Ảnh NASA trích từ Việt Báo.
Tháng mười một ,vào ngày thứ năm của tuần lễ chót ,ở Mỹ người ta gọi đó là ngày lễ Tạ Ơn.
Đây là một truyền thống và được xem là quốc lễ của đất nước với ý nghĩa chính là tạ ơn đấng toàn năng cũng như đất nước nầy đã ban phát cho họ được có cuộc sống tốt đẹp.
Hầu hết mọi người đều biết lục địa Mỹ châu nầy là của các giống người da đỏ ,người bản địa và đại đa số những di dân có mặt trên lãnh thổ rộng lớn nầy là từ khắp các nơi khác trên thế giới bằng nhiều cách,nhiều hoàn cảnh,nhiều phương tiện và bằng nhiều đợt để đến.
Bị sách nhiễu vì tôn giáo,bị áp chế vì đẵng cấp xã hội,bị giới quý tộc cầm quyền bóc lột,bị tước đoạt đến mất sạch quyền làm người và mưu tìm đời sống tốt đẹp hơn,nôm na ....lúa thóc đến đâu bồ câu đến đó.
Cho dù mỗi một người rời nơi chôn nhao,cắt rốn của mình đến đất nước tự do nầy ,trong mỗi cá nhân ấy là cả một câu chuyện dài hoặc ngắn ly kỳ chứa đầy những gian lao, khổ ải.
Hoặc ,về sau nầy,có rất nhiều trong số họ, chỉ trong chưa đầy 24 giờ đồng hồ là từ địa ngục âm-u ở nơi mình sinh trưởng,di dấn đã đến đất nước Hoa kỳ tự do, thiên đàng rực sáng.
Cho dẫu có khác biệt nhau về tôn giáo nhưng qua cách cầu nguyện, số đông những ai trưởng thành trong cuộc sống an lành nơi đất nước sung túc nầy, tự trong cõi lòng thâm sâu vẫn thầm cám ơn Thượng Đế đã ban cho họ quá nhiều ân sũng.
Với quan niệm rất phổ thông của loài người,qua lưu truyền nhiều đời của tổ tiên,của giáo hóa ,cho nên vào ngày hệ trọng nầy của một năm,người viết cũng vẫn bày tỏ ,dù có ra lời hay thầm khấn trong tâm :
Tạ ơn ông bà cha mẹ cùng tất cả những thầy cô đã dậy cho tôi biết nói lời cám ơn khi nhận được sự giúp đỡ,sự ban phát của đấng thiêng liêng hay của tha nhân.
Cũng để cho hợp lý hòa nhịp với ngày lễ Tạ Ơn,nơi chốn có đủ cơm ăn áo mặc cùng với sự tự do vô giá của đời người, cho nên, đặc biệt tôi sẽ bắt đầu câu cám ơn với những người thợ đóng thuyền,những anh em thợ máy lắp ráp máy móc để chuẫn bị cho một chuyến ra khơi, để hôm nay đây ,được gõ ra những giòng nầy.
Một vài thân hữu,xin được ẩn danh đã lo cất dấu dầu mỡ,lương thực,hướng dẫn đường đi nước bước trong lộ trình sông ,lạch chằng chịt của vùng đồng bằng sông Cửu Long.
Những người anh em dẫn dắt đưa rước từng người từ các nơi an toàn đến được nơi hẹn để kịp lúc lên đường.
Căn nhà cuối hẻm của đường số 2,thị xã T.V, phòng ốc tối mò mà tôi đã nhiều lần tá túc qua đêm vào những lúc lỡ hẹn,trễ xe cũng cần phải nhắc.
Lời cám ơn cho dù sẽ không bao giờ có ai nghe và nhận được là những chuyến xe chót muộn màng từ bến xe Vĩnh Long về Vũng Liêm, mà cú đeo chuyến chót ấy chỉ còn được mỗi một chổ thật hẹp để đủ chen được một bàn chân !
Cám ơn cái bững,
Cám ơn thanh sắt ngang trên mui xe và cám ơn bác tài đã qua những ổ gà một cách nhẹ nhàng để mấy người như tôi đây đã đu phía sau còn toàn mạng hầu viết lại vài lời tri ân,dù rất muộn màng.
Nếu chúng ta đồng ý với lời dạy của người xưa:
"Ăn trái nhớ kẻ trồng cây,
"Uống nước nhớ người đào giếng ".
Tôi lại chắc chắn phải gởi lời cám ơn đến một thanh niên (năm xưa) tên là Út H,hiện định cư ở Canada.
Người đã làm nên sáu cánh buồm bằng mấy cái mền,mùng được đem vội theo trên đường bôn tẩu :và rồi sau đó cùng với những người khác H.đã làm nên sáu cột và sáu cây chèo để đẩy thuyền khi những cánh buồm rách nát kia đã không còn no gió.
Người sáng tạo cùng vật dụng vô tri được cùng cám ơn đồng nghĩa với cung cách trang trọng.
Hai chiếc tầu đánh cá bề thế,lớn lao của Thailand sẽ không bao giờ bị quên lời mang ơn khi họ đã tiếp tế cho cơm trắng,cá kho,nước uống và...thuốc lá để hút phì phà vào cơn thập tử nhất sanh của mấy chục mạng người !
Tri ân để cám ơn (suông ) chứ chưa có dịp tạ ơn những giờ phút khó khăn của Captain Barrie Bromby cùng với các vị phụ tá của ông khi phải giằng co giữa làm lơ (thấy người sắp chết không cứu) và trách nhiệm trước cấp trên của ông vì bị trễ nải qua việc dừng lại để vớt những con người sắp chết, nhỏ nhoi kia trước cơn cuồng nộ của phong ba.
Những thuyền viên,của chiếc tầu chở dầu đầy tình người trên biển Đông cách Pulau Bidong ,Malaysia 120 km về hướng Đông chắc chắn sẽ được tri ơn của những ai đã được họ cứu .
Nếu như có ai đó đã thay lời cho một nhóm đông người nói với quý bạn,những người cùng chung một chuyến đi sinh tử,những người đã ngày đêm chèo chống bất kể sức đã cùng,lực đã kiệt rằng,lời cám ơn dù rằng khá muộn .
Xin hãy vui lòng nhận cho.
Ta ơn Trời.
Cám ơn nước Mỹ đã giang rộng vòng tay để nhận những người tị nạn bầm dập,những người phải liều mạng xa lìa cố quốc với những tình cảnh ngặt nghèo trong rất nhiều tai ương chết nhiều hơn sống .
Tự do !
Xin rất tề chỉnh Cám ơn Nữ Thần Tự Do,vốn đã và đang có thật ở quê Mẹ thứ hai nầy
Phạm huỳnh Ngân.
Tháng tư đen là một nơi bày-tỏ và phản-kháng những bất-công, đàn-áp của một nhóm người đang dùng bạo-lực cai-trị đất nước Việt-Nam.Đây cũng là nơi báo-động với những ai còn quan-tâm đến sự tồn-vong của nước Việt trước sự cướp đoạt đất Tổ ngày càng lộ-liểu của kẻ thù phương Bắc.Tháng tư đen 75 hoan-nghênh mọi ý-kiến xây dựng,mọi bài vở đóng góp. Trân-trọng.
Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017
Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017
Mùa hè đỏ lửa -Huế với 120 " Quân Cảnh Saigon ".
Những bài học về chống rối loạn,với các đội hình hàng ngang, hàng dọc,quả trám... mà công dụng là để chia cắt một đám đông người hung hăng,bạo loạn ra thành từng nhóm nhỏ để đến kết quả là nhóm bạo loạn ấy bị hoàn toàn giải tán .
Đây, là một trong những môn học chính yếu trong chương trình huấn luyện mà mỗi nhân viên quân cảnh bắt buộc phải học và thực hành thuần thục khi về đến trường mẹ,tức Trường Quân Cảnh Vũng Tàu.
Đây cũng là bài học đa số khóa sinh chúng tôi đều ớn khi phải lập đi lập lại một cách mệt mõi cho đến khi huấn-luyện-viên hài lòng mới được
Cũng chính vì phải tập dượt thường xuyên cho bốn trung đội, nên những tiên đoán xa gần là có thể,một là sẽ được tăng cường về Saigon do tình hình chiến sự bùng nổ dữ dôi,sau khi nghe tổng thống Thiệu đã đến An Lộc ủy lạo để nâng cao tinh thần cho tướng Hưng thề tử thủ cùng các đơn vị ở đó đang ngày đêm quần thảo với giặc Cộng.
Lại cũng có những nguồn tin...đồn đoán là có thể tù binh ở Phú Quốc nổi loạn ;biết đâu lực lượng ăn không ngồi rồi nầy đã mấy tháng nay ở đây lại không được đưa ra để thực hành bài "Chống rối loạn" mà họ đã dượt lại từ mấy tháng nay ?
Hợp lý quá đi chứ !
Thế nhưng,đến 2 giờ của ngày N ở phi trường Vũng Tàu,cho đến lúc sắp hàng lên phi cơ,hết thảy 120 quân cảnh chúng tôi cũng không hể biết được mình sẽ đi đến đâu,cho dù đã cố hỏi han mấy người bạn lái máy bay .
Bốn phi cơ vận tãi,trong đó có hai C.119 với hai chiếc nữa tôi không nhớ được.
Hơn ba tiếng rưỡi đồng hồ trên không trung ,tôi biết chắc chắn rằng điểm đến không là Thủ Đô Saigon mà cũng không phải An Thới trại giam.
Cuối cùng,khi máy bay chạm xuống phi đạo ,trước mắt la liệt thương binh ngồi nằm bằng nhiều nhiều cách .
Hàng chữ phi trường Phú Bài hiện rỏ và khỏi cần phải hỏi han chi nữa .
Huế !
Ba lô lên vai,nón sắt,giây ba chạc chúng tôi xuống khỏi phi cơ nhường chỗ lại cho những thương binh đang mừng vui được tãi thương.
Một đoàn quân với hàng chục câu hỏi trong đầu từ trên bước xuống với khí thế sung mãn,mà trong đầu vẫn chưa tìm được câu trả lời rằng mình sẽ làm gì cho những giờ ngày sắp tới.
Một lực lượng đã bị loại khỏi vòng chiến uể-oải bò,lết,kéo,lê lên phi cơ với những ánh mắt rạng ngời hy vọng cho sự sống còn !
Chúng tôi được lệnh phân tán mỏng trước các doanh trại của phi trường và khi tôi tìm được nơi dựa lưng thì có ai đó đang nghe chương trình phát thanh buổi tối lúc 7 giờ của đài BBC Luân Đôn.
Bản tin chiến sự mô tả Bắc quân CS đã đến phía bên kia bờ sông Mỹ Chánh và nếu họ sang được phía bên nầy sông thì cố đô Huế sẽ bị họ khống chế không khó.
Tôi đang lùng bùng với tin ấy của đài phát thanh nổi tiếng thân cộng nầy,thì một trân pháo độ chục quả vào phi trường.
Hú hồn vì là "khách " từ phương xa mới đến trong tư thế chân ướt chân ráo chưa chuẫn bị,chưa định hình vị trí với phương hướng thì lại đón ngay cú chào mừng ngoài dự liệu .
Không một ai trong số chúng tôi bị thương tích.
Một đêm trằn trọc với nhiều câu hỏi,sáng hôm sau khoảng tám giờ,hai chiếc V.100 hướng dẫn ,hồ tống chúng vào Huế.
Huế ,một thành phố với nhiều tang thương,hoạn nạn qua trận Mậu Thân với hơn bảy ngàn người đã bị Cộng thù giết hại bằng những cách ác độc nhất mà họ "sáng tạo" ra được.
Trên đoạn đường dài 17 cây số đó,trước mắt của chúng tôi,hai bên vệ đường là hàng ngàn người lính thất trận,lạc mất đơn vị nằm,ngồi la liệt với những đôi mắt lơ-láo,thất thần của những đau buồn,của những tuyệt vọng của một chiến binh đã kinh qua những kinh hoàng nhất của một cuộc bại binh,tan hàng thê thãm ! .
Điều nầy,giải đáp một cách tỏ rỏ cho tôi biêt được những trách nhiệm mà quân đội sẽ giao phó cho chúng tôi.
*
* *
Huế mộng,Huế thơ ngay trong giờ phút đầu tiên chúng tôi đến chỉ còn là một nơi chốn...hấp hối,chỉ một thời gian thật ngắn nữa là cú hắt hơi cuối cùng sẽ đến.
Sinh hoạt thường nhật của một nơi là người,xe cộ ngược xuôi với chợ bùa,hàng quán...
Những dấu hiệu nầy hoàn toàn biến mất.Nhường lại ngoài đường là những con chó hoang lạc chủ,những con mèo lấm la lấm lét phóng nhanh từ những nơi ẩn núp và,thỉnh thoảng là một chiếc quân xa xả hết tốc lực giữa con đường hoang vắng chạy thất thần ,chạy thoát thân tìm đường xuôi Nam.
*
Từ Quân-trấn thành phố Huế tọa lạc ở đường Duy Tân ,một trăm hai chục Quân Cảnh chúng tôi,hết thẩy là hạ sĩ quan với hai sĩ quan trưởng và phó là đại úy Nghiệp và trung úy Hà hướng dẫn.
Tại đây chúng tôi được phân chia đến nhiều địa điểm :Từ Đại Nội đến Đài Truyền hình Ngả Sáu cho đến những nơi trọng yếu của cố đô .
*
Quảng Trị,tỉnh lị nằm về hướng cực Bắc,địa đầu giới tuyến của Việt Nam Cộng Hòa đã lọt vào tay của Bắc quân gây nên thiệt hại lớn cho quân lực VNCH.Con số lính của tiểu khu Quảng Trị,của sư đoàn 3 tân lập cùng nhiều đơn vị tăng phái đã hoàn toàn tan rả.
Ngoài tử thương,bị bắt,mất tích những người lính bị rả ngũ nầy đã bắng mọi cách về đến Huế,một thành phố vẫn còn được sự kiềm soát của chánh phủ VNCH.
Trung tướng Ngô quang Trưởng được điều động từ Quân khu 4 ở Cần Thơ ra Quân khu 1 để đảm nhận chức vụ tư lênh mặt trân tiền phương quân khu một kiêm tư lênh vùng 1 vào ngày 3 tháng 5 năm năm 1972.
Một trăm hai chục quân cảnh từ Vũng Tàu được đưa ra Huế theo yêu cầu của tướng Trưởng với bộ TTM/QL.VNCH sau khi ông nhậm nhiệm sở khoản gần hai tháng cho đến gần giữa tháng 7/1972 chúng tôi mới đặt chân đến cố đô.
*
Nhiệm của đại đội "Quân Cảnh Đầu Trọc" hay "Quân Cảnh Saigon " (đây là cách gọi thân mật của người dân ở Huế). là gom lại những quân nhân thất lạc đơn vị để sẽ có những ban thanh lọc rồi tái sắp xếp,tái trang bị họ lại.
Ngoài ra giữ an ninh trật tự cho thành phố Huế vẫn là ưu tiên hàng đầu trước nạn cướp bóc,hôi của .nhằm tái lập sinh hoạt bình thường của người dân tai đây .
Trước đó tướng Trưởng đã lên truyền hình ,truyền thanh Huế ban bố tình trạng chiến tranh cho Quân khu Một , đồng thời ông ra nhật lênh cho Quân Cảnh được quyền hạn rộng rải của những nhân viên công lực vào thời chiến, trong lúc đối diện với quân thù .
Đây là một trong những lý do rất mạnh để hỗ trợ cho hầu hết quân cảnh làm việc một cách hiệu quả để đưa Huế trở lại bình thường nhanh hơn.
Sau tuần lễ đầu,chúng tôi đã mất một chiến hữu hết sức vô lý,mà khi nghe tin ai cũng giận.
Trưởng toán QC là đại úy Nghiệp.Viên sĩ quan nầy là huấn luyện viên vũ khí của trường QC, nhặt được một khẩu tiểu liên M.18 hãy còn dính vết máu.Ông đang lui cui lau chùi khẩu súng thì trung sĩ Tân ngồi nói chuyện với ông ngay...trước nòng súng ,cò súng bị cướp.Viên đạn khỏi nòng trong tích tắc kết thúc cuộc đời của một quân nhân chưa hơn thua với kẻ thù mà đã mạng vong về tay đồng đội !.
"Bấm băng đạn ra,hai lần an toàn,nòng súng lên trời và bấm cò chết'.
Đó là một huấn lệnh bắt buộc phải thuộc nằm lòng cho bất cứ người lính thật thụ nào.
Trưởng toán của chúng tôi đã quên điều rất căn bản ấy.
Lại nữa,ông là người dạy môn vũ khí ở trường !
Cố Trung sĩ Tân được đưa về quê cũ ở Đà Nẵng.
Đai úy Nghiệp vát túi quân trang về Saigon trình diện BCH/QC !
Một vài ngày sau đó,với tư thế súng chờ,một Hạ sĩ quan QC đang hành sự ở trạm cửa Đông Ba nghe lời kêu cứu của một bà lão hô to cướp.
Cú hạ nòng trong lúc khẩu M.16 đang ở tư thế 'súng chờ' của Q.C hành sự nhẹ nhàng với ngón trỏ lẫy cò trong tư thế tác xạ linh tính làm cho cánh tay của quân phạm đang cầm quả lựu đạn hù dọa chưa kịp rút chốt , đã gãy ngang mà không cần phải nhắm !
Tiếng đồn về quân cảnh Saigon thiện xạ quả có tác dụng lan nhanh.
Khoảng giữa tháng Sáu,chúng tôi được lệnh dàn hàng chào kính, để tướng Trưởng đón tiếp tổng thống Thiệu,vị tổng tư lệnh quân đội rất chịu khó đến thăm lom những nơi mà chiến trường vẫn còn tỏa lan mùi thuốc súng.
Huế đã hồi sinh gần như hoàn toàn,với quý O đi chân đất gánh trên vai món bún bò Huế đâm mùi mắm ruốc quyện hòa với bắp bò cùng mùi thơm lừng của củ sả.
Cấu Tràng Tiền lại dập dìu nam thanh,nữ tú cùng hàng ngàn tà áo dài trắng tinh mơ trãi dài tung bay theo gió.
Chợ Đông Ba sau lần thứ hai bị đốt cháy lại chuẩn bị xây cất lại.
Hàng phượng vĩ nở rộ đỏ thăm dưới nắng hè chói chang hai bên bờ sông Hương của Huế đẹp,Huế thương !
Nước sông Hương,trong vắt lững lờ vang tiếng mời chào "lắc đò" của mấy O nằm cặp bờ sông,song song với con đường Trần Hưng Đạo.
Bài viết trên đây theo tường thuật của Quân Cảnh Huỳnh Hồng Hiệp,cùng hợp tác với trang blog Tháng Tư Đen 75.
Chắc chắn sẽ có thiếu sót trong một bài ngắn về một biến cố có ảnh hưởng quan trọng tới một cựu kinh đô,và với quân số của một đại đội QC đã góp tay ,trong cơn binh biến lớn lao của mùa hè khốc liệt ,năm 1972.
Rất mong quý chiến hữu QC vui lòng góp ý,phê phán và bổ xung dùm.
Trân trọng,
QC Huỳnh Hồng Hiệp San Jose,California ,Hoa Kỳ.
Đây, là một trong những môn học chính yếu trong chương trình huấn luyện mà mỗi nhân viên quân cảnh bắt buộc phải học và thực hành thuần thục khi về đến trường mẹ,tức Trường Quân Cảnh Vũng Tàu.
Đây cũng là bài học đa số khóa sinh chúng tôi đều ớn khi phải lập đi lập lại một cách mệt mõi cho đến khi huấn-luyện-viên hài lòng mới được
Cũng chính vì phải tập dượt thường xuyên cho bốn trung đội, nên những tiên đoán xa gần là có thể,một là sẽ được tăng cường về Saigon do tình hình chiến sự bùng nổ dữ dôi,sau khi nghe tổng thống Thiệu đã đến An Lộc ủy lạo để nâng cao tinh thần cho tướng Hưng thề tử thủ cùng các đơn vị ở đó đang ngày đêm quần thảo với giặc Cộng.
Lại cũng có những nguồn tin...đồn đoán là có thể tù binh ở Phú Quốc nổi loạn ;biết đâu lực lượng ăn không ngồi rồi nầy đã mấy tháng nay ở đây lại không được đưa ra để thực hành bài "Chống rối loạn" mà họ đã dượt lại từ mấy tháng nay ?
Hợp lý quá đi chứ !
Thế nhưng,đến 2 giờ của ngày N ở phi trường Vũng Tàu,cho đến lúc sắp hàng lên phi cơ,hết thảy 120 quân cảnh chúng tôi cũng không hể biết được mình sẽ đi đến đâu,cho dù đã cố hỏi han mấy người bạn lái máy bay .
Bốn phi cơ vận tãi,trong đó có hai C.119 với hai chiếc nữa tôi không nhớ được.
Hơn ba tiếng rưỡi đồng hồ trên không trung ,tôi biết chắc chắn rằng điểm đến không là Thủ Đô Saigon mà cũng không phải An Thới trại giam.
Cuối cùng,khi máy bay chạm xuống phi đạo ,trước mắt la liệt thương binh ngồi nằm bằng nhiều nhiều cách .
Hàng chữ phi trường Phú Bài hiện rỏ và khỏi cần phải hỏi han chi nữa .
Huế !
Ba lô lên vai,nón sắt,giây ba chạc chúng tôi xuống khỏi phi cơ nhường chỗ lại cho những thương binh đang mừng vui được tãi thương.
Một đoàn quân với hàng chục câu hỏi trong đầu từ trên bước xuống với khí thế sung mãn,mà trong đầu vẫn chưa tìm được câu trả lời rằng mình sẽ làm gì cho những giờ ngày sắp tới.
Một lực lượng đã bị loại khỏi vòng chiến uể-oải bò,lết,kéo,lê lên phi cơ với những ánh mắt rạng ngời hy vọng cho sự sống còn !
Chúng tôi được lệnh phân tán mỏng trước các doanh trại của phi trường và khi tôi tìm được nơi dựa lưng thì có ai đó đang nghe chương trình phát thanh buổi tối lúc 7 giờ của đài BBC Luân Đôn.
Bản tin chiến sự mô tả Bắc quân CS đã đến phía bên kia bờ sông Mỹ Chánh và nếu họ sang được phía bên nầy sông thì cố đô Huế sẽ bị họ khống chế không khó.
Tôi đang lùng bùng với tin ấy của đài phát thanh nổi tiếng thân cộng nầy,thì một trân pháo độ chục quả vào phi trường.
Hú hồn vì là "khách " từ phương xa mới đến trong tư thế chân ướt chân ráo chưa chuẫn bị,chưa định hình vị trí với phương hướng thì lại đón ngay cú chào mừng ngoài dự liệu .
Không một ai trong số chúng tôi bị thương tích.
Một đêm trằn trọc với nhiều câu hỏi,sáng hôm sau khoảng tám giờ,hai chiếc V.100 hướng dẫn ,hồ tống chúng vào Huế.
Huế ,một thành phố với nhiều tang thương,hoạn nạn qua trận Mậu Thân với hơn bảy ngàn người đã bị Cộng thù giết hại bằng những cách ác độc nhất mà họ "sáng tạo" ra được.
Trên đoạn đường dài 17 cây số đó,trước mắt của chúng tôi,hai bên vệ đường là hàng ngàn người lính thất trận,lạc mất đơn vị nằm,ngồi la liệt với những đôi mắt lơ-láo,thất thần của những đau buồn,của những tuyệt vọng của một chiến binh đã kinh qua những kinh hoàng nhất của một cuộc bại binh,tan hàng thê thãm ! .
Điều nầy,giải đáp một cách tỏ rỏ cho tôi biêt được những trách nhiệm mà quân đội sẽ giao phó cho chúng tôi.
*
* *
Huế mộng,Huế thơ ngay trong giờ phút đầu tiên chúng tôi đến chỉ còn là một nơi chốn...hấp hối,chỉ một thời gian thật ngắn nữa là cú hắt hơi cuối cùng sẽ đến.
Sinh hoạt thường nhật của một nơi là người,xe cộ ngược xuôi với chợ bùa,hàng quán...
Những dấu hiệu nầy hoàn toàn biến mất.Nhường lại ngoài đường là những con chó hoang lạc chủ,những con mèo lấm la lấm lét phóng nhanh từ những nơi ẩn núp và,thỉnh thoảng là một chiếc quân xa xả hết tốc lực giữa con đường hoang vắng chạy thất thần ,chạy thoát thân tìm đường xuôi Nam.
*
Từ Quân-trấn thành phố Huế tọa lạc ở đường Duy Tân ,một trăm hai chục Quân Cảnh chúng tôi,hết thẩy là hạ sĩ quan với hai sĩ quan trưởng và phó là đại úy Nghiệp và trung úy Hà hướng dẫn.
Tại đây chúng tôi được phân chia đến nhiều địa điểm :Từ Đại Nội đến Đài Truyền hình Ngả Sáu cho đến những nơi trọng yếu của cố đô .
*
Quảng Trị,tỉnh lị nằm về hướng cực Bắc,địa đầu giới tuyến của Việt Nam Cộng Hòa đã lọt vào tay của Bắc quân gây nên thiệt hại lớn cho quân lực VNCH.Con số lính của tiểu khu Quảng Trị,của sư đoàn 3 tân lập cùng nhiều đơn vị tăng phái đã hoàn toàn tan rả.
Ngoài tử thương,bị bắt,mất tích những người lính bị rả ngũ nầy đã bắng mọi cách về đến Huế,một thành phố vẫn còn được sự kiềm soát của chánh phủ VNCH.
Trung tướng Ngô quang Trưởng được điều động từ Quân khu 4 ở Cần Thơ ra Quân khu 1 để đảm nhận chức vụ tư lênh mặt trân tiền phương quân khu một kiêm tư lênh vùng 1 vào ngày 3 tháng 5 năm năm 1972.
Một trăm hai chục quân cảnh từ Vũng Tàu được đưa ra Huế theo yêu cầu của tướng Trưởng với bộ TTM/QL.VNCH sau khi ông nhậm nhiệm sở khoản gần hai tháng cho đến gần giữa tháng 7/1972 chúng tôi mới đặt chân đến cố đô.
*
Nhiệm của đại đội "Quân Cảnh Đầu Trọc" hay "Quân Cảnh Saigon " (đây là cách gọi thân mật của người dân ở Huế). là gom lại những quân nhân thất lạc đơn vị để sẽ có những ban thanh lọc rồi tái sắp xếp,tái trang bị họ lại.
Ngoài ra giữ an ninh trật tự cho thành phố Huế vẫn là ưu tiên hàng đầu trước nạn cướp bóc,hôi của .nhằm tái lập sinh hoạt bình thường của người dân tai đây .
Trước đó tướng Trưởng đã lên truyền hình ,truyền thanh Huế ban bố tình trạng chiến tranh cho Quân khu Một , đồng thời ông ra nhật lênh cho Quân Cảnh được quyền hạn rộng rải của những nhân viên công lực vào thời chiến, trong lúc đối diện với quân thù .
Đây là một trong những lý do rất mạnh để hỗ trợ cho hầu hết quân cảnh làm việc một cách hiệu quả để đưa Huế trở lại bình thường nhanh hơn.
Sau tuần lễ đầu,chúng tôi đã mất một chiến hữu hết sức vô lý,mà khi nghe tin ai cũng giận.
Trưởng toán QC là đại úy Nghiệp.Viên sĩ quan nầy là huấn luyện viên vũ khí của trường QC, nhặt được một khẩu tiểu liên M.18 hãy còn dính vết máu.Ông đang lui cui lau chùi khẩu súng thì trung sĩ Tân ngồi nói chuyện với ông ngay...trước nòng súng ,cò súng bị cướp.Viên đạn khỏi nòng trong tích tắc kết thúc cuộc đời của một quân nhân chưa hơn thua với kẻ thù mà đã mạng vong về tay đồng đội !.
"Bấm băng đạn ra,hai lần an toàn,nòng súng lên trời và bấm cò chết'.
Đó là một huấn lệnh bắt buộc phải thuộc nằm lòng cho bất cứ người lính thật thụ nào.
Trưởng toán của chúng tôi đã quên điều rất căn bản ấy.
Lại nữa,ông là người dạy môn vũ khí ở trường !
Cố Trung sĩ Tân được đưa về quê cũ ở Đà Nẵng.
Đai úy Nghiệp vát túi quân trang về Saigon trình diện BCH/QC !
Một vài ngày sau đó,với tư thế súng chờ,một Hạ sĩ quan QC đang hành sự ở trạm cửa Đông Ba nghe lời kêu cứu của một bà lão hô to cướp.
Cú hạ nòng trong lúc khẩu M.16 đang ở tư thế 'súng chờ' của Q.C hành sự nhẹ nhàng với ngón trỏ lẫy cò trong tư thế tác xạ linh tính làm cho cánh tay của quân phạm đang cầm quả lựu đạn hù dọa chưa kịp rút chốt , đã gãy ngang mà không cần phải nhắm !
Tiếng đồn về quân cảnh Saigon thiện xạ quả có tác dụng lan nhanh.
Khoảng giữa tháng Sáu,chúng tôi được lệnh dàn hàng chào kính, để tướng Trưởng đón tiếp tổng thống Thiệu,vị tổng tư lệnh quân đội rất chịu khó đến thăm lom những nơi mà chiến trường vẫn còn tỏa lan mùi thuốc súng.
Huế đã hồi sinh gần như hoàn toàn,với quý O đi chân đất gánh trên vai món bún bò Huế đâm mùi mắm ruốc quyện hòa với bắp bò cùng mùi thơm lừng của củ sả.
Cấu Tràng Tiền lại dập dìu nam thanh,nữ tú cùng hàng ngàn tà áo dài trắng tinh mơ trãi dài tung bay theo gió.
Chợ Đông Ba sau lần thứ hai bị đốt cháy lại chuẩn bị xây cất lại.
Hàng phượng vĩ nở rộ đỏ thăm dưới nắng hè chói chang hai bên bờ sông Hương của Huế đẹp,Huế thương !
Nước sông Hương,trong vắt lững lờ vang tiếng mời chào "lắc đò" của mấy O nằm cặp bờ sông,song song với con đường Trần Hưng Đạo.
Bài viết trên đây theo tường thuật của Quân Cảnh Huỳnh Hồng Hiệp,cùng hợp tác với trang blog Tháng Tư Đen 75.
Chắc chắn sẽ có thiếu sót trong một bài ngắn về một biến cố có ảnh hưởng quan trọng tới một cựu kinh đô,và với quân số của một đại đội QC đã góp tay ,trong cơn binh biến lớn lao của mùa hè khốc liệt ,năm 1972.
Rất mong quý chiến hữu QC vui lòng góp ý,phê phán và bổ xung dùm.
Trân trọng,
QC Huỳnh Hồng Hiệp San Jose,California ,Hoa Kỳ.
![]() |
| Một nhân viên quân cảnh đưa người dân bị thương ra khỏi vùng giao tranh. |
| Phù hiệu binh chủng Quân Cảnh/QL.VNCH. |
Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017
Ba lần chạy giặc !
Cuộc di cư vĩ đại của một triệu người Việt từ bắc vĩ tuyến 17 vào miền Nam ,trong số đó có ông bà Tuyến.
Được hưởng ánh sáng của miền Nam tự do nhưng đổi lại ông Tuyến đã mất hết những gì đã cơ cực gầy dựng ở chốn chôn nhao ,cắt rốn.
Với hai bàn tay trắng,ông bà Tuyến bắt đầu làm lại đời sống mới cùng với muôn vàn nhọc nhằn.
Và,khi gia đình đã có cuộc sống tương đối an ổn về phương diện tài chánh thì áp lực chiến tranh ngày càng đè nặng lên đời sống an vui của mười bảy triệu người dân ở miền Nam Việt Nam.
Hai lần chạy giặc,là câu đúng nhất để chỉ cho gia đình ông bà Tuyến vào những ngày cuối cùng của chế độ Việt Nam Cộng Hòa.
Một lần nữa ông bà Tuyến với bốn người con lại đồng trống ,bế bồng nhau làm một cuộc di tản mà,ngay lúc ấy họ không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày về .
Lại bắt đầu cho lần "tái định cư" vào cái tuổi xế chiều với nhiều mỏi mệt của tuổi đời .
Giống như ngọn đèn dầu lúc sắp tắt,ông bà Tuyến đã cố vươn lên bằng hết sức lực để lo toan,nuôi nấng cho ba người con trai với một gái ăn học thành đạt với đời.
Lúc ấy,hai ông bà đã qua cái tuổi về hưu khá xa để mĩm cười thầm tự mãn cho những thành quả của các con mình.
Một bác sĩ,một nha sĩ,một dược sĩ và một kỹ sư trong một gia đình tị nạn.
Đây quả là kết quả có thể xem là phi thường không riêng cho phần bốn người con của hai ông bà ,mà là rất cần phải có sự hy sinh cao độ của vợ chồng ông Tuyến.
Làm việc cật lực không có cuối tuần,không ngơi nghỉ cộng với ăn xài thật dè xẻn trong thời gian gần hai mươi năm liên tục đã vắt cạn gần hết nguồn sống của ông Tuyến.
Thức khuya,dậy sớm,làm lụng bất chấp ngày đêm cũng chừng ấy năm dài đã biến bà Tuyến sớm nhanh chóng thành bà cụ hom hem ,má hóp lưng còng.
Tựa như một công thức,bốn người con của ông bà sau khi đã thành đạt ,ai nấy rồi cũng có gia đình với nơi ăn ,chốn ở đề huề ,nhà cao cửa rộng.
Khi nhìn ba người con dâu xinh tươi ,đẹp sang con nhà gia thế ông ,bà cảm thấy vui lây cho ba cậu con nhà mình.
Lại được đứa con rể đẹp trai,thanh lịch là một bác sĩ tài danh được cả cộng đồng mến mộ.
Ông bà luôn lời cất lời tạ ơn thiên chúa toàn năng đã ban phát ân sũng cho gia đình nhà ông bà quá nhiều .
...
Cái tuổi già nó hấp dẫn những loại bệnh tật gần như là một quy luật.
Trường hợp cụ ông,cụ bà Tuyến cũng không ngoại lệ được với khẳng định của đức Phật :"Sinh, lão,bệnh ,tử !"
*
Cả bốn người con danh giá của ông bà sau nhiều lần đùn,đẩy ,nhận,chối ...cuối cùng không một ai chịu chứa chấp (chứ không phải nuôi) ông bà.
Mỗi một người con đều có lý do,nếu như có ai đó nghe thì họ đều thấy chính đáng :
Hai cụ thường bị té ở cầu thang lúc họ đi làm.
Hai cụ hay ăn các món cá kho,tép rim có khi quên tắt lửa suýt có lần cháy nhà gây ra mùi hôi trong nhà cả tuần chưa hết.
Hai cụ mở nước quên tắt,lại mở cửa ra vườn sau rồi dùng cổng ngang mở toang ra rồi đi đâu mất,xém chút... nữa kẻ gian vào nhà mất hết đồ đạc...!
Ban đêm hai cụ lục đục ,mạnh tay làm cho người con rể không ngủ được !
...
Có thể nói,đây là lần gặp mặt đầy đủ,ngoài những lần cưới hỏi,ông bà Tuyến cùng con rể,con dâu trong cái bàn ăn dài với dàn đèn bằng pha lê thả xuống căn phòng từng chùm ánh sáng lan đều,rực rở.
Theo đúng phong cách,ông bà mỗi người ngồi một đầu bàn với một chai nước lọc chưa khui.
Ông bắt đầu câu chuyện một cách chậm,từ tốn và nhẹ.
Ông rào đón rất kỹ về buổi gặp gỡ hết thẩy mọi thành viên trong gia đình.Ông cẫn thận nhờ các con của mình dịch sang Anh ngữ cho dâu,cho rể hiểu rõ nữa.
Ông mở đầu bằng một bài học trong quyển "Quốc văn giáo khoa thư đồng ấu" của cụ Trần Trọng-Kim hồi thời một ngàn chín trăm năm mươi mấy lận.
Chuyện kể:
Trong một gia đình có truyền thống sống chung với nhau gồm ba thế hệ.
Ông bà,cha mẹ và cháu.
Ông nội,tuổi già,tay lúc nào cũng run cho nên cầm nắm vật gì cũng hay rớt bể ,đổ tháo.
Đó cũng là nguyên nhân làm cho chững cái chén ăn cơm của gia đình ngày càng hao hớt.
Người cha , sau nhiều ngày suy nghĩ rồi đi đến quyết định là lấy cái sọ dừa bổ đôi làm cái chén cho cha mình dùng,để lỡ như ông có run tay làm rớt thì cũng không sao.
Người cha cậm cụi gọt,mài cho láng cho dễ coi , thì đứa nhỏ con của anh ta tò mò hỏi rằng cha mình gọt cái mũm dừa ấy để làm gì.
Người cha tình thật trả lời với con ý định của mình là làm cho ông nội của nó dùng để bưng cơm mà ăn .
Trả lời xong,người cha tiếp tục công việc dở dang và không bao lâu ,kế bên anh ta là thằng nhỏ cũng với mũm dừa,với dao cạo cạo,gọt gọt.
Người cha hỏi con làm gì vậy.
Đứa trẻ nói con làm để dành cho ba xài,mai mốt ba già cũng run giống như ông nội bây giờ vậy.
Người cha,ngay lập tức buông dao,buông nửa cái sọ dừa xuống.
...
Ông Tuyến dừng lại ở đó với không có một lời nào giải thích hay thêm bớt.
Ông bà cũng rất lịch sự cám ơn tất cả các con đã kiên nhẫn nghe ông kể lại câu chuyện khá xưa nầy .
Cũng ngay sau đó ,ông bà dọn ra khỏi căn nhà lộng lẫy đang ở, đến một phòng nhỏ ở trong căn nhà của ai đó với mấy trăm đồng tiền thuê hàng tháng mà ở đây họ hay dùng chữ cho share !
Phạm huỳnh Ngân,
Kính tặng những người Cha nhân ngày Fatherday 18 tháng Sáu 2017 sắp đến.
![]() |
| Cuộc di cư chạy trốn "thiên đường Công sản của một triệu đồng bào miền Bắc vào năm 1954 đã làm cho cả thế giới bàng hoàng . |
Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017
Cờ bay theo gió .Gió thổi cờ bay.
Có một lá cờ,không phải như những lá cờ tươi thắm,sạch mới sang trọng được cắm ngay ngắn thẳng thớm như những lá cờ trong bức ảnh như đã thấy trên đây.
Lá cờ ấy đã được hàng ngày,sớm tối kéo lên hạ xuống ở một căn cứ của quân đội Việt- nam Cộng Hòa (VNCH).
Lá cờ với kích thước đúng với khuôn mẫu từ thời đệ nhất Cộng Hòa (1.07x1.58) đã cùng sống chết với những người lính đồn trú và cùng chịu hàng ngàn quả pháo từ súng cối 81 li cho đến hỏa tiễn 122 dữ dằn ,tân tiến.
Đã có những người nằm xuống trong nhiều cuộc giao tranh,trong những lần pháo kích.Nhưng,lá cờ vẫn sừng sững tung bay theo gió.
Đến đó thôi .
Lá cờ ấy đã được "xuất cảnh" không cần Visa trước khi miền Nam Việt Nam sụp đổ.
Trong dịp tiễn đưa một chiến hữu người Mỹ,người đã từng hàng ngày đêm cùng sinh tử dưới bóng quân kỳ ấy.
Lá cờ ấy đã được hàng ngày,sớm tối kéo lên hạ xuống ở một căn cứ của quân đội Việt- nam Cộng Hòa (VNCH).
Lá cờ với kích thước đúng với khuôn mẫu từ thời đệ nhất Cộng Hòa (1.07x1.58) đã cùng sống chết với những người lính đồn trú và cùng chịu hàng ngàn quả pháo từ súng cối 81 li cho đến hỏa tiễn 122 dữ dằn ,tân tiến.
Đã có những người nằm xuống trong nhiều cuộc giao tranh,trong những lần pháo kích.Nhưng,lá cờ vẫn sừng sững tung bay theo gió.
Đến đó thôi .
Lá cờ ấy đã được "xuất cảnh" không cần Visa trước khi miền Nam Việt Nam sụp đổ.
Trong dịp tiễn đưa một chiến hữu người Mỹ,người đã từng hàng ngày đêm cùng sinh tử dưới bóng quân kỳ ấy.
Đơn vị trưởng đồn trú nơi giáp mặt quân thù ngày đêm lại là ở nơi đèo heo hút gió ấy nên không có quà cáp gì quý trọng ,nên đã ân cần trao tặng cho người chiến binh đồng minh kia lá quốc kỳ của doanh trại,trước ngày trở về quê cũ.
Cho dù đã trải qua những tháng ngày dài nơi tiền đồn heo hút nhưng màu vàng thắm cùng với ba sọc đỏ tươi ,sau khi vượt qua đại dương lớn nhất của trái đất vẫn còn những mầu sắc sặc sở như những năm xưa cùng chịu đựng,cùng chống chọi với nhiều đợt tấn công từ bắn sẻ cho đến biển người của giặc thù.
Và cũng may mắn thay,đinh mệnh (nếu như có) đã không để cho lá cờ kia không bị những dập dùi,những chà đạp,những oán hờn như những người mà năm xưa đã từng hằng ngày đứng thẳng dang tay chào kính.
Năm 1976,một cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hòa có tên là Trần Ngọc Nhuận lại có hân hạnh đại diên cho những chiến binh còn ở lai Việt Nam hay đã di tản ra hải ngoại nhận lại lá cờ năm xưa,nơi một doanh trại nào đó đã được một viên cố vấn Mỹ trân trọng mang theo về nước.
Người chiến binh Mỹ năm xưa,nay được tin cựu Trung tá chỉ huy trưởng trường quân báo Cây Mai,cựu thượng nghị sỹ VNCH có mặt trong số những người di tản năm 1975 nay đã đứng ra thành lập " Hội Cựu chiến sĩ QL/VNCH".
Và,
Hơn bốn mươi mấy năm sau,cờ vàng ba sọc đỏ,hồn thiêng sông núi vẫn còn đây ,ngay đất nước tự do nầy.
Nếu nói rằng cờ bay theo gió (đi Mỹ) ,cờ tung bay về....(Việt Nam) như những ngày vừa qua mà hấu hết chúng ta đã đều thấy thì e rằng qua ....cải lương chăng ?
Lá cờ, không tự nhiên làm một cuộc di chuyển trên hàng chục ngàn dăm đường thiên lý để trở về cố quốc (đã bị mất ) được.
Mà,(xin lổi quốc kỳ) NÓ đã về đến Việt Nam là bởi vì người dân đã có sự so sánh,đã có kinh qua đã có sung sướng,đã có vinh nhục khi sống ở dưới bóng của hai ngọn quốc kỳ .
Đồng bào miền Bắc VN,mấy ngày vừa qua lại chính là những người giương lá cờ vàng ba sọc đỏ lên cao trong những cuộc biểu tình đòi quyền được sống.
Cũng tự đồng bào so sánh,nhận xét giữa hai lá cờ.Một là một lá cờ ngoại lai của tỉnh Phúc Kiến bên Tầu được CSVN lôi về và áp đặt cả phân nửa đất nước mình phải chào phải kính nó như điệp khúc đòi "uống máu,phơi gan" quân thù !
Và cũng một lá cờ,không cần phải tô son,trét phấn tự lá cờ ấy đã đẹp,đã có chính nghĩa tỏa sáng mà cũng không cần xé xác hay đập đầu ai hết như lá cờ ngoại lai hung ác kia.
Không phải vừa mới hôm ngày 9 tháng Tư 2017 ở Đồng Muối,Hà Tĩnh VN mới xuất hiện lá cờ của tự do,của tin yêu của hy vong kia mới xuất hiện công khai.
Lá cớ vàng ba sọc đỏ ấy đã được ấp ủ,đã được một thiếu niên rất trẻ được sinh và lớn lên ở miền Bắc XHCH trân quý đến đổi chấp nhận bị ở tù nhưng vẫn không thay đổi hoài bảo cao quý.
Việt Cộng ,như những loại người ti tiện,cho dù đã "chiến thắng" nhờ Mỹ bỏ dỡ cuộc chơi đã cố ý dập dùi,đã dùng những lời lẽ hạ cấp của phường đá cá lăn dưa để hạ nhục lá quốc kỳ mà 17 triệu con dân VNCH tôn kính.
Họ đã thất bại.
Lá quốc kỳ tươi đẹp kia đã được chính những người dân ở trong lòng chế độ ấy trân trọng,mời thỉnh đem về để phất lên ,để dòi cho kỳ được quyền sống đúng nghĩa của con người.
Cho dù đã trải qua những tháng ngày dài nơi tiền đồn heo hút nhưng màu vàng thắm cùng với ba sọc đỏ tươi ,sau khi vượt qua đại dương lớn nhất của trái đất vẫn còn những mầu sắc sặc sở như những năm xưa cùng chịu đựng,cùng chống chọi với nhiều đợt tấn công từ bắn sẻ cho đến biển người của giặc thù.
Và cũng may mắn thay,đinh mệnh (nếu như có) đã không để cho lá cờ kia không bị những dập dùi,những chà đạp,những oán hờn như những người mà năm xưa đã từng hằng ngày đứng thẳng dang tay chào kính.
Năm 1976,một cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hòa có tên là Trần Ngọc Nhuận lại có hân hạnh đại diên cho những chiến binh còn ở lai Việt Nam hay đã di tản ra hải ngoại nhận lại lá cờ năm xưa,nơi một doanh trại nào đó đã được một viên cố vấn Mỹ trân trọng mang theo về nước.
Người chiến binh Mỹ năm xưa,nay được tin cựu Trung tá chỉ huy trưởng trường quân báo Cây Mai,cựu thượng nghị sỹ VNCH có mặt trong số những người di tản năm 1975 nay đã đứng ra thành lập " Hội Cựu chiến sĩ QL/VNCH".
Và,
Hơn bốn mươi mấy năm sau,cờ vàng ba sọc đỏ,hồn thiêng sông núi vẫn còn đây ,ngay đất nước tự do nầy.
Nếu nói rằng cờ bay theo gió (đi Mỹ) ,cờ tung bay về....(Việt Nam) như những ngày vừa qua mà hấu hết chúng ta đã đều thấy thì e rằng qua ....cải lương chăng ?
Lá cờ, không tự nhiên làm một cuộc di chuyển trên hàng chục ngàn dăm đường thiên lý để trở về cố quốc (đã bị mất ) được.
Mà,(xin lổi quốc kỳ) NÓ đã về đến Việt Nam là bởi vì người dân đã có sự so sánh,đã có kinh qua đã có sung sướng,đã có vinh nhục khi sống ở dưới bóng của hai ngọn quốc kỳ .
Đồng bào miền Bắc VN,mấy ngày vừa qua lại chính là những người giương lá cờ vàng ba sọc đỏ lên cao trong những cuộc biểu tình đòi quyền được sống.
Cũng tự đồng bào so sánh,nhận xét giữa hai lá cờ.Một là một lá cờ ngoại lai của tỉnh Phúc Kiến bên Tầu được CSVN lôi về và áp đặt cả phân nửa đất nước mình phải chào phải kính nó như điệp khúc đòi "uống máu,phơi gan" quân thù !
Và cũng một lá cờ,không cần phải tô son,trét phấn tự lá cờ ấy đã đẹp,đã có chính nghĩa tỏa sáng mà cũng không cần xé xác hay đập đầu ai hết như lá cờ ngoại lai hung ác kia.
Không phải vừa mới hôm ngày 9 tháng Tư 2017 ở Đồng Muối,Hà Tĩnh VN mới xuất hiện lá cờ của tự do,của tin yêu của hy vong kia mới xuất hiện công khai.
Lá cớ vàng ba sọc đỏ ấy đã được ấp ủ,đã được một thiếu niên rất trẻ được sinh và lớn lên ở miền Bắc XHCH trân quý đến đổi chấp nhận bị ở tù nhưng vẫn không thay đổi hoài bảo cao quý.
Việt Cộng ,như những loại người ti tiện,cho dù đã "chiến thắng" nhờ Mỹ bỏ dỡ cuộc chơi đã cố ý dập dùi,đã dùng những lời lẽ hạ cấp của phường đá cá lăn dưa để hạ nhục lá quốc kỳ mà 17 triệu con dân VNCH tôn kính.
Họ đã thất bại.
Lá quốc kỳ tươi đẹp kia đã được chính những người dân ở trong lòng chế độ ấy trân trọng,mời thỉnh đem về để phất lên ,để dòi cho kỳ được quyền sống đúng nghĩa của con người.
Kính tặng ông Nguyễn kỳ Dzương,một người quyết giữ lá quốc kỳ của một quốc gia đã mất.
Phạm huỳnh Ngân.
Phạm huỳnh Ngân.
Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017
Nơi dành cho ông Bụi ?
Chợ Mỹ Tho.Ảnh có tính cách tương trưng.
Có mặt trong đợt rút quân cuối cùng,sau khi đã "hoàn thành nghĩa vụ quốc tế ",Bùn về đến quê nhà một thời gian rồi được phục viên.
Với "chế độ" tem phiếu ít ỏi được trợ cấp của nhà nước không đủ cầm hơi , cho nên không bao lâu sau khi bộ đồ trận được cỡi Bùn phải lăn lộn tìm kế mưu-sinh cho bản thân mình cùng với người cha không có nghề nghiệp nào vững chắc để nuôi nổi lấy thân.
Ông Bụi,người Nghĩa-Quân đã sống còn sau cuộc chiến kinh hoàng, tuổi mới ngoài năm mươi nhưng đã luống già quá con số sáu mươi , người đã ở vậy nuôi thằng con trai duy nhất, sau khi người vợ thân yêu đã về bên kia thế giới.
Móc mương,phát cỏ,trồng dừa cùng những việc lao lực linh tinh khác, Bùn nhận hết, miễn sao cho đủ cơm gạo để hai cha con đủ cầm hơi để sống cho qua ngày.
Khá lâu sau những ngày cơ cực,bòn xẻn đó, cha con ông Bụi đã mua được chiếc Honda 67 dùng để Bùn chạy xe ôm cho đỡ đi những cơ cực nhọc nhằn.
Cũng nhờ nghề ấy,Bùn đã gặp Hoa,một phụ nữ giỏi giang trong việc mua bán.
Cuộc kết hợp Bùn-Hoa đã tạo dựng nên một cuộc sống tương đối ấm êm,vừa đủ.
Ông Bụi, sau đó được Hoa lần lượt cho ra đời ba thằng cháu nội, dù con nhà nghèo nhưng khá khôi ngô,đẹp đẽ.
Trong căn nhà nền đất,cột chôn với diện tích eo hẹp, khiêm nhường, ba thế hệ cùng nhau đề huề sinh sống.
Ông Bùn và con trai vào những lúc lai rai ba sợi ,cứ nói với nhau rằng gia đình mình đang sống trong cơn mơ,mà trước đến nay không bao giờ họ dám nghĩ đến.
Cơn mơ có thực nầy, trước đây,sau ngày ba mươi tháng Tư với mây đen u-ám kéo tận chân trời ở khắp miền đất nước vào lúc ấy,không bao giờ ông dám mơ màng tơ tưởng đến.
Người ta vẫn có hàng ngàn lý do,hàng trăm lời rủa sả,rồi trút mọi chuyện là do ...ông Trời,khi mà họ bị một vài điều bất hạnh xãy đến.
Có mặt trong đợt rút quân cuối cùng,sau khi đã "hoàn thành nghĩa vụ quốc tế ",Bùn về đến quê nhà một thời gian rồi được phục viên.
Với "chế độ" tem phiếu ít ỏi được trợ cấp của nhà nước không đủ cầm hơi , cho nên không bao lâu sau khi bộ đồ trận được cỡi Bùn phải lăn lộn tìm kế mưu-sinh cho bản thân mình cùng với người cha không có nghề nghiệp nào vững chắc để nuôi nổi lấy thân.
Ông Bụi,người Nghĩa-Quân đã sống còn sau cuộc chiến kinh hoàng, tuổi mới ngoài năm mươi nhưng đã luống già quá con số sáu mươi , người đã ở vậy nuôi thằng con trai duy nhất, sau khi người vợ thân yêu đã về bên kia thế giới.
Móc mương,phát cỏ,trồng dừa cùng những việc lao lực linh tinh khác, Bùn nhận hết, miễn sao cho đủ cơm gạo để hai cha con đủ cầm hơi để sống cho qua ngày.
Khá lâu sau những ngày cơ cực,bòn xẻn đó, cha con ông Bụi đã mua được chiếc Honda 67 dùng để Bùn chạy xe ôm cho đỡ đi những cơ cực nhọc nhằn.
Cũng nhờ nghề ấy,Bùn đã gặp Hoa,một phụ nữ giỏi giang trong việc mua bán.
Cuộc kết hợp Bùn-Hoa đã tạo dựng nên một cuộc sống tương đối ấm êm,vừa đủ.
Ông Bụi, sau đó được Hoa lần lượt cho ra đời ba thằng cháu nội, dù con nhà nghèo nhưng khá khôi ngô,đẹp đẽ.
Trong căn nhà nền đất,cột chôn với diện tích eo hẹp, khiêm nhường, ba thế hệ cùng nhau đề huề sinh sống.
Ông Bùn và con trai vào những lúc lai rai ba sợi ,cứ nói với nhau rằng gia đình mình đang sống trong cơn mơ,mà trước đến nay không bao giờ họ dám nghĩ đến.
Cơn mơ có thực nầy, trước đây,sau ngày ba mươi tháng Tư với mây đen u-ám kéo tận chân trời ở khắp miền đất nước vào lúc ấy,không bao giờ ông dám mơ màng tơ tưởng đến.
Người ta vẫn có hàng ngàn lý do,hàng trăm lời rủa sả,rồi trút mọi chuyện là do ...ông Trời,khi mà họ bị một vài điều bất hạnh xãy đến.
000*
Ông Bụi không tiếc lời than trời,trách đất rằng sao lại đem đại họa đến cho đứa con dâu mà ông hết lòng thương mến.
Hoa bị ung thư,sau cuộc khám nghiệm lần chót ở bệnh viện đa-khoa thị xã Mỹ-Tho.
Tin nầy đến như một cơn sấm rung trời lỡ đất đối với cha con,ông cháu trong gia đình có ba thế hệ.
Những ngày cuối của Hoa là đau đớn thân xác bởi cơn bệnh nan y,ác tính một phần chính là do thiếu thốn tiền bạc cho viện phí mà gia đình không còn sức kham nổi nữa.
Những ngày ra đi kiếm sống của Bùn càng lúc càng kéo dài ra thêm.
Rồi cuối cùng,mái ấm đó mất cả hai .
Người trước là Bùn.
Rồi Hoa tiếp liền theo sau .
Thời gian đó,ông Bụi tuổi trời đã quá tám mươi.
Bùn với Hoa đã để lại cho ông một....di sản nhân sự khá nặng là ba thằng đực,lớn nhất chỉ được 12 tuổi.
Bây giờ,giả tỉ như người cựu Nghĩa quân năm xưa,nếu như có ai bắt phải chết cũng khẩn cầu mong cho được sống .
Một gánh nặng không so sánh được trọng lượng là bao , đã mặc nhiên được chất lên , mà lẽ dĩ nhiên ông phải kê vai để gánh.
Ông không sợ nghèo vì ông vốn đã....mạt rệp nhiều lần trong đời rồi.
Ông không sợ khổ nữa,bởi khi xưa,trong thời binh ngũ ông đã hưởng trọn,đã lãnh đủ những bầm dập đớn đau sau những lần bị thương những lần bị địch quân bao vây,đói khát..
Nhưng ông rất buồn.
Buồn mà ông ước gì nếu đừng nhớ,đừng suy nghĩ những gì đã qua thì hay hơn để sống mà nhớ thương,mà buồn lo sầu khổ.
Cái tin thằng Bùn bỏ vợ oằn -oại trên giường bệnh để theo người phụ nữ khác.
Và,rồi với cái tuổi gần tám mươi tư ông lại phải lân-la,lê lết nhiều nơi từ Đồng-Tâm đến Thị xã Mỹ-Tho bán vé số,cái nghề được sắp gần tận cùng của sinh kế.
Phạm huỳnh Ngân.
Ông Bụi không tiếc lời than trời,trách đất rằng sao lại đem đại họa đến cho đứa con dâu mà ông hết lòng thương mến.
Hoa bị ung thư,sau cuộc khám nghiệm lần chót ở bệnh viện đa-khoa thị xã Mỹ-Tho.
Tin nầy đến như một cơn sấm rung trời lỡ đất đối với cha con,ông cháu trong gia đình có ba thế hệ.
Những ngày cuối của Hoa là đau đớn thân xác bởi cơn bệnh nan y,ác tính một phần chính là do thiếu thốn tiền bạc cho viện phí mà gia đình không còn sức kham nổi nữa.
Những ngày ra đi kiếm sống của Bùn càng lúc càng kéo dài ra thêm.
Rồi cuối cùng,mái ấm đó mất cả hai .
Người trước là Bùn.
Rồi Hoa tiếp liền theo sau .
Thời gian đó,ông Bụi tuổi trời đã quá tám mươi.
Bùn với Hoa đã để lại cho ông một....di sản nhân sự khá nặng là ba thằng đực,lớn nhất chỉ được 12 tuổi.
Bây giờ,giả tỉ như người cựu Nghĩa quân năm xưa,nếu như có ai bắt phải chết cũng khẩn cầu mong cho được sống .
Một gánh nặng không so sánh được trọng lượng là bao , đã mặc nhiên được chất lên , mà lẽ dĩ nhiên ông phải kê vai để gánh.
Ông không sợ nghèo vì ông vốn đã....mạt rệp nhiều lần trong đời rồi.
Ông không sợ khổ nữa,bởi khi xưa,trong thời binh ngũ ông đã hưởng trọn,đã lãnh đủ những bầm dập đớn đau sau những lần bị thương những lần bị địch quân bao vây,đói khát..
Nhưng ông rất buồn.
Buồn mà ông ước gì nếu đừng nhớ,đừng suy nghĩ những gì đã qua thì hay hơn để sống mà nhớ thương,mà buồn lo sầu khổ.
Cái tin thằng Bùn bỏ vợ oằn -oại trên giường bệnh để theo người phụ nữ khác.
Và,rồi với cái tuổi gần tám mươi tư ông lại phải lân-la,lê lết nhiều nơi từ Đồng-Tâm đến Thị xã Mỹ-Tho bán vé số,cái nghề được sắp gần tận cùng của sinh kế.
Phạm huỳnh Ngân.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
TỪ MẪU DẶN DÒ .
TỪ MẪU DẶN DÒ. *+* Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...
-
Trong một đàn gà thả rong cho chúng tự-do kiếm ăn bằng cách bươi,bới tìm những con trùng,con dế,cào cào...thế nào cũng có một con bị chứng b...
-
Trong đời một người,con số lần chuẩn bị cho một sự việc quan trọng,người ta khó có thể đếm được là bao nhiêu lần ,cũng như không cách nào...
-
Là người chị của bốn đứa em,người em kế chị lại nhỏ thua chị tới bốn tuổi ,trong khi ấy đứa em út vừa mới chào đời. Năm chị em ở miền q...






