này.
                                                               ooo0ooo
Không ai đặt lên bàn cân xem MUỐN nào  nặng hơn và cao trọng hơn MUỐN nào.Bởi điều mong ước của 40 gia đình người Tchad ở khu nghèo khó,đất đai khô và thiếu nước tiêu dùng quanh năm hết sức giản dị là  họ có được một giếng nước để khỏi phải đi bộ hàng cây số để đội,khiêng ,vát nước về có để dùng...
Kỹ sư Eiffel,người kiến tạo nên tháp Eiffel,gần như biểu tượng của nước Pháp là người muốn để lại một công trình tuyệt vời không riêng gì Pháp quốc mà cả nhân loại nữa,Nếu nói ý nghĩ và sự nghiệp sáng tạo đó không phải bắt nguồn từ sự mong muốn trong thâm tâm của ông ta thì hết sức sai trật.Ông đã muốn và đã mong thực hiện cho kỳ được.
                                                              ***0***
Hoàng tử Lý lòng Tường nhận thấy cần phải bảo toàn mấy ngàn sinh mạng gồng dõi tôn thất nhà họ Lý trước khi cuộc tàn sát của Trần thủ Độ xảy ra cho nên ông đã cùng với sáu ngàn người nữa à rời bỏ cố quán ,ra biển khơi tìm sự sống.
  Nếu Hoàng Tử  không muốn sinh tồn,thì nước Cao ly đã không có được vị tướng quân gốc Việt hai lần đánh bại quân Mông và người dân của đất nước Triều Tiên cũng sẽ không ai biết được uy danh của Bạch Mã tướng quân.
                         “ Hàng môn quan “,nơi quân Mông Cổ đầu hàng quân đội Cao Ly dưới sự điều động của Bạch Mã tướng quân.
                                 ***o****
 Cũng vì muốn được sống đúng nghĩa là con người,mong được hưỡng hai chữ tự do mà đã có hơn nửa triệu người Việt bỏ mạng khi ra biển Đông,khi qua những khu rừng đầy mìn ở Cambodia  đi tìm tự do.Chưa nói ranh giới Bắc Nam Hàn,bức tường ô nhục Bá Linh,giòng sông Bến Hải..
 Và,
Còn hàng triệu điều mong muốn khác của loài người ,cho nên hàng tỉ trẻ em,nam sinh,nữ sinh cùng tất cả những ai muốn tiến  đến chỗ tốt hơn đời sống hiện tại của mình cũng bắt đầu bằng hai chữ muốn,mong hay là mong muốn.
 Nhân loại ngày hôm nay đang thừa hưởng những tiện nghi,lợi ích của vô số công cụ đã được những người đi trước nặn óc,lao tâm nhọc trí sáng tạo rồi chế biến ra.
  Nếu không có những muốn,rồi mong đến dịp thực hiện được thì làm sao loài người đang được sống tưởng như giấc mơ vậy ?
 Còn muốn ,có được hay không ,nó lại là vấn đề khác.Cho nên, ông Nguyễn Bá Học  viết không sai chút nào,vì,làm người ai cũng có hy vong.
   Bởi không muốn hay không hy vọng,người ta sẽ buông xuôi khi gặp khó khăn,nghịch cảnh,thì làm sao óc tiến thủ trong người có cơ hội hoạt động rồi kích thích khả năng sinh tồn của con người?
Ngay cả tử tội cũng vẫn hy vọng và muốn được giãm khinh.
Phạm huỳnh Ngân. H3.

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

THẢ GÀ TÂY.

 Theo truyền thống,hằng năm vào giữa hay tuần cuối của tháng Mười Một,tổng thống đương nhiệm của nước Mỹ sẽ phóng sanh một con gà Tây (gà Lôi).Thường thì con gà (có khi một cặp)may mắn ấy được đặt tên hẵn hòi.

  Cũng cùng thời gian đó,một con gà được tự do thong dong trong khu vực sân cỏ tòa Bạch Ốc để được chụp hình,quây phim rồi không bao lâu sau đó những bản tin buổi chiều của các hệ thống truyền thông Mỹ loan tãi cho cả nước được biết,thì cũng hàng triệu đồng loại của nó đã bị giết để đông lạnh và phân phối khắp nơi trong các chợ.

  Không ai thống kê được con số gà Tây lọt vô bao tử người Mỹ trong dịp lễ Tạ Ơn là bao nhiêu nhưng nhất định đó phải là kỹ nghệ nuôi cho lớn rồi đưa vào lò sát sinh nới đủ sức cung cấp cho một đất nước có trên ba trăm triệu người.

  Giết nhiều hơn tha,làm cho có nhiều người thiện tâm so sánh rồi than phiền nước Mỹ sao mà ..háo ăn mà lại rất ít ai có đức háo sanh,chỉ ngoài vị tổng thống !

                                                Giống gà Tây (Turkey)nầy sống với thiên nhiên.
 Điều  nầy thật nghịch lý với nước Việt Nam mình,thứ nhất vị cầm quyền tối thương của xứ sở không và chưa bao giờ có tiền lệ phóng sanh hay phóng thích chó mèo chim chuột hay người gì hết ở những chỗ công khai.
  Nếu,do cấp khúc dưới làm,điều nầy sẽ được bổ túc sau.
  Riêng,những hành động tự phát bắt rồi thả (cầm -phóng) của người dân Việt đã làm hằng ngày  từ cha truyền con nối qua bao thế hệ rồi nhưng chẵng cần ai biết cũng chẵng muốn cho ai hay,vì sợ bị bắt chước !
  Dùng lưới chụp chim.
  Dùng nôm bắt cá.
 Chim,cá phải còn sống mới có giá trị !
Ngoài chợ chim năm xưa ở đường Hàm Nghi Saigon,nơi dành cho các loại chim mà người nuôi mua về để hót,để ngắm,để làm kiểng.
 Chim loại Sắc Bông,Se Sẻ sẽ được đem đế trước các chùa,đặc biệt khu Chợ Lớn để..bày bán cùng với đồng nghiệp bán cá sống còn bơi lội tung tăng.
 Những thiện nam,tín nữ sau khi vô chùa lễ Phật,lạy Ông,tùy theo ước nguyện hay nghiệp lực nạn tai giăng bủa thường thì không ngại gì mà mua cá mua chim để tìm nơi phóng sanh. 
 Không ai dám bảo đảm an toàn cho mấy con chím cá mới vừa thoát nạn !
 Đa số những vị có thiện tâm phóng thích đều cảm thấy lòng mình an lạc sau việc thiện đó.Cứ nhìn con chím vừa ra khỏi chuồng với con mắt vừa ngạc nhiên vừa dáo dác rồi bay nhanh không dám dòm lại thì nói làm sao mà người vừa ra tiền chuộc lấy sự sống của một sinh vật mà không vui được !?
                                                     000o000
 Con vật ,loài người hay nói là"loài vật vô tri",cá nhân tôi,xin phép được cãi,loài vật,tùy theo loại,có loại "hữu tri".Nó cũng thích dịu dàng,vỗ về,vuốt ve.
  Miền Bắc nước mình có phong trào nuôi Gấu để lấy mật.Đó là sinh kế và là nguồn lợi cho gia đình.Cách đây,không lâu,một con gấu mẹ giết con nó cho chết ,để sau nầy không bị đau đớn hàng ngày như bản thân nó, vì bị thọc cây kim to tổ tướng đâm vào thân lấy mật.Lại có trường hợp  vừa sinh con,gấu mẹ giết gấu sơ sinh không thương tiếc .Điều nầy,hoàn toàn không hề có nơi giống gấu nếu như nó sống hoang dã chốn thiên nhiên .
   Tự do và được sống theo lề thói từ ngàn xưa do tiền nhân tạo dựng rồi truyền lại vẫn là nguyện vọng của con người.Con thú cũng có những điều mà chúng ta gọi là luật thiên nhiên,và,luật ấy tuy bất thành văn nhưng chi phối vạn vật ở quả địa cầu nầy. 
   Phóng sanh ,không riêng gì loài vật muốn sống tại ngoại và không muốn bị giam hãm trong lồng.
   Phóng thích ,cũng là một ao ước của bất kỳ tù nhân nào đã bị vướng vào vòng lao lý.
  Nếu nói ở VN không có những đợt ân xá phóng thích tội nhân thì bất công.
  Có,
Có vào những dịp lễ lớn của họ và các thành phần "được giãm án,được phóng thích sớm" thì phải được chon lọc,không phải ở điều kiện hối cải mà điều kiện "đầu tiên ?".
  Người Việt,sau không biết bao nhiêu năm  gào rát cổ ,mõi miệng  đòi dân chủ, đòi nhân quyền mà không có một chút xíu kết quả nào hết.Tù nhân lương tâm,tù nhân chánh trị,tù vì lên tiếng mắng mõ Tầu cộng lấn đất cướp đảo...ngày càng vô khám đường  nhiều hơn.
  Nhân xem tin thấy một con gà Tây được thả ra,nó bước đi một cách thảnh thơi không cần dòm trước ngó sau,cũng như khi xưa thấy một thau cá còn sống được vị ân nhân người Hoa trong Chợ Lớn đổ xuống bờ sông gần chợ Hòa Bình.Nó bơi nhanh để hòa mình vào giòng nước,tôi lại mong (chớ đòi cũng không được! )sao những người có thẩm quyền cai  trị hơn chín chục triệu người cùng ngồi lại thảo luận ,đốt nhang đèn vàng mã rồi khua chuông,gióng trống "phóng thích" đi cái điều 4 (bốn) của Hiến pháp  nước CHXHCN/VN.
   Chỉ bấy nhiếu đó thôi,quý vị không tốn đồng xu cắc bạc nào để mua  chim  cá phóng sanh hết.
   Lại nữa, người thường họ phóng sanh được nhiều lắm là vài chục con chim cùng với hai ba ký cá được xem là đã giàu  thiện tâm rồi.Đằng này,nếu quý vị đoạn lìa với điều 4 hiến pháp của cái gọi là nước CHXHCN/VN,mặc nhiên quý vị mới thật sự "Giải phóng" gần cả trăm triệu con người.
   Cứ cân nhắc với so đo đi.
  Lại được tiếng thơm ,được ví như Mikhai Gorbachev nữa.
  Hổng khoái sao ?
Phạm huỳnh Ngân.

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2021

CHA ĂN MẶN ,CON KHÁT NƯỚC ??

 Câu này nguyên thủy như  sau:”Đời cha ăn mặn,đời con khát nước.”

  Bây giờ người ta rút gọn lại “Cha ăn mặn,con khát nước.”

  Nếu nói sát nghĩa thì “Cha làm bậy con bị ảnh hưởng  “.

               Có thể nào lấy hạt Khổ Qua gieo xuống đất để nó mọc lên trái…Đậu Bắp được hôn ?

 Nếu như vậy, mọi trật tự,mọi an bài của tạo hoá sẽ bị xáo trộn nghiêm trọng.

  Từ thời xa xưa,khi con người biết sống hợp quần  là đã có những “giao ước “ để sống ngăn nắp,thuận thảo với nhau,cho nên,bằng lời nói họ đặt ra những điều kiện việc nào làm được,việc nào cần tránh ở những lúc giao tiếp,trao đổi,mua bán qua lại ,để cùng sống chung trong hòa thuận.

   Cho dù là lời nói nhưng họ giữ chặt không đổi tới ,thay lui hoặc không thể"nuốt lời " (đã) nói ra được.Như vậy,chữ tín (tin) trong thời kỳ nầy được xem rất trọng.Trong đến nỗi người Tầu dùng đến câu nầy thì xem,chữ TIN nó có giá trị cao như thế nào trong sự giao tiếp giữa người :" Nhất ngôn ký xuất,tứ mã nan truy !".Một lời đã nói ra bốn con ngựa chạy theo không kịp !

Tránh xung đột bằng vũ lực,có lẽ được người của thời xa xưa nhắm tới và đồng thuận để đưa đến giai đoạn áp dụng.

 Người ta có quyền tin rằng ,khi xưa loài người giữ lấy chữ tín trọng hơn thời nay nhiều.Có khi,chỉ  một lời hứa,một người dám hy sinh mạng sống của mình để chu toàn một lời hẹn ước hay một lời thệ ước với ai đó.

 Họ không sợ người mà họ đã đặt lòng tin vào nơi họ bị thất vọng,bị bội ước,bị hư hao,bị sĩ nhục chỉ vì họ đặt tin tưởng hết lòng về người đã nói ra lời hứa.

                                                            ooo0ooo

 Loài người càng tiến bộ,càng văn minh thì  hai chữ tin cậy lẫn nhau,ngày càng mờ phai.

Một phần lớn của thế giới,chẵng may bị nhuộm đỏ vì Công Sản hay bị những thể chế độc tài sắt máu cai trị thì con người bị ở  nơi đó ,ngày càng phải phát huy tánh dóc láo và thất tín để  được yên thân cho mình lẫn gia đình.

Ngay chính bản thân tôi, từ nhỏ đã được ông bà,cha mẹ,thầy cô ,kể cả xã hội dạy rằng phải ăn ngay ở thật.Không được dóc láo nói có thành không,nói không thành có.Đó là những điều xấu ,cần phải tránh  (kể cả những bạn bè thân sơ nữa ) nhưng sau khi cuộc đổi đời ba mươi tháng Tư thì phải tập ..nói dóc !

   Nói dóc,vào thời kỳ nầy phải nhuần nhuyễn như thật,phải nói sao cho nó giống như từ khi  mới lọt lòng mẹ vậy.

    Kinh tế mới ,giống như án treo lơ lững bay lượn trên đầu của hầu hết dân thị thành ở miền Nam VN,trong đó quý bà vợ của những người tù bị đưa ra tận rừng thiêng nước độc ở đất Bắc nước mình.Trong số những "con cá" ở trong cái rọ khổng lồ đó chạy lòng vòng lẫn quẫn có tôi nữa.

 Phải chứng minh với tổ dân phố,với phường là mình...có công ăn việc làm thuộc "diện" (tiếng của VC) được ở thành phố.

   Giấy giả và nói láo phải nói ,phải móc ra lẹ như chớp mỗ khi bị hỏi,và hỏi thường xuyên :tên cơ sở sản xuất,số mấy đường gì phường mấy quận mấy và làm ra vật dụng gì..

  Để rồi,sáng ngày cũng đeo túi mang vai trong đó có lon Guizgo nhốt mấy củ khoai,áo sống bỏ vô quần dắt con ngựa sắt không vè đạp tới nơi nào đó  cho khuất những con mắt cú vọ của xóm nhà ở của mình rồi nằm ,ngồi câu giờ cho gần tới giờ tan sở mới lần mò trở về nơi chờ..thời cho qua ngày đoạn tháng !

   Thú thật,mỗi lần quát tháo,bắt các con của tôi cúi xuống  nhấp roi vào đít dạy con không đước nói dối,vì đó là trật,là sai tôi,tự thâm tâm mắc cỡ với chính mình ,cũng như mỗi khi bị đọc năm điều ông Hồ dạy thiếu nhi có hàng "khiêm tốn,thật thà ..." tôi không thể nào dấu được nụ cười mĩm hết sức nguy hiễm nếu như có ai nhìn thấy .

 Nói thật và giữ chữ tín vẫn còn ở những nơi đó nhưng hiếm cho tới khi mờ dần ,cho tới khi mất hết.Phải nói rõ là chủ nghĩa CS hay độc tài không hề ra lệnh bảo người dân phải dóc láo hay không cần phải chắc khừ rằng mình là người tôn thờ chữ tín.Thứ nhất là CS là chủ nghĩa lấy gian dối làm đầu,người dân nào đã bị lọt vào  vòng cai trị của họ nếu như cứ khư khư giữ lấy lề thói  ngay thẳng,thật thà với nhân lễ nghĩa liêm sĩ đầy đủ là không có chỗ đứng,là nếu có sống cũng đứng bền lề xã hội và cũng ..khó nuôi !

  Đương nhiên,bài viết nầy tuyệt đối không có ý xúi giục những nạn nhân  của mấy chế độ bất nhân đó đi ngược lại với những luân lý cao đẹp của nhân loại ,vốn đã được trân quý từ ngày tạo thiên lập địa cho tới bây giờ .

                                                                    000o000

  Tôi may mắn hơn đồng bào tôi ,hai chục triệu người ở miền Bắc VN sau ngày 2 tháng 9/1945,họ phải sống trong sợ hãi,lo âu và không bao giờ biết được ngày mai,rồi sẽ ra sao.

 Tôi được sinh trưởng rồi lớn lên ở  một thể chế tự do với luật pháp được ban hành để bảo vệ cho người dân,trong đó,người ta có quyền xây đắp ,mưu cầu cho tương lai.

  Lẽ dĩ nhiên,tôi không hề dám cho đó là một nơi sống hoàn hảo trên trái đất nầy nhưng,luật pháp ở nơi ấy không tùy tiện như ở miền Bắc XHCN.Chỉ có một người trong gia đình (hộ) không thi hành lệnh của chính quyền thì  cả nhà đó phải lâm vào vòng khố khổ.Điều nầy,làm cho tôi liên tưởng tới cái gọi là "luật tru di tam tộc" hết sức man rợ của đám phong kiến tự xưng là "con trời" ở bên Tầu năm xưa .

   Chỉ một người phạm pháp cả ba họ bị giết không nương tay.

   Việt Nam,có nguồn văn hóa dạy rằng,con người phải có đức hiếu sinh ,chín bỏ làm mười,ăn ngay ở lành với định nghĩa rành rành là tánh sơ nhi vốn bổn thiện.Cho nên,lớn lên sống xa cạ với nhiều hạng người nhất là kẻ xấu,việc bị nhiễm theo tánh ý của ác trược,vốn có lúc nhiều hơn thiện như hiện trạng VN mình thời kỳ nầy.

   Nạn nhân người Việt bị ảnh hưởng trực tiếp của "luật tru di tam tộc" từ bên Tàu nhập sang là đại gia đình của đệ nhất công thần triều Lê là Nguyễn Trãi,đại gia đình họ Lý,đại gia đình nhà họ Cao.

   Đó không phải là luật,đó là bản chất hiếu sát,đó là loại người thiếu tự tin kem theo bất tài ,cho nên giết càn giết bừa mà theo lập luận của họ là..diệt trừ hậu hoạn.

   Đây ,chính là manh mối của sợi dây xích cột thù,kết oán,mà chiều dài đến tận chân trời ,sau những cuộc chiến .

   Miền Bắc nước mình,một thanh niên trốn quân dịch (trốn nghĩa vụ quân sự) là  đại họa ập xuống cho cả gia đình từ câu thúc thân thể cho tới cắt xén,cắt đứt lương thực cho cả gia đình.

 Vụ “Nhân văn giai phẩm “ đó là một dẫn chứng rõ nhất  về một người… không làm, mà cả nhà bị chịu.Không phải bị trả thù,bị rình rập theo dõi và ác độc nhất là giết hại người ấy bằng cách cấm đoán,kiểm soát ngặt nghèo nguồn sống,tức là không ai được cho lương thực để sống cầm hơi hay mướn làm thuê chỉ miễn bao tử của kẻ mà “nhà nước “ không ưa trống không dài hạn là những người cầm quyền lấy làm hả hê là được rồi.

Cai trị con người bằng phương pháp tăng giảm hoặc chận đứng “cái ăn “ ,đối với chế độ cầm quyền được xem là hiệu quả.Đối với người dân bị trị,thì đó là cách man  rợ.

   Bởi khi Người bị điều khiển bằng lương thực thì kẻ cầm quyền đã hạ họ xuống làm thú vật.Khi ấy,con vật ngoan ngoãn nghe lời chủ nhân, nó sẽ được thưởng và ngược lại sẽ bị roi vọt kèm theo biện pháp cắt khẩu phần.

   Người ta đã áp dụng cách thức huấn luyện nầy với thú vật từ lâu rồi.

    Không quá lời,làm cho con người sống ngoan ngoãn nghe lời những kẻ cầm quyền như con chó,con ngựa đã huấn luyện để tuân lệnh chủ nhân một cách tuyệt đối là mục tiêu cao nhất của tất cả các đảng CS từ Đông sang Tây,từ xưa tới nay..

    Hãy nhìn xem đã có bao nhiêu người dám cãi lại đảng đã chết ,bao nhiêu sinh mạng đã bị vùi dập trong khi họ làm thinh tuân lệnh mà không dám cãi và bao nhiêu người đã bị giết khơi khơi chỉ vì đảng nghi ngờ họ có tư tưởng chống đối chế độ. 

 Nước mình,từ thời xưa vẫn xem triều đình cùng không ít luật lệ của nước Tàu là kim chỉ nam,là đuốc soi đường,cho nên cứ nhắm mắt lần theo đến độ không cần cân nhắc,suy nghĩ xem người ta với mình khác nhau phong hóa,khác nhau tập tục,khác nhau lối sống... 

      Hễ bên Tàu giết người bằng câu "đại nhảy vọt"  để thanh toán sáu mươi lăm triệu dân Tàu thì CSVN cũng "Cải cách ruộng  đất" để tìm cách vừa giết công khai vừa giết lén lút hơn cả triệu mạng.

                                                                  ***0***

  Luật pháp của loài người hầu hết đều không dung thứ cho tội trộm.Tùy theo những người tạo ra luật lệ,có nơi nặng tới chặt ngón tay,có nơi bắt tới công sở của chánh quyền làm cỏ vê,làm tạp dịch một số ngày rồi được thả ra về .

    Chuyện kể có một anh nông dân,sau gần cả năm cày sâu cuốc bẫm thữa ruộng nhỏ bên sườn đồi,với kết quả không được là bao,sau khi đã trừ các chi phí.Khạp gạo trong nhà đã cạn từ mấy hôm trước rồi số khoai ít ỏi cũng không còn.

    Anh nông dân ra cung quanh nhà kiếm tìm chuối cùng các loại cây trái có thể ăn được xem có thể hai vợ chồng anh cầm cự được bao lâu.

     Không lâu  sau đó,cho đến những người thân thiết trước đây sẵn sàng cho anh mượn,giờ cũng không ai còn khả năng giúp đỡ được gì cho anh,bởi kỳ thất mùa này không phải chỉ một mình gia đình nhà anh bị ảnh hưởng,cho dù họ vẫn thương và tin cậy nơi anh.

     Nhân cái lúc ngặt như vậy,người bạn đời của anh lại bệnh.Không nguy cho lắm nhưng cơn cãm lạnh kèm theo những cơn phát lãnh làm cho chị ta rung lên từng hồi.Chị kêu chồng đến gần nói hai lần câu em đói quá !

      Anh nông dân hết sức thương vợ đang ở trong tình cảnh bệnh và đói nầy .Anh đấp mền dặn dò vài lời rồi bước lẹ ra sân với ý định về nhà cha mẹ mình ở bên kia sông Cái xin một số lương thực mới mong giải quyết được cơn nguy ngập nầy của vợ chồng anh.

      Ra khỏi nhà một đoạn,gặp một người quen đi ngược chiều lại.Cả hai đều hỏi với nhau là đi đâu vậy?

     Người quen cho biết muốn lên bến đò ngang để qua bên kia sông Cái nhưng đò ngang bữa nay không có chạy.

     Vợ đói,đau,lên cơn run rồi lại đò ngang không có làm gia tăng cơn bấn loạn trong đầu của anh hơn nữa.Anh như người thất thần với những bước chân chưa biết đi đâu.Chợt lỗ mũi anh nhận được mùi cơm vửa nấu chín có lẫn cơm cháy nữa.Không xa,cạnh đường đi là căn nhà lá với cửa bằng tre khép hờ chứ không gài kỹ.Anh đẩy nhẹ vô lên tiếng hỏi có ai ở nhà hôn đôi lần nhưng không có tiếng trả lời.Mùi cơm bốc nhẹ từ dưới bếp thoảng lên,anh hít lấy hít để,anh bước lẹ hơn với đôi mắt đảo nhanh.

                                                                    ***0***

  Vụ anh nông dân ăn trộm  nồi cơm vừa nấu chín để trên bếp của ngôi nhà ở kế bên vệ con đường lưu thông trong xóm bị phát giác rồi giải lên "Nhà Làng" cũng không lâu,không khó khăn cho viên chức có trách nhiệm điều tra ,sau khi khổ chủ mất nồi cơm chín lên làng thưa gởi.

    Nông dân tên Lép,ngay từ lúc bị lính bắt về bót đã hết sức chân thành khai báo lý do mà anh ta đi trộm của người khác.Anh nói,phải chi bản thân anh bị đói,bị bệnh anh sẽ tìm cách bò lết ra vườn kiếm rau lá nào ăn để cầm hơi cũng được,Đằng này,nhìn cảnh vợ của anh như vậy anh xốn xang,anh đau đón quá,anh không thể chịu nổi.

   Tìm anh quặn thắt lên hai tay không kềm chế được không khác gì bị động kinh và trong đầu óc anh liên tục lỡn bỡn hai câu em đói quá được phát ra lắp bắp từ miệng của vợ anh.

  Từ lúc lên nhà làng Lép không hề đỗ thừa việc ăn trộm là do vợ mà anh không muốn vợ anh bịnh hoạn trong cơn đói như vậy.Anh muốn vợ anh phải sống rồi vụ việc trộm cắp của anh có ra làm sao cũng được.

    Anh biết ăn cắp là quấy,là mang tội với đất trời .Anh nhận hết tội lỗi mình làm, anh sẵn sàng nhận chịu hình phạt do nhà làng quyết định.Anh chỉ xin đừng phạt vạ đánh đập gì vợ anh hết,là anh mản nguyện rồi.

     Nếu câu chuyện đến đó ,có lẽ mấy vị viên chức có thẩm quyền tương đối dễ giải quyết nhưng,vợ của của anh nông dân Lép,chị Lành lại khai rằng,chuyện chồng chị ăn trôm nồi cơm là do chị mà ra.Tại chị đói,tại chị bệnh,tại chị run cầm cập cho nên chồng chị vì quá thương,quá lo cho an nguy tánh mạng của chị mới làm bậy như vậy.Chị xin chịu phạt.Chị nài nỉ xin thọ phạt vì không muốn chồng mình,một người từ nhỏ tới giờ chưa làm gì sái quấy mà ra tới cò bót và nếu như chồng chị bị phạt vạ về tội xấu nầy anh ấy sẽ mang xấu với mọi người chung quanh.

     Chị Lép xin chịu sự  phạt vạ của nhà Làng và sẽ ký giấy sẽ trả lại nồi cơm cho khổ chủ,sau khi mọi chuyện nầy đã được giải quyết xong.

                                                                   ***0***

   Khác với những vụ xữ về trộm cắp từ xưa nay đã có ở  làng nầy.Thường thì từ một tuần cho tới mười ngày ba cái vụ trộm vặt như ăn cắp cái cưa,con gà hay lớn chuyện hơn là chiếc xuồng ..thì cũng chỉ tới ngày thứ mười là nhà Làng đã có quyết định về hình phạt cùng mức độ phạt.Trường hợp vợ nông dân Lép "tranh chấp" với chồng ,chớ không phải với nguyên đơn mới làm cho ông xã trưởng với ông ủy viên cảnh sát nhức đầu trong việc tìm cho ra giải pháp sao cho đúng luật,sao cho phải tình theo cái lề thói hồi nào tới giờ xã vẫn giữ lấy mà vẫn luôn được người dân hiền lành ,chất phát ở  đây tuân phục.

   Ủy viên cảnh sát xã thì cho rằng,xưa nay,từ thời vua quan cai trị tới bây giờ thì hễ ai làm sai ,làm sái luật là bản thân của người đó phải bị luật pháp chi phối.Nông dân Lép đích thân bưng nồi cơm từ trên bếp của người khác về nhà mình thì đó là tội rồi.Còn phần nặng nhẹ trong phần trừng phạt thì tôi với ông xã trường sẽ ấn  định.

    Ông  xã trưởng không cãi phần lý với ông ủy viên cảnh sát mà ông đang bị phần tình của chị Lép nó lãng vãng,nó tiếp tục áp đảo ông bằng sự ngay thẳng,bằng sự chân thật và tấm lòng thương chồng hết sức hiếm quý của chị ta vào thời buổi nầy.Ông biết và biết chắc,hành động của mỗi một con người là ai làm nấy chịu chớ không thể nào người nầy làm quấy người kia,dù chồng hay cha mẹ hoặc anh chị em bị bắt bớ,bị câu thúc được.

   Như muốn đấp cho vững lập luận của mình,ông ủy viên cảnh sát làng cho rằng,ngay tới việc học hỏi điều hay,lẽ đúng của cuộc đời nầy tôi hay là ông cũng phải tự học mới biết.Tôi xuống sông học lội,tôi biết lội.Ông ở trên bờ tôi học tôihọc lội ở dưới nước ;để rồi ông không có dính miếng nước nào,thì làm sao ông biết lội cho được.Tứ đó ,mình suy ra đi, muôn chuyện trên đời nầy,ai làm gì, chính người ấy chịu.Tôi làm bậy với bà con trong làng nầy là tôi chịu tội với luật pháp quốc gia,với luật trời đất (nếu có),chứ không thể nào đem vợ con tôi ra mà ghép tội được.

     Tôi bác bỏ hoàn toàn câu nói không có tính cách khoa học mà lại vỏ đoán hàm hồ nữa.Đó là  "Cha ăn măn,con khát nước."

       Sau ba bốn bình trà đậm đặc hiệu con chim én, hai viên chức chính quyền đi tới thỏa thuận vụ ăn cắp nồi cơm của nông dân Lép : 

         -Trả lại nồi cơm nấu chín y như lúc bị lấy,kèm theo hai ký gạo trả  bù lại cho khổ chủ.

         -Nông dân Lép làm cỏ vê một tuần lễ chung quanh nhà Làng,vợ là Lành quét hốt cỏ với chồng.

         -Cảnh cáo bằng miệng,không ghi hồ sơ.

Phạm huỳnh Ngân+H3.



Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2021

CHUYỆN KẾT KHÔNG CÓ HẬU.


Da mặt đen,khắc khổ với một số nếp nhăn chạy ngang qua trán.Một người đàn ông cao đang dùng tay nhúng  cái khăn cũ vô sô nước  gát ngang một dụng cụ có hình chữ T.Dụng cụ nầy,một phần có miếng kẹp  vô dây nhựa cứng  nối với thanh cây  có thể điều chỉnh dài ngắn được .
  Đó là dung cụ để làm sạch kính xe,có thể dùng ở những nơi  có tuyết rơi mà ,về đêm xe đậu ngoài trời thường bị phủ đầy.Người ta dùng nó để cạo sạch tuyết bám.Cho nên,cái "lưỡi" của cây cạo kính xe nầy thường làm bằng nhựa cứng,chứ không thể dùng nó để làm sạch kính ở những tấm kính to nơi các cửa hàng ở những khu thương mại được.
  Ông ta đang chùi  cả một dàn kính từ trước mặt tiền cho đến ngang hông của nhà hàng  bằng các dụng cụ hết sức thô sơ đó !
   Cũng phải mười khuôn kính khổ lớn với hai cánh cửa ra vào cần phải chùi cho buổi trưa hôm nay .
   Squeeze (dụng cụ ép nước),lưỡi bằng cao su mềm,có tay cầm với chiều ngang ít nhứt 4 tấc  cộng thêm một dụng cụ thấm nước làm cho sạch và trơn kính trước khi dùng đến dụng cụ ép nước để "Cạo" một chiều mà không được ngưng tay giữa chừng.
 Đó là các món đồ nghề căn bản mà hễ là thợ chùi kính Việt Mễ ,Mỹ chuyên nghiệp gì cũng phải có.
   Trong một buổi trưa mùa hè,chúng tôi ghé quán TK ở khu Lion ăn trưa bước ra và gặp vị trung niên có chiếc xe đạp dựng gần đó với mấy món  "đồ nghề" thô thiễn  đang vật vã,lay hoay  với mấy khung kính cao khỏi đầu của nhà hàng ăn Nha Trang.
   Không cần phải hỏi han,không cần phải đắn đo , tôi bước đến và tự giới thiệu mình là đồng nghiệp với nhau,tôi thấy ông  mới vào nghề gần như chưa biết gì về chùi kính hết.
  Tôi cũng cho ông ta biết trước rằng tôi tuyệt đối không có ý làm giọng kẻ cả hay người dạy dỗ mà chỉ đơn giản giải thích với thiện ý rằng mình cũng là người tị nạn được may mắn đến trước ,học nghề trước  và hành nghề nầy trước cho nên muốn hướng dẫn để người anh em của mình đến sau kiếm sống dễ hơn mà thôi.
 Và,cũng để cho ông  yên tâm,nghề chính yếu của anh em tôi hiện bây giờ là giặt thảm,chúng tôi chỉ chùi kính khi nào khách hàng yêu cầu.
  Người đàn ông trung niên vừa làm vừa nói nhờ tôi chỉ dẫn mọi thứ dùm ông vì,ông mới vừa chân ướt chân ráo từ trại tị nạn mới qua.
 Tôi lấy số điện thoại,địa chỉ của anh Hai (theo sự tự giới thiệu của anh) rồi tìm cách sớm nhất ra phố mua sắm một bộ dụng cụ chùi kính tương đối đủ và chuyên nghiệp  rồi trao tận tay anh ta.
   Độ nửa tháng sau,anh Hai gọi điện thoại cho tôi,anh nói anh hết sức cám ơn tôi đã giúp và chỉ  nghề cho anh  một cách hết sức chân tình  để tới bây giờ anh được "nở nồi" thêm lên với những khách hàng mới.
  Anh Hai còn đem  câu nói khá xưa và khá eo hẹp từ Việt Nam mình qua : Chú ơi ! Người ta nói " Cho vàng ,chớ không ai chỉ đàng đi buôn !".
  Tôi cười ngất rồi giải thích với anh Hai :
    -Anh Hai ơi! Ở đây không mấy ai dấu nghề đâu.Thứ nhất,trăm người bán,vạn người mua.Thứ hai , hầu hết các loại dụng cụ,máy móc,thuốc xài những nhà sản xuất họ đã chỉ rõ ngay ở thùng thuốc hoặc dụng cụ để xữ dụng hết rồi.Chỉ cần mình chịu khó đọc để biết mà làm thôi .
 Sau cùng ,anh Hai nói một cách nghiêm chỉnh là .."Tui mời chú và anh Tường,chiều thứ Bảy tuần nầy tới chỗ tui ở để anh em mình có dịp tâm tình với nhau.Tui nói trước,là chú với anh Tường đừng từ chối.Từ chối là mích lòng tình anh em mình đó!"
 Tôi biết ngay đó là một lời mời bằng tấm lòng chân tình của người ở miền Tây.Nếu như tôi từ chối mà không có lý do chính đáng thì người mời sẽ  bị va chạm tự ái nhiều lắm.
                                         oo0oo
 Anh Hai cùng vài người nữa cùng ở chung nhà,ai nấy đều vui vẻ tay bắt mặt mừng với anh Tường và tôi.Anh Hai cứ lặp đi lặp lại tôi là ân nhân,là người không thể nào quên được.Tôi hết sức ngại  nhưng không làm sao chận được tiếng nói của một người đang cao hứng.
  Nơi ở của anh Hai ngay trung tâm của người Việt .Khu đường Senter và Lewis.Đó là một căn nhà liền vách,bốn căn một dãy,tiếng Mỹ họ gọi là Townhouse.
  Sau cuộc tiệc,trước lúc ra về,anh Hai nắm tay tôi dắt đi,chỉ và nói chỗ anh ngủ là đây nè chú.
  Đó là nơi đặt máy giặt,máy sấy của căn nhà.Từ đó,sẽ đi qua nhà chứa xe rồi ra phía con  đường ở đằng sau .Phía trước,có cánh cửa bước ra sẽ là nhà trên với phòng khách,bếp và các phòng ngủ.
   Tôi tỉnh hẵn ba cái bia bọt đã uống nãy giờ rồi ngay lập tức tự nói rằng mình là người quá sung sướng nếu so với người anh này.
   -Chỗ nầy,nếu cả hai cánh cửa  ban đêm trời lạnh hay trời mưa đều khép lại thì làm sao đủ cho anh nằm ?
   -Anh nằm xéo một chút thì được,cũng còn sướng hơn ở tù ngoài Bắc gấp chục lần chú à !
                                    ****@****
Không lâu sau,anh Hai gọi báo tin cho tôi anh đã có việc làm ở một hãng chế tạo những trái banh cao su có gai tựa như trái lôm chôm làm đồ choi cho con nít.
  Anh không quên nói cho tôi mừng dùm anh là anh có việc làm yên ổn ,lương chình hẵn hòi cho nên bớt đi phần nào lo âu về tài chánh ở quê nhà.
  Hình ảnh một tráng niên đầu bạc hoa râm đạp xe với dàn đồ nghề chùi kính sắp xếp gọn ghẽ ngược xuôi từ Senter ra trung tâm thành phố hay Lewis  Senter-Tully ghé qua những hàng  tiệm người Việt lau chùi sáng loáng những khung kính khá quen thuộc cho những ai ở San Jose vào thời từ 1989-1996.
  Giống như đa số người tị nạn anh Hai cũng cố gắng,cũng háo hức học và thi nhập tịch để làm công dân Hoa Kỳ.
 Anh đã đậu ngay kỳ thi đầu cho quốc tịch và anh đã đậu bằng lái xe sau lần trượt vỏ chuối thứ chín ở nha Lộ Vận !
  Có một lần ,anh cho biết,anh đã lấy bằng lái xe của quân đội cấp hồi...còn thời Pháp lận !
 Không ai biết số phận chiếc xe đạp vòng đường kính của bánh xe bảy trăm đã cơ cực vài năm với anh Hai trong những ngày nóng chảy mồ hôi cũng như những ngày đông về giá buốt,trên những nẽo đường loanh quanh thành phố ,giờ đã được về hưu ở đâu.Có điều,giờ đây anh Hai,sắm được chiếc xe của Mỹ chế tạo kiểu Wagon station,chở dư thừa mà còn thêm cây thang độ thước rưỡi để trèo khi gặp những tấm kính cao.
   Sáng ngày 20 tháng 3 năm 1990 tôi gọi điện thoại  mời anh Hai chiều hôm đó độ 6 giờ đến chung vui với tôi.Tôi cũng cho anh biết ,tôi muốn anh có mặt trong cuộc tiệc đó thứ nhứt là đưa tiễn con tôi và ba người bạn của nó sáng ngày mai bước vào ngưỡng cửa quân đội,thứ nhì tôi biết tính của anh hễ uống ba ngù vô là vỗ tay bồm bộp hát năm ba bảy bài hùng ca để cỗ võ cho đám trẻ sắp sửa xa rời mái ấm gia đình.
  Không ngần ngại một phút,anh Hai nhận lời và những lon bia chia tay trong chiều tối hôm ấy tràn đầy những bài hát của một quân đội chỉ còn lại bóng mờ, đốc thúc cho những chuẫn tân binh của một quân lực lẫy lừng !
  Anh Hai vui có một ngày vui hiếm thấy ,cho đến say khướt vẫn không quên..."Ta Biệt động quân , danh lừng bốn phương!.."
 Sau bữa tiễn đưa con trai của tôi với ba người bạn của nó,anh Hai bước vào thời kỳ hết sức bận rộn.Năm ngày trong tuần anh phải làm việc mỗi ngày tám tiếng,hai ngày cuối tuần anh đứng lên ngồi xuống xoay trái nghiêng phải với những khung kính cho sạch,cho sáng trong ngoài những cửa tiệm người ta mướn anh làm .Phần thời gian còn lại dùng để giặt giũ nấu món ăn cho tuần sắp tới.
                                   @@@o@@@
  Tháng 8 của năm ở đây ngày dài đêm ngắn.Hôm đó,độ bảy giờ chiều,mặt trời hãy còn chói chang,anh Hai ghé nhà tôi.Theo thói quen,tôi lấy một lon bia mời anh.Anh khoát tay từ chối rồi sẵn đó  vừa nắm lấy tay tôi hỏi chú có bận rộn gì hôn.Tôi nói rằng công việc của ngày đã xong hết,giờ là lúc nghỉ ngơi đây.Anh nói vậy  mình ra gốc cây sau nhà nói chuyện chút.
  Với thái độ tề chỉnh anh nói về thời trai trẻ lính tráng của anh.Thời đó,theo anh,được  gần vợ là điều mong ước không của riêng anh mà hầu hết những chiến binh ở các lực lượng có nhiệm vụ truy lùng và diệt địch cũng không khác nhau là bao.
  Nhất là khi đã có đứa con đầu lòng thì.."có những đêm di hành nhớ chết được à chú ơi !"
  " Tôi ở đơn vị tác chiến bao nhiêu năm,mà thời gian về phép với gia đình lâu nhất là 15 ngày cho một năm và,với 20 năm trong binh ngủ hầu hết xa nhà cửa  vợ con,cho nên chú nghĩ coi tôi thèm không khí gia đình tới biết chừng nào ! "
 Những điếu thuốc liên tục bị anh Hai đốt cháy,và rồi như chú biết đó,sau ngày ba mươi tháng Tư/75 tôi và hàng hàng lớp lới anh em khác vô tù trong cái tâm trạng không biết mình bị tù bao nhiêu năm và chừng nào mới được  được tự do.
 May mắn thay,anh Hai tiếp :.." Tôi ở tù có mười năm ,nếu so với những anh em khác tôi coi như hên rồi ".Chị của chú (tiếng nầy anh Hai dùng để nói về bà vợ của anh ấy./Cách nói nầy khá phổ thông ở miền Tây Saigon) tom góp được không là bao đưa trước ,cho nên người ta cho  vượt biên thiếu.Qua tới phải trả lại.Cũng may cho anh tới được bến bờ bình an và tính tới nay,anh đã trả xong nợ hết rồi.
  Đối với bản thân anh,giờ đây anh đã trọn hưỡng hai tiếng tự do hoàn toàn đúng nghĩa nhưng,những lúc chạnh nhớ đến nỗi cơ cực về thân xác,nỗi ưu phiền đầu óc của chị chú, sau những lúc xã ấp địa phương kêu lên hạch sách,mắng mõ trăm điều về sự vắng mặt của anh.
 Lại thêm điếu thuốc ,phóng tầm nhìn xa hơn,mông lung hơn người chiến binh già không ngại ngùng bộc bạch những ao ước của mình mà, theo anh đã mong đợi cả hơn phân nửa tuổi đời.
  “-Nói thiệt chú đừng cười,chú biết hôn,rất nhiều lần anh thèm ăn bữa cơm chiều, không cần thịnh soạn với cao lương mỹ vị đâu.
 Một nồi cơm tỏa hơi thơm nức ,một dĩa rau Lang  xanh đậm luộc chấm nước tương dầm ớt hiểm với tô canh rau dền là quá  đủ rồi !
 Cùng ngồi ăn với anh là bà nhà anh với đứa con là hết sức hạnh phúc rồi.Đạm bạc như vậy đó chú,nhỏ nhoi như vậy đó chú mà cho đến giờ đây,trong cái tuổi sắp tới hoàng hôn của đời người,đó cũng vẫn còn là mơ ước !
 Tôi nói,anh đã nhập tịch rồi,anh là một công dân lương thiện, đóng thuế đầy đủ thì anh bảo lãnh cho chị và con là việc trong tầm tay.Có trở ngại nào đâu làm cho anh âu lo.
   Sau chiều Hè ấy,lâu lâu anh Hai gọi điện thoại  cho tôi hay những tin tức về hồ sơ đoàn tụ của chị với anh.
   Mọi diễn tiến tốt đẹp,hanh thông.
   Không chỉ riêng tôi mà những ai quen biết người lính già ấy đều cầu mong cho ngày đoàn tụ của gia đình anh được xuôi chèo,mát mái . 
                                   ****o****
 Tháng Sáu năm 1990,cựu tổng thống Việt Nam Cộng Hòa xuất hiện trong một cuộc họp báo với độ năm trăm người Việt cùng các cơ quan truyền thông ở thủ đô tị nạn của người Việt lưu vong,miền Nam California,Hoa Kỳ.
  Cũng có vài trách móc,vài hằn hộc từ phía cử tọa đặt lên vai của vị cựu nguyên thủ quốc gia đã rời xa họ trong những ngày gần tàn chiến cuộc.
  Nhìn chung,cựu tổng thống Thiệu đã..trơn tru trên bước đường muốn trở lại để phục vụ đất nước .
  Không lâu sau,với danh nghĩa là chủ tịch Phong trào vận động & Yễm trợ dân chủ tái thiết Việt Nam ,ông đến San Jose,thành phố nơi có cộng đồng người Việt định cư đông nhất ở nước Mỹ.
   Trong một cuộc tập hợp khá đông những viên chức và sĩ quan cao cấp của nền đệ nhị Cộng Hòa,ông Thiệu cổ động cho phong trào mà ông cùng các vị cộng sự muốn dùng nó để tái xây dựng lại đất nước VN.
    Suốt thời gian ông Thiệu có bài nói chuyện khá dài ,người ta thấy kế bên bục  đứng thuyết trình,bên trái,phía trước của ông là một quân nhân tóc hoa râm,đầu đội mũ nâu với quân phục hoa rừng đứng ở tư thế nghiêm.
   Cho đến khi xong bài diễn văn,ông Thiệu đã bước ra đứng trước mặt người lính già đó và chìa tay ra bắt.
   Trước khi bắt tay với vị cựu tổng tư lệnh quân đội năm xưa,tiếng nói như hét  vang lên :
 -" Thiếu tá Phan văn Kết,trình diện tổng thống sẵn sàng chờ lệnh !".
                                        ****o****
 Anh Hai,tức Biệt động quân Phan văn Kết đã cho nhiều người thấy được  tình cảm sắt son của những người cùng đứng với nhau trong một chiến tuyến.
  Gần một năm,không gặp do việc sinh nhai là chính.Một ngày sáng sớm anh Hai gọi cho tôi,nói rằng chiều nay chú với anh Tường phải ghé qua anh mới được. Có chuyện hệ trong của anh .Tôi cho anh biết sẽ đến nhưng trễ lắm.Anh cho địa chỉ mới ,nơi anh vừa dọn đến được hai tháng nay.
  Hai anh em tôi đến thì trời đã tối,anh Hai lôi chúng tôi vô nhà,kêu rửa tay rửa mặt đi rồi ăn tối với anh.
  Anh cho biết,món Steak nầy anh ướp theo lối Tây, dùng với rượu nho đỏ Carbinet Sauvignon ở vùng Bordeaux thì mới hợp khẫu.Tụi tôi hỏi có chuyện gì mà long trọng vậy anh Hai,bộ chỉ sắp qua tới hả.
   Anh Hai cười,theo tôi nhận xét chưa bao giờ tươi hơn.
   Anh tường thuật từng chi tiết rằng ,anh đã bỏ cọc mướn thêm một phòng nữa để mai mốt con gái của anh ở và về phần anh,anh đã bỏ được thuốc lá ,bởi vì chị của mấy chú không muốn anh hút thuốc vừa có hại cho sức khỏe vừa hao tiền.
   Mừng cho anh,được bữa ăn uống ngon miệng no nê và vui hơn hết khi nghĩ đến ngày lên phi trường đón rước chị Hai với cháu.
    Bận rộn gần như mỗi ngày,cho tới khi có tiếng của anh Hai trong điện thoại :
  -"Chị và cháu của chú đã có lịch trình cho chuyến bay đi Mỹ.Anh thì bác sĩ cho biết đã tới thời kỳ chót của bệnh ung thư phổi,anh vắn tắt cho chú hay như vậy."
  Tôi nói thì cứ để cho chị và cháu"lọt" vô nước Mỹ trước cái đã rồi chuyện bệnh hoạn mình tính tiếp.
 Anh nói-" Không được đâu chú ơi,không có anh,ai lo cho mẹ con bà và chính bà cũng không dám một thân một mình nơi đất lạ quê người nầy nữa...!"
  Chuyến bay từ VN sang Mỹ không có chị Hai với con gái.Trong khi ấy anh Hai vẫn sống chờ ngày chết.
  Tháng sau, kể từ ngày anh Hai gọi điện thoại cho tôi,một phần tư trang nhật báo có đăng phân ưu về mũ nâu Phan văn Kết đã từ trần.
  Bài viết nầy để dâng cho linh hồn:
                        Thiếu tá Phan văn Kết.
                         Tiểu đoàn trưởng TĐ 58 (41) Biệt động quân.
                         KBC 4017/Liên đoàn 7BĐQ.
Còn một vài chi tiết sẽ được bổ xung tiếp theo.
Đánh dấu 38 năm lìa xa quê nhà.
Phạm Huỳnh Ngân+H3.






Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

Thấy ghét & Dễ thương.

Không biết ở các nơi khác của nước Việt Nam mình ra sao ,chứ miền Tây quê tôi cũng như ở Saigon,người ta.. 

..không ưa mà còn ghét bỏ con Quạ thấy rõ !
 Qua  nền văn hóa Việt Hoa có một số tương đồng,cho nên người Việt đã bị ảnh hưởng của người Tàu,con Quạ  bị miệt thị không  thương xót.Con Quạ,không tạo ra ích lợi gì cho người  nhưng cũng không làm gì tổn hại nghiêm trọng .
 Rất thường tình,con Quạ trong văn chương bị coi là tương trưng cho những loại người tiểu nhân,bỉ ổi.Câu nói :" Đồ cái thứ Quạ đen " hay "Cái thứ Rùa đen rút đầu" là hai câu nặng lời để người ta mạ lỵ làm nhục lẫn nhau giữa những  người Hán.
 Dị đoan là nguyên nhân chính làm cho nhiều người Việt mình  tin rằng Quạ và tiếng kêu vừa lớn vừa khàn của nó đem lại tai họa (đến chết chóc) cho nơi nó đậu để kêu .
   Nếu con chim màu đen tuyền nầy đứng trên nóc nhà của ai đó kêu thảng thốt năm ba lần thì trong  nhà đó ,sẽ có người bước ra dùng đất đá vừa ném vừa đuổi  một cách quyết liệt .
  Người ta tin rằng tiếng Quạ kêu đem tới điềm xui xẻo,chết chóc hay ít ra , tiếng Quạ kêu báo hiệu trước những điều chẳng lành sẽ đến với họ.
  Một phần lớn các quốc gia Âu châu đều không ưa thích Quạ,vì màu đen mà họ cho là có liên quan đến những phù thủy  ác độc mặc áo choàng đen,khi xưa còn bé đã được nghe kể .
 Quạ,Kên Kên và Ó  thích ăn thịt thiu thối.
 Ở Á châu,Nhật và Cao ly có nhiều nơi thích Quạ.Đó là những hướng đạo dẫn đường cho thợ săn vì có Quạ là có các loại chim thú khác.
  “Quạ mượn lông Công” là câu chỉ về những kẻ ỷ vào,dựa quyền vào kẻ khác để hống hách với đời.
   “Quạ nuôi Tu  Hú” để chỉ về những người làm việc mà không được kết quả nào,mà có lợi cho người khác.Câu nầy,ít nhiều đồng nghĩa với :"Kẻ ăn ốc,người đổ vỏ ".
  “Quạ kêu nam đáo nữ phòng, người dưng khác họ đem lòng nhớ thương “.
 Một câu nói có vần tưởng như một cách lưu ý,coi chừng (nhen) vô hại.
  Câu chuyện “Quạ quạ!Ăn khế trả vàng “ cũng có liên quan tới con Quạ.Đây là chuyện cổ tích đã tạo được ảnh hưởng sâu đậm tới tâm thức của người Việt mình nghe về cái tham liền với thâm !
   Một chuyện tình ở thiên cung ,Ngưu Lang -Chức Nữ chất chứa tràn đầy chia ly hòa với nước mắt của đôi uyên ương trong thần thoại cùng với nỗi buồn lây của thế nhân.
   Họ bị đày và mỗi năm chỉ gặp được một lần vào  tháng Bảy âm lịch với những cơn mưa dầm thúi đất,người đời gọi là mưa Ngâu.
   Quạ,theo truyện cổ tích được giao trọng trách làm cây cầu  Ô Thước (không vận ,nói theo ngôn ngữ bây giờ),từ đầu bên nây đến bên kia (!!!?) của dãy Ngân Hà để cho đôi tình nhân bước lên trên đó đi đến điểm hen  ngặp nhau.
    Đó là lý do để người Hoa,người Nhật,người Đại Hàn và người Việt cho rằng họ hàng nhà Quạ phải rụng lông đến sói đầu mỗi năm vào tháng Bảy mưa dầm !
 Người Pháp có câu ngạn ngữ :" Con quạ  màu đen nhưng không phải tất cả màu đen đều là con quạ."
 Một cuộc thí nghiệm nghiêm chỉnh cho ra kết quả là con Quạ có chỉ số thông minh khá cao so với các loại chim chóc khác .Nó có thể nói nếu được dạy,nó biết phân biệt người ghét bỏ,xô đuổi hay ném đất nó với người tử tế đối với nó.
  Nó biết "trả thù" bằng cách ...ĩa trên đầu người ghét bỏ xô đuổi nó .
  Quạ đi chậm,đầu xoay trái,phải liên tục để quan sát chung quanh và mỗi bước dài  làm cả nửa thân bên bước chân ấy nghiêng theo,có khi phần cuối của chót cánh xệ xuống làm như trong tư thế sẵn sàng để bay.Khi quan sát con Quạ đi như vừa mô tả,người ta nếu giàu óc tưởng tượng sẽ nhớ ngay hình ảnh kinh điển của loại phim Cowboy ,cái cảnh chờ đợi hai nhân vật quyết đấu một mất một còn với nhau.
 Dáng chậm,hai cùi chõ hơi co lên,đôi mắt đảo chậm nhưng liên tục :-Con quạ có cái tư thế...du côn đó.
  Cũng có thể,động tác di chuyễn của giống chim nầy  là một trong những lý do loài người luôn ác cảm,luôn dị ứng với chúng.
 Con Quạ,tự nó không thể có khả năng làm cho hay  đem đến xui rủi ,tai ương  chết chóc cho người.
 Còn cho rằng “điềm hay báo điều không lành “ cho nhà nào hoặc người nào bị nghe tiếng kêu của nó phải gánh lấy thương tật chết chóc,thì điều này cần phải suy xét lại.
   Đó chỉ là một nghi vấn bâng quơ và mãi mãi cũng chỉ là một sự nghi hoặc nhãm nhí của loài người.
  Bởi trong đời người ta,những sự trùng hợp của người,của sự việc giống y như được sắp xếp,được an bài từ trước cũng là những chuyện thường tình.Còn nếu như ban ngày một bầy Quạ đến những cây cối chung quanh nhà kêu õm tỏi,về đêm vài con chim Mèo,chim Cú kêu  rồi hôm sau hay vài ngày nữa có tin người chết từ xa hay người trong nhà bị rắn căn chết là nhất định đỗ riệt cho Quạ ,cho Cú rồi như chưa hết cơn giận dữ,phiền muộn  gặp ai cũng đều...truyền tụng là gia đình mình bị tai ương là do Cú do Quạ !
   Mà thói đời,nhất là những ai không chịu học hỏi,không chịu nghiền ngẫm,thích nói lại những điều kẻ khác nói thì không bao lâu sau,  câu chuyện vô lý cũng vượt ranh giới một vài căn nhà ra tới nhiều nơi khác để sẽ có người tin rồi đồn đại là thật !.
 Vì dị đoan nhiều người,trải qua nhiều thế hệ truyền tụng bằng miệng trên nói dưới nghe,ông bà cha mẹ đã nói thì đúng như định nghĩa,như quy luật cho nên người ta tin .
 Nhắm mắt tin mà không cần phải đặt câu hỏi có phải đúng như người ta đã nói không.
 Chính những định kiến sai lạc từ thời xa xưa mà,cho đến tận hôm nay  loài người vẫn còn bị chi phối bởi những hủ tục những dị giáo ,tà giáo  cùng những con người muốn nhân danh tôn giáo chỉ nhằm duy trì quyền lực để sai khiến ,để sách động những đầu óc cuồng tín theo sự lèo lái của mình hay đoàn thể mình.
  Ân Độ,quốc gia có hơn một tỉ dân,mỗi một năm cho ra trường hơn tám chục ngàn kỷ sư (thống kê cách đây mười năm ).
 Có rất nhiều tài năng trong số kỹ sư đó nhưng ngay tại quê nhà họ không có đất dụng võ !
 Hủ tục,mê tín,dị đoan,tà giáo..là những cản lực trầm trọng ngăn chận con đường tiến hóa của xứ sở rộng lớn như một lục địa nầy.

   Bồ Câu,biểu tượng của hòa binh,của an lạc.Một ước ao của nhân loại đã có từ lâu.Rất lâu !
                                                                         ***000***
  Không biết đã tự lúc nào,người ta biết được giống Bồ Câu thích ở những cái chuồng được khoét  nhiều lỗ hình tròn rồi phía ngoài sơn phết các loại mầu rực rỡ.
  Cho rằng chúng thích và khi chúng thích thì chủ của chuồng Bồ Câu đó sẽ được  lợi. 
  Chúng sẽ lôi kéo nhiều ..đồng loại khác đến !
 Người Việt có câu "-Lúa thóc tới đâu,Bồ Câu tới đó".Nếu đúng như vậy,giống chim nầy cũng bắt chước theo loài người -"Phù thịnh chớ không ai phù suy ,"
   Mà thiệt  và rất hợp với thực tế của cuộc đời.Không cần trở lại bên Tàu hay Việt Nam mình để bị mang tiếng là ăn cơm mới nói chuyện cũ :
  Tay đấm lừng danh Mike Tyson lúc đương thời mang đai vô địch võ sĩ hạng nặng bước ra một bước là cả bầy đàn em chầu rìa,lòng tong lục chốt,điếu đóm,quản lý với Ma na  gưa cả bầy..,
  Sau đôi ba lần bị thưa kiện về tội sờ mó,hiếp dâm...và giờ đây "đi sớm về khuya một mình" như câu nói hết sức buồn lòng của người Việt mình.
  Ngay cả con chim mà cũng thích chuồng đẹp với lúa thóc đầy dư của gia chủ huống hồ gì người.
  Bồ câu sống từng bầy,thích tung cánh bay đi  rồi trở về vị trí cũ một lượt .Những sợi dây điện chăng dài được giống chim nầy thích đậu,có khi dài cả trăm con.
  Bồ câu có đôi mắt được loài người khen tăng bằng nhiều kiểu cách -Đôi mắt bồ câu đen lay láy,tướng đi của loại chim nầy thoạt nhìn cứ tưởng như nó có gì gấp gáp cũng chỉ vì cả cái đầu với phần cổ chuyễn động cùng cái mõ  đi theo với từng bước xăm xăm tới hết sức linh động.
 Nhìn động tác  Bồ Câu đi và lúc cả bầy Bồ Câu cùng ăn ,người ta mới thấy điều tương phản ngay trong giống chim hiền lành nầy.
  Cách đi nhanh nhẹn làm cho người ta tưởng như khi gặp mồi nó sẽ nhanh lẹ đến độ dành giựt không nương nhau.
 Nhưng không,chúng mỗ ăn trong...vừa phải và hiếm khi tranh  nhau.Chúng sẵn sàng nhường cho nhau.
  Bồ Câu trong lịch sử đã từng đưa thư tình yêu,đưa thư cấp cứu,đưa thư truyền lệnh trong quân tình.
  Theo sử,Tướng Trần nguyên Hãn đã nhờ Bồ Câu đưa thư cầu viện cho chủ tướng lúc ấy là Lê Lợi.khi căn cứ của ông bị giặc Minh vây hãm,
  Ông Nguyễn Chích , vào thời nầy cũng là một nhân vật huấn luyện Bồ Câu đưa thư một cách điêu luyện,Sử rằng ,thân phụ của ông Chích là một tay nuôi và dạy chim rất hay.
                                                    Chim Cu Đất,thường đi tìm ăn có cặp.
         "Con gà nó ghét (nhau ,vì) tiếng gáy".Câu nầy gần như người Việt có nhiều người nghe.
  Nhưng,không phải chỉ có con gà nó ghét tiếng gáy của đồng loại đâu.So với Gà,chim Cu ít gáy hơn nhưng tiếng gáy của nó tạo cho người nghe cảm giác thích thú hơn tiến gáy của Gà trống .
 Vào những nơi thanh vắng,Cu gáy ,thường thì không quá năm lần ở một nơi.Tiếng chim Cu gáy cho người nghe một sự êm ái ,bình lặng mà không có một dấu hiệu nguy hiểm nào chung quanh khu vực đó.
Trong khi Cu trống gáy thì Cu mái lúc thúc gần đó kiếm ăn.
  Hiền hòa nhưng tiếng gáy của chim Cu ,trong âm thanh có nhiều khác biệt giữa  vùng sinh sống của Cu sở tại và Cu từ nới khác đến .Tiếng gáy của Cu vừa an hòa có lúc cánh cáo,báo hiệu cho Cu khu vực khác đến biết mà sớm rời đi.
  Hiếu hòa nhưng không kém quyết liệt là hai trạng thái có ở trong con chim Cu mà ở Bồ Câu người ta hiếm thấy.
 Cũng bởi phong cách mã thượng cương cường đó,cho nên giống Cu đã làm cho giống người phải cam chịu cái ngu thứ ba,mà cho tới giờ phút nầy cũng không mấy ai giải thích cho ra lẽ:
                                     "Ở đời có bốn cái ngu :
                                     "Làm mai,lãnh nợ,gác Cu,cầm chầu !"
 Chim Cu,tuy gần người nhưng cũng đã khó hiểu nó hơn là Chó ,Mèo,mà lại có những người lần mò vô các khu vườn,khu cây cối rậm rạp rất ít người lui tới để đặt con Cu mồi tuốt luốt trên ngọn dừa lảo hay một cây cổ thụ rồi thầm lặng không dám tằng hắng,cố nín từng cơn ho,mắt cứ nhìn chằm chặp lên ngọn cây,tai lắng nghe từng động tịnh ở trên cao để nghe ngóng tiếng con chim mồi của mình hót và tiếng "đáp lễ" lại của con Cu đang sống ở cuộc đất đó mà kẻ khác"dám " xâm nhập mà lại lớn lối gáy lớn õm tỏi nữa chứ .
 Phạm Huỳnh Ngân.

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2021

HSI Lê công Hưởng, sống hiên ngang,chết lẫm liệt !



                             Di ảnh HSI Lê công Hưởng- Hưởng với người bạn thân thời hoc sinh-Thủ bút của tân binh Hưởng ở quân trường Chi Lăng đề tặng bạn kèm với bút hiệu Song Nguyên.
  

Hưởng quê quán ở Hà Tiên,một vùng đất hướng Tây  Nam  của thủ đô Saigon,miền đất  nhà họ Mạc  đã dày công khai phá và xây dựng để một thời gian sau trở thành Hà Tiên trấn .

   Khi xưa, từ nơi cố quốc  thuộc triều đại nhà Minh họ không chịu đầu phục ,chống Mản Thanh không thành công ,cho nên họ  không chấp nhận sống nhục với nhà Mãn Thanh,nên chạy sang nước mình lánh nạn .

  "Phản Thanh phục Minh" là hoài bảo lớn của những quân binh thuộc thế hệ thứ nhất xuất phát từ phương Bắc những  chiến binh ấy chịu làm thân tụ nạn, để rồi cũng chỉ là những giấc mơ phục quốc mãi mãi  cũng chỉ là những giấc mơ,những hoài bảo .

  Nhận Việt Nam là quê hương thứ hai  rồi được chấp thuận cùng sự chiếu cố của triều đình Huế ,cho nên họ Mạc đã khai khẫn mở mang đất Việt trong một cuộc Nam tiến tương đối ít hao tốn xương máu của cả hai ba bên, trên đoạn đường Nam tiến của tổ tiên chúng ta .

  Họ Mạc,bắt đầu từ Mạc Cửu đã đến lập nghiệp ở đất  Hà Tiên và về sau được triều đình Huế công nhận là một phiên trấn để giữ gìn và mở mang bờ cõi,

  Đó là một vùng đất có nhiều huyền thoại cùng với di tích được người đời truyền tụng. Ngay cái tên Hà Tiên cũng đã có gốc tích đẹp lẫn huyền hoặc của một địa danh : Hà (sông) Tiên (tiên).

    Ra đời rồi lớn lên với vùng đất lành kề bên là biển , Hưởng đã hít thở không khí trong lành từ biển khơi với chung quanh là những con người ngay thật,và cũng từ ngày biết nói,hai tiếng quê tôi  Hà Tiên thường ở đầu môi của Hưởng những  khi xa quê nhà 

    Thời học sinh ,vào những năm cuối của bậc trung học,Hưởng đã không phụ lòng kỳ vọng của gia đình ,của nhà trường trong đó gồm có thầy cô và bè bạn.

  Học giỏi,sinh hoạt văn nghệ với nhà trường bằng nhiều tài năng :Ca tân nhạc,đàn,soạn và đóng kịch lại kiêm trường ban văn nghệ của trường trung học Hà Tiên và hầu hết cô thầy bạn bè trai gái đều mến mộ,quý trọng,

                                                                            ***0***

 Tháng  Sáu   năm 1969  chàng học sinh họ Lê cùng một số bạn chung lớp khăn gói  tới Long Xuyên để dự kỳ thi Tú Tài phần một.Hưởng không có trong danh sách trúng tuyển,cho nên tình nguyện vào binh chủng Quân Cành.

  Được nhận,Hưởng đến thụ huấn khóa căn bản quân sự bắt buộc mà mỗi một người lính đều phài trải qua.

  Lần đầu tiên xa mái ấm gia đình,cho nên không mấy ai ngạc nhiên khi từ quân trường Chi Lăng,Hưởng đã thố lộ tấc lòng thương cha,nhó mẹ qua bốn câu thơ :

                                                     Đêm nay,đất lạnh buồn xa xứ,

                                                 Thân trẻ cô đơn nỗi lạc loài.

                                              Sống chết Chi Lăng không đáng kể,

                                          Chỉ thương cha mẹ mõi mòn trông.(LCH/1.969 ).

Sau khi mản khóa ở Chi Lăng thuộc Vùng 4/QK 4  Binh Nhì Hưởng đáo nhậm đơn vị Quân Cảnh đầu tiên là Trại giam tù binh cọng sản Việt Nam quân khu 3 (TGTBCS/VN/QK3).Trại giam nầy còn có tên khác nữa là Suối Máu/ trại giam tù binh Biên Hòa.

                                                                         ***0***

     Khóa 1/70 Căn bản Quân Cảnh được khai giảng ở Trường Quân Cảnh Vũng Tàu.Đây là khóa học đầu tiên cho một người lính QC.

   Chúng tôi từ Huế,Nha Trang,Saigon ,Rạch giá ,từ Hố  Nai  cạnh Saigon với Hữu Đầu Bò,một quái kiệt ,lưng và hai chân có chiều dài bằng nhau,người có khả năng nhai ly rôm rốp,với Huỳnh tư Thất  vùng  Cà  mau ,miền đất tận cùng của đất nước, lời nói bằng giọng kim,hễ khi nói ra tưởng như có nữ quân nhân nào lạc vào đại đội ….ở khắp bốn vùng chiến thuật cùng gặp nhau ở dưới những tàn cây me tây gần cỗng chánh  trường Quân Cảnh ở thành phố  ven biển Vũng Tàu.

  Cấp bậc cao nhất trong số hơn một trăm binh sĩ đó là một Hạ sĩ , đại đội 202 Quân Cảnh thuộc Sư đoàn Thủy Quân Lục Chiến gởi về thụ huấn.Kỳ dư đa số là binh nhì hoặc binh nhất.Trong số đó hầu hết đã phục vụ ở các đơn vị nhưng chưa được học những quy luật những kỷ thuật mà Khối Huấn luyện thuộc Phòng Quân Cảnh /Bộ Tổng Tham mưu ban hành.

   Khóa sinh cao cấp nhất ,theo hệ thống quân giai làm đại diện khóa sinh đại đội  5 thuộc khóa 1/70 CBQC.Đó là Thanh, một lính chiến khoát quân phục rằn ri nhưng rất chịu khó trét vài lớp kem lên mặt và không bao giờ quên ngắm vô kính rồi mới sửa đi sửa lại bộ dáng vài lần trước  lúc ra trước hàng quân!


  Một Hạ sĩ quan cơ hữu của  trường là Trung sĩ Nhất Lê văn Quế làm đại đội trưởng hướng dẫn .Ngoài ra,vào những buổi sáng tinh mơ ông còn kiêm nhiệm huấn luyện môn võ Tea Kwon do cho chúng tôi (ngay khi  thực hiện bài viết nầy,Niên trưởng Quế  vẫn còn khỏe mạnh ở Sacramento. CA.).

    Với mười hai tuần lễ,một lính mới như chúng tôi phải "thu thập" cho thuộc hết những bài học sau đây ,nếu không thông thì mang túi quân trang trở về đơn vị khó ăn nói với bè bạn :

1-.Quân phong,quân kỷ ,các sắc phục và trang bị của nhân viên QC.2-Khái niệm về điều tra hình sự.3-Vũ khí/Tác xạ từ vũ khí cá nhân cho tới vũ khí cộng đồng.4- Võ thuật.5-Chống rối loạn.6-Hộ tống,hướng dẫn xa đoàn,hướng dẫn và bảo vệ yếu nhân & An ninh cơ sở.7-Canh gác tù binh.8-Điều hòa kiểm lưu ở thành phố và các vùng hành quân.9-Các loại tuần tiểu và còn nữa,tôi không thể nhớ hết.

      Phạm quang Minh (Minh Vồ ), Gò Vấp với mặt mụn và nụ cười lúc nào cũng nở ra với người thân lẫn sơ ,Nguyễn Chánh ở Huế,Lê Lai Quảng Nam ,Quân (P.Q.C) Minh (202)  Lâm siu Khao, Nguyễn T. Ngh.,Tiếp …..từ  các nơi khác đến  và Lê công Hưởng ở trại giam vùng 3 cũng cùng chung với nhau dưới quân kỳ của Đại Đội 5 CBQC.

 Chúng tôi  học, thực tập những bài học phải dùng đến thể lực cũng như các bài học lý thuyết về một số môn bắt buộc..

  Chúng tôi cũng đã từng có những lần bị phạt 'dã chiến' bằng cách cỡi hết giầy ,đầy đủ quân phục và trùm  Poncho (một loại áo đi mưa của quân đội) lên người chạy lòng vòng sân cờ trên những viên đá xanh trộn nhỏ  bằng chân không,vừa chạy đều hàng vừa phải ca hát đồng nhịp, trong lúc ấy lại có đứa nào đứng từ xa nói ...tụi nó làm Batman kìa !

   Hưởng là một khóa sinh lúc nào cũng điềm đạm,cười nhiếu hơn nhăn nhó.Với bạn cùng đại đội người ta khó tìm được những cái "khó thương " nào của anh ta.Còn riêng vài bạn bè cật ruột,chẵng hạn như QC Nguyễn  T. NGH. hiện đang ở miền Nam Cali. thì trong những lúc tâm tình riêng tư,Hưởng luôn mở đầu câu chuyện bằng " Ở Hà Tiên của tao...",với những câu chuyện kể về vùng đất có nhiều thần thoại !

    Điều nầy,làm cho dù cho xa quê nhà cách mấy đi nữa,hình ảnh vùng đất hiền hòa ấy lúc nào cũng lãng vãng trong tâm tư của một người hết lòng yêu nơi chốn nhao cắt rốn của mình.

                                                                         ooo0ooo

                               ...'Anh đi chiến dịch xa vời,

                                   'Nòng súng nhân đạo cứu người lầm than...! (Phạm đình Chương/Anh đi chiến dịch).

   Lon Nol đảo chánh Shihanouk .Ông nầy có tinh thần bài xích người Việt,cho nên đồng bào mình là nạn nhân hết sức thê thảm của những người Khmer cực đoan bị kích động và trở thành những con người hiếu sát,cướp bóc đến độ không còn nhân tính.

ở  Trong năm đó,về sau nầy người ta tổng kết (dù không được chính xác) số người Việt bị giết ở xứ nầy phải hơn năm chục ngàn người,đến độ tờ tuần báo Diều Hâu cho đăng bức ảnh cả một đoạn sông Mekong xác của người Việt trôi nỗi  dật dờ !

  Quân đoàn 4  QL.VNCH mở cuộc hành quân quy mô nhằm ..." Truy nã và tiêu diệt cục R,một căn cứ đầu não của MT.DT/GPMN.VN " vốn từ lâu đã được sự che chở của nước Miên do ông Shihanouk cầm đầu.

     Quân Cảnh Lê công Hưởng thuộc Trung   đội  Quân Cảnh  hành quâncó mặt trong đoàn quân viễn chinh đó ,thời gian đầu cùng với bộ tư lệnh hành quân tiền phương.

   Hưởng cũng tới tận Pnom Penh và bến phà Neak Luong ,một địa điểm trong yếu để từ đó Hài Quân của VNCH đưa hàng trăm ngàn đồng bào người Việt  mình  về căn cứ Đồng Tâm,Mỹ Tho.

    Neak Luong,địa danh nầy trong cơn hoảng loạn giết chóc ấy ,không phải ai cũng tới được.Đã có biết là bao cái chết đau đớn của người Việt chạy trốn nạn "Cáp Duồn" (Tức là chặt đầu người Việt).

  Tuy không có chi tiết về thời gian Hưởng đến bến phà nhưng,chắc chắn phải có sự phân phối công tác của các cấp  điều khiễn cuộc hành quân vừa rượt đuổi Việt Cọng vừa dang rộng vòng tay đón rước đồng bào ruột thịt của mình,che chỡ,hướng dẫn họ đến bến phà Neak Luong,để từ d đây các chiến sĩ Hải Quân sẽ đưa họ xuôi giòng Cữu Long trở về đất mẹ.

   Chiến hữu Ngh.( hiện định cư ở miền Nam California),một bạn thân với Hưởng cho biết,về sau đó có lúc họ xa nhau rồi lại bất ngờ hội tụ,chẵng hạn như ở tiểu đoàn 14 lúc ớ An Thới,Phú Quốc rồi về sau,sau khi đã trao trả hết tù binh chiến tranh,đôi bạn thân nhà binh nầy lại cùng với vài người bạn ăn món gà rừng nướng,uống rượu với nhau ở Cam Ranh (Hưởng là tay thợ săn gà rừng thuộc loại cao thủ !).

Cũng tiểu đoàn 14 họ lại cùng hành quân chiến dịch ra tới tận Đà Nẵng !

    Đời binh ngủ, đầu hôm cùng hút chung điếu thuốc,giữa khuya một người giã từ vũ khí trong khi chưa được cấp sự vụ lệnh công tác hay chứng chỉ giải ngũ là chuyện thường,

  Hết sức thường tình!

 Nói như vậy không phải những người khoát lên người bộ quân phục là những con người khô khan tình cảm.Mà quân vụ đòi hỏi họ phải như vậy.

                                                                   000o000

  Ngôn ngữ Tàu có câu "Điểu tận (lương) cung tàng".
  Quý tướng lãnh ở Bộ TTM /QL.VNCH đã thực hành hết sức đúng câu nói vừa nêu trên.Tôi chắc chắn những chiến hữu thuộc 4 tiểu đoàn Quân Cảnh 7,8,9 và 14 ,những người đã nằm xuống như Lê công Hưởng,những người bị thương tật và những người còn lại ,sau khi thụ huấn khóa Rừng núi sinh lầy, như cá nhân tôi đây,thành thật mà nói rằng ,đó là một quyết định không sáng suốt nếu không muốn nói là kém thông minh !

    Vì sao tôi cho là một quyết định định kém thông minh ?

   Hết sức dễ hiểu ,bốn tiểu đoàn QC ấy là một khối tài nguyên trí tuệ khổng lồ của quốc gia mà quý vị lại đẩy ra chiến trường một cách phung phí kèm theo sự vô trách nhiệm.

  Chỉ nhắc sơ thôi.

   Muốn tình nguyện vào binh nhì QC,ít nhất phải hết lớp đệ Tứ của bậc trung học!

    Hưởng ơi!

  Tôi không cố ý gõ những giòng chữ trên đây là do ý muốn của bạn,mà tôi muốn nói tiếng nói của một người đang được hưỡng hai tiếng tự do đúng nghĩa.

                                                         ***0***

   Lê công Hưởng,tiểu đoàn 14 QC đã được quân đội cấp cho bằng Truyền Tin,bằng Tài Xế đã bị ra khỏi binh chủng Quân Cảnh (không có lý do chính đáng ) và trở thành một người lính của  Liên đoàn * 8 BĐQ ,mà có một vài nguồn tin chưa thể kiểm chứng được ,một là tiểu đoàn  86 hay87 của liên đoàn vừa nêu trên.

  Là một âm thoại viên dầy kinh nghiệm có thể Hưởng lãnh nhiệm vụ đi sát với các cấp chỉ huy trong thời gian đánh đấm với giặc Cộng.

    Một nhân chứng không muốn lộ tên (Nguyễn v. Q. ,cùng là QC ra BĐQ) cho biết,đơn vị của Hưởng đã bị giặc thù pháo thật rát rồi tràn ngập.Hưởng bị trọng thương ,lại máy truyền tin nặng nề khó lòng xoay trở,Hưởng cố lên tiếng kêu giúp nhưng cuối cùng Hưởng phải dùng tới khẩu Colt 45 để kết liễu đời mình.

    Đó là buổi sáng ngày 30 tháng Tư  năm 1975 oan nghiệt, không phải cho riêng cha mẹ già và bằng hữu ở đất Hà Tiên của Hưởng mà đó là một tấm khắn tang vĩ đại đã phủ trùm xuống cho cả mười bảy triệu người dân ở miền Nam VN.

    Nơi Lê công Hưởng đáp đền nợ nước thuộc ven đô,đoạn đường từ Đức Hòa,Hậu Nghĩa vào Saigon -:Bà Hom ,một vủng ven đô.

                                                                00000000

 Thời chiến,có những chuyện tình đẹp,áo não lẫn thê lương .Độc giả ,khán giả xem xong có khi tự đặt câu hỏi.Có phải ông hay bà nhạc sĩ,văn sĩ hay thi sĩ tạo nên tác phẫm đó có cường điệu hay không ?

   Câu trả lời cho câu chuyện tình (??) của người Hạ Sĩ Nhất nầy là không !

Từ đặc san của trường trung học Hà Tiên với chủ đề về Lê công Hưởng ,người đọc được biết một số sự việc sau cú tự sát của Hưởng :

   Một phụ nữ ,hay thiếu nữ ở khu vực trách nhiệm  của đơn vị Hưởng đã là động cơ chánh thức mà xác thân của Hưởng đã được đem về "Hà Tiên quê của tao !" (Câu thường dùng của bạn Hưởng mình !).

   Người nữ ấy,chắc chắn phải có cảm tình với Hưởng,chứ nếu không ,tại làm sao khi Hưởng chết rồi lại hết lòng xin với cha mẹ  của mình để lấp vội xác người chiến binh  mà cô đã có thiện cảm ấy bên vệ gần cuộc đất của gia đình mình ?

   Và sau đó,chính cô ấy đã cất công vượt hàng mấy trăm cây số tìm tới Hà Tiên gặp gia đình Hưởng,nhất là trong giai đoạn còn nhiều khó khăn ấy..

   Cũng một nguồn tin khác  nhờ cô gái ây,cho nên gia đình  mới nhận ra hàm răng ở tử thi chính là Hưởng.

   Về lại "Hà Tiên của tao" sau chỉ năm sáu năm mà vật đổi sao dời,mà sao kẻ mất người còn mà sao biết là bao nhiêu gẫy đổ tan tác đã sảy ra quá nhanh  đến như vậy hỡ Hưởng ?


 Bài nầy được kết thúc,tuy chưa đầy đủ như mong muốn.Rất mong được sự góp ý,chỉ dẫn,cải chính từ những chiến hữu,những thân nhân của Lê công Hưởng.

- Xin cám ơn anh Phạm văn Thành ,hội trưởng hội ái hữu Quân Cảnh miền Nam California đã cất câng tìm tòi và cung cấp những dữ kiên có liên quan tới chiến hữu LCH.

-Xin cám ơn quý anh chị ,thầy cô trong ban biên tập đặc san trung học Hà Tiên,nhơn tiện tác giả cũng xin lỗi quý vị vì đã đường đột tom góp những hình ảnh của Hưởng mà chưa kịp xin phép trước.

 -Xin cám ơn người bạn tên Ngh. đồng khóa với Hưởng và tôi trước đây nửa thế kỷ.Anh cho tôi tái tạo lại  từng nụ cười từng tiếng nói của một người con yêu không phải của riêng Hà Tiên mà là của cả binh chủng Quân Cảnh chúng tôi.

-Để sẵn sàng đón nhận mọi cao kiến về Lê công Hưởng,xin l/l hhhiep7@yahoo.com

-Một số đề tài có liên quan đến Quân Cảnh,cũng cùng một tác giả :Người QC tự sát  dưới sân cờ bộ TTM Youtube, Mùa hè đỏ lửa-Huế-Với 120 Quân Cảnh Saigon,Buổi sáng tháng Ba,Ánh mắt thời phân ly,Hỏa lự đêm ,vật cần bỗng gặp ( Cùng trong trang blog nầy )

 den75.blogspot.com

Quân cảnh Huỳnh hồng Hiệp,San Jose,CA,Hoa Kỳ.

Sept,11,2021

 




TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...