Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2024

IV MƯƠI NĂM LÀ NGƯỜI ĐÚNG NGHĨA.

Đây là một ngôi nhà được nhiều người mơ ước vào 
Thời tôi còn nhỏ ở miền quê.
           Ảnh một:-Nhà lợp ngói,vách tường,giấc mơ khó được.
           Ảnh hai:-Một dãy nhà cất bằng ván,lợp tôn, trong có 
            gác lửng ở trại chuyển tiếp  Bataan,Philippines.
            So với Malaysia và Thailand thì đây,căn nhà tiền chế này là thiên đàng của 
            người ti nạn chúng tôi.
           Những người “ bỏ xứ “ đi tìm tự do ,đây 
           là tài sản quí giá nhất còn giữ lại được.
           Ảnh ba:-Đai kỷ niệm Việt Nam do nhiều đợt,nhiều người 
            tị nạn ở trại này đóng góp công sức.

   Ngày 29,từ Bataan,chúng tôi rời trại chuyển tiếp Philippines Refugee Processing Centre (PRPC) này với tâm trạng lưu luyến.Có nhiều lý do để từ người lớn đến trẻ em rời đi,lên xe cho tới khi xe chạy ra khuất cổng vẫn còn cố quyây lại để nhìn,để tìm dù chỉ là một thoáng !
 Kỷ niệm buồn vui trong kiếp tha hương.
 Riêng,ở đây,giới chức cầm quyền ,họ tử tế,họ  ân cần và mềm mỏng vói chúng tôi nhiều nếu so với Mã hay Thái.  
 Cũng ở đây,nhiều cảnh trí thiên nhiên gần gũi hình ảnh quê nhà cùng với  sự dễ dãi cúa giới chức có trách nhiệm người Phi,chúng tôi được đi tắm suối,được vô rừng bứng măng cùng nhiều sinh hoạt khác mà ở Mã lai chúng tôi không có được.
  Lần trước,từ Manila  đến đây,cũng những chiếc xe giống như xe đò bên mình được dùng làm xe Bus ,hai bên hông có vẽ chữ Refugee /Người Tị Nạn.
  Trở lại trại chờ hay chuyển tiếp để nhập trại học Anh Văn và đời sống mới ở Mỹ và hôm nay đây ,đã học xong ,những người được nước Mỹ dang vòng tay ra lại cũng trở lại trại nầy và chờ để từ đó xe lại chở ra phi trường  Manila rời nước Phi để tới chân trời mới.
   Đoạn đường không xa nhưng xe phải di chuyển trong thủ đô.Tôi  thấy những đứa trẻ bằng hay nhỏ hơn mấy người con của tôi bưng hộp mời chào bán thuốc lá lẻ mỗi khi xe ngừng ở các giao lộ,kẹt đèn.
  Qua một số phố xá sầm uất,có vài nơi đất trống ,người ta cũng tìm cách che lá  hay nylon dựa vô vách tường của căn nhà lầu bề thế để làm chỗ  trú ngụ tránh năng ,che mưa !
   Đó là vào khoảng 1 giờ chiều ngày 30 tháng Mười Một năm 1984.
   Phi trường quốc tế Manila,nhiều người tị nạn,trong đó có bốn cha con tôi lên máy bay xa dần, càng lúc  càng xa hơn quê nhà yêu dấu .
  Phi cơ bay từ lúc còn nắng ở Á Châu rồi rầm rì trong đêm khá lâu,cho tới khí các tiếp viên yêu cầu hành khách kéo lên các khung cửa sổ vì máy bay đã qua phía phân nửa của trái đất với ánh nắng chói chang. 
  Các bữa ăn được dọn theo đúng lịch của họ nhưng sau lần thứ nhì thì chỉ còn tôi với cậu con trai,hai tiểu thơ đã say giấc,xem bộ đã qua đi những ngày đói khát cho nên khoát tay cho biết không ăn nữa !
   Phi cơ ghé qua một phi trường rất lớn và tân tiến ở Nhựt rồi đi tiếp.
   Cuối cùng cho đoạn hành trình dài từ Á sang Mỹ châu là phi trường San Francisco,vào trưa ngày 30 tháng 11.Ờ đây,chúng tôi được hoàn tất thủ tục nhập cảnh nước Mỹ và được cấp cho mỗi người một chiếc áo ấm dầy cộm mà sau này người ta vẫn nói rằng đó là áo ấm tị nạn.
                *
    Đến được nơi mà khi còn ở trong địa ngục,tôi và người chị cùng với một vài người bạn tâm đắc vào những lúc bị chèn ép,bị gây khó khăn đủ điều,bị thấy những điều hết sức nghịch lại những gì mình đã được dạy từ học đường,từ tôn giáo làm cho đôi lúc phải thốt lên nếu như chạy thoát ra khỏi nơi nầy mà có chết ngoài biển cũng vui lòng (Còn hơn là ở với tụi nó !!).
        Tôi đã đến đích!
        Nơi đó là xứ sở tự do ,tôi độ phải cỡ hơn phân nửa số người trên quả địa cầu nầy ao ước được trú ngụ,được sinh sống.
      Tận hưởng tự do mà đất nước này,ngay từ những đấng tổ tiên lập quốc đã long trọng đề cao.
      Tôi quý trọng với những điều ấy và dần dần biết rằng mình đang được có tự do cho bản thân mình,cho con cái mình và,lẽ đương nhiên mình cũng phải..hòa tan trong đời tư là do tôn trọng quyền tự do của mọi người chúng quanh nữa.Nói như vầy,không phải là tôi không biết tôn trọng  cách thụ hưởng đời của một người cùng sống chung một thể chế với tôi.
    Thú thật,tôi chỉ "bị" ở với chế độ ngu dân với đầy thành kiến,dư đinh kiến do chủ nghĩa CS áp đặt và bị hùa theo với loại người mà bạo quyền ra lệnh làm một thì họ làm năm để lập công,để được trèo đầu cỡi cổ người khác.
   Điều nầy,không dễ gì tự mình phát giác ra được và nếu biết được thì nó đã thành thói tật.
   Tôi lấy một thí dụ rất dễ thấy:-Xâm mình !
   Từ lúc con nhỏ,tôi đã từng nghe người lớn hoặc thầy cô giáo nói về "những người xâm minh".Theo đó,họ nhứt định không phải là người tốt trong xã hội !
  Những câu nói ,dù không phải nhồi sọ đó như nó đã đeo theo tôi vô trong đời quân ngũ rồi qua tới ...Mỹ nữa!
 Cho tơi ngày nào đó,chợt giựt mình,rồi tự mình tranh cãi vói chính mình rằng đó là  sai,vì khi mình nhìn thấy một người xỏ lỗ tai,đeo chiếc vòng to tổ tướng xề xệ dưới  môi, đầu tóc cắt làm thành cái mũ của lính La Mã ngày xưa,tóc xỏa bờ vai hay anh chàng Steven Seagal để túm tóc đuôi chồn rồi ...ghét cay ghét đắng người ta.Chưa hết,thấy gái với gái ôm nhau,trai với trai ẹo ẹo kiều Quang Minh thì lợm giọng..
     Tôi trật,tôi sai trớt !
     Bản thân mình muốn tự do mà,tai sao người ta cũng muốn làm những gì họ muốn,miễn là không trái với hiến pháp,trái với luật lệ thì thôi chứ có nhằm gì tới mình,tại sao không cố đổi ghét thành bình thường như mọi người vẫn ..ông đi qua ,bà đi lại thì có gì mà phải chau mặt,chép miệng,nhíu này ?
    Đây là thành quả lớn nhứt mà bản thân tôi thu thập được ở đất nước có tượng Nữ Thần Tự Do cao lớn và khuôn mặt luôn đăm chiêu như có việc gì còn vướng mắc,chưa giải quyết xong.
   "Giải Phóng" cái câu chấp,thành kiến trong TA xem bộ còn khó hơn đường tần tới Mỹ quốc.
     Hai giờ không hai phút chiều ngày 30/11/2024 ,đánh dấu 40 năm định cư ở đất Hy vọng.
PHẠM-HUỲNH-NGÂN.
San Jose,California.
   


Thứ Hai, 11 tháng 11, 2024

NHÌN & HÍT VÀO.

      Bạn thích mùi trà ướp hoa Lài quyện với hơi sương,đang tan dần trong tia nắng như những sợi tơ,lúc đẹp nhất của ngày ?
      Nếu muốn,hãy pha đúng cách rồi uống như một người Nhựt sành trong đạo uống trà:- Đừng quan tâm đến bất cứ việc gì khác ,mà từng giây,từng phút hít hương trà, hớp nhẹ vô miệng,dừng lại trong đó một vài giây rồi nuốt chậm nước trà.
       Bạn đi chậm trên bờ đê,chân trần đạp lên mấy bụi cỏ Chồng Chầu mà lòng bàn chân mát với cảm giác lạnh tê nhẹ lan dần lên óc.
      Ngồi xuống,ngồi bệt xuống những khóm cỏ còn ướt đẫm sương đêm,dùng hai bàn tay cầm lấy cổ hai chân chà mạnh hai bàn chân nhiều lần với nhau,bạn sẽ nhận được cảm giác thanh thoát chạy khắp châu thân,từ trước đến nay chưa hề có!
       Cạnh hai bên là hàng triệu bông lúa màu xanh , khua nhẹ vào nhau như không biết bao nhiêu tiếng thì thầm vì sợ mất đi sự tĩnh lặng của cánh đồng trong buổi sáng tinh mơ .
         Đừng,đừng để mất cơ hội nhận lấy,thụ hưởng mùi mà thiên nhiên,chỉ có thiên nhiên mới cấu tạo được.
  Mùi sữa của hạt lúa,đương nhiên là tinh khiết từ trong hàng ngàn cây lúa cùng toát ra ,mà không có lỗ mũi nào di ứng  và loài người,cho đến giờ này vẫn chưa ai chế tạo mùi giống như vậy được .
Trên đường,từ ruộng lúa về nhà,có thể bạn đi qua khu vườn .Ở đây , bạn sẽ gặp các loại cây ăn trái và cả những bụi chuối nữa.Ngước lên, một tàu lá Chuối non,vừa ra khỏi thân độ một thước,bạn sẽ không thể bước chân đi lẹ qua được vì cái đọt Chuối giống như cái loa mọc từ đầu thân cây lên cho bạn thấy phần trên tàu lá loe ra màu “ đọt chuối non”xanh nhẹ thật nhẹ để khi nhìn thấy nó cứ sợ nó bị đổi màu hay bị biến mất. Tôi cho rằng,đây là màu thật khó cho các họa sĩ khi họ pha  màu để vẽ cho đúng màu tàu lá Chuối non vừa bắt đầu cho đời sống của loại cây cho ra nhiều lợi lộc về sức khỏe của con người.
   Nghĩ đến màu xanh đọt Chuối là hình dung ra một sự an bình,một sự tươi mát tự tâm như khi ta nhìn con Vịt con, Gà con vừa biết chạy lăng xăng.Tôi cho rằng đó là những giây phút thoát tục vượt qua được những bâng khuâng phiền não,nếu có.
     Có lúc nào đó, bạn sẽ lội qua một con sông cạn nước.
      Bạn cứ dùng hai chân từng bước đi từ bên này lên bờ sông bên kia.Lên tới bờ,xin đừng vội rửa sình bùn,bởi chất đen hơi đậm xám đó,tự nó không dơ .
Hãy để yên đó.Chưa tới nửa tiếng đồng hồ sau,bùn dính vô bắp chân của bạn sẽ bám chặt làm cho bạn có cảm giác bị xiết dần dần đều lại,trong khi càng lúc bùn càng khô dần.Ngồi yên để tận hưởng giây phút hiếm hoi da thịt của hai chân được thoải mái hơn gấp nhiều lần đấm bóp.
  Bạn cứ yên tâm với cảm giác đó.Bởi vì,phù sa từ xa xôi ngàn dặm trong đó chỉ là những chất mùn làm tốt lúa,nuôi cây,cho dù mùi của bùn có thể làm cho nhiều người không thích.
  Chỉ một phần ngắn,chúng ta đã sung sướng được thiên nhiên ưu ái ban cho hết sức rộng rãi, vô điều kiện.
   Hưởng thụ những điều mộc mạc của thiên nhiên với giá trị tuyệt đối,tôi tin rằng bạn đã tận dụng khứu giác,thị giác và xúc giác.Chỉ thêm một “ giác “ nữa là hãy tham lam tận dụng khí trời để hít thật chậm,thật sâu không khí cho đầy buồng phổi rồi thở chậm ra cho hết ,rồi lập lại nhiều lần.
   Hạnh phúc và an lạc đang ở với bạn đó.
PHN.


Thứ Hai, 4 tháng 11, 2024

Truyện : ĐOẠN CUỐI GIAN NAN.

                             Sóng khoả vào bờ từ muôn thủa 
                         Cát triệu năm nương- tựa ,đẩy xô.
                              Sáng chiều rời bãi, vô bờ  ,
                         Dã Tràng là nửa phần mờ nhân gian.
                         PHN.

 Ánh mắt của một người đã rơi vô tình cảnh tuyệt vọng và không còn trông mong gì lật ngược được tình thế  .Đó là đôi mắt buồn u-uất,cam chịu gần như chiếm thường xuyên mỗi khi tôi gặp và lễ phép nói chào bà,bà có khỏe không.Một vài lần đầu,bà có vẻ miễn cưỡng vì lịch sự nên trả lời lợt lạt,cho không mất phép lịch sự.

    Tôi nhớ,sau lần thứ ba thì tôi mới thấy mặt bà gượng vui trả lời rồi mới hỏi lại tôi.

    Bà ốm,có khuôn mặt không dài lắm,ngồi một chỗ thường chiếm nhiều thời gian trong ngày, mỗi khi bà cố đứng dậy trông khó khăn bằng với sự cố gắng .Hiếm khi nghe bà nói .Nơi tôi thấy bà từ bấy lâu nay là một địa điểm của người nhận giữ bà suốt ngày đêm.Người nhận chăm sóc cùng ở chung với bà trong một phòng khách,dùng tấm màn che,mỗi người sinh hoạt một bên.

    Bà đã gần con số 90 tuổi đời,nếu so với những người cùng năm sanh với bà mà ở xứ mình trước đây cỡ 50 năm và ở miền quê thì có thể bà trông khá hơn những người ấy.Bây giờ,ở ngay nước Mỹ thì bà trông bèo nhèo,tệ hại hơn rất nhiều người cùng trang lứa .

   Thật sự nếu chỉ nhìn một người qua đôi ba lần đầu thì khó đoán được tuổi tác, tâm trạng của họ lắm.Công việc làm nặng nhẹ,có phải dầm mưa dãi nắng nhiều ít kéo dài trong nhiều năm,rồi ăn uống thiếu dinh dưỡng, thiếu nghỉ ngơi đúng mức  cũng là nguyên nhân làm cho người ta cằn hay già hơn trước tuổi.

     

            Ảnh dưới chỉ có tính cách tượng trưng.
Sở làm,gia đình là hai nơi gây ảnh hưởng năng hay nhẹ lên một con người phải lăn lộn để mưu sinh.Sức khỏe của người ta tốt hay xấu cũng có một phần vì quá suy nghĩ,vì quá vận dụng sức lực là lý do làm con người suy nhược hay tinh tấn.
     Đó không phải là truyện giả tưởng,nó rất thật trong xã hội hiện tại .
     Tình cảnh đó không phải chỉ có bà Tỵ,người phụ nữ cao niên nãy giờ tôi mô tả.
    *

    Bà Tỵ,một thân một mình di cư vô Nam ,đúng nhứt là trốn đi,trên đường phải tránh nhiều "nút chặn" vì nếu họ thả lỏng cho đi tự do thì không phải con số là một triệu người di cư đâu,mà phải nhiều hơn nữa. Cha mẹ bà đã bị chết thảm vì "tội" địa chủ trong cuộc cải cách ruộng đất mà,thực chất  để giết người,cướp của công khai vô tiền khoáng hậu của ông Hồ và mấy tay em của ông.Sợ, là lý do lớn nhất làm cho một thiếu nữ vị thành niên dám  lìa đất  Bắc vào Nam,một nơi mà người ấy không hề có một ai là bà con  quen biết.
   Là người lanh lẹ,và rất mau thích nghi với đới sống mới nơi xứ lạ quê người,cho nên,nói theo cách bây giờ thì bà Tỵ hội nhập nhanh chóng trong cái xã hội cởi mở và chân thật của miền Nam tự do.Tuy nhiên,bà vẫn cho cứ ở gần nơi định cư lúc ban đầu để được gần "người Bắc", vẫn hay hơn,cho nên sau khi rời khỏi trại tạm cư,bà chọn khu ngã ba Tam Hiệp ,Biên Hòa định cư.
     Không giống như các khu Dốc Mơ,Gia Kiệm hay Hố Nai, từ Tam Hiệp vô Biên Hòa những đồng hương ở miền Bắc di cư không phải chỉ thuần là người theo đạo Thiên Chúa mà như bà đây,người gốc ờ Ninh Bình,theo đạo Phật.Cho nên,tiện cho việc buôn thúng bán mẹt mà nếu muốn tới chùa ,nơi đây cũng không thiếu.
     Năm được hơn hăm hai tuổi,bà Tỵ lúc bấy giờ đã làm chủ một vựa rau cải ở chợ Biên Hòa.Tại đây,cuộc tình duyên giữa một viên  hạ sĩ nhứt,hỏa đầu quân trưởng ban ẫm thực của tiểu đoàn 315 Quân vận,người miền Nam,gốc gác ở Rạch Giá,gần vùng cực nam của nước Việt đã được nối chặt.
              *
      Sau khi kết hôn ,cả hai người đều dồn hết tâm trí,sức lực để tạo nên một mái nhà cho tương đối dễ coi với họ hàng,bè bạn, lối xóm .Lúc bấy giờ,hạ sĩ nhứt Lực xin với cấp trên hoán chuyển nhiệm vụ,ông xin được cầm tay lái để vận chuyển theo nhu cầu đòi hỏi của quân đội.
    Cuộc chính biến 1 tháng mười một năm 1963 làm xáo trộn đời sống của dân miền Nam ,rồi sau đó mấy năm,quân đội Mỹ đã có mặt ở nhiều nơi trên lãnh thổ VNCH,từ vĩ tuyến thứ 17 trở vô.Lúc bấy giờ ông Lực đã mang lon trung sĩ nhứt .Bà Tỵ,từ mặt hàng rau cải đã thích nghi hết sức bén nhạy chuyển sang mua bán "đồ Mỹ" cho nên gia đình của bà thinh vượng cũng như thay đổi thấy rõ.
    Chưa bằng lòng ở đó,một đêm bà bàn với chồng rằng,thời cơ đã tới,mình đang ở kề bên tổng kho dự trữ Long Bình,một nơi chứa đồ tiếp liêu cho quân đội Mỹ lớn nhất ở đây,cho nên tôi thấy ông cần phải thăng quan tiến chức ,phải có lon gạc sĩ quan mình mới có thế lực nói chuyện làm ăn với người ta.
    Ông Lực thấy vợ phân tách chí lý cho nên,không cần chạy chọt,ông vô đơn vị xin đi học khóa sĩ quan đặc biệt để tiến thân.Cấp trên ký thuận hết sức ưu ái.
 Kể từ lúc ông Lực rời nhà đi học lớp sĩ quan đặc biệt,khả năng quán xuyến lèo lái mọi việc trong ngoài của gia đình nhà bà đã  trên chân rất nhiều người vợ lính vào thời đó.
   Trong các lần thăm nuôi ở quân trường ,bà luôn nhắc ông cố gắng học hành cho chuyên cần để được ra trường với điểm cao,còn chuyện có trở về ngành Quân Vận được hay không ông đừng lo.Cùng lúc,bà cùng với hai người con,một trai,một gái đều giỏi giang thông minh trong việc giao tiếp chạy chọt buôn  bán.
    Sau chín tháng,ông Lực được phân phối về đơn vị cũ với cấp bậc cao hơn và rộng rãi quyền hạn mặc dù chỉ với cái lon chuẫn úy nhưng vai vế của ông tương đương như một vị trung úy thâm niên.Và,bà Tỵ cùng với hai người con cũng qua mặt nhiều người bằng khả năng nói khá trôi chảy tiếng Mỹ ,cho nên trường hợp của gia đình nầy người ta nói lên như diều gặp gió thì  được coi là quá đúng.Có thể nói mọi tính toán có cân nhắc kỷ lưỡng của bà Tỵ đều được phu quân của bà thi hành chu đáo.
     Hầu hết những cú làm ăn được phối hợp của bà với lính Mỹ cùng phía  những giới chức có thẩm quyền  của quân đội thuộc quân đoàn Ba ,đều được bà Tỵ bắt tay để cùng nhau thanh toán. Những chuyến hàng có khi cả năm bảy chuyến GMC và luôn được ăn đồng chia đều đúng như giao ước lúc đầu.Nhờ đó,việc "xẻ thịt" những xe hàng vận tải,những Conterners không riêng từ Long Bình,mà Dĩ An,Củ Chi...hễ có mối lái là có người mua rồi nhanh chóng cho ra thị trường tiêu thụ.
      Bà Tỵ là một phụ nữ có bàn tay làm ra tiền và như giới bình dân hay nói "tiền nó nịnh tiền" hoặc ...nước chảy chỗ trũng.Cho nên hễ bà có tham gia cú xẻ thịt hàng PX nào là số vốn của bà tăng nhanh lên thấy rõ.Tuy nhiên,không phải tiền làm ra dễ đối với bà mà nó dễ xài đối với chồng con hay người chung quanh.Bà kiểm soát chặt chẻ hai nguồn thu và chi.Nhứt là chi.Bà vẵn thường nói với chồng con là khi xưa ở ngoài Bắc bà đói khổ đến tận cùng,cho nên cân nhắc,tính toán trong tiêu xài là chuyện phải làm. 
   Có một lần,người em chú bác ruột với ông Lạc bị cháy nhà tiêu tan hết của cải do hai phía giao tranh với nhau.Người em từ Giồng Riềng Rach giá lên tân Biên Hòa thì thầm nhỏ to với anh nhờ sự giúp đỡ.Ông Lạc thấy không cần phải bàn với vợ nên tự tiện mở tủ sắt cho người em mượn còn nói khi nào có thì trả cũng được.
   Mấy hôm sau,phát giác ra tiền vắng trong tủ bà hỏi chồng và rồi một trận cào nhào đến độ lớn tiếng với nhau-Điều mà rất hiếm khi có với ông chồng.Bà không hề cho ai mượn tiền và cũng không hề cho ai khi họ xin xỏ,ngay cả lúc đi chùa bà cũng không để tiền vô thùng phước sương như những thiện nam ,tín nữ khác.
   Bà quan niệm,ai cũng có tay có chân thì cứ ...làm lụng là sẽ có !
   Ông bà mua một căn nhà hai tầng lầu.Tầng trệt ,mặt tiền đường Trịnh hoài Đức dùng dùng để cho mướn làm quán cà phê hạng sang,tầng một người con gái lớn ở và tầng trên ,người con trai kế ngự trị với chiều dài hai mươi lăm thước với bề ngang hơn năm thước. 
   Riêng phần ông bà vẫn ở căn nhà của buổi đầu lập nghiệp nhưng được tu bổ thêm thắt những tiện nghi mới nhất vào thới đó.
   Bà Tỵ,lúc bấy giờ trở thành một phụ nữ sành sõi,lịch lãm và biết cách  ăn mặc,biết cách giao thiệp cho nên được không ít người trong xã hội trọng vọng kèm với ao ước.
   Tiền đẻ ra tiền ,với ý nghĩ  rằng,nếu tiền đem đi cất dấu hay gởi ngân hàng mức độ sanh lợi của nó không là bao,có khi không sanh lợi,thì đó là đồng tiền chết.Nghĩ đến điều ấy,cũng có những khi hồi tưởng về quê hương miền Bắc với những ngày khốn khổ ,những ngày mà con người sống không được trọn với nghĩa là con người,cho nên bà Tỵ tự nghĩ mình không chó phép mình bước chân quây lại làm người nghèo nàn khốn khổ như năm xưa ở miền bắc nữa; cũng như những ngày chân ướt chân ráo mới từ Bắc đi tầu há mồm vô Nam.
     Từ lâu,bà Tỵ đã biết vùng Long Thành,một nơi  tiện lợi gần Saigon mà đất đai tốt có thể trổng các loại cây ăn trái như Sầu Riêng,Lôm Chôm,Nhãn...cho nên có tin miếng đất ba mẫu,cách chợ độ ba cây số đường chim bay đang muốn bán.Bà không ngần ngại xuống tay đặt cọc để mua.Ông Lạc khi biết,có hơi ngạc nhiên,bà điềm đạm giải thích rằng cũng sẽ phải tới lúc mình về nơi có sông,có nước,có cây trái,có bóng râm để hưởng già chứ không nhẽ mình đeo theo việc  nầy hoài sao?
   Và  còn ông,ông  phải tới lúc giải ngũ để hưởng thú điền viên với vợ con nữa chứ !
   Miếng đất vừa vô tay gia đình bà Tỵ thì con gái lớn của ông bà cho biết cô và Monroe yêu nhau lâu nay và khoảng ba tháng nữa anh chàng G.I trực thuộc sư đoàn 25 Bộ Binh Hoa Kỳ sẽ được luân chuyển về nước , khi hoàn thành nhiệm vụ ở Việt Nam sau hai nhiệm kỳ.Trâm cho cha mẹ biết Monroe muốn cưới hỏi đàng hoàng theo nghi thức Việt mình ,để rồi sau đó làm thủ tục xuất cảnh cho cô theo chồng về nước.
   Ông bà Lực mặc nhiên biết mình bị mất một cánh tay trong việc làm ăn nhưng vẫn vui vì trái gái lớn lên  dựng vợ ,gã chồng là chuyện phải làm xưa nay.
   Không quá tám tháng,Trâm đã lên máy bay theo chồng về quận hạt Madison thuộc  Arkansas, một tiểu bang ở vùng trung Tây của nước Mỹ.Đó là cuối năm 1972,một năm tràn đầy máu lửa , chết chóc lên tận đỉnh cao của những mặt trận được mô tả là địa ngục trần gian ở Việt Nam.
   Khi lá thư đầu tiên ông bà Lạc nhận được từ người con gái ở bên kia bờ đại dương thì ở quê nhà,ông Lạc đã có triệu chứng của những cơn ho liên tục gây ra tức ngực bất kể ngày đêm và đứa con trai duy nhứt của ông bà là Tuấn đã bị bắt về tội phân phối ma túy.Bà Tỵ quá thương Tuấn ,cho nên bằng với một số tiền khá lớn để chạy chọt cho con thoát khỏi vòng lao lý.
   Khi đã được tự do thì Tuấn đã là một tay nghiện nặng lắm rồi.Tuấn đã ghiền từ lâu lắm rồi mà ông bà không biết.Lý do cũng dễ hiểu là bởi vì cả gia đình họ cùng nhau lao vào cơn lốc kiếm tiền,tìm tiền càng nhiều càng tốt để làm giàu và phòng tích cho ngày sau.
     Bà Tỵ,một mặt vẫn lo làm ăn nhưng ngày càng tụt dần vì thiếu nhân lực,bà bị tản lực vì phải lo cho chồng vừa phải dòm ngó từ trong ra ngoài với những bất trắc tứ giăng có thể xảy ra bất kỳ lúc nào,từ những cơn ho ra từng búng máu của chồng với những cơn ghiền vật vã  chảy nước mắt,nước dãi ,mặt mày xanh tím của đứa con đói thuốc...
    Không giống như một số phụ nữ khác,bà Tỵ cho rằng đồng tiền nó dễ đến và nó cũng phải dễ rời người ta,nên tìm nơi điều trị cho chồng và cai nghiện cho con,lúc bấy giờ là ưu tiên hàng đầu của bà.Phần Trâm,bà vẫn nhận thư con gái ngày càng thưa nhưng cho tới gần cuối năm 1.973 thì là những than phiền với nỗi thất vọng của một phụ nữ lấy chồng xa xứ đã có một số trong những giòng cữ được gởi về từ phương xa!
    Trong thư,Trâm cho biết,quê hương mới ,tức quê chồng không phải lý tưởng,không phải êm  như nhung mà cô nghĩ khi quyết định lấy Monroe để đi đến chân trời xa lạ đẹp,sung sướng như trong phim mà cô đã xem.Cô gần như thất vọng khi chồng dắt tới giới thiệu cùng gia đình .Đó là điều cô chưa thể hình dung ra cũng như chưa hề nghĩ đến về tương lai mình sẽ phải hòa nhập để làm lụng từng ngày từng tháng từng năm một cái nghề chưa bao giờ cô tưởng tượng ra : -Làm lụng ở trại gà ( dù là của gia đình chồng),một nghề không có ngày đêm, cuối tuần,nếu muốn ra phố chợ mua sắm phải tìm được người thay !
   Thư  Trâm viết về cho mẹ ngày càng nhiều hơn và những lời than phiền,so sánh với những ngày còn độc thân ở với cha mẹ.
  Đây mới chính là mối lo thầm mà cứ liên tục trong đầu của bà Tỵ.Bà chọn cách không nói cho chồng biết ,theo bà ,như vậy hay hơn.Cùng lúc,bà cố tìm cách khuyên giải cũng như đem kinh nghiệm của bản thân mình viết ra cho con gái biết để mong cho con mình nó sống ấm em bên đó vì,theo ý nghĩ của bà, ở Mỹ có cơ cực cỡ nào cũng vẫn sướng hơn nước mình,nhứt là ở miền Bắc mà tuổi thơ của bà đã trải qua.
   Đầu tháng Hai năm 1975,Trâm cho bà hay cô đã có thai với vài lời cằn nhằn trong thư.Phần bà Tỵ thì nỗi vui mừng của bà không dấu được đến nỗi ông Lạc phải tò mò gạn hỏi.Bà vui kể cho ông nghe và tuần sau đó,ông đã âm thầm  vĩnh viễn xa rời vợ con.
                   *
     Trước ba mươi tháng Tư một tuần,có người quen thân đến nói nhỏ cho bà Tỵ ,nếu muốn di tản chạy trốn một lần nữa thì xuống Saigon,tới Hải Quân công xưỡng ở cuối đường Cường Để,góc Bến Bạch Đằng nói với lính gát cửa rằng xuống tàu Trường Xuân đang neo để tu bổ ở trong đó để được cho lên tàu.
                   **
     Ông bà suôi gia ,con rễ,con gái bồng cháu ngoại đến đón rước bà Tỵ với Tuấn.Những giọt nước mắt trong đó có mừng vui đoàn tụ mà cũng có đau buồn mất mát.
    Bà ở vùng quê có nguồn cung cấp gà lớn lao cho nước Mỹ cho tới sau ngày lễ Tạ ơn năm 1.978 ,Tuấn đã liên lạc được với bạn bè  và được biết,nước Mỹ khồng phải chỉ có những trại gà như thế nầy không  mà,còn không biết bao nhiêu cống ăn ,việc làm sướng hơn,sạch hơn mà tiền còn nhiều hơn nữa.
  Chưa hết,có nơi khí hậu thật dễ chịu chớ không phải như nơi nầy đâu mà nới ấy còn có cả một cộng đồng người Việt mình cùng sống gần gủi,đùm đậu che chở nhau .Bà tỵ,nghe rồi thầm nghĩ,khi xưa mình còn nhỏ ,một thân gái mà còn dám từ Bắc vô Nam rồi tạo dựng được cuộc sống giàu có,tốt đẹp thì,giờ đây có ngại gì một chuyến đi nữa,với lại cái việc nhặt trứng gà tối tăm mặt mày này mà tuổi mình dù không cao lắm nhưng quá cơ cực rồi ,nếu chôn chân ở đây thì vừa nhọc nhằn mà phí đời người đi.Biết đâu rời nơi đây,còn nhiều chân trời mới khác ,biết đâu lại không có cơ hội  khác để làm lại cuộc đời một lần nữa ?
   Bà bàn với Trâm ý định rời Akansas để tìm về miền California.Trâm thì hết sức cổ động cho việc ra đi của mẹ và em,riêng Monroe thì có hơi lo cho nhạc mẫu và em vợ nơi chốn xa lạ sẽ đến.
  Đêm chia tay,Trâm đưa cho mẹ một số vàng,nữ trang mà lúc theo chồng ông bà đã ân cần cho con để phòng thân nơi đất lạ quê người.Ngoài ra,mười ngàn đô la để mẹ có chút vốn nếu tìm được cơ hội làm ăn.Bà Tỵ chỉ nhận số tiền mặt,phần nữ trang bà từ chối nhận,nói Trâm cứ để đó còn lo cho con nhỏ.Bà cũng không vui khi thấy con mình sang đất Mỹ mà cực nhọc hơn bên mình.Trâm nói mẹ cứ yên tâm ra đi đi,con cũng đã chịu đựng quen với công việc nầy rồi,chỉ làm sao mẹ đừng để  mất liên lạc với nhau.
        ***
Tháng 12 năm 1988,gia đình bà Tỵ sum họp với nhau nhân dịp lễ thành hôn của Tuấn và Trinh tổ chức hai địa điểm trong hai ngày liền nhau.Ngày đầu,nơi nông trại của bà Tỵ ở Wattsonville,một thành phố ven biển nằm cạnh Xa lộ Một,tiếp giáp với Santa Cruz,Morgan Hill,và một phần với Gilroy và Monterey.
    Bà Tỵ và Tuấn,sau khi từ giã Trâm cũng làm công một vài nơi để học lấy kinh nghiệm làm ăn và khi nắm được nhiều yếu tố bà đã sang lại nông trại trồng các loại rau người Á Châu,người Việt mình tiêu thụ rất mạnh.
   Ngày thứ nhì,vào thứ bảy,đám cưới tổ chức một nhà hàng tàu nổi tiếng ở Milpitas,cạnh San Jose.
    Trinh đến với nước Mỹ khổ cực hơn gia đình mình nhiều,đó là lời mở đầu với chị Trâm để bà giới thiệu về người con dâu đẹp,nói năng lễ phép.
    -Tội cho con bé,nó là người ở Hải Phòng ,vượt biên trong thời kỳ "Nạn kiều" ở miền Bắc nước mình.Nó đến Hồng Kông rồi bị ở trại cấm thiếu thốn, không có tự do trong mấy năm mới được đi định cư ở đây ,do một nhà thờ ở miền Bắc Cali. mình bảo trợ.Chúng nó quen nhau có gần hai năm vào dịp hội Xuân của người Việt mình ở Fair Grounds,San Jose.
    Chờ cho mẹ nói về người em dâu kheo ăn ,khéo nói của mình một lúc sau Trâm mới dùng cánh tay cặp lưng mẹ đi tới nơi vắng chỉ còn hoàn toàn hai người,Trâm nói:
     -Mẹ à ! Con là con gái của ba với mẹ được mang hai giòng máu Nam Bắc.Con được sanh,lớn lên với sự giáo dục của xã hội tự do,nhân bản.Con không có ý kỳ thị nhưng,cô Trinh đã sinh  ra và sốn dưới chế độ  miền bắc;người ta có thể tính già tính non hơn mình.Con thấy ngại khi mẹ đặt hết tin cậy nơi cô ấy...
      Bà Tỵ nói không sao đâu con.Tính đến lúc nầy,mẹ chưa thấy dấu hiệu nào khác thường nơi con bé ấy.Trâm không dám nói thêm nữa vì sợ mẹ buồn nhưng trong lòng cảm thấy mẹ mình hơi cả tin.
     Sau đêm dự tiệc cưới ,hai ngày tiếp đó, vợ chồng Trâm mời cả gia đình cùng đi một chuyến thăm viếng thành phố San Francisco.Bà Ty nghe xong, có hơi ngập ngừng chưa kịp quyết định thì Trinh đã xin phép bà Tỵ và Tuấn nói  nói anh chị với các cháu cùng mẹ với anh Tuấn đi chơi cho vui với nhau đi,vì mấy khi được dịp đi chung với nhau như thế này.Còn em,hôm nay cho phép ở nhà lo việc nông trại,đây với thành phố ấy gần nhau, sau nầy em còn thiếu gì dịp đến đấy.
Bà Tỵ , không nói ra nhưng trong bụng hài lòng về người con dâu mới này.Tuấn nhìn Trinh vừa tăng lòng yêu vợ thêm, vừa tự nhận thấy mình đã có được một người vợ biết chuyện lại khéo trong cách cư xữ lẫn ăn nói.
  ***
         "Tham công ,tiếc việc" để nói về bà Tỵ không sai.Việc của một nông trại,lại là nông trại đang phát triễn mạnh nữa,cho nên chủ nhân hay người làm nếu muốn dứt ra nghỉ thì thôi ,chứ nếu cứ rán,cứ cố thì không biết bao giờ có thì giờ nghỉ ngơi sau cả chục tiếng đồng hồ làm việc liên tục.
  Té chúi sấp mặt rồi năm im một lúc,bà Tỵ đã làm cho vài nhân công hốt hoảng gọi xe cứu thương đưa bà tới bệnh viện,trong lúc Tuấn bận đi giao hàng.
   Cú té không làm bà chết nhưng yếu hẵn với cái hóa đơn của nhà thương với con số hàng chục ngàn cũng có thể là nguyên nhân gia tăng căng thẳng sau bao nhiêu năm tháng không phải chi tiêu phần y tế.
  Ba mẹ con bà Tỵ cùng ngồi nhằm tìm cách giải quyết vấn đề bảo hiễm cho bà vì không nói ra nhưng thời kỳ bệnh hoạn,vấp té đã keo tới và bà  được xem  là hơi muộn.
     Tuấn nói,nếu phải vô nhà thương mỗ xẻ chừng mười ngày thôi thì cơ nghiệp của mình coi như xong.Bà Tỵ nói các con biết nhiều hơn mẹ về luật lệ và đời sống ở đây cứ nói cho mẹ biết để mình tìm cách.
  Đợi cho mẹ và chồng thảo luận xong Trinh mới góp ý.Theo Trinh cho biết,trong những lúc  giao tiếp với người Việt chung quanh,đã có nhiều người có kinh nghiệm về vấn đề y tế của người già ở đây .Bởi vì chi phí y tế của nhà thương của xứ này quá cao,vượt qua khả năng trang trải của một bệnh nhân và đây,chính là nguyên nhân nhiều người vẫn tiếp tục bám vào trợ cấp của chánh phủ với mục đích là để hưởng trợ cấp  y tế,để “nhỡ “ có chuyện gì phải đến với nhà thương.Cho nên,theo kinh nghiệm của những người chung quanh,Trinh cho rằng trước hết bà Tỵ sang giấy phép của nông trại khi trước quận đã hạt cấp cho mẹ ,qua tên của anh Tuấn rồi đến trương mục trong ngân hàng cũng chuyển hẵn cho anh Tuấn.
   Riêng chi phí nhà thương,sau đó mẹ sẽ xin trả góp cho họ ,đồng thời anh Tuấn tìm các nơi lo về giấy tờ nhờ họ chỉ cho mình tìm cách xin tiền già cho mẹ,con thấy đã có nhiều người dùng cách nầy sống thoãi mái mà họ cũng không ngại gì chỉ dẫn cho người khác.Con sẽ theo sát để tìm giúp mẹ trước,gia đình mình sau.
   Tuấn, ngày càng vắng nhà lâu hơn mỗi khi đi giao nông phẫm hay có việc ra ngoài.Trinh quán xuyến gần như hầu hết mọi việc,bà Tỵ giờ chỉ là một quan sát viên nhìn công việc,nhìn gia đình rồi có nhiều lúc cố dấu,cố ém tiếng thở dài.Bà không ngu ngơ gì mà không biết Tuấn,người con trai duy nhất bà hết mực yêu thương,ngày càng nghiện ngập nặng hơn còn sức khỏe của bà ngày càng sa sút hơn.Nổi khổ tâm của bà là việc làm nhiều cùng cơ hội mở mang thêm khách hàng là đương nhiên thu thập tiền bạc nhiều hơn mà giờ đây không chụp lấy cơ hội thì quá tiếc.
    Trước mắt, bà nhẫm tính những con số thất thu mà mình chưa có và bà cũng không hề nghĩ ra cách nào cứu vãn được sự nghiệp mà bà dầy công tạo dựng giờ đây,đang chựng lại,đang sắp sữa khép dần vào con ngõ hẹp vì Tuấn phung phí nhiều mà làm ra tiền thì ít.
         ****
 Mọi thủ tục sang tên,đổi chủ đã xong rồi cũng không chờ lâu những cuộc cãi vã lớn tiếng giữa đôi vợ chồng Tuấn Trinh ngày càng gia tăng,có lúc đến độ họ dùng tay chân giải quyết thay lời với nhau.Tiếng nói của bà Tỵ ngày càng mờ nhạt và không được người nào trong hai ấy nghe theo.
   Cuộc chia tay hợp pháp với phần tài sản  hầu hết  thuộc về tay của Trinh với lập luận rằng Trinh là cô đã có thai hơn tám tháng ,là con của Tuấn  và được sự xác nhận của giới chức ý tế.
   Khi được tin này,bà Tỵ như một người đi đường bất ngờ bị sụp xuống một lỗ sau bằng một cú té có va chạm mạnh.Bà mất ngủ,bà khóc rồi dẫn tới cơn bệnh đứt mạch máu não là cho bà bị bán thân bất toại.Thân xác bà bất toàn nhưng trí óc vẫn còn minh mẫn.Chính sự minh mẫn đó góp phần làm bại hoại sức khỏe của bà nhiều hơn nữa.Bà nhớ ngược thời gian khi miền Nam kề cận sụp đỗ nhưng bà vẫn đủ khả năng lo toan tom góp và bảo toàn được của cải vàng bạc cho chuyến di tản sắp tới nhưng lần nầy,mọi trông cậy vô người con trai và giờ đây cả cái gia sản nổi chìm chỉ một khoảng ngắn của thời gian ,nó đã lọt vô tay của người khác với sự tự nguyện của hai mẹ con bà mà giờ đây bà chỉ giương mắt nhìn số tiền bạc ,trong đó cả ông bà,Trâm Tuấn đã dốc hết tâm trí,công sức cả ngày lẫn đêm trong bao nhiêu năm dành dụm.Bây giờ,bà đã hoàn toàn trắng tay,tệ hại như thời mới từ miền bắc vô Nam nhưng lại có cái "tích sản" lớn lao là các thứ bệnh tật cùng ùa vô tấn công bà bất kể ngày đêm.Có lúc,quá tiếc của đời bà nghĩ một vài loại bệnh,có khi y học văn minh sẽ chữa khỏi được lành mạnh lại nhưng cú bị người con dâu lột sạch lần nầy bà tuyệt nhiên không mong gì  có cơ hội kiếm lại được.
    Từ nổi tuyệt vọng ấy thuộc về tâm bệnh đó,cho nên thuốc thang bà có uống bao nhiêu cũng không đạt được bao nhiêu hiệu quả.
     Bà là người từ con số không với hai bàn tay trắng đã tạo nên tài sản tuy không so với tỉ phú ,nhưng chắc chắn phải nằm trong con số triệu trước những ngày chiến cuộc phân rõ hơn thua,rồi nhờ giỏi giang,khéo léo bà vẫn bảo toàn được vàng bạc quí kim với đô la đem qua tới Mỹ mà giờ đây..nó vuột ra khỏi tầm tay bà dễ dàng.Bà không khoe mẽ với ai,song tự trong thâm tâm bà hãnh diện về khả năng tạo ra tiền của mình từ những ngày đầu bước chân tới vùng đất lành miền Nam trù phú .Tư tưởng của bà không chịu xa rời những kim cương,vàng và đô la đã lần lượt,nhẹ nhàng lìa xa bà.Nó không khó nhọc,gian nan như thời tạo dựng.Chỉ nghĩ đến đó thôi thì những của cải đó bà càng nhớ,càng tiếc của đến độ ngẫn ngơ không ngủ,bỏ ăn.
   *****
          Sau khi Tuấn dọn đồ ra,độ một tuần Trinh nói:
    -Con sẽ đưa mẹ đến một nơi nhận giữ người già.Thay vì con đưa mẹ vào viện dưỡng lão,ở đây con nhận tiền của nhà nước chăm nuôi mẹ nhưng mẹ biết đấy,con không có khoảng nào trống để chăm sóc mẹ được.Vì vậy,ở Milpitas có người đồng ý để mẹ ăn và ở trong nhà đó,con sẽ trả tiền cho họ.Đàng nào vẫn hơn vào nhà dưỡng lão !
    Tự biết thân phận của mình vào những ngày trong buổi hoàng hôn đời người,bà Tỵ không hề hỡ miệng nói nửa lời,lẵng lặng dọn những món đồ dùng cần thiết rồi làm theo lời của người con dâu,một người cùng sinh ra ở một miền với bà mà bà đã tìm cách xa lánh.
Phạm huỳnh Ngân.
Chớm Thu 2024.
Cũng để đánh dấu ngày 4/11/1983 tìm được Tự Do .
     * Để tặng ái nữ của chiến hữu Phạm văn Thành,Trường Thy Bùxíuru,thuộc thế hệ sau chiến tranh nhưng vẫn nặng lòng với đất nước.
    
   
  
                   
     
 
 
    
    

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2024

Truyện : BA HIỆP SĨ QUA CẦU.

Nhóm người này,mỗi người ở một nơi trong hàng ngàn đảo lớn,nhỏ của xứ Mặt Trời Mọc. Từng người,với mỗi bi cảnh,trong đó tình trạng cường hào ác bá với bất công trong xã hội có phần chánh; yếu tố thổ phỉ hoành hành hiếp đáp người dân tận cùng đến độ không còn đủ gạo khoai để ăn cũng góp phần nung nấu sôi sục ý chí trừ gian ,diệt bạo trong con người của họ trồi dậy mạnh mẽ.
      Họ gặp nhau trong tình cờ,họ tương trợ với nhau trong lúc ngặt nghèo và họ kết tình với nhau bằng sau những cuộc trà đàm hay những chung rượu Sa Ke ấm nồng từ đầu hôm cho đến khi sương mai mù lạnh.
       Lý tưởng để họ gắn chặt với nhau là những loại sâu dân mọt nước,đám cướp bóc,bọn thảo khấu cướp đường,đám gian nhân hiệp đảng  đang hàng ngày tác yêu,tác quái ở nhiều nơi làm hại dân lành.
                                                     o0o
      Trường hợp của người anh cả đầu đàn có thể lấy làm dẫn chứng.
       Yuma,một người sống bằng nghề săn bắt hải sản ở  đảo Sado một khu vực có mỏ vàng thuộc triều đình,đang được các tù nhân khai thác. Đây là vùng biển bao bọc chung quanh tuyệt đẹp,hiếm khi thiên nhiên gây ra thiên  tai,địa ách cho con người ở Sado,địa danh dùng làm nơi lưu đày cho những tù nhân chánh trị bị trục xuất ra ngoài kinh đô,rời khỏi xã hội vương giả ở Kyodo , hay các lãnh địa dưới sự cái trị của các sứ quân.Họ không bị hành hạ hay đánh đập mà chỉ phải rời xa cố lý, rồi có khi ở đó cho tới hết phần đời còn lại..
       Yuma,trước đây hai năm có tên trong danh sách bị lưu đày tới đây.
       Sau một thời gian bó gối một chỗ,ôn lại những thành bại cùng với những ai là bằng hữu tốt những ai tà ác nơi chốn quan trường,ông nhận ra là mình không thể ngồi nhớ lại dĩ vãng để sống được,cho nên ông quyết định là ngay  từ bây giờ  phải tự tìm lấy cách sống  cho những ngày sắp tới một cách hữu dụng .
       Ông quyết định luyện tập lại thân thể và những đường gươm lẹ  như tia chớp khi xoay chuyễn trên không và lúc nặng như núi khi từ trên bổ xuống.
   Nửa năm sau ngày tới đây,chỉ ăn,tập luyện ,nghỉ ngơi và lang thang ra bờ biển từ những bãi cát trắng mịn cho tới các gành đá chập chùng.Ông đã gần như thuộc hết các nơi đã dẫm chân qua.
Ảnh từ Internet,một cảnh trong phim đen trắng “Seven Samourai “ của Nhật.
    Sau khi đã dò la rành rọt đường đi nước bước từ đầu cho đến cuối đảo,Yuma có ý định tìm cách sinh nhai bằng nghề săn bắt các loại cá tôm ,hải sản có hết sức dồi dào ở đây.
   Khởi đầu,Yuma câu các loại cá kiếm ăn gần các bờ đá hoặc các bãi cát lài ra khơi.Ông còn lần theo những bãi đá chập chùng chồng chất lên nhau rồi dùng sức lật những hòn đá để bắt được nhiều Hải Sâm,Sò Huyết,Sò Lông.
   Khi bắt được nhiều sản vật có giá trị cao,Yuma nghĩ tới việc trao đổi hay bán để có tiền mua những thứ cần thiết cho bản thân.Ông đã đến khu vực chợ và cũng là nơi triều đình đặt các cơ quan công quyền ở phía nam của đảo.Từ sau lần thứ nhì tới đây,ông dò hỏi về thứ để  bán,người mua đồng ý.
      Yuma chế tạo thêm dụng cụ để câu,để bắt được thêm nhiều cá,nhiều loại tôm cua có giá  trị cao cho bù lại những gian nan cực nhọc  .
      Hôm ấy,khi trời chưa hừng sáng,ông đã có mặt ở các ghềnh đá .Khu bãi đá này có rất nhiều sò Huyết,một thức ăn ngon miệng được nhiều người  trong giới quan quyền,giàu có ưa thích theo lời khuyên của người  thu mua nếu Yuma đem tới.
        Đó là một ngày nhọc nhằn nhứt kể từ ngày Yuma bị phát vãng tới đảo nầy,song kết quả thu hoạch cũng làm cho ông phấn chấn hơn lên.Tất cả ngoài dự trù của một ngư phủ bất đắc dĩ,mới bước chập chững trên bờ vào nghề biển !
       Yuma đang vui thu thập các thứ và chuẩn bị gánh hết các thứ có được nhắm hướng chợ,trong khi vừa kê vai gánh thì hết sức bất ngờ trong sự nhanh lẹ đến đổi Yuma không kịp thấy ba người đàn ông cao lớn mặt mày râu ria hung tợn,hai người  hai bên và một người phía sau lưng cầm vật bén,nhọn đâm nhẹ vào người ông rồi lấy hết những gì ông đã kiếm được trong ngày hôm nay,
      Trước khi ra đi,một người trong bọn họ nói đây là lần đầu họ lấy hết,kể từ sau nầy mỗi khi thu hoạch được phải dưng cho họ hai phần.Nếu không ,thì sẽ không được săn tìm các loại hải sản nầy.Nói xong,mỗi người trong nhóm đá hay đấm một cú thật đau với ông rồi cười ầm lên nói rằng cho mầy nhớ lệnh của tụi tao!
      Đêm hôm ấy,vầng trăng của vùng biển sáng,đẹp với vài áng mây lơ lững vắt ngang trên nền trời.Yuma nhìn trăng rồi cười săc sụa ,ngước mặt nhìn trăng một lần nữa rồi tự nói ông trời vốn không thù ghét con người,người ác,người xấu tìm cách hại người rồi giết người,chớ trời cao không hại người bao giờ.Nói xong,ông dượt lại những đường gươm gia truyền tuyệt luân ,mà,từ lâu lắm rồi ông chưa và cũng không hề có ý định dùng tới nữa .
              *
         Kanji,nông dân ở một làng không quá tệ về đất đai,khí hậu không khắc nghiệt ,khó khăn cho những nhà nông.Thủa đất một trăm sào,dưới sự cần cù của của người đàn ông 28 tuổi nầy đã cung cấp đủ lương thực cho hai vợ chồng và một đứa con.Vợ của Kanji,vừa tròn 18 lấy chồng,cho ra một đứa con mà cả xóm ai cũng khen là chị còn đẹp hơn nhiều hơn lúc còn là con gái.Quả đúng với câu gái một con ,ngó mòn con mắt !
          Sắc đẹp của Koharu,ngay sau khi vừa về tới nhà chồng đã là đề tài  thì thầm giữa những người trong thôn xóm với nhau.Trong số đàn ông quan tâm,gần như bị mê hoặc từ nhan sắc đẹp hơn nhiều của những người đẹp khác,có cả vài người ở gần cũng có người ở xa.
         Kanji cũng hãnh diện là có người vợ sắc nước hương trời ai cũng mến,ai cũng thích gần.Ngoài việc nặng ngoài đồng có những ngày ít việc,Kanji để vợ ở nhà chăm sóc bếp núc,sân trước sân sau.
           Rộng thời gian trong việc ngoài đồng ruộng,Kenji muốn học lấy môn bắn cung.Một sở thích mà ngay từ còn nhỏ anh đã đam mê.Anh thích thú với môn này cũng là hợp lý,là vì ở đây,thôn xóm của anh có rất nhiều loại Tre,Nứa ,Lồ Ồ sẵn sàng để làm ra các loại cung tên.Anh tự làm lấy bia để nhắm làm mục tiêu,vót tên,làm cung rồi tìm hiểu,xin được thọ giáo với một vị cao niên,trước đây đã ở trong đội cung tiễn của hoàng gia,  bắt đầu nhập môn cung thủ.Học một,biết mười là câu nói nghiêm chỉnh của vi thầy chỉ dạy cho anh.Tài bắn cung “ bách bộ xuyên tâm “ của Kenji được ân sư nhận xét là thật hiếm vào thời đó.Sư phụ còn cho rằng Dưỡng do Cơ ở nước Tàu tài bắn cũng cũng tới chừng đó mà thôi .
       Khoảng thời gian mê tập luyện của người chồng cũng là một khoảng trống với người vợ đẹp ở nhà một mình.Cũng là một mình với thú cung tiễn,còn Koharu một mình trong nỗi trống vắng và bị cám dỗ ,bị những ham muốn tình tự mà ngày càng hiếm nơi đức lang quân.
         Có người thấy và biết nỗi lòng thầm kín đó và với một thế lực không lớn lắm hắn ta đến với vợ của anh nông dân không phải là điều khó.
        Inoue, một viên Trưởng làng với nhiều quyền hạn và là một người say đắm đến mê mệt khi Koharu cùng với người chồng nông dân trong thôn  tới nhà làng (văn phòng làng xã) làm giấy kết hôn.
            Cuộc vụng trộm giữa người đàn ông có thế quyền ở trong thôn và vợ của Kenji êm thắm đến đổi không mấy ai được biết,cho đến một hôm người nông dân từ ngoài đồng bất chợt trở về nhà lúc trời đã bắt đầu tối hẵn ,chỉ vì anh ta ăn nhằm một tai nấm mọc căp bờ đê và bị trúng độc gây ra ói mữa,
           Khi còn cách nhà độ mười lăm sào đất ,tiếng chó sủa lớn với tiếng gầm gừ rất dữ của mấy con chó lối xóm và cả tiếng sủa của con chó nhà.Trong nhà anh,một bóng đen vụt ra băng qua trãng sân.Không chần chờ Kenji đã cho mũi tên đầu rời khỏi nõ và phát thứ hai nữa cũng lao tới bóng đen thứ nhì vừa lọt từ trong theo ra,Cả hai bóng đen  nằm yên bất động và tiếng chó sủa cũng vần còn inh ỏi.
         Thì ra,những tiếng chó sủa một cách gia tăng cường độ là do lão ăn xin mù,thỉnh thoảng vẫn đến thôn xóm nầy tìm sống và đây là nguyên nhân thúc đẩy anh phải ra tay thật mau vì nghĩ rằng gia đình anh bị cướp giựt hay có biến cố trọng đại.
          Anh nông dân chết điếng với xác chết của ông trưởng xã chỉ kịp quấn lấy cái khăn tắm chạy thoát thân nằm ngay trước cửa nhà chưa tới một thước và  vợ anh  gần như trần truồng cũng tốc chạy theo người tình ra ngoài.
          **
     Họ,gặp nhau trong một quán rượu không xa bờ biển .Ở đó,vừa nhâm nhi Sa Kê ấm ngắm những làn sóng bạc trắng cùng nhau xô đẩy nhau vô bờ.Những con Hải Âu lượn đảo trên không trung kêu inh ỏi để người ta biết chắc đó là khu biển.
   Yokohama , một hải cảng quan trọng của xứ sở Phù Tang.
     Một trung niên với hàm râu quai nón,chân mày rậm mắt sáng ngồi xếp bằng trên sàn nhà ngay đầu bàn hình chữ nhựt ,bên trái ông ta một tráng niên ,nhìn trong mắt và nét mặt người này ,dấu tích của nỗi đau khổ vẫn còn hằn sâu,thời gian chưa tẩy xóa được.
    Đối diện tráng niên là một thanh niên với khuôn mặt đều đặn hình chữ điền,vai rộng với bề ngang.Nụ cười hiền hậu như sẵn sàng nở ra ra trước khi anh ta nói.
    Trung niên không ai xa là Yuma,tay phải cầm bình rượu đang hâm nóng cách thủy rót cho người trẻ nhất trước rồi cuối mới tới ông ta:
     Nào ! mời các huynh đệ,tôi đây đã kết giao với nghĩa đệ Kenji chỉ hơn một năm nay thôi nhưng hai tôi đã sát cánh với nhau,cùng ăn chung cùng nằm ngủ chung và nhất là cùng nhau có thắng,có bại trên những đoạn đường hành hiệp với nhau.Hôm nay đây,chú em tìm tới hai anh em tôi , chắc hẵn phải có thiện ý nhiều hơn ác ý rồi,phải vậy không ?
        Thưa phải,tiểu đệ đây tên là Haruto,là con trai thứ của lãnh chúa Chosakabe Motochika thuộc vùng Tosa,năm nay được hăm hai tuổi.Cha của đệ là người có lòng mong muốn cho các sứ quân cùng hợp lại với nhau  để phục vụ cho triều đình đắc lực hơn.Ông nghiêm khắc trong gia đình và vì vậy ,ngay từ còn nhỏ ông đã bắt đệ phải học ngày đêm chữ nghĩa cùng với thập bát ban võ nghệ.Đệ lúc nào cũng vâng lời cả cha lẫn mẹ.
      Ngay cả cái tên của đệ đây,khi ông với bà hợp nhau đặt cũng là sự lựa chọn ,cân nhắc sao cho có  ý nghĩa và  mong sao cho tương lai con trai của mình được giống như ý nghĩa :-Haruto,trong tiếng nước mình,  là ánh sáng mặt trời! 
     Đệ sanh ra,lớn lên trong giàu sang phú qui,nhất nhất việc gì cũng có mẹ,có các người dưới quyền của cha lo liệu và đệ cũng có được nghe,được biết ở ngoài kia,không xa biệt phủ mà đệ được đầy đủ tới dư thừa có rất nhiều người cũng như đệ đây cũng đang sống và sống trong nghèo khó,bị nạn quan quân chèn ép,bị người giàu có chà đạp và tệ hơn nữa là ngươi có sức,có thế thần hại người rồi bắt người làm thân tôi tớ phục dịch cho mình.
    Đó là lý do,đệ trốn gia đình ra chốn phong trần nầy.Trước là học hỏi thêm những điều tốt đep của cõi dân gian.Hai là,xem chút ít sở học của mình có làm được điều gì lợi lộc cho những người dân đen nghèo khó hay không.
    Quán càng lúc càng đông,rượu vào lời ra,tiếng nói ngày càng nhiều rồi càng lớn hơn khi những chung rượu hết đầy rồ lại vơi.Chung quanh bàn ba người ngồi đã chật hết.Có người đến để độc ẫm,có bốn năm người một bàn.Đâu lưng với Haruto là một thanh niên ngồi uống một mình,uống liên tu,còn con mắt trông lanh lẹ,sắc sảo.
     Trước khi trả tiền,sau khi ba người ai cũng muốn giành phần  mình trả ,Yuma nói hai đệ nhỏ tuổi hơn tôi,cứ để lần nầy tôi lo,kỳ tới mình sẽ bàn tiếp nhưng bây giờ tôi cần mua vài món  vật dụng ,nhang đèn để ngày mai huynh đệ mình làm cuộc tế bái kết nghĩa anh em.Xong cuộc tiệc,họ chậm rãi đi về hướng ngoại thành,nơi có một ngôi đền thờ nhỏ,phía trước có ngọn đèn leo lét có chân bằng đá.
    Cách một đoạn khá xá,có thể nghe được tiếng nói của bọn họ,lúc được lúc không có một bóng đen dè chừng theo sau .
    Tinh mơ,khi tiếng gà gáy rộ báo hiệu cho một ngày mới,Yuma,Kanji,Haruto cùng nhanh le dậy xuống ao nước cạnh đền thờ làm sạch sẽ thân thể rồi ai nấy ăn mặc tươm tất cho buổi thệ nguyện kết nghĩa huynh đệ.Thủ tục,khấn vái xong,Yuma  làm anh cả,Kenji nhị đệ và Haruto,em út.Cả ba,khấn hứa sẽ dùng sức lực tài năng của mình để trừ bớt những loại cướp giựt,những loại cướng hào,các thứ tham quan hãm hại dân lành.Hai anh cũng thề khấn sẽ chăm sóc cho người em út vừa mới chấn ướt chân ráo đặt chân ra chốn lành ít dữ nhiều.
    Một cuộc tập dượt chung của ba người nhằm học hỏi,bổ khuyết cho nhau theo sở trường của từng người,
     Yuma với đường kiếm đã có một thời lừng lẫy ở kinh đô.Kenji với tài bắn cung,người anh cả đã có nhiều lần được mục kich.Họ chỉ muốn biết khả năng của em út ra sao để mai đây cùng đâu lưng ,đaấu cật va chạm với những cao thủ có nhiều trên muôn dặm đường đời.
    Sau khi,quan sát tường tận hai sư huynh,Haruto  đi lại những đường gươm của vị anh cả và mượn lấy cung tên của nhị ca bắn rớt cả những con chim đang bay và còn có khả năng "nhứt tiễn hạ song điêu" nữa !
  Hai người anh vô cùng ngạc nhiên trong sự vui mừng tột  đỉnh.
  Người anh cả  gợi ý là ,hôm nay mình nghỉ ngơi,tắm giặt xong chuẩn bị cho ngày mai.Ngày mai chúng ta từ nơi nầy , rồi sẽ đi tới làng Shirakawa.
   Dọc con đường ,chúng ta sẽ qua một  cánh đồng ,con sông nhỏ,một  đoạn dài đường rừng.Trong khu rừng nầy có một nhóm thảo khấu,bon nầy hung ác,cướp của dân lành ,có khi hãm hiếp phụ nữ nữa.Tôi muốn khử chúng sạch để dân tình yên sống,hai đệ nghĩ sao.
    Họ đồng tình với nhau và,ở ngoài hè, nơi họ bàn luận,có một người đã lắng nghe được hết.Trong chốc lát,người ấy cũng đã lẹ làng rời khỏi nơi nầy.
   Rời nơi tạm nghỉ,rời xa Yokohama,hải cảng với nhiều tiện nghi,người trước,kẻ sau nhắm hướng Tây cất bước.
   Khi tới con sông  nhỏ có cây cầu bằng đá bắt qua,nhìn sông nước với cây cối mọc cùng với những loại cây cỏ sống theo con nước,Yuma cảm thấy cao hứng bắt nhịp cùng với hai người em vừa đi vừa hát rền cả một vùng.Huynh trưởng đi trước,tiểu đệ sau cuối cùng vỗ tay cho bản hùng ca thêm ăn khớp,thêm nhịp nhàng.
     Hai người anh  bước sang phía bên kia cầu thì người em út vừa đúng ngay giữa đỉnh cây cầu và,lẹ như một tia chớp,chân bên phải của Haruto đã bị một đầu sợi  dây trói dính rột giựt thật mạnh.Cả nguyên con người cao lớn ấy đã rớt từ trên cầu xuống nước tạo ra tiếng khua thật lớn.Nạn nhân chỉ vẫy dụa được một hay hai lần gì đó rồi chìm xuống nước.Thủ pháp,công phu và nội lực của người xữ dụng đuờng roi nầy xem bộ có một không hai trên đời .
   Khi Haruto với tay lên được lần thứ nhì rồi chìm lĩm thì một bóng người nằm trên chiếc võng máng dưới gầm cầu lao nhanh xuống nước rồi cũng nhanh như khi ra tay  ném Haruto xuống nước,người nầy chụp lấy nạn nhân lôi nhanh vô mé bờ rồi dùng phương pháp cấp cứu người chết ngộp.Không lâu sau,khi nạn nhân ói trào nước trong người ra thì cũng đúng lúc hai người anh phát giác ra em út của mình bị mất tích rồi chạy ngược trở lại.
   Sau khi đặt cho Haruto ngồi dựa trên gốc cây và mở mắt rồi người nầy mới quì xuống nói với Yuma và Kenji :
   -Thưa hai hiệp sĩ,tôi là Hachiro ,con nhà nghèo mà lại đông anh em,Tôi đây tới thứ Tám ,cho nên cha mẹ đặt là Hachiro ,tức là đứa con thứ Tám trong gia đình.Nhà đã nghèo ,thiếu ăn thường xuyên,ra đi kiếm ăn thì bị hà hiếp,cho nên quá ức lòng,tôi đi ăn trộm để nuôi sống bản thân.Khổ nỗi ăn trộm bằng hai tay khó hơn là ở xa dùng Roi có cán cứng để điều khiển với sợi dây dài khoảng hơn một sải.Nghĩ như vậy và với bản năng sinh tồn,tôi cố trì chí luyện tập ngày đêm và dùng môn nầy đi trộm cắp sống qua ngày.
    Hôm qua, nơi quán rượu tôi ngồi rất gần với quí hiệp sĩ và nghe được các câu chuyện hành hiệp của quí vị rồi theo dấu cho tới sáng hôm nay lúc quí vị chuẩn bị lên đường và biết được lộ trình sẽ đi ngang qua cây cầu nầy,nơi mà tôi dùng để trú ngụ những lúc nắng mưa.Tôi xin lỗi hết ba vị,nhất là vị công tử mà suýt chút nữa tôi đã gây cái chết cho cậu ta vì tôi cứ đinh ninh một người có tài năng tuyệt kỷ như vây thì bơi lội là cũng phải hon người. 
     Tôi thật có lỗi,cũng chỉ với một ý nguyện duy nhứt trong tâm là muốn xin được cùng đi với ba vị đây để giúp cho bá tánh được thêm chút an vui mà thôi.
    Cả ba người đều yên lặng.Họ ngồi thừ ra đó đến nỗi người ta nghe được hơi thở của nhau.Sau cùng,sáu con mắt nhìn qua liếc lại cùng chớp và Yuma đứng dậy trang trọng nói lời đồng ý.Hachiro lớn hơn  Haruto một tuổi,nên là huynh.Đồng thời ,sau khi nhập nhóm thế thiên hành đạo,Hachiro có hứa sẽ tập cho Haruto bơi lội và cả ba người sẽ học thêm môn võ công đánh Roi.
 Phạm Huỳnh Ngân,Sept,9,2024.
 pham.h.ngan@gmail.com

    
      

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2024

DỐI ĐỂ SỐNG!

       Nước Việt Nam mình là một quốc gia nông nghiệp với tám chục phần trăm người dân sống bằng nghề nông .

        Ảnh hưởng của Nho giáo trước tháng 9/1945 khá nặng ở miền Bắc,Trung.
     Miền Nam ảnh hưởng của Phật giáo sâu đậm đến tự trong thâm tâm qua lời ăn,tiếng nói và cung cách cư xử từ trong gia đình với lối xóm cũng như xã hội…

       Đa số con người thấm nhuần các lời giáo huấn nơi tôn giáo,nơi các giáo chủ , từ học đường,qua trung gian các trẻ đem về từ trường học về những đức tánh tốt như thật thà,thiện lương.Song song đó còn những chuyện cổ tích truyền khẩu,các sách vỡ dề cao nhân,lễ nghĩa,trí tín như các  chuyện Tấm Cám,Ăn khế trả vàng,Thạch Sanh Lý Thông và sau nầy quyển Lục Vân Tiên cũng tạo nên ảnh hưởng không nhỏ với những ai đã đọc qua.
   Trong giao tiếp,họ coi rất trọng chữ tín ,họ sợ gây nên tội,họ nhập tâm với câu tu nhân ,tích đức dể cho bản thân mình và cho con cháu mình sau nầy được hưởng phước,tránh họa.

    Trước khi cuộc chiến giữa hai miền Nam Bắc bùng nổ,nhiều cuộc thanh toán giết chóc giữa người Việt với nhau mà hầu hết nạn nhân,một là bị nghi ngờ làm tay sai cho thực dân Pháp ,hai là cùng là người chống thực dân xâm lược nhưng không phải CS cũng vẫn bị giết.

       Từ  giai đoạn này,cho tới tận hôm nay,lòng thương và quý trọng mạng sống của người khác ở trong lòng của người dân Việt dần theo thời gian  giãm sút, bị chai lì là do người ta đã  chứng kiến nhiều cái chết bằng nhiều cách do con người gây ra cho nhau.Đồng thời,vì sợ tai bay họa gởi từ ba phe bảy phái trong cuộc tranh giành ảnh hưởng,cho nên,muốn an thân họ phải "tập" co rút,chối và không thật trong giao tiếp với bè bạn,bà con chung quanh chỉ nhằm giữ lấy được mạng sống.

    Cứ mỗi cái chết âm thầm trong thời kỳ bị người Pháp cai trị thì những kẻ giết người trong bóng tối đều có lời biện minh cho hành động của mình bằng một bản án thêu dệt ,rồi áp đặt lên thi thể nạn nhân hay tạo ra dư luận xấu xa cho người bị nằm xuống.
   Kẻ chết không được bào chữa,là lẽ dĩ nhiên rồi,mà người thân còn sống cũng bị sợ vạ lây,cho nên không có khiếu nại hay kêu oan với bất cứ thế lực nào trong thời gian tranh tối tranh sáng  chồng chéo nhau nầy.
   Theo cách đó,Việt Minh ( trước khi xưng danh chánh thức Cộng Sản,họ xưng là VM) tạo ra rồi dựng lên những tội ác như điềm chỉ,như ra dấu cho máy bay của Tây oanh kích giết hại những người yêu nước.Như vào ngày tháng nào đó,Việt gian A hay B ra thành báo cáo cho người Pháp về  hoạt động hay cơ sở của những người kháng chiến với bằng chứng  mù mờ rằng đương sự có lá cờ “ Tam Tài “ trong người (cờ ba màu xanh,trắng đỏ),cho dù ba cái màu ấy không phải là lá cờ,mà là một sự tình cờ của cái khăn trắng,cái quần xanh với chiếc áo thun màu đỏ)!

    Người  ta bị thanh toán bằng nhiều cách.Có người bị chặt đầu,thi thể đặt ở các ngả đường,nơi có nhiều người qua lại, ngó thấy,trên ngực bị kẹp một tờ giấy kể ra tội danh.

     Có nhiều cái chết do bị đâm nhiều nhát dao rồi thả trôi theo dòng nước và hai cánh tay vẫn còn ở tư thế bị trói quặt ra sau lưng!

     Hầu hết những nạn nhân không phải là người Pháp,không phải những người Việt cộng tác hay đi lính cho Pháp.Đa số là thường dân bị “ nghi ngờ “ hay là người chống Tây,mà không thuộc phe Cộng Sản !

   Ông Phan bội Châu bị ông Hồ chí Minh bán để lấy một số tiền lớn,chỉ vì ông Phan chống Pháp nhưng không theo C.S.

        Một sự trùng hợp hết sức ngẫu nhiên mà kết quả là một mạng người chết trong oan ức,đem theo tức tưởi,những thân nhân của tử  tội đau buồn trong tủi nhục vì những con mắt của người chung quanh  vẫn tiếp tục nhìn họ với nghi vấn.Thân nhân của kẻ chết oan kia dù được sống nhưng sống trong sợ hãi kéo dài và bị sự dò xét của nhiều con mắt trong xóm ấp .

      Phương pháp mà người CS áp dụng triệt để là tạo nên sợ và sợ dây chuyền bằng cách giết nhiều người dân vô tội,càng nhiều càng tốt.

      Người Pháp cướp nước Việt Nam ,họ đàn áp,bắt bớ,bỏ tù,giết chóc những ai chống lại họ nhưng xem ra con số người Việt chống thực dân bị Pháp giết ít hơn do Cộng Sản giết các đoàn thể,đảng phái cũng chống ngoại xâm nhưng không cùng chung đường lối với họ.Đó là chưa ai biết con số người bị giết với tội danh mơ hồ như:-Việt gian,điệp,phản động,tay sai thực dân,phản cách mạng,thành phần chống đối theo giặc…

Người Pháp còn sử dụng người Việt để cai trị người Việt.Những người này,như tổng đốc Lộc,tổng đốc Phương ,một tay chân đắc lực của đoàn quân cướp nước.Bọn này giết hại người Việt chống Pháp không gớm tay.Họ còn ác hơn cả chủ nhân của  họ nữa.

 Máu của người ái quốc bị tuôn ra từ hai phía cùng là người mang một giòng máu .Một bên nhân danh mẫu quốc,một bên nhân danh mình có chánh nghĩa kháng chiến và chỉ phe của mình là đúng mà thôi.

            *

     Người dân Việt ở trong thời kỳ toàn dân từ Bắc tới Nam chống Pháp bằng mọi phương cách với lòng yêu nước cao độ,họ  nếu như cuối đầu theo người Pháp và ở thành thị thì thành phần đó tương đối được an toàn.

 Người Việt nặng lòng với đất nước trước tình cảnh là con dân nước mất tự chủ ,không có độc lập đứng lên chống lại quân thù .

    Từ nhiệt tình yêu nước gần như vô điều kiện, cho nên ở nhiều nơi của miền Nam đã có những phong trào hay cá nhân tự phát chống đối.Có nhiều trường hợp lôi cuốn được nhiều người tham dự với sự che chở ,giúp sức của người dân:-Thủ khoa Huân,Nguyễn trung Trực,Thiên hộ Dương,Phan Tôn,Phan Liêm…

 Cùng lúc đó,đảng CS cũng chống thực dân nhưng họ có nội quy ,cương lĩnh  và những luật lệ bắt buộc của họ mà,hễ là một đảng viên thì suốt đời phải tuân phục theo .Họ cũng có  những biện pháp kỹ luật dùng cho đảng viên và kẻ thù.Họ có cả một đường lối đối với các lực lượng khác  và có cả cách thức  phân loại ra nhiều thành phần trong dân chúng.

      Thanh toán,đe dọa,rĩ tai với làng xóm chung quanh một người nào  đó không có cảm tình hay lơ là  với họ nhằm tạo ra tâm trạng cô lập, sợ hãi liên tục với bản thân người đó và người chung quanh cho dù  vô can nhưng vì sợ liên lụy nên dần dần xa lánh với người họ cố tình loại trừ .

        **

     Các lực lượng khác như Việt Nam Quốc Dân Đảng,Đại Việt…cũng có những qui luật nội bộ để hành động nhưng không sắt máu và họ nhắm vào kẻ thù duy nhất để chống lại là người Pháp và tay sai hung ác,chớ không nhằm mục đích tạo  sợ hãi với người dân đề cưỡng ép tình thần hầu lôi cuốn họ theo mình.
      ***
      Ông Hồ chí Minh,khi còn ở Việt Nam đã có lần làm đơn xin làm công chức cho nhà cầm quyền của thực dân Pháp ở xứ mình.Rất tiếc thực dân  bác đơn của ông,cho nên sau cú đó ông trở bộ xoay qua chống Pháp quyết liệt.

    Tổng đốc Trần bá Lộc và Đỗ hữu Phương là hai trong số những người Việt theo Pháp và phục vụ rất đắc lực trong cuộc đánh dẹp những phong trào kháng chiến chống ngoại xâm.Bàn tay của những người này đã tạo nên không biết là bao nhiêu thảm cảnh cho người Việt yêu nước cùng với thân nhân của họ.

          ***

       Bà ngoại của tôi khi còn sống,tôi được nhiều dịp gần .Trong những lần đó tôi hay tò mò hỏi về những cậu,dì mà tôi không biết.Bốn người tôi biết và gặp nhiều lần là dì Tư,dì Năm,cậu Tám và má tôi thứ Chín.Cậu Sáu của tôi vẫn còn ba người con với vai anh chị của tôi ,còn cậu Mười mất vào năm tôi ra  đời.

    Má tôi kể rõ là cậu Mười đi theo phong trào “ Thanh niên Tiền phong “,là một lực lượng chống Pháp quyết liệt và có thực lực ở VN thời ấy.

    Có một lần ,câu về thăm gia đình,lính ở bót (đồn)Phú Túc do ông cả Chắc với Đầu Bằng cùng vài người nữa tới.Câu Mười chạy chỉ kịp từ trong  nhà ra tới ngoài ruộng,nơi có cái Đìa rồi  nhảy xuống trốn.

   Đoạn đường chưa tới một cây số và cái đìa cũng không quá sâu,quá lớn,cho nên mấy người lính bắt dân ở gần đó mò lặn tìm kiếm.Khi ai cũng nói không thấy thì họ lôi bà Ngoại với dì Tư của tôi ra đòi bắn.

     Cậu Mười trồi lên rồi bị bắt.Họ giải về đồn trói dưới cột cờ ra lệnh khai báo để được tha.

    Cậu làm thinh trong vài ngày rồi bị giết chết.Không có một thằng Tay thực dân nào ra tay trong vụ này.Chỉ có người Việt làm chó săn giết người Việt nào muốn đất nước mình được độc lập.

    Trường hợp cậu Sáu có khác với cậu Mười .Họ giống nhau về trái tim yêu nước nhưng cách thức và tình cảnh có khác nhau.Bà Ngoại tôi kể trong thì thào,dù lúc đó là năm 1967,còn cậu Sáu bị sát hại hồi 1946 lận.Chứng tỏ nổi sợ của bà Ngoại tôi lớn và bị ám ảnh sâu đậm tới dường nào.

     Cậu Sáu lên Saigon,bà Ngoại tôi kể rằng bà có lên đó thăm lom cậu đôi ba lần,rồi không biết vì lý do gì (điều này tại tôi không hỏi) cậu trở về quê quán rồi bị bắt đem ra cặp bờ con sông Tiền Giang (đoạn  sông Cả Sơn nhập vô) giết chết và xác bị mất luôn.

   Tác giả giết người cũng không ai khác hơn là những người sau đó ra tay với cậu Mười của tôi.

    Sau gần một trăm năm,Tây thực dân rồi cũng buông bàn tay máu ra để cho nước VN có được hai chữ độc lập.

    Từ hiệp định Geneve 1954 chia đôi đất nước cho tới một cuộc nồi da xáo thịt khác mà theo cách nói của Nguyễn Lữ là “ củi đậu nấu đậu “lại bắt đầu từ đầu những năm 6o và lần này,người Việt giết người Việt không nương tay.Đến đổi,trong những đêm đen,người ta , bất luận dân hay quân sẽ bị chết bất ngờ vì những quả đạn pháo hay hỏa tiễn ở nơi nào đó nã tới các nơi đông dân cư ở thành thị.

       Sau “ chiến thắng “ của miền Bắc,một chế độ khác đã lên cầm quyền ở tòan cõi VN.Người ta,trong tất cả tiêu đề nơi công quyền,họ áp đặt  các câu này:

       "  Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam."

         "Độc lập -Tự do-Hạnh phúc."

Gần tròn nửa thế kỷ,sáu sáo ngữ dưới cũng chỉ là một ước mơ trong cơn mơ.Dù máu xương của quân dân hai miền đã thành sông thành núi cho cơn mộng mị viễn vông,bịnh họan của một nhóm người,những kẻ trước đây đã không ngại gì dùng các cách ác độc tạo ra đau đớn đến mức tối đa lên cho chính đồng bào ruột thịt của mình.
     Thành kính dâng lên anh linh của hai cậu :-Mai T.Miên & Mai T.Thạnh.

Phạm huỳnh Ngân .


     

               Ảnh từ internet,chăn Trâu,một hình ảnh đẹp củaVN. 

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2024

SỎI.


                        Từ ngàn năm trước hay hơn nữa,          

                 Đáy biển tối lạnh tỏa âm u.

                     Ánh sáng không xuyên,cõi mịt mù .
                 Động-Tỉnh giao hòa,nước luân lưu.
                     *
                     Phải Đá nhẵn tròn khi hết cạnh,
                             Là xong một cuộc kiếp trầm luân ?

                     Tạm dừng,không chắc là ngừng hẵn.
                             Nào biết Càn Khôn,lúc tiến-dừng !
                     **
                              Đường dài,muôn vạn chông gai,
                              Đá thô cạnh sắc,có ngày trơn tru.
                              Triệu năm nóng  lạnh lửa mù,
                              Đêm ngày xo đẩy,thiên thu tạo thành .
       KỆ RẰNG:
                     Đã kiếp "hữu sinh",
       THÌ CÂU,
                     "Hữu hoại " mới rành câu sau.
                       ***
                          Trần gian !
                          Có ai ngoại lệ đâu nào?

Phạm huỳnh Ngan.


Thứ Hai, 22 tháng 7, 2024

NÉT ĐẸP TỪ XƯA RỒI SẼ MẤT !

   Bữa cơm chánh của gia đình, tùy theo tập quán và điều kiện giàu nghèo, của mỗi  gia đình  thường là bốn tới năm giờ chiều ở những nước chậm tiến ,có nền nông nghiệp là chánh.Ớ các nước kỹ nghệ tấn tiến ,độ bảy giờ tối.
   Đó là giờ để cả gia đình có mặt đầy đủ  cùng ăn  trong ngày.Chồng vợ con cái cùng ngồi trên bàn,sau khi thực hành nghi thức tôn giáo và nếu như trong gia đình có điều gì lớn nhỏ về các đề tài đều được đưa ra trong khi vừa ăn uống.

   Không khí nghiêm chỉnh gần như có hầu hết trong bữa ăn.Người cha , điều khiễn rồi kết luận các đề tài (nếu có) lúc gần cuối bữa ăn.

   Ngoại trừ những người vô thần,tín đồ của mỗi tôn giáo đều bắt đầu bữa ăn bằng nghi thức tề chỉnh với sự trân trọng .Tôi không được biết hết các cách tạ ơn trước bữa ăn nhằm khấn nguyện đấng thiêng liêng đã ban cho mình có lương thực để ăn.Tôi chỉ thấy được tín đồ Thiên Chúa giáo,Phật giáo,Tin Lành…Hindu,Do Thái giáo,Hồi giáo đều có đọc Kinh,nắm tay nhau và thật nghiêm trang trong những phút trước khi ăn.



Không phải một vài người mà,rất nhiều người đã biết ,có ăn là một ân sủng của Chúa,của Thương Đế,của Alla…

     Đương nhiên,bằng thái độ nghiêm trang,được lập đi lập lại của người chủ gia đình hàng ngày,trước mắt của những thành viên khác ,điều này theo ngày tháng trở thành thói quen nhập tâm gần như bắt buộc.

     Truyền thống cao đẹp đó đã có ,theo tôi từ lâu đời và nhất là từ ngàn xưa người ta tìm  vật thực nuôi thân được với muôn vàn gian lao,khổ nhọc.Đó chưa nói đến những lần thất mùa,hạn han,lũ lụt,cùng cào cào châu chấu nữa..

    Cho nên,được ăn một bữa no bụng là một ân sủng của  đấng thiêng liêng.Chuyện kể mới đây,vào khoảng năm 1978,một người bác của bà nhà tôi đã được phép từ miền Bắc VN vô Saigon thăm gia đình.Ông là người anh cả,bố vợ tôi thứ ba ,gốc gác ở Nam Định.

    Không giống như các người khác ở ngoài ấy vô Nam, ông mô tả một cách trung thực về thực trạng ngoài đó kể từ khi chánh quyền lọt vào tay những người CS.

   Bữa cơm đoàn tụ gia đình cũng không có gì linh đình cho lắm vào thời kỳ miền Nam đã nếm mùi…làm ruộng tập thể theo lệnh từ Hà Nội.Bắt đầu,ông làm dấu Thánh Giá theo đúng thủ tục của người Công Giáo.Xong,ông ngồi thẳng người và…khóc!

   Ông cho biết,từ sau ngày 2 tháng 9 năm 1945 đến hôm nay,lần đầu tiên ông mới được một bữa ăn với gạo tẻ mà không có độn !
   Chỉ ước ao sao có được chén cơm không  bị độn  với khoai ngô là sung sướng lắm rồi,thức ăn không cần quan tâm đến.Lúc bấy giờ,miền Nam đã bắt đầu bị nếm mùi ăn độn nhưng nghe kể về miền Bắc "XHCN" cả gia đình đều biết trước sau gì cũng tới phiên mình.
          *

     Tôi xuất thân là con nhà nghèo ở thôn quê và luôn được dạy không được hủy hoại hay phí phạm lương thực.Không ham ăn nhưng xem trọng bữa ăn và khi lên mâm cơm là phải đàng hoàng tề chỉnh.
   Ảnh hưởng của  các lời dạy nầy là từ ông bà ngoại và bà nội của tôi.Điều nầy,cho tới tận hôm nay,dù ăn một mình với dĩa rau luột chấm chao hay trong đám tiệc đông người với cao lương mỹ vị,lúc nào cũng giữ gìn lời dạy của các bậc bề trên.
          **

   Hơn sóng thần với mức độ nguy hại,thua là  thời gian di chuyển .Chậm mà chạm đâu dính chặt đó với mức lây nhanh với khó trị .

     Từ tháng 10 năm 1979 hãng Texas Instrument sản xuất ra hàng loạt   dung cụ nhỏ ,gọn  người ta gọi đó là máy trò chơi điện tử và máy tính loại bỏ túi.Có nhiều cách để gọi  cái "máy chơi gem điện tử " ấy.Và,bắt đầu từ phát minh đó,hàng loạt sáng tạo tiếp theo  với nhiều ứng dụng nữa vừa phục vụ cho đời sống và giải trí cho người ta.Tính tới hiện nay,chỉ nội cái điện thoại thông minh thôi,người ta chỉ ngồi một chỗ thôi và có thể biết thật nhiều điều đang xảy ra chung quanh từ thời tiết cho tới kinh tế,tài chánh và  các trò chơi "Gem" thì đã vượt tầm hiểu biết của rất nhiều người rồi.
    Cũng như bất cứ ứng dụng nào từ chung quanh đưa vô  đời sống,gem hay những  trò chơi nào phát xuất từ gem đều có hai mặt lợi và hại .

   Game ,trò chơi do người  ta sáng tạo ,lập trình với âm thanh,nhạc nền được bắt đầu từ thấp lên cao,từ chậm tới lẹ.Trong đó,có thể nói là rừng các trò chơi của đủ lứa tuổi,đủ trình độ.

     Đa số người, từ trẻ nhỏ tới  lớn ,khi đã bắt đầu và biết chơi là tức thì bị gem chinh phục rồi lôi cuốn.Sức lôi cuốn của nó khó cưỡng lại được,đến đổi có những người  ghiền rồi mê theo nó quên cả ăn ngủ.

    Cho tới khi gem có trong Ipod,Ipad,Laptop,Computer và các loại điện thoại thông minh thì trò chơi điện tử đã có và gần như chiếm một phần lớn trên trái đất.

    Đã có một số người chết vì ghiền chơi gem ở Taiwan,ở Việt Nam và hiện tượng trốn học vô các nơi chơi gem đã trở thành phổ biến.Có cả vì quá ghiền,có một số trẻ,thanh thiếu niên không ngại ăn cắp tiền ,kể cả khảo tiền đến độ bạo hành với ông bà,cha mẹ với mục đích có tiền để tới mấy tụ điểm chơi game.(gem)

                 ***

     Trò chơi này,không lâu sau đó,nó xuất hiện trên tay của cha,mẹ và các con trong các bữa ăn!

    Đây là một vấn đề hệ trọng có liên quan đến phong tục,văn hóa,giáo dục và nền tảng của gia đình.Nó phát triển chậm ,chắc và cho đến hôm nay “ nó “ đã mọc rễ chằng chịt trong những bữa ăn từ trong mái ấm gia đình cho tới nhà hàng sang trọng,quán ăn sập xệ nghèo nàn và lan tỏa ra khắp mọi nơi mà con người sở hữu được nó.

   Nó có lợi là giải trí và giết chết thời gian trống,thời gian chờ đợi .Hại do gem gây ra nhiều vô kể cùng với hậu quả của nó khi một đứa trẻ đã ghiền,đã bị nó thấm nhập rồi tạo ảnh hưởng hung tợn,hiếu sát,bị nhập tâm từ bạo lực,từ máu me do các trò chơi hung bạo mà đứa trẻ hay  người lớn đã đeo theo nó từ ngày này sang đêm khác.

    Không chỉ một số hậu quả từ trò chơi điện tử nêu trên mà nó còn thay đổi tâm tính, sắc mặt của người bị nó lôi cuốn sau thời gian dài :

        -Thiếu vắng nụ cười,sự thân thiện,tánh ý dễ yêu đã có trước đó.

        -Ít nói,cộc cằn ,lười biếng trong việc học và việc nhà.

        -Trong nhiều trường hợp ác tính đã xâm nhập vào cách cư xử của người ấy.

        -Gần như không muốn gần người thân,chỉ trừ khi cần xin,cần giúp.

         -Lầm lì.

    Những người sáng tạo ra các trò chơi như đã kể,chắc chắn không có dã tâm làm xáo trộn hay băng hoại những điều tốt đẹp mà xã hội loài người đã cố công gầy dựng ,gìn giữ từ ngàn xưa.Nhưng,lợi nhuận từ những trò chơi đó không ít và đó là trận cuồng phong trò chơi với lợi tức khổng lồ người ta không cưỡng lại nổi rồi bị lôi cuốn vô.

     Tính đến thời gian này,các trò chơi điện tử vẫn chưa có dấu hiệu chậm lại.Điều này, báo hiệu cho biết những cá tánh ham muốn được gần ông bà,cha mẹ cùng người gần gũi với một đứa trẻ sẽ gần như mất hết.Chỉ biết mình với thế giới ảo và dù là ảo nhưng nó tác động đến nỗi không gỡ ra được khi đứa trẻ đã bị ăn sâu vô óc lâu ngày.

   Những bệnh về mắt chắc chắn sẽ đến khi xử dụng đôi mắt quá nhiều.

   Nụ cười cùng với sự giao tiếp thoải mái vui vẻ với nhau dần dần biến mất….

       ***

     Những bữa cơm được gọi là thời gian hạnh phúc nhất của một gia đình sẽ không còn nữa,nếu như cả nhà ,thi dụ như cha mẹ và ba người con.Mỗi người vừa nhai thức ăn vừa chăm chú chơi games,thỉnh thoảng mới nói lên một tiếng hoặc làm thinh ăn và chơi,cho dù lúc ấy,trên bàn ăn ê hề món ngon,vật lạ; bởi vì những cái xác người ngồi trên đó đâu óc chỉ chăm chú vô trò chơi.

  Nếu thật sự điều này xảy ra cho hầu hết mọi gia đình trên thế giới này,thì đây quả là một bước lùi xa về những  thương yêu  đã được cột loài người đã có từ xa xưa mà giờ đây chỉ vì ba cái trò chơi gây ghiền hủy hoại.

.Ngược lại,dù là một số khoai sắn khiêm nhường nhưng người ta biết họ đang ăn,nhai kỹ rồi nuốt vô.Chắc chắn họ sẽ biết ngon .Đó là chưa nói những điều vui buồn,tốt xấu của gia đình của xã hội chung quanh để cùng bàn bạc và cũng nhân cơ hội đó dạy đỗ các điều hay ,lẽ đúng cho những người trẻ.

Phạm huỳnh Ngân.

Email:pham.h.ngan@gmail.com 

    



     

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...