Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2023

SỢ.


         Quan sát thật kỹ,trên khuôn mặt của từng người ở trong ảnh trên đây,mỗi người dù trẻ hay già, ánh mắt nhìn xa hướng về trước với lo toan cho những biến động khác không biết lành hay dữ hơn ,cũng như tai ách gì sẽ còn tới nữa.Cho dù trên toàn khuôn mặt ấy hiện lên một nét sợ.Sợ đạn,sợ pháo kích,sợ lọt vào vùng giao tranh,bị giặc bắt bớ…
  Không biết tên tác giả của bức ảnh,nhưng chắc chắn đã được chụp vào thời cao điểm của cuộc chiến, xin được phép được đăng lên đây.Cũng như hai tiếng cám ơn.
                                       o0o

   *
  Sợ của tuổi thơ là tự nhiên,dễ thương  và nếu không có lời giải thích thỏa đáng từ phụ huynh,sách vở và một vài trợ lực khác;sợ sẽ đeo theo đứa trẻ rồi tới lúc trưởng thành .
   Ngược thời gian,độ hơn 70 năm về trước,ở vùng thôn quê,đồng ruộng của những quốc gia chậm tiến nghèo khổ ,điện vẫn là điều xa xỉ nằm ở trong mơ ước của thật nhiều người.Bóng tối khắp nơi vào lúc đêm về.Đa số vẫn chưa biết Radio là gì,cho nên những câu chuyện truyền khẩu dài ngắn,hay dỡ đều từ miệng của người lớn có khoa kể chuyện mà ra.
 Chuyện ma,thường được kể lúc trời sụp tối ,không có đèn ,mà nếu có ngọn đèn phải được chỉnh ở vị trí thấp nhất.
 Những câu khởi đầu từ một người kể có thể có ba hay năm đứa trẻ xúm lại cùng nghe.Thường, ban đầu chúng ngồi nằm rời rạc nhưng tới lúc ma hiện hình thì hầu hết bọn trẻ đã trùm chung một cái mền,không biết từ lúc nào.Từ đó cho đến khi hết chuyện,đứa yếu thế bị hất dần dần ra bìa mền và đứa lấn chiếm được vô trong .Chu kỳ đó diễn ra liên tục trong lúc nỗi sợ của đám thính giả càng lúc càng tăng và hành động giành giựt để.. nằm giữa cho đỡ sợ có khi gây nên cải vã chỉ vì sợ !
  Có nhiều đề tài về ma tùy theo trí nhớ và “nguồn “cung cấp dồi dào hay ít ỏi cho những người kể chuyện.Từ chuyện người treo cổ chết trên cây Đa ở ấp gần chợ,xác chết với hai con mắt lồi ra,mặt xanh như chàm mỗi khi trời mưa lâm râm vào lúc trời sập tối hiện ra ra kêu khóc.
 Chuyện dưới sông có những con “Ma Da “, có khi lên bờ ngồi gặp người đi gần tới nhảy xuống  nước để lại một vũng nước nhớt.Từ đó ,có khi lần qua chuyện thằng A,con B gì đó tắm sông bị..Ma Da hay Hà Bá đó kéo xuống cho chết chìm!
 Chuyện những “sân mã “ (khu đất dùng để chôn cất người chết trong dòng họ/ nơi thành thị gọi là nghĩa trang,nơi khác gọi là nghĩa địa) có nhiều bụi chuối lá khô rũ xuống trong những đêm trăng non tạo ra hình thù như có năm ba người cùng đứng gần nhau cũng làm cho những cái đầu óc non nớt tưởng tượng ra như có người hay bóng dáng kinh dị lại làm cho cái trí tưởng tượng của đứa trẻ bị phóng đại lên.Đương nhiên,mức độ sợ hãi của đứa trẻ sẽ được dịp gia tăng .
  Sợ giảm theo tuổi đời tăng của người,cùng với một số lý do.Đó nói về sợ ma,sợ tối tăm,sợ sông nước,sợ rừng rậm núi cao,sợ hoang vắng,sợ không có người ( hay vật dụng,thú vật).
  Dù mê say nghe kể chuyện ma để…sợ.Đó là cách “tìm sợ một cách tự nguyện “ của đứa trẻ.
  Ngoài ra,một đứa trẻ từ lúc biết nghe,biết nói,nó còn bị vô số lời hù,dọa của người lớn đã cấy vô đầu,vô trí tưởng tượng ngây thơ rồi ám trong đó khá lâu.
 Không riêng gì ở thôn quê,nơi ánh sáng văn minh chưa chiếu rọi khắp nơi,cùng trình độ hiểu biết chưa được nâng cao,cho nên hù dọa trẻ thơ còn khá phổ biến .Thí dụ,về đêm đứa trẻ khóc la có thể vì lý do nào đó.Cha mẹ nó dỗ dành lâu không được,người ta sẽ dùng đến biện pháp đe dọa để đứa trẻ sợ rồi nín.Biện pháp này có khi hữu hiệu và cứ như vậy những “Ông ba bị,bà già ăn thịt con nít nhõng nhèo kìa….”đeo theo đến độ nó tưởng thật.
 Đương nhiên ,những nhân vật giả tưởng đó đứa trẻ bị dọa ấy tới lớn,tới già cũng không bao giờ gặp nhưng ít ra việc hù hap ấy nhất thời cũng thu thập kết quả.
   **
Học đường là nơi mở ra tầm nhìn và cũng là nơi tạo nên kiến thức nhằm trang bị cho những đứa trẻ ngờ nghệch hôm nay ,nhưng tương lai sẽ trở nên những cây đuốc sáng tỏa .Đó chính là những người sẽ khai lối mở đường cho sự hiểu biết  sự tiến bộ của đồng bào,của đất nước họ trong tương lai và đóng khép lại những u mê,dị đoan tăm tối của thời quá khứ.
  Trường học,với nhiều môn học từ từ từng ngày,từng năm đưa các loại kiến thức phổ thông vào óc đứa trẻ theo cách từ thấp tới cao .
 Học đường,đưa những kiến thức vào đầu óc mỗi đứa trẻ bằng từng môn học thực dụng.Đồng thời ,mỗi một môn học đã được chứng minh bằng khoa học .Học đường không dạy các môn học trừu tượng,hư cấu mà không chứng minh được.
 Vì lý do đó ,trung bình một học sinh ra hết bậc tiểu học rồi thì những lời đồn đại về người…đánh lộn với ma hay người bị “ ma dấu với miệng bị nhét đất “ không còn khả năng làm cho đứa trẻ (đã khôn lớn,với trí óc đã mở mang )tin dễ dàng được!
   ***
 Xin nói cho rõ,có nhiều loại SỢ ở trong đầu của một người và cũng không phải học cao,hiểu rộng là đã hết sợ hay không biết sợ.
 Nếu phân loại sợ,e rằng danh mục về cảm xúc này sẽ dài lê thê.
  Có người sợ tiếng chim Cú kêu đêm,tiếng Mèo động tình rượt đuổi gào ngoài hè ,có người sợ những cơn giông gió tạo ra những tiếng khua từ các thân cây tựa vào nhau.
  Sợ những cơn thịnh nộ của thiên nhiên như động đất ,sóng thần,núi lửa,bão lụt,cuồng phong và cả…sấm sét thì cũng không có gì là lạ .Bởi ,con người trước thiên nhiên lúc nào cũng chịu nhận mình nhỏ bé,mình sống hay chết là do thiên nhiên quyết định.Cho nên sợ trong các trường hợp đó người ta cho là bình thường và cũng không mấy ai có ý nghĩ rằng,mình quyết không sợ sét đánh trong lúc đang đi ở ngoài đồng vắng khi nhìn lên không trung thấy hàng trăm tia sét dọc ngang kèm liền theo đó rền vang hàng trăm tiếng sấm kinh thiên động địa.
  Nếu nói thiên tai làm cho người khiếp sợ rồi chì lo  thụ động chống đỡ chỉ để mong giữ lấy sinh mạng của mình và tìm cách giảm thiểu càng nhiều càng tốt thiệt hại chứ không cách nào để chống chọi lại với tai họa do thiên nhiên giáng xuống .Người ta chỉ tiên đoán được bão cấp mấy và hướng đi sắp tới của nó chứ không có cách nào chống cự hay hóa giải được cơn bão .
 Cho nên sợ trong những trường hợp vừa nêu trên hợp lý và cũng không mấy ai dám cười chê.
 Sẽ không một ai cười một phụ nữ có chiều cao 1 mét 60 gặp người đàn ông cao một mét 95 nặng 185 ký dọa tấn công liền tốc chạy .Cái sợ ấy rất bình thường theo luật thiên nhiên:- Sợ để sống còn !
     ****
 Có nhiều cái sợ trái ngược lại những dẫn dụ vừa nêu trên.
 Một người ( thường là giới nữ ) gặp con sâu Rơm hay sâu Đo hoặc con Trùng là mặt đổi sắc xanh,môi nói không ra lời hay la ó tìm chỗ tránh …có khi một thanh niên to người lớn xác gặp con chuột nhắt bằng ngón chân cái của người ta ,anh ta  la thét nhảy lên ghế hay giường ngồi xổm thở không ra hơi !
 Sợ tối cho nên nhiều người chiều về là đã để sẵn đèn đêm.Sợ ở nhà một mình sợ trèo lên cây cao.Sợ đi qua những khu vườn hoặc lùm bụi um tùm,vắng lặng…
 Còn loại sợ nữa hơi thi vị là sợ cô đơn !
  Đây là cái sợ của những người đàn ông giàu có và có khi phải trả với giá cao .
   *****
Loài người luôn cầu tiến,cho nên sống trong nỗi sợ không phải là giải pháp họ chọn lựa.
 Tập thể dục cho mệt,tập võ thuật để tự tin,để can đảm vượt qua rất nhiều trở ngại trong đời sống hằng ngày ,một phần do những nỗi sợ vô hình nhưng tác động mãnh liệt.Ý chí mạnh mẽ có nhiều trong cơ thể một người dẻo dai chịu đựng.Các môn Yoga,khí công cũng luôn luôn có lợi để những ai có thể chất yếu đuối nương vô nó để đùa những nỗi sợ mông lung,vô lý qua đi.
  Hiểu biết,được sống trong thế giới văn minh với tiện nghi cùng ánh sáng chan hòa có nhiều nơi trên mặt đất này.
 Các phương tiện để học hỏi,để giải trí thường không vượt quá xa tầm tay của người dân bình thường nhưng xem ra ,sợ vẫn còn tồn tại,sợ cũng còn đeo bám theo nhân loại .
  Tôn giáo,xưa nay người vẫn cho là cứu cánh,là ngọn hải đăng trong đêm đen dẫn đường soi lối cho con người trong những khi họ hụp lặn trong bể trầm luân mà SỢ chính là nguyên nhân.
 Lẽ tất nhiên,tôn giáo được đề cập đến ở đây là các tôn giáo chánh đạo,giải thích được cái gì là tà,cái gì là chính  Tôn giáo đúng nghĩa là hướng dẫn,phân biệt được thiện với ác.
  Người ta tin được,những chánh giáo đúng nghĩa là đề cao yêu thương,tha thứ,hòa hợp với nhau và,quan trọng hơn hết là giáo lý,giáo pháp của các tôn giáo phải thỏa mãn được những vấn đáp về nhu cầu tâm linh của tín đồ mới có câu giải đáp rốt ráo về tiếng sợ ,vốn đeo đẳng theo loài người quá lâu rồi.
       ******
Trở về với chính mình.Một mình mình trong ánh sáng chan hòa hay bóng đen mịt mù và,đặt hết lòng tin nơi tôn giáo mà mình chọn,mình bám vào như người ta nương theo ánh đuốc soi đường trong đêm đen .
  Thuốc giảm đau ra đời đã làm cho nhiều người mừng vì nhờ nó tạm yên trong khi chờ vết thương lành.Thuốc an thần giúp người mất ngủ nhưng cho đến giờ này,thuốc sợ vẫn chưa ra đời!
 Ở nước Mỹ,có một nhóm người họ mở ra những khóa học để…hết sợ  với lệ phí thật cao.Cũng có người theo “học “.Kết quả chưa thấy công bố hay thống kê được.
         *******
  Tôn giáo!
 Phải đến với tôn giáo bằng cửa chính bằng cái TÂM mở rộng để nhận trọn các lời giáo huấn quý đấng giáo chủ đã thành đạt trên con đường tu tập,hành đạo và thành đạo.
 Đi theo dấu từng bước chân của các Ngài để loại trừ những cái sợ vô căn.
 Bởi,
Nếu người ta diệt bỏ hết sợ ,e rằng xã hội cũng chưa được an lành.
 Cho nên,một cái sợ quan trọng ,cao quý và rất cần thiết là biết sợ nghĩ trong đầu điều ác,sợ nói ra và sợ làm việc ác.
 Nỗi sợ ấy đáng trân trọng cũng như nhắc nhở.
  Một kẻ không biết sợ tội lỗi khi mình ra tay làm việc ác cũng là một điều hết sức đáng sợ cho an nguy của loài người.
   ********
   MÌNH hòa làm một với niềm tin ấy,chắc chắn những nỗi “Sợ “ tự trong nội tâm sẽ khép nép lỡn vởn từ xa ,quan sát  rồi tới lúc mờ nhạt như khói nhu như sương.
Phạm huỳnh Ngân.
Email:phạm.h.ngan@gmail.com 
  


Thứ Tư, 4 tháng 1, 2023

ĐÔI GIẦY CŨ .

Tôi chỉ nghe người ta kể chuyện có một thanh niên nhà giàu ở Saigon về xứ tôi cưới vợ bận “đồ lớn,cổ (thắt Cravate),chưn mang giày Tây “ đen thui,bóng lộn..

 Nghe vậy thôi,chớ chưa tận mắt thấy.

Người ta còn nói người đó đi ngang qua mấy cây cầu bắc qua mương,qua rạch thiệt là hay.Anh ta vừa đi vừa chạy bằng hai chiếc giày nằm ngang với cây cầu mà không lọt,không té xuống mới là kỳ tài chớ

  Vùng quê,đôi guốc Dong có quai làm bằng miếng nhựa loại trong ,đóng dưới mấy ngón chân,ở một phần ba chiều dài của đôi guốc.

Guốc ở thôn quê, chỉ để khi sắp lên giường ngủ người ta mới đi rửa chân rồi mang.Guốc cũng được mang đi đám tiệc,đi ra chợ tỉnh vào  mùa khô ráo.

 Cho nên ,đôi giày nó xa lạ lắm với những ai ít có dịp tới lui chốn thị thành.


            Có những đôi giày cũ mèm,
             Rách nát…đôi khi mang lại 
              Vừa ý hơn đôi mới mua về.
Ở vùng miền Tây,lục tỉnh vào thời kỳ những năm cuối của thập niên 50’ dù người Pháp (người dân vẫn kêu là Tây)đang dần dần rút lui khỏi vùng đất thuộc địa nhưng ảnh hưởng về ngôn ngữ của họ đối với người dân bị trị vẫn còn khá sâu đậm.
Thời ấy,đôi giày da màu đen hay nâu được đánh bóng lộn được gọi là giày Tây,nhạc sập sình không phải tiếng đàn Kìm,đàn Co đàn Gáo . và những nhạc cụ không phải của ông bà mình chế tạo ra ,thí dụ như kèn Saxo hay kèn Clarinet là người ta gọi là nhạc Tây không cần biết của ,của Hoà lan hay Tây Ban Nha…Kể cả đàn ông không mặc đồ Bà Ba tức là bận..đồ Tây. Còn phụ nữ mặc,không phải áo dài hay quần cộc áo thô thì…là áo Đầm !
 Cố tổng thống Ngô đình Diệm là người yêu nước  ,một người không muốn văn hóa nước nhà bị băng hoại,cho nên những tiếng thô thiển lai căn dần dần được nghành giáo dục thay thế.
 Thời ấy,những câu nói thanh tao người ta dùng đàm thoại với nhau .Bây giờ hai tiếng Âu-Mỹ dần có chỗ đứng .Thí dụ hiệu may đồ Tây giờ thành hiệu may Âu phục ,nhà thuốc Tây khi trước nay là hiệu Âu Dược …và người ta gần như cố tránh mà dùng hai tiếng có tính cách chung chung bằng cách là dùng tiếng gộp lại chung là Tây phương hay Âu Mỹ .
*
  Năm 13 tuổi,tôi rời hẳn quê nhà tới chốn phồn hoa thuộc hạng nhứt ở miền Nam Việt Nam : Thủ đô Saigon .
 Ngoài thủ đô chánh trị,nơi đây còn có đủ mọi thứ tập trung ,trong đó,đương nhiên có thời trang áo quần giày dép !
 Năm đó,tôi chưa đến tuổi được mang giày đen ( dù không có luật cấm), có cột giây đánh bóng như chuyện người đi giầy chạy qua cầu khi trước.Bac tiểu học và hai ba năm đầu của trung học chỉ được mang Sandal hay dép da,dép nhựa mà thôi.
**
   Ngay ngày đầu tiên bước vô lớp đệ Thất trường Vo trường Toản,Thành và tôi đã kết thân với nhau vì có nhiều tánh ý thích hợp.
  Nó ở Hải phòng vào Nam không phải bằng tàu há mồm của Hải quân Hoa Kỳ mà thân mẫu nó dắt nó từ Pháp qua thẳng Saigon.
  Không tò mò,cho nên tôi không hỏi han thêm về chuyện di cư của nó.
  Có điều,từ đầu lớp đệ Lục,công tử Thành lúc nào cũng mang giày,mà mỗi đôi là một kiểu mới,lạ và đẹp .
  Nó cho biết,người anh cả của nó là chủ nhân của hiệu giày Gia ở Tôn Đản quận Tư.
   Về sau,tôi được biết đô thành thời ấy có ba hiệu đóng giày trứ danh là Gia,Long và Trinh .Trong số đó có hiệu của anh nó.Vì là em trai út,nên anh của nó rất hào phóng cho thằng em trai những đôi giày thời trang và bắt mắt .
  Thành và tôi thân nhau và cũng có lúc cãi vã đến độ đấm nhau rồi vui vẻ huề nhau!
 Tôi cũng không mắc cỡ gì để dấu chuyện thằng Thành đã cho tôi những đôi giày nó chán hoặc không thích nữa .Tất nhiên khi ấy tôi đã tự nói “Cũ ( của người) mới ta!).Mà thường thì những đôi giày Thành loại ra cho tôi vẫn còn như mới.
 Nhờ Thành cho mấy đôi giày đắc tiền đó,về sau này tôi mới biết sự khác biệt khá xa giữa những đôi “giày hàng “ (tức là loại mua rồi mang,miễn vừa chân)và giày “đóng “ ( phải được đo lấy ni tấc)như thế nào.
Cho đến khi không còn ở thủ đô nữa,khi về tỉnh mấy đôi giày đó tôi còn mang lâu.Ít ra cũng đến ngày nhập ngũ,nơi nhà binh những thứ gì của dân sự không được bén mảng!
 Dù không được “mang “ theo với chủ nhân nhưng nó ở lại nhà vẫn được ấm êm nằm ở một nơi kín đáo nào đó trong mái nhà và,lẽ đương nhiên nó sướng hơn người chủ của nó gấp trăm lần.
***
 Sau cuộc đổi đời, không phải tiếng đổi theo nghĩa bình thường như chúng ta đã hiểu.Đôi được hiểu theo nghĩa trong trường hợp của một người hay một quốc gia bị kẻ khác chiến thắng,người thua bị khuất phục và quân thắng ngoài hành động cai trị đời sống đi đứng,ăn ở của người thua mà,họ còn cao vọng kiểm soát cả tư tưởng của người bên phía bại trận nữa.
  Họ đã làm cho người ta sợ ngay từ đầu.
  Cho nên,nói không quá lời, những đôi giày bóng lộn của nam giới và những đôi guốc cao một tấc mốt do hiệu đóng giày,guốc nổi tiếng Dakao cùng với vô số Âu Y phục đẹp đẽ,sang trọng phải được dấu kín,gói kỹ.
 Nhân nhắc hiệu guốc có tên tuổi là Guốc Dakao.
 Trước ,họ đóng guốc cho phụ nữ với tiêu chuẩn đẹp,bền và nghệ thuật.Từ những đôi guốc gót hơi cao hơn phía trước ức bàn chân bình thường,dần dần theo đòi hỏi của khách hàng,đôi guốc ( gọi giày cao gót cũng được )đã được nâng lên với chiều cao gót của guốc trung bình là mười một phân với những trang trí y như các loại giày của phụ nữ phương Tây.
 Họ sợ!
 Họ “sợ “ tự nguyện ,kể cả những con mắt soi mói tình cờ mà không chuyên nghiệp nữa!
 Đó cũng là lý do ,từ ngày “Đời bị đổi “đó,hầu hết người dân mang lại dưới hai bàn chân bằng những đôi dép nhựa.Dép nhựa,nếu là làm bằng loại nhựa dẻo PVC lần đầu thì xài bền nhưng giá mắc,không vừa túi tiền cho người thuộc giới bình dân.
 Cứ “tái sinh “ hay dép được làm từ những bao nylon đen đã qua nhiều lần…chết đi sống lại,cho nên một đôi dép “mới tinh “ vừa ra khỏi tiệm đi một vòng về tới nhà rồi phải lấy dây kẽm xỏ qua léo lại!
  Thời ấy ,đầu những năm 80’ ,dép Sa  Bô đế cao ,da đẹp của đàn ông ra đời.Đôi  dép cao cấp đó xuất hiện,thị trường tạo thêm khoảng cách giai cấp  trong xã hội, bởi giá thành của hai sản phẩm giữa da thuộc và nhựa tái sinh cách nhau rất xa.
 Cho tới khi tôi tìm đường chạy thoát thân đôi giày …Tây vẫn còn hiếm thấy ở nơi chân của những người dân đen đang lặn  ngụp mong được sinh tồn với khoai sắn bo bo…
 Những đôi giày Tây nó có mà ở tận nơi đâu xa lắm,Ba Đình Hà Nội hay những nơi thuộc về nhà nước,kín cổng cao tường.
 ***
 Suốt thời gian mười ba tháng 17 ngày ở trại tị nạn,tôi được phát đôi dép Nhật để mang.Có khi chợt nhớ những đôi dép mòn được vá đi vá lại nhiều lần mà thương cho quá khứ đen thui của mình và những họ hàng bè bạn còn lại phải gồng mình gánh chịu những khổ sở,nghiệt ngã của kiếp người đã mất đi Tu Do , vốn là điều cao quý nhất.
 Tôi tới Mỹ quốc với tâm trạng lạc quan ,cứ đặt tin cậy và tin rằng sản phẩm nào Made in USA là phải trên chân nước khác,phải ngon lành hơn thiên hạ.Tôi quên mất câu tiền nào của nấy mà người mình hay nói.
 Tôi lựa bia,thuốc lá về uống,về hút loại rẻ nhứt.Lại còn nói cho đỡ mắc cỡ với mọi người rằng,đồ  Mỹ làm có dở cũng hơn đồ dỏm,đồ nội địa nhiều!
Có thể tôi đúng vài phần nào đó nhưng khi bước vô hiệu bán lẻ Kmart ngồi lựa một lúc giày của trẻ con mới vừa với cỡ chân số 6 của tôi với giá tiền chưa tới tám đồng !
 Tôi chọn nó,vì rẻ mà không cần phải cột giây.Chỉ cần dán lại là đi đứng vững chãi hơn đôi dép nhựa tái sinh gấp nhiều lần..
  *****
  Phải đến hơn hai năm sau,những đôi giày lần lượt bị vất bỏ,tôi mới biết hậu quả của cái thói tiện tặn quá đáng của tôi !
 Khi hai gót chân của tôi không thể đứng vững được nữa vì đau ,tôi phải gặp bác sĩ bộ khoa.
 Vị bác sĩ hỏi han các thứ,rồi sau cùng hỏi tôi làm nghề nghiệp gì.
 Thật tình cho ông biết tôi làm nghề lao lực và đứng hoàn toàn trong lúc làm việc.Có khi tám,có khi hơn mười tiếng đồng hồ một ngày !
 Ông chích cho tôi một mũi thuốc ở mỗi gót đau thấu mây !
 Ông thật tề chỉnh hỏi tôi mang giày hiệu gì,giá cả độ bao nhiêu một đôi.Tôi trả lời đúng theo sự việc.
 Ông nói,anh có thể tiết kiệm việc gì khác,chứ đừng bao giờ hà tiện khi mua giày dùng mang để làm việc.Nhất là nghề như anh. Bởi anh đứng cả ngày ,sức nặng của cơ thể và anh phải dùng sức để làm việc,nó dồn hết xuống hai bàn chân của anh.Cho nên,hai bàn chân của anh nó bị chịu nặng,đương nhiên đau bệnh  là điều bắt buộc phải sảy ra.
 Sau lần điều trị đó,thói tiện tặn quá đáng của tôi có giảm bớt nhiều.
 Quả thật,những đôi giày mới ,đắc tiền đi vừa nhẹ lại vừa êm,mà lại bền nữa!
 Nhưng ,cái thói mặc áo cho tới sờn cổ,hở vai,cái quần muốn lòi chân ra mới chịu phế thải của tôi vẫn còn đeo theo một người tị nạn từ xứ sở nghèo khó.
 Đôi giày,tôi mang càng vừa ý chừng nào thì nó chịu khổ với tôi lâu dài chừng đó.Mỗi lần muốn bỏ lại tự nói nó còn xài được .Chỉ mòn đế thôi ,chứ có rách đâu…
  ******
 Thường thì một đôi giày tôi dùng chung để đi làm và đi bộ hàng ngày.
 Đôi giày như trong ảnh trên đáng lẽ nó đã được cho về hưu lâu rồi nhưng không!Cho tới ngày chót của năm 2022,tôi lại mang nó đi làm.
 Một cú té chưa chết,bị trặc chân nhẹ nhưng mà làm cho tôi thất kinh. Nhứt là ở cái tuổi nầy,có khi chỉ cần té nhẹ rồi sanh ra đủ chuyện.
 Lý do té ,là đế giày mòn  lẵng mòn lơ ,gặp nước có pha thuốc tràn ra sàn nhà…trơn.
Phạm huỳnh Ngân.
Phê bình,góp ý xây dựng,xin l/l :phạm.h.ngan@gmail.com 
 

                

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...