Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Thuốc nào trị được ?

                                                               Khôn nhà,dại chợ !
Những ai đã từng đến được các trại tỵ-nạn ,ngoại trừ  những người thuộc thành-phần "con bà phước ",đa-số đều có chung cảm-giác háo-hức,chờ đợi cho đến khi được thông-báo có tên  trong danh-sách những  người có  thư.
 Sắp hàng,yên-lặng để nghe gọi tên họ,số tàu  là những quy-luật bắt buộc của trại,mà những nhân-viên  có trách-nhiệm  phải áp-dụng  đối với người tị-nạn.
Chẳng hạn như ở Pulau-Bidong thuộc Malaysia .
Nơi đây được các quân-nhân,thuộc Lực-lượng đặc-nhiệm (Task-Force ) của quân-đội Mã-Lai đảm-trách về điều-hành  an-ninh,trật-tự cho toàn đảo.
 Mỗi lần  người tỵ-nạn đến địa-điểm để  nhận thư-tín hay lương-thực; Khối Trật-Tự,trực-thuộc Ban-điều-hành trại do những trại-viên có trách-nhiệm đã được chỉ-định  để cùng phụ-sự với Chính-quyền Mã cũng phải có mặt để nhắc-nhở đồng-bào mình đừng chen -lấn,đừng dành-giựt và đừng quá ôn-ào làm cho những người chung-quanh không nghe được tên của mình để nhận thư hay tiếp nhân lương thực .
 Đa-số anh em làm công-việc trật-tự đó đều có lễ-độ trong lúc sắp-xếp,nhắc-nhở người mình nên vào hàng cho ngay ngắn ,đừng gây rối-loạn như đến sau mà cố dành,lấn lên trước...
Nhưng,đáp lại,cũng có một  số người trong hàng không đếm-xỉa gì đến những lời nhẹ-nhàng ấy,mà lại có dăm ba câu chửi-thề ,chửi tục trong hàng  quăng ra :
-"Đ...mẹ cũng là cái thứ  tỵ-nạn mà làm mặt lối !"
Những anh-em trật-tự làm công-tác tự-nguyện cho  trại đành im-lặng,chào thua.
Cho đến khi,một tay lính Mã-Lai,ở trần mặc tà-lỏn từ xa tay cầm cây roi tà-tà đi tới.
Cả hàng mấy trăm người bổng nhiên...ngay hàng thẳng lối.
Sợ roi vọt !
                                                     Hậu-quả của 100 năm.
 Người Việt định-cư ở Mỹ được  mô-tả như là một công-đồng  thành-công nếu so với các sắc-dân khác đã đến trước.
Khó ai mà cải-chối được điều nầy.
Trong một xứ sở được gọi là Hợp-chủng-quốc ,dù không bắt buộc,nhưng trong những giao-tế giữa nhiều sắc dân  có hàng trăm nguồn-gốc khác nhau , Anh-Ngữ đương-nhiên là ngôn-ngữ chánh được xữ-dụng.
 Nôm-na,dễ gọi là tiếng Mỹ !
Cần phải mở ngoặc một chút ở đây:
Tiếng Mỹ,học chữ nào,biết chữ đó chứ không như Việt-ngữ mình thuộc hai mươi bốn chữ cái rồi là ta mặc-tình ráp-nối.
 Bởi lý do đó,nên chi,có nhiều đồng-hương của mình,vừa đạp chân đến nước người vì qúa lo-toan sinh-kế bên kia,bên nây nên đã lăn-xả vào với công-ăn ,việc làm mà không kịp hay không còn thì giờ  học tiếng của nước người.
 Đây cũng là một trở-ngại,có khi lai rất thua-thiệt trong việc làm,trong va-chạm,và  vấn-đề thăng-tiến ở sở làm nữa ...
 Cho nên,một số người vào nơi làm việc có tâm-trạng "nể Mỹ " hay trọng-vọng những người ngoại-quốc nào có trình-độ Anh-ngữ trôi chảy,lưu-loát ..đến cái độ quá đáng .
 Cũng vì tâm-trạng nể-trọng Mỹ cùng những người nói năng lưu-loát tiếng Anh, mà có nhiều lúc xem nhẹ đồng-bào với mình chỉ vì cái lý-do họ llà người Việt hoặc người  Việt có vốn-liếng Anh-ngữ hạn-hẹp !.
Cùng là thân tỵ-nạn làm chung một nơi nhưng mỗi  khi mặt chạm mặt nhau họ không muốn chào,họ không muốn dùng tiếng mẹ đẻ vì...sợ người ta cười mình.
Những người nầy, rất sốt-sắng trong việc chào hỏi buổi sáng trưa chiều tối với những ai không phải là người Việt mà xữ-dụng tiếng giỏi-dang tiếng Mỹ,cho dù người đó là Ân,Úc hay Tây-ban-Nha ,chứ không hẵn đã là ..Mỹ thiệt.
Rồi nữa, cho dù có chạm mặt nhau hay đứng ngồi gần đó có một người...di-tản buồn cùng  chung nguồn gốc với họ ,họ sẵn-sàng đổi sang mặt lạnh nhanh một cách lạ-lùng !
Sợ tiếng "Tây-u" !
                                                        Mắt xanh,da trắng,mũi lõ.
 Người ta làm một thí-nghiệm về cách đối-xữ của lòai người qua năm phụ-nữ :
Da trắng,da đen, da vàng,da ngâm (da bánh mật ) và da đỏ.Tất cả những phụ-nữ nầy có trình-độ học-vấn như nhau,cùng nói tiếng Anh hoặc tiếng Pháp giỏi ngang nhau và cùng có sắc đẹp tuyệt-vời như nhau . 
 Họ được đưa đi du-lịch trong đó bao gồm ở khách-sạn,ăn nơi các nhà hàng sang-trọng và cùng du-ngoạn bằng các phượng-tiện  đầy đủ cũng như với thiếu-thốn.
Những người đẹp nầy sẽ khiếu-nại về mọi tiện-nghi mà họ đang dùng với  những người có trách-nhiệm phải "Lo" cho họ.Thí-dụ như phòng tắm của khách-sạn không sạch,món ăn lạt /mặn,nhân-viên phục-vụ kém....
 Cho đến lúc cuối,cả một toán tính- điểm xem ai,màu da nào được nễ-trọng,được  phục-vụ ân-cần,được quan-tâm nhiều nhất.
  Kết-quả là, người  phụ-nữ da-trắng !
 Sợ da trắng,mắt xanh !
                                                            Kỳ-thị với "Mình" !
 Nhiều người Việt ở ngoại-quốc nghe theo lời kêu gọi của Hà-Nội đã về nước muốn tìm cơ-hội để đầu tư.
 Những người nầy đi đến đâu cũng được hứa-hẹn rôm-rả nhưng cho đến khi "đi vào thực-tế"thì có cả trăm thứ nhiêu-khê,chỉ vì họ có gốc...Việt và "bị" mang cái nhãn Việt-kiều!
 Về sau nầy,có ai đó bị hạch-sách khó khăn quá nên bèn trở về Mỹ,hay Pháp... cứ lôi đại một anh người Mỹ,người Pháp đang làm  lao-công,hay tài-xế giao-hàng gì gì đó cho công-ty của anh ta.
 Sau đó,chỉ cần trang-bị sơ-sơ,nhè-nhẹ cho anh chàng Mỹ,hay Úc hoặc Tây cà-lơ phất-phơ đó rồi...mang qua Việt-Nam sắm vai ông chủ thay  thế cho anh ta  là mọi việc qua phà  trót lọt.
 Khi gặp ngoại-nhân,mũi-lõ,mắt xanh ,các cán-ngố một cũng "Yes sir " hai cũng "Ô-kê salem sơ"!
 Tại các khách-sạn sang trọng , du-khách là người Việt ,nếu như  dùng điện-thoại gọi cho ban "lễ-tân" để yêu cầu một việc gì đó nên  xữ dụng tiếng "Của mình với nhau", thì yên chí đi,chờ sao cho đáng...kiếp chờ..,cho dù đương-sự rất lịch-sự trong Việt-ngữ !
 Nếu như chờ hoài không được mà đổ-quạo,phang lớn tiếng dăm ba câu tiếng Anh (bồi)  bất-nhã là tức -khắc  sẽ được vâng dạ đáp-ứng ngay.
Sợ kẻ thế-quyền !
Tầm-Nã.

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Mưu-kế vặt.

Cầu Hiền-Lương bắc qua sông Bến-Hải được nhìn từ phía Nam.
Ảnh của Wikipedia.
Bây giờ,hơn ba mươi tám năm sau,hai miền Nam Bắc Việt-Nam đã "bị" quy về một mối, mà có người còn có thì giờ để cà-kê,dê ngỗng về một cây cầu,một con sông đã thuộc về quá-khứ của một thời-kỳ lịch-sử đau buồn.
 Thì,quả thật, chuyện  Ông gìa Vương-hồng-Sễn thích kể chuyện đời xưa, đến nay cũng có hàng con cháu thích thú để nối bước !
Chuyện một cây cầu chưa bao giờ gãy, được đặc-biệt quan-tâm sau khi hiệp-định Geneva 1954  ký vào ngày 20 tháng 7 với kết-qủa là đất nước Việt-Nam bị chia đôi làm hai  .
 Từ ngay giữa cây cầu có tên rất mộc-mạc,rất đôn-hậu,giống như  những người dân sinh-sống  ở phân nửa lãnh-thổ thuộc phương Nam,nước Việt !
Cầu Hiền-Lương,bắc qua sông Bến-Hải ngay tại vĩ-tuyến thứ 17.
Từ đó,có hai chế-độ cai-trị người dân cùng song-hành,cùng hậm-hực cùng nhòm-ngó với nhau mà đi tới.
 Ở đây,sẽ không có chuyện về tập-kết,về cải cách ruộng đất,chuyện thanh-trừng nội-bộ ở xứ ngoài...
 Lại cũng sẽ lướt qua công-cuộc tái định-cư cho hơn một triệu đồng-bào miền Bắc trốn chạy (chết) thiên-đường XHCN tìm cách xuôi Nam,lại cũng chẵng nói đến cái luật số 10/1959 đặt CS ra ngoài vòng pháp-luật...!
 Đứng từ phía Nam của cầu Hiền -Lương,mắt nhìn sang hướng Bắc.
 Đó là miền Bắc của nước VN,với danh xưng là Việt-Nam dân-chủ cộng-hòa,có lá cờ toàn nền đỏ , ngôi sao vàng năm cánh nằm ngay chính giữa được dùng làm quốc-kỳ của nước nầy.
Ngay giữa trung-tâm cầu Hiền-Lương có một vạch ngang giới-hạn cuối cùng cho những người có phận-sự của hai bên đến để giao-tiếp bưu-tín giữa hai Miền với nhau trong thời-kỳ đầu,dạo mới phân chia.
Kỳ-đài ,biểu-tượng của hai thể-chế,trong giai-đoạn đầu có cùng kích-thước,khuôn mẫu như nhau.
Thế nhưng,kỳ đài của phía Bắc ngày càng cao,càng bề-thế,càng quy-mô dần với thời-gian, (dù chậm rãi)theo những hằn-học,những rủa sả lẫn nhau do những cơ-quan tuyên-truyền ở cả hai  bờ ngăn-cách.
Những phái-đoàn từ các nơi đến thăm-viếng địa-danh chia-đôi đất nước,mà vết thương hãy còn mưng-mủ nầy, sẽ thấy được biểu-tượng đầu-tiên đập vào mắt của họ là kỳ-đài cùng với quốc-kỳ của Miền-Bắc.
Luôn cao hơn,lớn hơn của miền Nam tung bay liên-tục cả ngày lẫn đêm phất-phới trên cao !
Một điều nữa làm cho những người không chịu tìm-tòi,không chịu suy-luận cứ đặt những câu hỏi rằng sao,cờ của Miền Bắc lại tung bay quanh-năm mản mùa ,cho dù cả một khu vực rộng lớn ấy không hề có gió ?
Câu trả-lời được giải-đáp,sau khi có những người "vượt-tuyến",bơi qua sông Bến-Hải vào Nam kể rằng, CS đã liên-tục nâng cột-cờ cao hơn,lá cờ to hơn và từ tít đàng xa,họ đã đặt một trạm thổi hơi có công-suất thật mạnh,đưa xuống đường dẫn dưới mặt đất.
Khi đã định đúng nơi,hơi gió nhân-tạo ấy sẽ liên-tục ngày đêm đẩy lá cờ phất-phới không ngừng.
Miền Bắc cũng tận-tình chiếu-cố  hệ-thống chiếu-sáng kỳ-đài về đêm.
Cho dù thời-gian ấy, thủ-đô Hà-Nội của họ có rất nhiều mảng tối trong tình-trạng điện-đóm nhá-nhem.Thế nhưng,điễm sáng trên kỳ-đài bên bờ sông Bến -Hải vẫn phải sáng trưng,không hề gián-đọan.
Tiểu xão,tuyên-truyền được gọi là : mỵ,láo-cá vặt hay bất-cứ chỉ-định-từ nào nữa để mô-tả những sự việc có tính cách trình-diễn (có thể cho là quá-lố) nầy luôn-luôn được những người và những nước theo chế-độ CS thực-hành một cách chu-toàn.
Có người cho đó là khôn-lõi,chứ họ không có những cái thông-minh,những viễn-kiến cao xa để làm cho ích-quốc lợi-dân .!
Một bằng chứng gần nhất,ai cũng biết được là nước Nga,dù được cho là đang ở thời-kỳ hậu CS,nhưng lại do một nhân-vật CS thuần-thục chính-tông cai-trị.
 Với một đất nước dồi-dào tài-nguyên mà,đáng lý ra phải được khai-thác và đầu tư đúng mức thì mới vực dậy được sự suy-sụp,đổ gãy do chế-độ CS gây ra.
Nhưng không.
Ông Putin vẫn theo những lề-thói,những tiểu-xảo,những hình thức trình-diễn thị-uy,hoặc tạo uy-thế cá-nhân,tự đánh-bóng cho mình trở-thành biểu-tượng trí-tài hùng-dũng... hão và,thay vì tập-trung lo-toan việc nước,Putin lại tận-tình ra tay đàn-áp những ai bất-đồng chính-kiến với mình nên  nước Nga ngày càng chúi xuống.
Mặc chiếc áo của tu-sĩ để cho người ta biết mình là thầy tu thì được.Nhưng,chiếc áo,tự nó không thể biến người mặc nó vào trở thành thầy tu .
Kỳ đài của ông Hồ ở miền Bắc XHCN quả thật là có bề-thế,quả thật là "hoành-tráng"(Chữ của V.C).
Và,ít ra nó cũng có một số tác-dụng có lợi cho sự tuyên-tuyền cho chế-độ CS ở miền Bắc một thời.
Nhưng,nó vốn được xây dựng lên trên cái nền giả-trá.
Cho nên,chúng ta đang chứng-kiến cảnh dẫy chết của chế-độ CSVN giống như  một xác chết đã bắt-đầu hôi-thối rệu-rục , để rồi di-hại cả trăm năm về sau cho môi-trường sống của loài người.
 Bởi khi mà một chế độ cầm nắm vận mạng hàng mấy chục triệu con người,mà quanh năm ,suốt tháng chỉ loanh quanh tìm cách trả thù những ai lên tiếng phản đối lại những sai trái của họ.
 Một guồng máy lớn lao của cả quốc gia không làm được nhiệm vụ kinh bang,tế thế,bảo quốc an dân mà chỉ lo làm sao tìm cách cướp đất,giựt của của người dân và còn manh tâm bán nước cho ngoại bang,như đảng Cộng sản VN đang làm mới là điều kinh hoàng,tệ hại lớn lao nhất trong lịch sử của nước Việt kể từ  ngày tổ tiên chúng ta lập quốc.
Tầm-Nã.




TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...