Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Hỏa-lực đêm :Vật cần bổng gặp !

Chín tuần căn-bản quân-sự là bài học nhập-mộn để từ một người dân thường trở thành người lính.
Môn học bò hỏa-lực được xem như một thử-thách thân-xác để huấn-luyện cho người chiến-binh trong tương-lai ,khi chạm trán với địch-quân nơi chiến-trường sẽ phải  chịu-đựng
và ứng xử với địa-thế ở nơi đó để sinh-tồn.
 Môn học bắt buộc nầy dành cho mọi quân nhân từ binh đơ cán-cuốc cho đến sĩ-quan cao-cấp.
 Ngoại trừ lính kiểng và lính ma,không cần học bài nầy.
Kỷ-luật ở bãi tập rất cao ,lý do để giữ  an-toàn cho  những khóa-sinh tân-binh.
Kẽm gai được giăng với chiều cao nửa mét,nên các thực tập viên phải ở vị-trí bò ,lết,trở người bằng cùi chỏ,bằng đầu gối,bằng hai chân để đưa thân mình tiến-tới.
 Cùng lúc ấy hai khẩu đại-liên được đặt ở một vị-trí cố-định thi nhau khạc đạn.Chốc-chốc vài ba tiếng nổ của mìn hơi vang lên làm bùn sình văng tung-tóe lên nón sắt lên quân-phục của những người mới tập làm quen với vũ-khí, đạn dược cùng những thao-tác quân-sự.
 Cái buổi tập làm quen với binh-ngũ ấy rồi nó cũng nhạt-nhòa với thời-gian,với mùi chiến-trận  sau thời-kỳ thu-huấn.

 Để rồi ,nếu như qua những lần cọ sát với mìn,với lôi,với hầm chông,với pháo-kích cùng hàng chục "Cái" nào cũng có thể được đưa  về quân-y-viện hay các nghĩa-trang buồn.
 Những người lính còn tồn-tại ấy sẽ có nhiều khóa học nữa ở trước mặt để có cơ-hội thăng-tiến trong đời binh-nghiệp .
Huy-hiệu của khóa Rừng Núi Sình-Lầy,được mang tên là bốn mươi hai ngày đêm địa ngục.

 Nó ,ở đó đôi khi những chiến-binh thật-thụ giáp mặt với địch-quân nơi mặt trận với đạn thật từ những khẩu đại liên,trung-liện,phóng lựu,B 40  ...chợt thầm cám ơn những bài học năm xưa,mà câu :"Quân trường đổ mồi hôi,chiến trường bớt đổ máu" ai nấy phải thuộc nằm lòng với những huấn-luyện-viên...hắc-ám,đằng đằng sát-khí,hà tiện nụ cười !
  Những khóa tiếp nối ,thật ra là những "Đoạn-đường chiến-binh" dài lê-thê ,có khi một quân-nhân vượt hoài không qua và đi mòn giầy không đến .
 Rừng-núi sinh lầy là tên  một khóa học  được phổ biến rộng ở Trung-Tâm  huấn-luyện Biệt-động-quân /QL.VNCH đã có nguồn gốc từ những bài học chiến tranh trong rừng nhằm chống lại chiến-thuật du-kích, vào  thời đó do họ Mao Trung-Cộng đề ra.
 Chống du-kích vốn là phương-pháp của người Anh,họ mang ra huấn-luyện quân đội Malaysia.
 Một số sĩ-quan BĐQ đã đến Mã-Lai tham dự các khóa nầy trong thời-gian đầu của chương-trình đào-tạo nhằm làm nhân-tố cốt-cán cho các khóa kế-tiếp.
 Và, khi đến Dục-Mỹ,nó trở thành khóa huấn-luyện  để đào tạo các cấp chỉ-huy đầy đủ khả-năng để thích-nghi cho nhiều loại địa-hình trong cuộc chiến . 
 " Rừng-Núi Sình Lầy",có hỗn danh là 42 ngày đêm địa ngục.
 Nó chỉ đứng sau khóa học Người-Nhái về mức độ gian lao,nhọc -nhằn của quân-chủng Hải-quân/QL.VNCH mà thôi ! 
Không thứ bảy chúa nhật,không thăm nuôi,không lễ-lộc Tết nhứt .
 Cả không có ...khai bệnh để được nghỉ,dù chỉ 12 giờ đồng hồ !
Với lịch trình dầy đặc ngày lẫn đêm hòa-quyện vào nhau từ lý-thuyết,đến lập sa-bàn rồi thực tập,mà ,khi đã hết chương-trình của một ngày là  đã quá nửa đêm.
 Có khoảng tối đa cho ba hoặc nhiều nhất là 4 tiếng đồng hồ trên 24 cho khóa-sinh được ngủ nhưng vẫn chưa yên khi có những vụ đặc công xâm nhập !
 Điều nầy có thể giải-thích được tại sao khi mới nhập-khóa,số khóa-sinh là 260 (thí-dụ vậy) mà đến khi mãn chỉ còn cỡ 120.
 Bốn tiểu-đoàn Quân-Cảnh :
 Tiểu đoàn 7,8,9 và 14 ở An-Thới Phú-Quốc có nhiệm vụ canh-giữ những tù-binh Cộng-Sản Việt-Nam với danh xưng chính-thức là Trai-Giam TBCSVN trung-ương Phú-quốc.
 Số phận của 4 tiểu-đoàn QC nầy được  bộ tổng-tham-mưu QL.VNCH áp dụng đúng với câu :"Điểu tận lương cung tàng."
 Họ đã ...được ưu-tiên vác túi quân-trang ra trình-diện trung-tâm huấn-luyện BĐQ/Dục-Mỹ,sau những năm dài ngày đêm cơ-cực và hoàn-thành trách-nhiệm giam-giữ và trao-trả tù-binh.!
  Phần tiếp theo,dưới dây :
 Trân-trọng kính tặng tất cả những chiến-hữu Quân-Cảnh đã  tham-dự khóa cuối cùng  Rừng-Núi-Sình-Lầy ở TTHL/BĐQ/Dục-Mỹ.
Khóa RNSL có một môn huấn-luyện khá vất vả là môn học "Bò hỏa-lực đêm".
 Đêm tối với những chướng-ngại như mô đất,như kẽm gai chăng thấp hơn và có những thao-tác phải trườn người với tư-thế lật ngữa...
 Bải tập trần-ai khoai củ ấy lâu lâu được nổ bởi lưu-đạn giả.do những trái châu chiếu sáng,do những viên đạn lửa tỏa sáng ra từ những nòng súng...thiệt.
 Bài tập bò hỏa-lực đêm nay ở Dục-Mỹ làm cho tôi chợt nhớ cũng môn nầy ở Quang-Trung năm xưa !
 Nhưng,cái cảm giác sợ nó hoàn-toàn không đến với người lính đã ra đơn-vị lâu ngày,nhiều tháng.
 "Nó" không làm màu trái sáng trắng bệt lên hơn.
 "Nó" cũng không có khả năng làm cho những người đang mang tâm-trạng phiền muộn,chán-nản với kiếp nhà binh phải giựt mình,hốt hoảng do những tràng đạn dữ-dằn  lẫn  những quả lựu-đạn ồn-ào. 
 Lẽ dĩ-nhiên tôi,trong số những kẻ phải chịu  vẫn phải phải bò,trườn,lăn lết ấy cũng có suy-tư nghĩ ngợi riêng tư về tương-lai u-ám đang đợi chờ mình ngay chính trong lúc nhọc-nhằn cơ-cực ấy.
 Cho nên trong bài học bò hỏa lực đêm mà người khác có thể có cảm-giác...sinh-tử ấy,tôi lại suy nghĩ về một món đồ,mà vì thiếu nó,tôi đã khá vất vã vài  hôm nay:

 Cái muỗng !
 Để tôi giải-thích cho quý bạn một chút:
Quân-trường Dục-Mỹ,những khóa-sinh RNSLchỉ có học mà thôi.
 Ngay đến chuyện ăn,nhà bàn của quân-trường phải dọn sẵn và chúng tôi chỉ việc đến trước cái mũ có mang số của mình,hít đất hai chục cái rồi.. móc trong túi lấy muỗng ra mà ăn thôi.
 Bởi vì trong khay thức ăn nhà bếp đã chia phần sẵn rồi :nào cơm,món mặn,canh hoặc rau.
Tối đã bị mất cái muỗng ...nhờ cậy ấy nên,ăn bốc đã đến với tôi.
 Cơm,thịt còn bốc bằng tay được.Thế ,canh,món nước mà bưng cả cái ...mâm lên húp,quả thật có khó coi,dù đó là nơi được cho là địa ngục đi nữa !
 Cũng phải giữ thể -thống chứ !?
Và,
Quý bạn ơi !
Một trái châu sáng lòe lên,trước mắt tôi, một cái muỗng bằng Inox nó hiện ra.
Cái muỗng thiệt có mang chữ U.S viết tắt có đục lổ trống nơi tay cầm.
Thò tay chộp lấy,nó nặng,nó cứng cáp chắc nịch cũng như dầy cộm.
Nó trên ..chân những cái muỗng nhôm nội-hóa hiệu "Cây-Dừa" xa và nội cái sáng đục của nó cũng đã mê !

 Ngày mai hay sau khóa học thử thách với địa ngục môn rồi sẽ ra sao,tôi cũng không cấn quan-tâm đến.
 Tương lai mịt-mờ của cuộc hoán chuyễn ngoài ý muốn là đổ sập,làm tối thui cuộc đời binh ngủ vốn đã mù-mờ..
 Và,nơi chốn bất-ưng ngoài những dự-liệu mà mình "phải" bị đến...!
 Tất cả những tâm-trạng ấy,ngay trong lúc nầy đây,trong tay tôi,cái muỗng bằng Inox là hệ-trọng hơn hết thẫy.
 Cú bò hỏa-lực,vượt qua chướng ngại trong đêm hôm ấy,đối với tôi sao mà nó...nhẹ-nhàng nó êm ả dù rằng những tràng đạn dài vẫn tiếp.
Phạm-huỳnh-Ngân.



Quân-Cảnh /QL.VNCH có nhiệm-vụ chính là bảo-vệ quân-phong,quân-kỷ,duy trì kỷ luật quân-đội và canh-giữ tù-binh

Súng gươm sự nghiệp anh-hùng !

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

Bom xăng,Acid,bình hàn gió đá...đã dập tắt nỗi sợ dài lâu .

Ông Can cùng gia-đình trước lúc ra tay...chống giặc.(Ảnh Dân-làm-báo).
Bản tin ngày 14/04/2015 của CTV Dân làm Báo:Mười hai người dân-oan đã bị bắt đi sau khi liều chết chống trả lại lực-lượng cưỡng-chế của Việt-Cộng.
 Có ít nhất 20 công-an đã bị thương nặng trong vụ chống cự có tính cách quyết-tử nầy.
Gia-đình ông Nguyễn-trung-Can bị cưỡng chiếm đất của huyện Thạnh-Hóa tỉnh Long-An đã dựng lều tam-trú trên phần đất của mình.
Khi một lực-lượng hùng-hậu của công-an đến dùng vũ lực phá lều,chiếm đất, ông Can đã nổi lửa đốt lều,dùng bom xăng để chống trả.
Acid đậm cũng dự phần trong cuộc kháng-cự quyết-tử nầy.Kết quả là viên trung-tá côn(g)-an đã được hưởng trọn.
Bình hơi dùng để hàn gió đá cũng đã có tham-dự cuộc trừng-trị bạo-quyền.Ông Can cùng vợ con lẽ đương-nhiên trước khi chuẩn bị,đã suy-nghĩ nhiều lần,gần như chính-chắn cho những tư-thế sẵn-sàng "ăn" (rất ít) "thua"(nắm chắc là nhiều )trên...mặt-trận châu-chấu đá xe nầy.
Với kết-quả 20 đứa công-cụ của chế độ bị thương nặng và dung-nhan của chỉ-huy-trưởng lực-lượng đàn-áp bị tàn-phá trước thời-gian,chắc-chắn một cuộc trả-thù có thể nói là vô-tiền,khoáng-hậu sẽ đến với đại-gia đình của ông Can bây giờ mà còn lâu dài về sau nữa.
Kinh-nghiệm về thù-dai,thù nhỏ-mọn của Việt-Cộng để cho người ta có quyền đoan-chắc như thế.
Xin kính-cẩn san sẻ những mất mát,những đau đớn thân-thể qua những trận đòn thù của bạo-quyền VC đối với ông và gia-đình.
Cũng chân-thành kính chúc những an-lành sớm đến cho ông cùng tất cả những người cùng liên-can và bị bắt bớ.
 Trước khi ông Can ở Long-An đương-cự với giặc thù hung-ác,ông Đoàn-văn-Vươn ở miền Bắc cũng đã có hùng-tâm,dũng lược quyết sống mái với lũ người cướp giựt.
 Cũng bằng những vũ-khí tư chế.
 Cũng làm cho bọn người lòng thú kia có đôi chút chùn bước.
Và,sau  hành-động đó ,trong con mắt của người dân Việt ,ông Vươn đã là người anh-hùng rồi.
Nay,ông Can cũng chống cướp đất cũng chống đàn-áp nhưng xem ra quyết liệt trong phen ăn thua với giặc ,quả là đôi bên Vươn-Can kẻ nửa cân,người tám lạng.
Chắc-chắn hành động anh-hùng của hai ông,ngay bây giờ đây trong một sớm,một chiều chưa thể làm cho  chế-độ hung-ác bất nhân đó sụp đổ được.
Kết-quả thấy rỏ nhất qua hành-động của quý ông là những đương-cự trong quyết-định "sống chết",như những viên phi công quyết-tử của quân đội Nhật-Bản năm xưa mới thật-sự làm cho giặc-thù phát sợ.
Chính cái sợ từ trong thâm-tâm nầy của những người cầm-quyền mới là cái "đáng sợ" cho sự tồn-vong của chế-độ mất nhân tâm ấy.
 Cũng thêm một kết-luận nữa.
 Ông Vươn cùng ông Can không phải là những lữ-hành cô-đơn.
Tất nhiên,những "món" gây cho đám khuyển-mã của chế-độ Hà-Nội sợ hãi sẽ ngày càng có nhiều người phát-huy,sáng tạo ra hơn những Acid,bom xăng,bình hơi gió đá...
Hơn ai hết,giờ đây đám VC ở Ba-Đình mới nghiệm ra cái câu:-"Ở đâu có đàn-áp là có nổi dậy." mà lúc mới lọt-thọt lăn-lóc vô Nam họ vẫn thường lãm-nhảm.
Phạm- huỳnh- Ngân.

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

"Việt-gian " ? Án tử !!

Ảnh có tinh cách tượng trưng.
Trên đây là hình thật của những "Tù Cải Tạo" bị giam trong các nhà tù CSVN.

Phú-Đức và Phú-Túc ,hai xã nằm sát bên và gần như nhập vào nhau ở khúc cuối,về hướng Đông.Cả hai được hân-hạnh ở gần đoạn chót của Tiền-Giang ,một trong hai giòng chính  của  Cửu-Long .

 Hai xã nầy ,thuộc tỉnh Bến-Tre khi xưa .Cho đến thời đệ nhất Cộng-Hòa được đổi tên lại là Kiến-Hòa.
 Tác-giả của tuyệt-phẩm trứ-danh "Lục-vân-Tiên", Nho-sĩ Nguyễn -đình-Chiểu đã  để đời cho hậu-thế,lúc sinh-thời  ở đây và hai người con của Ông Phan-thanh-Giản là Phan-Tôn & Phan-Liêm sau cuộc khởi nghĩa để báo thù cha,chống giăc Pháp bất thành,thân xác cũng đã hòa-quyện cùng đất với nước cũng cùng địa danh nầy.
 Với vị trí bao bọc chung quanh bởi biển cùng sông ,Kiến-Hòa được biết với mỹ từ Rừng-Dừa hay Xứ Dừa.
 Dừa ở đây,cho trái sai  và tinh chất của dầu dừa được đánh-giá  cao so với những địa-phương có  nhiều dừa khác
Nếu như từ giữa sông Tiền ,còn có tên khác nữa là sông Cái nhìn vào bờ thuộc Kiến-Hòa,người ta sẽ được chiêm-ngưỡng những hàng Dừa nước,những cây Bần,những bụi Ô-rô hòa lẫn cùng nhiều loại cây và hoa của vùng đồng-bằng cùng nhau chen lẫn,san sát bên bờ .
Xa hơn  nữa là trùng-điệp những đọt dừa non nhọn đầu thẳng đứng ,hàng ngàn tàu lá dừa ngà nghiêng theo  gió.
Cái êm-ả đó cùng với giòng Cửu-Long xậm màu phù-sa xám đục lờ đờ chậm trôi khi ròng,lúc lớn .
 Nó tạo nên cảnh thực cùng với khung nền phía bên kia của những cành lá dừa xanh đậm ,chắc chắn ai cũng phải buông lời khen đẹp trong cái khung-cảnh an-lành, thanh-bình một cách kỳ-lạ !
 Quả thật đã có một thời hòa-bình ngắn tạm vài năm cho xứ Rừng-Dừa.
 Giai-đoạn yên lành ngắn-ngủi ,chưa đủ thời-gian cho một cây dừa từ lúc trồng cho đến khi ra trái ;và vẫn trong  cái cảnh xinh đẹp hiền dịu ấy nhưng đã có những âm-mưu,những kích-động câm-thù,những hầm chông được đào,những ám-sát,những tấn-công bất chợt xảy đến cho ai đó váo những đêm khuya.
 Từ giữa năm 1960 ,Phú-Túc,Phú-Đức cùng nhiều xã nhiều quận thuộc Kiến-Hòa không còn an-toàn ,nhất là ban đêm nữa.
Về đêm có người phát loa tay ,tự xưng là Mặt-trân dân tộc giải-phóng miền Nam Việt-Nam (MTDTGPMNVN ) ra lệnh cấm chó,cấm dân đi đêm và nhiều thứ cấm khác.
Nhiều cây cầu bắc qua sông đã bị phá sập,các giao-lộ chỉ qua đêm đã thấy phòng thông-tin và rất nhiều nơi trong ấp,trong xã xuất hiện hình vẽ hai khúc xương tréo nhau cùng với xương sọ với hàng chữ tử-địa...
 Nạn nhân đầu của hầm chông,lựu-đạn nôi-hóa do "mấy ổng" (chỉ VC) gài chính là những dân lành không biết chữ hay lạc lối .
Quốc-sách Âp Chiến-Lược không bao lâu sau cũng ra đời.
Và,không phải mọi công dân,ai cũng vào Ấp để sống và sống được.
Ấp Phú-Xuân,thuộc xã Phú-Túc có gia-đình ông Năm L. với hai người con là chi T.và người em trai  Mười Th. 
Họ nghèo ,với người cha làm thơ mộc trong lúc chiến-tranh khởi phát nên chi việc kiếm đồng tiền không dễ,cho nên,chị T.phải làm một nghề ngoài ý là "nghề xé lá chuối " đem ra chợ cân bán.
Thời đó,bao nylon chưa có,cho nên tùy theo địa-phương ,loại lá nào có nhiều thì nơi chốn chợ búa người ta dùng để gói,để bọc.Có nơi,sen nhiều thì dùng lá sen.Riêng,Kiến-Hòa,ngoài dừa còn vô-số những cây chuối.
Cây chuối,trước hay sau khi thu-hoạch,lá của nó khi khô rồi rủ xuống được xé dọc theo haai bên bẹ rồi dùng.
 Chị T.thoạt đầu xé lá chuối ở  vườn đất dễ kiếm ,ngày càng phải đi xa,đi vào những miếng vườn càng âm-u,càng vắng vẻ chừng nào thì thu-hoạch càng nhiều chừng ấy .
Chi T.không có cơ-hội cắp sách đến trường nên không biết chữ.Miệt quê người ta gọi là dốt.
 Chị cứ ngày qua ngày xé lá nuôi gia-đình và cường-độ ám-sát ,thủ-tiêu,chặt đầu thả trôi sông ngày càng nhiều.
  Người bị giết rồi ,xác được đặt ở những giao-lộ với bản án Việt-gian trên ngực.
Trong những lần tìm lá chuối mưu-sinh ấy chị T.đã gặp "mấy ổng" thập-thò vào những lúc ban ngày ban mặt mà lính Dân-Vệ(Nghĩa-quân ) hãy còn đi ruồng chưa về đồn bót.
Có những khi quảy một gánh lá chuối khô lên chợ Rạch-Đình (một tên khác của Phú-Đức) giao cho mối lái ,bất chợt gặp một anh lính Dân-Vệ nào đó có chút đĩnh máu dê chận đường buông thả đôi-lời trêu-ghẹo.
 Chị T.cố-tránh nhưng,cái tích-tắc trả lời cho qua chuyện của chị đã bị ghi nhận bằng những đôi mắt lập-công ,kiếm điểm vào cái buổi trắng đen chập-choạng ấy báo cáo với những người xưng là giải phóng đó.
 Những người CS khi ra tay bắt người ,luôn-luôn họ bịt mắt nạn-nhận và bịt rất chặt.
 Khi chị T.được tháo khăn đen ra ,sau cả năm dài,mắt của chị đã bị lòa và sau cùng chị bị điệu bởi hai du-kích thì chân của chị cũng đã không còn khả năng tự đứng nổi.
Tối hôm đó,tại một cái đình ở ấp Phú-Mỹ,xã Phú-Túc,quận Hàm-Long (Sóc-Sãi cũ) MTDTGPMNVN đã "long-trọng "  tổ chức tòa-án nhân-dân để xử "việt-gian,gián-điệp" Lê thị T.với sự chứng-kiến và tuyên-xử (bắt  buộc ) của toàn thể đồng-bào hai xã Phú-Túc,Phú-Đức.
 Người viết xin được mở ngoặc khoản nầy :Mỗi nhà,bắt buộc ít nhất  phải có một người tham dự gọi là phiên tòa nầy.
 Đình Phú-Mỹ đông nghịt là người ,dân "bị" tham-dự lẫn lộn với du-kích ấp,du-kích xã..
 Trước tượng thần-hoàng người ta kê ghế lên cao,là nơi có ba vị được dân chúng nhỏ to ,là họ làm lớn lắm và là những người có quyền tuyên -án.
 Chị T.được đặt quì gối trước nhân-dân,lưng xây về ba vị có chức tước nầy.
Sau thù-tục tuyên-bố dông dài của chủ-tọa-đoàn là phần thú-tội của "Việt-gian.gián-điệp Lê thị T." dài lê thê do tòa-án đọc ; nào là ngày mấy,tháng mấy năm đó tôi đã dò la cơ-sở "cách-mạng" ở.. và ngày tháng năm...đã báo-cáo.đã điềm chỉ cho...
 Bản tự-thú,không ai thấy chị T. viết và chị T. (đã mù mắt kiêm mù chữ nữa ) được đọc lớn lên bởi một người khác,cùng  với những lời lẻ như muốn ăn tươi nuốt sống "mặt-trận"(M.T)   và cũng lẽ đương nhiên ,những lời thú tội của chị T.rằng đã gây thiệt hại ...muôn phần cho  MT..và  là có lợi nhiều mặt cho "ngụy".
 Khi mức độ kích-thích đã đến cao-độ và "nhân-dân" đã ngất-ngư vì nhồi-nhét quá nhanh và quá tãi thì viên chủ tọa /chánh-án đứng dậy bồi nhanh :
-Căn cứ qua những lời khai,lời tự thú và chứng cớ từ tai mắt nhân-dân ;tôi đề nghị đồng bào...
-Giết,giết,giết là những tiếng la của những du-kích  (vừa la,vừa liếc qua  các người dân kế bên thúc cùi chỏ).
Cả một vùng quê tối-thui của Phú-Mỹ vang dậy  âm-thanh hung-hãn  giết,giết, và giết...
Chị T. xé lá chuối tức thì bị lôi ra bờ mương ,đè cổ xuống chân cấu và kế-tiếp là những nhát mã-tấu lên xuống năm ba lần .
PHN.

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...