Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2022

NÊN MỪNG .


Chùa Một Cột,một biểu tượng  nền văn hóa cao đẹp của Việt Nam.
 Trong một buổi sáng đọc được bài viết của người phụ nữ,theo lời của bà thì năm 1.954 bà đã được gia đình đem vào miền Nam trong cuộc di cư được mô tả là vĩ đại.Bà cũng cho biết là lúc ấy bà đã được chín tuổi cho nên “..tôi có thể nói là biết được văn hóa của cả hai miền!”.

Bằng văn phong nhẹ và lịch sự ,tác giả đã cho người đọc thấy rồi cảm nhận được tư cách và cách hành xử giữa người với người ở hai miền của đất nước.Ở đó người ở miền Bắc vô Nam rồi sinh hoạt với người ở trong nầy như thế nào và,người dân ở miền Bắc (không phải dân di cư 54) vô Nam đi công cán hay làm ăn gì đó,cho đến lúc trở về lại quê nhà của mình với một tâm trạng chán nản,uễ oải như một người mất sinh khí vậy!

 Và nữa,bạo lực,chửi thề đối với người ở ngoài Bắc là chuyện thường tình ,như ăn ,như uống vậy !
   Còn khi  người trong Nam ra là bị nâng giá “chặt chém “không nương tay,kể cả nhờ chỉ dùm đường cũng phải trả tiền !

  Tác giả cho thấy,do  trận dịch Tàu Vũ Hán người ta mới thấy tường tận được hàng ngàn tấm lòng nhân hậu ở miền Nam.Bà lại cho rằng,nếu như người ở phía trong này ra tìm sự sống ở ngoài đó và chẳng may bị tai ách thì chắc không có cảnh tượng những đồng bào rời Bắc xuôi Nam lánh nạn mà được đối xử tử tế như người ở khắp nơi của miền Nam đã làm !

 Tên của bà là Hoàng Ngọc Hạ ,với tựa bài là “Vài suy nghĩ về văn hóa Bắc Kỳ “được viết ngày 27/9/2021.

Trong suốt bài viết tác giả đã rất cân bằng ngôn ngữ như một nhiếp ảnh gia trung thực.

•*•

  Kinh Dịch dẫn giải nguyên lý Âm & Dương của trời đất.Trong đó có đoạn “Trong âm có dương và trong dương có âm!”.

 Điều cao siêu này,từ đó suy ra rồi trải mỏng thật mỏng nó cho chúng ta kết quả khá lạc quan.Nó có nhiều điểm tương đồng với thuyết “Tương đối “ của Albert Einstein.

 Trong tận cùng của bất hạnh có khi điều hữu hạnh xuất hiện.Nhưng,xin hiểu không phải hầu hết đều có trong mọi tình huống .

Lòng nhân ái,tự có trong mỗi con người.Phát huy nó rộng bao quát ra hay bị tánh ích kỷ làm hẹp lại là do chính cái TA của người ấy.Một thí dụ nhỏ,ai trong đời cũng đã từng trải qua:Bố thí !

   Một người hành khất ,tay cầm cái lon đi xin,có người không cần suy nghĩ móc tiền ra cho.Có người khác lại so đo ,cân nhắc thầm nói người này còn mạnh khỏe đi đứng được,thì việc gì mình phải cho ?

 Sẽ không có ai trong lúc đó phán xét hai người ấy,ai đúng,ai sai !

 Họ ra tay bố thí là do tâm của họ xúc động ngay trong lúc ấy và người không cho là họ có quyền không cho.Cũng khoan vội kết luận rằng người ấy kém lòng trắc ẩn với người nghèo khổ.Bởi,con người ngày càng “ giỏi “hơn trong mọi lãnh vực,trong đó có thủ đoạn gạt gấm lòng từ tâm của những người dễ xúc động với ngoại cảnh!

•**•

Phước thiện,làm phước,làm công quả…là những ngôn từ không xa lạ với những người được sinh ra ở miền Nam.

Từ khi nghe được,tôi đã nghe nhiều câu chuyện về “làm phước “giúp người do ông bà cùng các vị trưởng thượng kể và những kết luận sau câu chuyện,họ cho đó là việc mặc nhiên đã làm người là phải làm,như một người đi trên bờ thấy người té dưới sông kêu cứu.Đó là hành động tự giác ngay lúc ấy được thôi thúc ra tay cứu giúp mà không cần  cân nhắc có nên cứu người hay không .

 Từ Biên Hòa trở ra miền Trung,miền Bắc tôi không dám quả quyết.Nhưng,gần như hầu hết các tỉnh,quận ở miền Nam,các “Phòng thuốc Nam phước thiện “đều có.Tại đây,thường có thầy thuốc coi mạch,cắt lể ,cạo gió,bốc thuốc hoàn toàn miễn phí .

Địa điểm đặt làm nơi cứu giúp người thường là một góc nhỏ trong chùa,thánh thất Cao Đài ,nơi đủ chỗ chứa thuốc và sinh hoạt .

 Từ việc trị liệu cho đến những người đi cắt hái các loại cây lá là do tự nguyện,không có ai điều khiển mà mọi việc vẫn trôi chảy theo ngày tháng.Những người ấy mặc nhiên đã tạo dựng lên “Cộng đồng “ tương thân với nhau gắn bó,chặt chẽ,có thể gọi họ là những người đồng thanh tương ứng!

 Đó là nét đặc thù tự phát,có thể do hai người trở lên mới có thể làm nên phòng thuốc Nam được.

  Trường hợp kế tiếp có thể xem như một tập quán của người Việt ở Vùng Đồng bằng sông Cửu Long.

Một khạp nước để giải khát cho khách bộ hành!

 Ngay lúc còn nhỏ tôi đã thấy ở miền quê  tôi rồi.Lớn lên có nhiều dịp đi đây đó ở nhiều làng ấp thôn quê tôi đã gặp nhiều hình ảnh thiện lành,ấm áp tình người này.

  Thường,ở quê người ta cất nhà cách bờ lộ độ năm mười mét.Để cho người đi đường khỏi ngại,gia chủ đặt một cái khạp có sức chứa từ 5 đến 10 lít nước.Cái khạp được đặt lên khỏi mặt đất khá cao để tránh những con trùng bò vô.Trên mặt khạp có nắp đậy kín và kế bên đó là một nhánh cây để móc hoặc máng cái gáo dừa dùng để múc nước uống.Về sau này,có khi là cái ca bằng nhựa.

  Khách uống tự nhiên,không cần phải xin hỏi hay cám ơn ai hết.

Trong những nơi ở thôn quê miền Tây tôi đã đi qua,Long Xuyên là tỉnh có nhiều khạp,lu chứa nước cho người khát nước dọc đường nhiều nhất.Có lẽ tỉnh này không có bóng dáng chiến tranh vào thời kỳ đó ,cho nên người dân ở đây vẫn giữ theo lề thói từ xưa để lại cùng với lòng hiếu khách của họ cũng hơn nhiều nơi..

Khi đọc được tôi hiểu câu “Thi ơn bất cầu báo “thật đúng ở việc “mời nước “cho những ai đang khát nó đúng hết sức.

Qua  báo chí ở trong nước và mục tìm kiếm những người dùng sức lực,dùng tiền bạc của cá nhân mình trong suốt nhiều năm dài không biết mệt mỏi để CHO người khác từ ổ bánh mì cho đến ly trà đá…

“Của cho không bằng cách cho “ .Một câu dạy của người xưa thật đúng .

   Cũng không ít các quán cơm 0$ cho người nghèo khổ no lòng sống lây lất qua ngày vẫn hiện còn mở cửa ở Saigon.

Hai bệnh viện Nhi đồng luôn có cơm bố thí cho những người đi theo canh giữ bệnh nhân ăn.Đa số là người nghèo ở chốn thôn quê,cho nên nếu móc tiền túi ra ăn từ ngày này qua tháng kia thì khó kham nổi.

 Một người có tâm thiện muốn giúp đồng bào mình thì sau đó một thời gian sẽ có nhiều người cùng gia nhập góp của góp công tạo nên phấn khởi cho những người khởi đầu sự việc.

  Hiện tượng này,theo tin tức thì ngày càng gia tăng không phải riêng ở Saigon mà còn lần tới các tỉnh ở miền Tây.


        Vá và sửa xe miễn phí có ở Saigon.

Tin tức cũng cho biết, có một vài vị mua sắm xe rồi trang bị những thứ cần thiết để chở người đi cấp cứu .Họ cũng nhận chở những bệnh nhân từ tỉnh lên SG điều trị không hết,bị chết về quê nhà .

  Những mạnh thường quân này không hề quản ngại giờ giấc cũng như những đoạn đường xa.Trừ miền Bắc họ không đến được.Đương nhiên,họ không nhận tiền của những người mà họ giúp .

  Còn hàng trăm việc thiện được phối hợp giữa người ở trong nước và người Việt hải ngoại cùng chung với nhau làm.

  Rất nhiều trong số những người làm việc giúp đỡ cho tha nhân đều khiêm cung.Họ không cần sự đền đáp mới đáng khâm phục.

  •***•

 Có lần cách đây khá lâu,miền Trung nước mình bị lụt.Nhìn hình ảnh đồng bào mình co ro ngồi trên nóc nhà chờ đợi để được cứu trợ .

 Có một “phái đoàn “,trong đó có hai người đàn ông,đầu đội nón cối ,tay xách đôi giầy được một người đàn ông ở trần mặc quần đùi cõng trên lưng với nước ngập cỡ đầu gối!

 Có một chiếc xuồng chở một số mì gói và những phẩm vật dùng để cứu trợ.

 Tôi cho đó là hình ảnh hay nhứt có thể dùng tượng trưng cho sự quan tâm của chế độ dành cho người dân đang ở tình cảnh màn trời chiếu đất!

 Nó cũng đáng kể như những đám ma ở xứ sở mình hiện nay .

  Thường thì người quá cố để lại người thân biết là bao thương tiếc.Họ vịn,họ dựa ,họ ngồi kế bên cái hòm khóc lóc kể lễ với những giòng nước mắt,có khi cũng đã cạn khô.

Đó là chuyện bình thường từ xưa nay!

 Chuyện bây giờ,thời sau tháng Tư/75 mới khác thường .

 Đám ma bây giờ có nhạc sống,mà phải loại nhạc kích động,với các nữ "ca sĩ" ăn mặc hở hang càng bạo dạn càng tốt.Có nhậu nhẹt cười nói  như tiệc cưới.Có vũ khỏa thân.Có nhiều tiếng cười ,tiếng hét ,tiếng cụng ly lốp bốp dô dô và trong khi đó kế bên linh cữu những tiếng khóc kể lễ tiếc thương người chết hoàn toàn bị khỏa lấp vì hàng chục loại âm thanh đinh tai,điếc óc.

  Trong sách giáo khoa trước đây,chúng tôi đã được đọc câu “Một con ngựa đau,cả tàu không ăn cỏ “.

Bây giờ nước Việt Nam được ca tụng là có bốn ngàn năm văn hiến cùng với những biểu ngữ hô hào của chế độ rằng là… mọi người phải học nếp sống văn minh !

 Thật ra,người dân ở thể chế VNCH đã có lịch sự ,văn minh trước xa,thật xa những người đến dùng cường quyền cai trị và lên mặt dạy đời cho họ! .

 Trước kia , một nhân viên cảnh sát đang thi hành nhiệm vụ ngoài công lộ,khi chiếc xe tang chạy tới là tự động đứng nghiêm chỉnh chào.

•***•

  Không ai có thể phủ nhận tầm quan trọng của sự giáo dục.

 Chính nhờ có căn bản từ chánh sách giáo dục nhân bản và các tôn giáo đã có chiều sâu bắt rể ở miền Nam Việt Nam đã tác động lên con người,cho nên,người dân ở đó họ phân biệt tỏ rõ thiện-ác hai bên.

 Họ công hiến cho tha nhân những gì có được trong tầm tay của họ vì tự thâm tâm họ muốn.Chứ không cần  sự báo đáp.

 Khi biết được thiện tâm người ta chưa bị lôi cuốn bởi mãnh lực của tà ác,gian tham,thì người ta có quyền tin chắc rằng nơi đó “Tánh bổn thiện “sẽ còn và được phát huy !

 Lành thay !

Ý kiến hay phê bình có tính cách xây dựng,vui lòng Email đến địa chỉ :

pham .h. ngan@gmail.com 

Phạm huỳnh Ngân.


Thứ Tư, 30 tháng 11, 2022

THOÁT.


Tôi được ra đời ở một vùng tương đối ôn đới dù gần đường xích đạo với một năm mưa nắng hai mùa.

 Lại nữa, khu vực đồng bằng được con sông Cửu Long quanh năm suốt tháng cung cấp lưu lượng nước qua hệ thống thiên nhiên sông ngòi ,kinh rạch chằng chịt khắp nơi.Không khác gì vô số mạch máu lớn nhỏ ngày đêm chạy xuôi ngược khắp châu thân.

Nước,cây trái,đồng ruộng cùng hoà với nhau cho cuộc sống của người dân ở miền Nam xứ sở ấm mát nhiều hơn những nơi nắng cháy da,lạnh như cắt thịt.

***

  Trái đất,nhìn từ ngoài không gian.Đó là một tinh cầu xanh tuyệt đẹp.Đa số mọi người  đều đồng ý màu sắc xanh đậm của nước biển với rừng làm cho người nhìn vô là bắt mắt,là dễ mê.Không mấy ai lấy làm thú vị khi chăm chú soi mói hai triệu cây số vuông sa mạc Sahara làm gì .”Nó “ ngự ở nơi dễ thấy,dễ đến nhưng cho đến nay chưa chắc nhân loại đã hoàn toàn hiểu biết hết về nó.

 Không phải giới khoa học chỉ hoàn toàn tìm hiểu những nơi xa xôi ở ngoài không gian băng giá với những tinh cầu gần gũi với địa cầu là Hoả Tinh và Mặt Trăng …là vì sự tò mò ,một bản tánh có sẵn ở trong mỗi người.Và ngước nhìn lên trên để tầm kiếm rồi phát giác ra những kỳ lạ (kể cả vài ba cục đá /đất )cũng là một sự phấn khích cho nhiều người có óc cầu tiến .

****

Cho đến ngày hôm nay,thuộc thế kỷ thứ 21 tính từ ngày Chúa sinh ra đời,loài người đã tiến bộ vượt bậc về nhiều lãnh vực,trong đó có sự mở mang tầm kiến thức ra xa hơn,rộng hơn về vũ trụ ngoài kia bằng những phi thuyền đi ngày càng xa trái đất để thu thập hình ảnh để gởi về “ nhà “ cho ai nấy cùng xem.Nhân loại cũng có được thêm những viễn vọng kính nhìn xa và rõ hơn những cái trước .Giờ đây,tầm quan sát của loài người đã vượt ra xa khỏi dãy ngân hà và đã đến những tinh tú với khoảng cách hàng ngàn năm ánh sáng .

  Đó là điều đáng mừng,nhưng chưa trọn vẹn!

Người dân mình khi xưa ở miền quê hay nói câu :-“Ăn cơm dưới đất,nói chuyện trên trời !”.

Tôi không hoàn toàn đồng ý với câu nói trên nhưng,đã là một người trong cộng đồng nhân loại của địa cầu,lẽ đương nhiên đưa ra một ý kiến đồng tình hay nghịch lại,với mục đích xây dựng,chắc cũng không làm cho ai phiền.

 Học,tìm tòi,phát minh để cho kết quả là nền văn minh của con người trên trái đất này có người cho rằng đó là những tiến bộ của những "đôi hia bảy dặm".

Không sai,tiến bộ nhanh đến đổi sự học hỏi của nhiều người không theo kịp,thiếu điều chóng mặt .Tầm hiểu biết trên nhiều lãnh vực đã làm cho con người phấn khởi,đến đổi có những người thầm mong  sao cho cuộc sống được kéo dài để  hưởng những thành quả đã trải qua biết bao nhiêu công khó,biết bao nhiêu khổ nhọc để cho mọi người được nhờ.Điều này,chính bản thân tôi vẫn cầu xin cho thế giới nầy được an bình và mong sao cho chiến tranh nguyên tử đừng bao giờ sảy ra.Đó sẽ là ngày khai tử của cho sự sống và nền  văn minh của con người đã từ biết bao nhiêu thế hệ xây đấp mới tạo dựng lên được.

*****

 Đây,mới thật là điều khó !

Kết luận nhanh như thế nầy không phải cẩu thả,không biết cân nhắc khi đưa ra một lý lẽ.

 Loài người đã từng đối diện với các loại tai ách do thiên nhiên gây nên :-Núi lửa,sóng thần,động đất,lụt lội,bão,hạn hán...

 Những tai họa đó nó có thường trực và bất chợt.Một vài tai họa khoa học đoán trước  ,rồi cũng có khí tránh hay giảm bớt thiệt hại được ,chẵng hạn như giông bão,hạn hán hay có những trường hợp giới khoa học về địa chất cho biết những ngọn núi lửa â ĩ ,chuẫn bị cho những đợt phun trào...

 Nhìn chung,nơi chúng ta đang sống,thiên tai vẫn chưa hoàn toàn thân thiện với người và muôn loài vạn vật.

 Chúng ta cũng vẫn kết luận rằng (cho dến giờ nầy ),rãnh sâu nhất ở đáy biển là Mariana 11.034 mét và ngọn núi cáo nhất trên trái đất là ngọn Everest có chiều cao là 8.848,86 mét !

 Không ai dám phủ nhận công lao của những người đã bất kể an nguy sinh mạng của mình để mở mang tầm mắt cho mọi người nhưng,từ khi có một cuộc chạy đua ra ngoài không gian,người ta -từ khối CS khi trước,Mỹ đến Âu Châu để rồi sau nầy đến Nhật và hiện nay,Trung Cộng ,dù xuất hiện sau nầy nhưng giờ đây lại chạy nước rút như sợ 'mất phần' ở ngoài kia biên cương của quả đất.

 Dĩ nhiên,kinh phí cho cuộc chạy đua ra ngoài kia tốn kém không phải ít.

 Ngân sách quốc phòng và ngân sách cho kế hoạch chinh phục không gian đã làm cho các chương trình tài trợ cho y tế,nhằm tìm kiếm những loại thuốc,những phương pháp mới để tri liệu cho con người đã phải cắt giãm.

 Người ta xác nhận,lãnh vực y khoa cũng có tiến bộ ngọan mục nhưng ngày càng sày ra nhiều bệnh mới,mà loài người vẫn còn bó tay !

 Bệnh liệt kháng,mới đây bệnh dịch Tàu Wuhan,ra đời năm 2019 và giờ đây là  cuối tháng 11 năm 2022 nó vẫn còn hoành hành ngang dọc,mỗi ngày cướp đi  không ít người trên cõi đời.

 Làm một thống kê đơn sơ,hầu hết những nước giàu có trên thế giới,ngân quỹ dành cho  quốc phòng ,tức là đề phòng hay chuẩn bị chiến tranh lúc nào cũng cao ngất,bỏ xa những số tiền dành cho các thứ khác của đất nước.Không ai trách được giữa những chọn lựa việc nào ưu tiên,việc nào không cần kíp.

 Thủ phạm là chiến tranh.Chính chiến tranh,xưa nay là thủ phạm làm tiêu hao,phung phí nhân tài vật lực của loài người và nó gần như một nan đề không thể giải quyế,mà loài người luôn bị lôi cuốn trong vòng lẫn quẫn.

 Bệnh tật và những cơn đại dịch cũng đã giết chết đi nhiều người ở khắp nơi.

 Điều nầy,cho đến hôm nay đây,con người vẫn cảm thấy mình bất toàn trước kẻ thù nhỏ hết sức nhỏ,đến nỗi mắt thường không thấy được.Đó là những con vi khuẩn nhỏ đến không thấy nhưng gây ra những trận giết chóc to lớn,có khả năng gây điêu linh cho loài người rồi hệ quả là tao nên những chao đảo những thay đổi quan trọng trong sinh hoạt của nhiều người trên trái đất.

 Có khi loài người tầm tòi để sinh tồn cũng có khi nương theo nó để "cùng sống" !

******

 Trong nhiều trường hợp chết chóc trước mắt đến cái độ tận cùng của sợ hãi,loài người chợt nhớ tới "Cái phao" dự phòng.Người ta gọi là cái phao tâm linh hay sức mạnh của đức tin.

  Đức tin chỉ có trong tâm,trong đầu óc.

  Cái chết nó phơi bày tỏ rỏ ra ai ai cũng thấy được.

  Nhưng điều con mắt thường không thấy được ,cho tới khi con người nâng đức tin lên  bằng sự tín cậy cao độ,nhiều bằng chứng cho thấy việc làm ấy có hiệu quả.

  So với thiên nhiên,thân xác con người không có mảy may nào cân xứng.

 Rất tiếc,đức tin không có giới hạn chiều cao ,sức nặng.Mà nếu đức tin có kích thước bằng hột cải thôi thì,theo lời chúa Jesus người ta có thể dời một ngọn núi từ chỗ này sang chỗ khác được !

   Bởi chúng ta bất toàn,bởi chúng ta nhỏ nhoi yếu đuối nếu đem so với muông thú với thiên nhiên xung quanh nhưng rõ ràng sự thành tựu của khoa hoc ngày nay có được là cũng do đức tin mà ra.

 Đôi khi vì giới khoa học gia  quá thực dụng và bất kỳ cái gì cũng phải chứng minh để cho "mắt thấy tai nghe" mới được.

Chúng ta không phải đang sống ở thời kỳ điện và điện từ đây sao ?

 Chúng ta có thấy,có sờ được những làn sóng phát thanh,phát hình và Wi-fi...đây sao ?

 Tại sao chúng ta vẫn dùng nó hàng ngày dù không thấy không chạm ?

 Cho nên,đức tin ,niềm tin,hay sự phó thác,hoăc trông sự cứu rỗi,cứu giúp của những đấng thiêng liêng là cần thiết  đúng,có thật và đã sảy ra.

 Chỉ có đức tin và từ nơi con người đặt hoàn toàn sự cậy trông thì những con đường ngay thẳng sẽ khai mở,những thói hung ác,tham lam thấp kém sẽ bị đào thãi và khi ấy thế giới nầy sẽ không bị chi phối bởi những thế lực hắc ám tiềm ẩn trong nhưng kẻ tham lam và ham mê quyền lực.

 Đức Phật đã nói :" Mọi đau khổ của loài người,là do lòng tham mà ra."

 Chính vì lẽ đó mà Ngài cho rằng Tham-Sân-Si-Hỉ-Nộ-Ái-Ố-Dục, là những điều mà con người muốn thoát vòng luân hồi phải cố mà diệt.

 "Nó" còn  trong mỗi bản thân của chúng ta thì dù cho loài người có cao chạy xa bay đến dãy Ngân Hà xa tít nào đó cách trái đất mình đôi ba ngàn năm ánh sáng đi nữa thì những điều nhàm chán từ  Trái Đất mang tới ,rồi cũng đem ra mà xài với nhau vậy thôi !.

Phạm huỳnh Ngân.


  

 

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2022

SAIGON :Chỉ có một người !

Khó có thể kết luận về tánh ý của ông ta,nếu như mới gặp lần đầu .Mà nhất là buổi sáng,vào giờ mọi người ai cũng gấp gáp ghé qua mua bánh mì để điễm tâm .

Nghiêm chỉnh ,gần như lạnh lùng có thể thấy được.Nhưng hãy khoan kết luận về ông ta,cho dù là phân nửa .

           Ông Lý,một người bán bánh mì giò chả nổi tiếng từ Hà Nội đến Saigon.(Ảnh của Nguyễn Khánh).

***
Có một phần lập dị,một phần cổ quái,một phần ngạo đời,một phần bảo thủ,một phần hào phóng ,một phần máu chơi vé số kiến thiết và là một con người biết trọng ân tình với những ai có qua lại giúp đỡ cho ông ta và,cái lối khôi hài không tạo ra bộ dáng ,tuyệt nhiên không cười trong khi ông ta tỉnh ruội.
 Ngoài món bánh mì ổ dài người ta vẫn kêu bằng bánh mì ba gét (Baguette) đường kính bằng cổ của cuồm tay, loại ít ruột vừa đủ để dồn chả,dưa leo, củ hành lá và nước mắm tỏi ớt chanh đường,ông Lý không có các loại thịt nguội.
 ***
 Ông Lý có trong số một triệu đồng bào miền Bắc nước mình rời bỏ nơi chôn nhau,cắt rún với nhà cửa ruộng vườn di cư vô Nam,miền đất của tự do và trù phú.
 Những năm tháng trước khi gạt nước mắt ra đi,ông ta cũng đã được nhiều học trò,học sinh biết khi ông bán bánh ở hai trường Aurora và Dũng Lạc  Hà Nội.
 Trong số học sinh trường Dũng Lạc vô miền Nam có nhiều người ở đất Saigon ăn học và thành đạt.Có người tới năm 1962 đã là công chức hạng trung và nếu vào quân đội cũng có người đã là sĩ quan cấp úy.
 Họ vẫn tìm tới "Bánh mì giò chả của ông Lý/bác Lý/cụ Lý anh Lý hay...Lý Toét !
 Danh xưng nào cũng không quan trọng đối với ông và rất thường những người ấy và ông Lý mầy mầy,tao tao đùa giỡn với nhau như người thân thích.
***
 Năm 1962 tôi đã gặp ông Lý ở hẻm 198(196?) đường Phan thanh Giản.Là hẻm nhưng khi xưa người Pháp làm đường cho nên rộng ,lại là những villa biệt lập cho nên trong vòng rào nhà nào cũng có sân vườn rộng.
 Lúc bấy giờ ,từ đường Phan thanh Giản (PTG) vừa quẹo vô độ năm mét là đã gặp chiếc xe thùng hai bánh nằm sát vách hàng rào bằng vách tường cao hơn đầu người, trên mặt thùng vuông của chiếc xe có một cái thớt đã mòn khuyết khúc giữa với một con dao mòn lẵng,một chay nước mắm pha chế sẵn,vài ổ bánh trong bọc giấy dầu,mấy khúc chả cắt bán còn dỡ dang ở trong lồng kiến tránh ruồi nhặng và mấy bó hành cọng gần đó.
 Tôi không thể nào đoán được số tuổi của ông Lý qua bề ngoài được.
 Chắc chắn đó phải là một trung niên với mái tóc chải theo kiểu Tango,có lưỡi mỏng đen mượt.Áo sơ mi ngắn tay với cổ áo cắt theo cổ áo lính bằng loại vải thông dụng thời đó cùng với quần bằng khaki,lai lật và đôi guốc bằng gỗ.
 Guốc thời bấy giờ còn thông dụng ở tỉnh.Riêng chốn thôn quê,trước khi lên giường ngủ người ta mới mang guốc sau khi đã  rửa chân.
 Saigon bấy giờ,guốc không còn được nhiều người dùng.Đa số là giầy (nếu làm việc ở các công ,tư sở ,văn phòng,nhà máy) dép.Học sinh vẫn còn thịnh hành với những đôi Sandal hay các loại dép của hãng Bata sản xuất. 

Sơ đồ,địa điểm bánh mì giò chả ông Lý,chỉ trong con hẻm đó,tôi chỉ biết được từ 1.962 đến 1982 mà thôi.Nếu có xê dịch thì cũng trong con hẻm đó mà thôi.Riêng số của hẻm,có thể tôi bị lộn vì thời gian từ đó đến nay đã khá lâu .
     ****************
Nếu nói ông Lý có phần lập dị ở cách bán hàng với giác quan bén nhạy không cần nhìn mà biết ai đến trước ai tới sau để tuần tự phục vụ cùng cái lối thối tiền,thì đó là người có thính giác cao độ ,không ai dám xem thường được .
 Buổi sáng,giờ mọi người đều muốn đến nơi làm việc cho đúng giờ.Ông Lý biết điều đó,cho nên ông làm sao cho ra một khúc bánh mì đúng như ý của người mua hàng.Thí dụ như một người muốn ăn bánh mì giò bò thì là không lấy hành.Ông làm đúng và chính xác như vậy.
Như đã kể, ông Lý gần như ít khi bị  những lời khiếu nại rằng sao tôi đến trước mà chậm hơn người tới sau .
 Điều đó hơi hiếm ở nơi bán trong nhiều năm hành nghề của ông Lý.
 Cái lối cắt chả và biết khách hàng ăn sắp xong để tặng thêm một miếng chả dầy cộm của ông Lý,chắc Saigon khó có người thứ hai.Cứ cho đó là cái cách buôn bán “hào phóng “ đi!
 Ai bán hàng mà không muốn lời nhiều ?
 Song,nếu định nghĩa bán hàng là vốn ít lời nhiều,càng nhiều khách đến mua hàng của mình thì càng ham càng mừng.
 Điều này có thể không đúng hoàn toàn với ông Lý.
 Nhiều lần,khách ngồi trên xe đậu ở ngoài đường PTG kêu bánh mì hoặc có khi cho tài xế đến đặt mua theo ý muốn rồi ông Lý phải đem ra xe.Ông Lý từ chối còn nói rằng ai cũng phải theo thứ tự và ông không có thì giờ  đem hàng giao ra xe cho khách.
 Số người đòi hỏi kiểu đó hơi ít.Đa số khách ăn bánh mì của ông bán từ ngoài Hà Nội vô tới trong Nam ai cũng biết được tánh ý của ông là lịch sự với khách hàng nhưng không chiều lòn thái quá.
 Tôi đã từng gặp nhiều người đã ăn bánh mì của ông khi còn cắp sách tới trường năm xưa ở Hà nội.Ông và họ kể cho nhau nghe những chuyện lý thú,những kỷ niệm đã phai mờ theo thời gian.
  Ông Lý có lý do chánh đáng để bán một khúc bánh mì với giò lụa hoặc giò bì,giò bò thì là hay chả quế ,có khi chả nhiều hơn bánh mì mà lại còn tặng thêm một vài khúc chả cho thực khách nữa.
  Các loại giò ông mua tại nơi sản xuất có tên tuổi ở Saigon.Đó là hiệu giò N.H ở gần cuối đường Phan đình Phùng,gần ngả tư Nguyễn thiện Thuật,khu chợ Bàn Cờ.
 Có những hôm,đến trễ,ông Lý đã hết hàng bán và dọn dep xong.Những khoản trống như vậy,ông Lý đi mua vé số kiến thiết quốc gia.Tôi không nhớ thời ấy đã có phát hành loại vé số cặp chưa nhưng vé số chứa trong các  túi của ông lúc nào  cũng làm cho nó muốn nứt ra;chưa kể tiền.Ông Lý có cái thói nhét tiền bừa ở chỗ nào trong các túi có còn chứa được.
 Độc thân,cho nên thú vui của ông là những khi rảnh rỗi tìm bông hoa với mua vé số.
  Có lần chiếc xe đạp cũ của ông quá tệ nên ông mua chiếc xe đạp khác.Phải hiệu Peugeot của Tây và cả thuốc lá ông cũng chỉ thích Craven”A" của Anh quốc,kể cả những năm về sau nầy ông đổi xe đạp mua chiếc Mobylette của Tây mới được.
 Tuy nhiên thuốc hút của Ăng Lê chỉ hút vào dịp tết nhất mà thôi và quên nữa,Tết ta là phải mang giầy Sandal mới phải phép.
 Tôi để ý,phái nữ tới mua mà nói nhiều hay chỉ chỏ đòi thêm thứ nầy ,bớt thứ kia ông Lý lúc ấy mặt lạnh như nước đá,không bao giờ nghe thấy một câu khôi hài nào đối với phụ nữ như với nam giới.
******
  Thế hệ trên trước của tôi thỉnh thoảng cũng vẫn còn ghé qua thăm,mua và đùa cợt vói "anh Lý" ngày càng ít dần với nhiều lý do,rồi đến lứa cỡ tôi cũng cố ghé qua thăm "bác Lý", tìm ăn một khúc bánh mì mà mình vẫn thích khi xưa,  với người yêu , vợ với con những khi có dịp được về phép.
 Bánh mì,giò ăn với nước mắm vẫn lôi cuốn như ngày nào.
  Cũng là con hẽm đó,khi thì gần phía PTG,lúc gần đại lộ Hai bà Trưng.Có khi là chiếc xe thùng hai bánh treo lũng lẵng mấy cái dao mòn chỉ còn cái sống dao và tấm thớt như một cách quảng cáo tế nhị rằng nghề bán nầy của ông đã quá lâu và cái tên "Bánh mì Bác Lý" đã  mặc nhiên được trước bạ,đã trình làng với tên tuổi hẵn hòi rồi.
  Cũng có lúc "cửa hàng" của ông bị thu hẹp vì những lệnh cấm chiếm dụng lòng và lề đường.Cho nên,chiếc xe hai bánh tiện nghi đành phải tìm chỗ gởi và mọi thứ phải thu xếp thật gọn trên chiếc xe đạp nhưng phẫm chất vẫn không thay đổi .
   Tiêu chuẩn ngon miệng với giá cả vừa túi tiền với mọi người thì không thay đổi đối với cách bán của ông Lý.
  ****
Có một điều hữu hạnh cho ông Lý !
Ông chạy thoát cái cùm đỏ vào được trong miền Nam.Ông không bị cuộc chiến đẫm máu ảnh hưởng từ lúc khởi đầu cho đến khi kết thúc.
 Ông,dù có muốn hay không cũng hiễn nhiên là một chứng nhân sống  trong những thời kỳ tối tăm nhứt của đất nước :
  -Thực dân đô hộ nước mình và phải rút lui.
  -Cộng sản cướp chánh quyền ở miền Bắc.
  -Hiệp định Geneva chia đôi đất nước.
  -CS Hà Nội đùng cường lực cưỡng chiếm và nhuộm đỏ hoàn toàn Việt Nam.
Và,
 Điều bất hạnh lớn nhất cho ông Lý là trong những ngày Saigon hấp hối ,trong cơn hoảng loạn ông tìm đường thoát bằng cách chạy xuống bến Bạch Đằng .Nhưng vận may của năm 1954 đã không đến với ông vào 30/4/75 và mất luôn chiếc xe Mobylette mà ông rất yêu thích.
***
Tôi không không biết ngày đầu tiên ông Lý khởi nghiệp và ngày sau cùng ông ấy giải nghệ nhưng ,tôi quả quyết rằng người ở đo thành đã dùng món bánh mì giò chả do ông bán ít nhất phải ba mươi năm!
 Người Việt mình có câu :”Nhất nghệ tinh,nhất thân vinh”.Trường hợp của ông Lý đã đúng với câu đó!
 Buôn bán nuôi được thân trong điều kiện sung túc dư thừa nữa,đã quá hay rồi.
 Tôi muốn thêm hai chữ danh tiếng hay người có tiếng tăm để nói về một nhân vật lúc sinh tiền nhiều người yêu mến và khi không còn có nhiều người kể.
 Tôi đã được đọc ít nhất cũng hai bài viết được luân lưu trên Internet kể về ông Lý.
 Ông ta sống để phục vụ và đem đến cho đời những lý thú hữu ích không đáng để người ca tụng sao?
**
 Tháng Mười năm 1999 tôi có đến nơi chốn cũ,trước là tìm thăm ông và sau đó tìm lại hương vị xưa trong một cơn mưa tối tăm mày mặt.
 Năm 2009 có tin ông mang chứng bệnh nan y và không biết lý do gì,ông Lý đã thực hiện thành công “giấc mơ hồi hương “,một bản nhạc nổi tiếng của Vũ Thành vào những năm đầu của cuộc đi cư 1954.
 Ông đã trở về với ba mươi sáu phố phường của Hà Nội với Năm Cửa Ô xưa mà thỉnh thoảng ông vẫn hay nhắc.
Phạm huỳnh Ngân.
  


   



Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2022

TRỜI SINH DU,SAO CÒN SINH LƯỢNG?

 Đấng Sáng Thế tạo nên vườn địa đàng cho ông Adam với bà Eva trú ngụ,khỏi cần lo chuyện tìm cái ăn cái uống cũng như nhà cửa nắng mưa.
 Thật là tuyệt vời để sinh sống nếu như Ngài đừng tạo ra con Rắn thì nhân loại sẽ có cuộc sống êm đềm,nhẹ nhàng như giòng nước chảy êm xuôi.Sẽ không có bất cứ biến động nào khác ngoài ăn ,ngủ,nghỉ ngơi rồi rong chơi!
       Lòng từ ái của Mẹ rộng khó để so sánh với bất cứ cái gì thuộc về vật chất.
****
 Vậy,
Xin hết sức công bằng nói rằng,đầu dây mối nhợ của tất cả rắc rối,phiền não,đau khổ của loài người ở trên trái đất này là do con rắn mà ra.
 Lần thêm manh mối nữa là nhân vật đực,tên Adam (không biết có khờ  hay không)đã nghe lời xúi giục của con rắn,cho nên giáo lý của đạo Thiên Chúa minh định chắc chắn rằng loài người , ngay từ lúc lọt lòng mẹ đã mang tội rồi!
  Tội tổ tông.
  Đó là giáo lý và là lời Chúa.
 Đã gọi là những gì được ghi chép trong Kinh Thánh thì tín đồ gương mẫu phải gìn giữ , tin và noi theo với sự tuân phục .
  Người phàm,căn cơ thấp kém,trí tuệ hạn hẹp,cho nên phê phán là sự mạo phạm hay là phạm thượng đối với bề trên và cao hơn nữa là mắc lỗi với hội thánh.
Cho nên,hai tiếng “đức tin “đã được an bài. Mặc nhiên gần như loài người ,nhất là người theo đạo Thiên Chúa phải bằng lòng trước một số nghịch cảnh,vì đó là thiên ý .   Đương  nhiên ,an bài như những chướng ngại đã được giương gài, mà hễ làm kiếp người là phải gặp:- Gặp để vượt qua rồi đi tiếp,hoặc bầm dập với đầy thương tích hay gục ngã khi chạm phải trở ngại quá cao mà sức lực của con người ấy vốn hữu hạn nên đành nhắm mắt xuôi tay.
  Nếu nói phải chịu đựng để sống với nghịch cảnh thì trên trái đất này có rất nhiều người đang bị với hai tiếng đó.
“Con Rắn “đã dụ dỗ ông Adam thành công.
 Ông Adam  cải lệnh của Đấng Sáng Thế chứ nếu “trái cấm “ vẫn còn trên cành đong đưa theo gió thì nhân loại sẽ chỉ có con đường một chiều!
  Rất buồn lòng cũng như tiếc mãi không thôi,vể con đường một chiều chỉ có an lạc ,rồi thôi!
  Tuy nhiên,dù được nghe những chuyện cổ tích thần tiên có đẹp,có thú vị cách mấy đi nữa đến khi hết chuyện,người nghe cũng phải trở lại với thực tại của đời sống hằng ngày .




               Mao,đại đồ tể của nhân loại.
                Ít nhất , có 65.000.000 người 
               đã chết do ông ta gây nên.

******
Hầu hết người lương thiện đều phàn nàn về những tội ác mà họ phải bị phải nghe thấy chung quanh trong cuộc sống đầy những sa cạ .Cho dù họ cố tránh nhưng vẫn vướng phải rồi vùng vẫy trong cái bẩy sập đã được trải ra từ đầu này đến cuối đầu kia của trái đất.
 Đó là cuộc tự vệ của cái “Tánh bổn thiện “có sẵn lúc mới chào đời của loài người,theo kết luận của đức Khổng Tử .
 Cuộc tự vệ vừa giữ lấy phần sáng của thân tâm,trong đó thiện lương luôn bị chao đảo,luôn bị lấn áp…
 Có lẽ dùng hai tiếng chiến tranh và là nội chiến mới đúng.Đó là một cuộc chiến chưa ai dám tiên liệu bên nào thắng,phía nào thua…
 Ngày tháng bắt đầu cho cuộc giằng co, có lúc âm ĩ,khi thì dữ tợn,tưởng như một mất một còn  giữa hai địch thủ.
  Nhưng không !
 Không có thắng ,bại trong cuộc trường chinh ấy ,mà mặt trận ở ngay trong trái tim,bộ óc của CON NGƯỜI,Thông Thiên Học,kể cả Phật Giáo nữa gọi đó là tiểu thiên địa,tức là  nơi ấy có đủ những chất liệu cần thiết để đấng Tạo Hóa dựng nên càn khôn vũ trụ.
 Từ xưa đến nay đã có rất nhiều bậc giáo chủ của các tôn giáo chánh đại cùng với nhiều bậc thức giả đã phân tích,mỗ xẻ về hai vế chánh tà,vốn đã ẩn tàng trong một con người từ những ngày tháng đầu bước vào đời người.
 Ông Khổng Tử cho rằng "Tánh sơ nhi ,chi bổn thiện",tức là,một đứa trẻ vừa ra đời và,không kéo dài lâu lắm nó vốn là thiện.
  Nhưng,khi đứa trẻ mỗi ngày lớn lên thì nó sẽ bị ảnh hưởng,bị tác động của môi trường sống ở chung quanh.
  Ông Tư, Đỗ thuần Hậu,tổ sư của  Pháp lý Vô Vi huyền bí Phật pháp đã kết luận..."linh hồn ngự trong con người,vì cư trần nên nhiễm trần..."
 Cõi trần,theo chúng ta biết tự nó không có cái xấu,ngoại trừ những tai họa từ thiên nhiên-và,điều đó bắt buộc phải sảy ra ,nếu trái đất vẫn vận chuyển theo quy luật của vũ trụ.
 Vậy xấu hay ác không do trời đất tạo ra..và cũng tuyệt nhiên không có một dấu hiệu hay điều luật,điều răn nào cho phép loài người được làm ác .
 Như vậy,theo Khổng Giáo,sau giai đoạn chào đời,người ta không xác định được đứa trẻ bắt đầu “tiêm nhiễm “ thói hư tật xấu cũng như “nhập “được các điều cao thượng tốt đẹp từ lúc nào.
 Câu trả lời dần dà là,từ ở những người thân thuộc gần gũi rồi theo ngày tháng dẫn lần đến cách hành xử giao tiếp cùng những lề thói,luật lệ.Trước và gần hơn hết là của lối xóm chung quanh,của ấp xã,vùng,miền và đất nước.
****
 Gia đình ,cách sống và lề thói tập tục của xã hội đã ảnh hưởng đến bản tính của con người ở trong đó.Điều nầy có thật nhưng không phải hết thảy mọi người đều bị khuynh đảo .Những thói tật nầy đã được chứng minh:-Có những gia đình,cả nhà hầu hết đều hung tợn mà lại có một người hiền lành ,biết phân biện được điều gì phải và cái gì trái và một gia đình khác thì ngược lại .Cho nên,khi kết luận một sự việc mà quơ đũa cả nắm thì,một là không chính xác trong lời nói,hai là dễ mất lòng người khác cũng như tạo thêm bất hoà,hiềm khích không cần thiết với nhau.
 “Cư trần (rồi bị) nhiễm trần “ là điều bình thường mà đa số loài người ít hay nhiều đều bị.Có người bị tiêm nhiễm,có thể lúc đầu nhẹ rồi ngày càng tăng nặng hơn,cho đến ngày lìa đời.Cũng có không ít người phải hay bị ở trong phe nhóm của những kẻ ác có hệ thống nhưng trong con người ấy “mầm “ thiện vẫn còn đâu đó trong tim ,trong óc.
  Trong các lực lượng SS ,một công cụ trung thành đắc lực nổi tiếng của Đức quốc xã; Ở trong những lò thiêu người Do Thái của Hitler cũng vẫn có những đồ tể biết thương người và cũng đã có nhiều trường hợp họ đã ra tay cứu giúp những nạn nhân mà không cần báo đáp.
  Như vậy,chỉ khi cả toàn thế nhân loại không có một người nào trong tâm còn xót lại  điểm nhỏ về thiện lành thì lúc đó người ta mới kết luận ác thắng,thiện thua.
  Lành thay!
Điều đó chưa hề xảy ra,tính cho đến giờ phút này.Chênh lệch,mỗi phía có lúc cao,có khi thấp.Cho nên,như tình trạng của thế giới hiện nay,nếu như ôm đồm vội kết luận mà chỉ nhìn vào  dân số  các nước do những lãnh tụ hung ác của họ cầm quyền,e rằng chưa chỉnh cho lắm.Nước Tàu với hơn một tỉ tư dân,nước Nga dân tương đối ít nhưng vũ khí có thể tiêu diệt loài người thì nhiều,Bắc Hàn nhân danh sự tồn tại của mình và sẵn sàng hủy diệt nước Mỹ ,theo như nhiều lần đe dọa của người cầm đầu xứ sở ấy.
  Chúng ta đang thấy ác tâm hay dã tâm chiếm đoạt,khống chế thế giới này bằng phương pháp “vết dầu loang hay Tầm ăn lên “ của Trung Cộng,mọi người đều biết,nước Nga muốn dùng trăm phương ngàn cách ác độc nhất để chiếm đoạt nước Ukraina.Chúng ta cũng đang thấy người dân ở Việt Nam,Bắc Cao Ly,Hoa Luc,Miến Điện và một vài nước ở Phi Châu …xem người dân của họ như cỏ rác như công cụ để họ tìm tới những cơn mơ ảo.Những xứ này,ác độc được phát huy,được cổ vỏ,được hùa theo của những kẻ thời cơ .
****
  Ngày nào những tôn giáo chánh đại còn tồn tại,còn có tín đồ tin phục thì chúng ta có quyền tin hai thế lực Thiện-Ác vẫn còn song song ,kình chống với nhau trên con đường thiên lý, có tên là tiến hoá của nhân loại .
  Mong cho những Ác trược bị tiêu diệt, bị biến mất trên cõi trần gian này là điều tâm nguyện,là quyền của mỗi người.Nhưng,nó có biến mất hay không,thì đó ngay giờ đây,chưa có câu trả lời.Trừ phi trong tim óc của mỗi chúng ta biết dùng quyền lực thiện lành để hàng ngày,hàng giờ khử trừ,thanh lọc,sàng sảy chọn tốt,bỏ xấu.
 Nghe có vẻ mông lung quá !
 Nhưng với quyết tâm,con người đã và sẽ còn vượt được qua muôn vàn điều khó hơn nữa.
 Một câu chuyện có thật và cũng đã có hàng trăm đề tài tương tự như vậy ,để người có lòng phân biệt giữa thiện và ác vững tin rằng thiện/ác & người/ quỷ vẫn có trong TA .
Quyết định chối bỏ hay nhận lấy cũng chính là TA.
****
 Một thiếu niên,học sinh lớp 11 đã bỏ học ,theo bạn bè.Trong đám đó có những đàn anh che chở cho có chỗ ăn,ở.
 Giai đoạn đầu,các đàn anh tập dạy cho đám em út đủ thứ,đủ thói từ ăn hút tới ăn cắp.Vốn thông minh,cho nên thiếu niên này ra tay thực hành theo những chỉ dạy, từ gỡ máy cassette trong xe cho tới lấy chiếc xe trong thời gian ngắn nhất.Cậu ta đã thành công trong nhiều vụ.
  Tới một lúc,đàn anh đưa cho cậu một khẩu súng với địa chỉ để cậu đến địa điểm đó ăn cướp !
 Cậu đến và gặp một “Ông già “( theo lời kể của cậu)và mấy đứa trẻ.Cậu thấy cảnh tượng ấy,với ông già tay chân rung rẫy,mấy đứa trẻ thơ với những đôi mắt hiền lành ngây thơ như những thiên thần trong sáng…
   Cậu chùng tay  và rời khỏi nơi đó!
****
  Kết luận thật nhanh,lực Thiện có nhiều trong con người cậu ấy.Đó là một quyết định chỉ trong tíc tắc ,một tiếng mà Phật giáo vẫn dùng là ‘Sát Na’.
  Sát na giữa đúng và sai,giữa thiện và ác,giữa người và quỷ,giữa tù tội và tự do...ngay trong cái ranh giới thật mong manh  ấy.
Không có áp lực nào cản hay xúi ở giây phút đó.
  Ta với Ta.
****
Có hai nhân vật nổi tiếng trong quyển Tam quốc chí :Chu Du và Khổng Minh.Cả hai đều tài giỏi hơn người và cùng quyết tâm phò minh chủ của mình.
 Có một lúc họ là đồng minh với nhau để chống lại Bắc Ngụy,tức Tào Tháo.
 Tuy nhiên trong thâm sâu,lòng của Chu Du  ngày đêm lúc nào cũng muốn giết cho kỳ được Khổng Minh.
  Cao điểm của cuộc ám hại là hai nước hợp tác xây lên “Phong vũ dài “ mà nhân vật KM đề xướng.
  Trước đó, họ Chu đã gặn hỏi và nếu cầu gió mà gió không nổi lên thì Khổng Minh sẽ chịu hình phạt gì.Khổng Minh nói chịu chết!
  Chu Du,Khổng Minh và Tào Tháo đều biết vào tháng đó,gió sẽ thổi từ hướng nào sang hướng nào,gọi là gió Đông.Hai người biết nhưng chưa biết hết.Người biết tận tường là Khổng Minh.Ông biết từ lúc mấy giờ cho đến mấy giờ ngày nào sẽ có một trận gió khác đổi chiều..và trong thời gian là bao lâu.
 Ông đã khai thác thành công đúng lúc ngọn gió có rất ít người biết vào mùa Đông.
 Điều này,đã làm cho Chu Du uất đến hộc máu mà chết còn để lại cho hậu thế câu nói trước khi ấy, được dùng làm tựa cho bài viết này.
 Chu Du đặt câu hỏi với ông Trời chỉ cho riêng bản thân mình vì muốn hơn người,vì muốn hại người.
 Nhưng,câu hỏi này có tính cách bao quát và sẽ rất có lợi cho toàn thể nhân loại, nếu được trả lời .
*****
-Thưa đấng tạo dựng nên loài người cùng muôn loài vạn vật!
 Ngài đã muốn cho trái đất này tốt đẹp hoàn hảo,đã dựng nên người sao lại cho ra đời con Rắn? Và Ngài là đấng Toàn năng sao lại còn có kẻ hở để thế lực ma quỷ bám sát lấy loài người rồi tạo nên muôn vàn đớn đau khổ  cho họ ?
H3.&Phạm huỳnh Ngân.
  


Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2022

KHẤN XIN.

Cố tổng thống VNCH cầu nguyện ở nhà thờ La Vang ,Quảng Trị ,mùa Hè 1.972.
                             0O0
Ngay đến cầu xin,khấn nguyện với những đấng thiêng liêng,nhiều người vẫn cân nhắc chọn lọc thật kỹ địa điểm để đạo đạt những khẩn cầu của mình trước khi đến.
  Cầu xin cho người thân trong gia đình qua được các loại bệnh bác sĩ cho là cơ may sống còn không là bao .
 Cầu cho được xuất cảnh chánh thức hay vượt biên được trót lọt,xuôi chèo mát mái tới nơi đến chốn bình yên.
 Cầu cho ký được hợp đồng béo bở.
 Cầu cho thoát được tai ương tù tội,nếu như lỡ bị cò bót rờ ót..
Ở đây sẽ không nói người khấn xin thuộc tôn giáo nào hoặc không theo bất cứ đạo nào,kể cả thờ ông bà.Chỉ đề cập đến lòng tin của họ đặt vào địa điểm thờ phụng  ,tượng ,ảnh nơi mà họ tin  và cho rằng “linh” hơn nơi khác.
  Nếu so sánh lượng người tới núi Sam thì núi Bà Đen ở Tây Ninh thua xa nhưng không vì số lượng người nhiều hay ít hơn mà thuyết phục những người có lòng tin nơi “Bà Đen “bị đánh bại!
  Chỉ có vài người hay dùng cách nói với kết luận ôm đồm,nôm na người ta gọi là gom đủa cả nắm ,rằng đức mẹ ở nhà thờ này “linh” nhứt,chùa mái lợp ngói lót gạch bông…tượng Phật đẹp nên hiển è linh hơn là chùa nghèo …
 Còn đền,miễu,đình làng,nghĩa địa (sân mả),cây đa có người treo cổ chết với dây và rễ bò quyện lấy nhau,cái nhà chết chủ hoang phế lâu năm,quán nước đã có án mạng, một cái chòi nhỏ cạnh quốc lộ 4 đoạn Gò Đen -BìnhChánh,miễu “Cô Sáu “ ở An Thới,miếu Ba Cô ở khúc quanh cùi chỏ trên đèo Bảo Lộc,lăng Ông Bà Chiều là linh thiêng nhứt …và còn nhiều,rất nhiều nơi người ta nhang khói cúng tế với mục đích để xin các đấng “khuất mặt,khuất mày" chứng giám cho họ được toại nguyện.
   Bất kể bạn theo tôn giáo nào,cũng không cần biết, bạn thờ Lửa,thờ Nước hay Núi hoặc Cổ Thụ trăm năm…cũng không quan trọng .
  Chỉ cần biết, đó là sự tín ngưỡng của mỗi một cá nhân, tuỳ theo mức độ tiến hoá ,trình độ tri thức của mỗi người trong việc nguyện cầu hay vọng cầu!
  Không có bất cứ hướng dẫn của các chánh đại tôn giáo chỉ cho tín đồ nghi thức khấn xin ơn trên cho dễ đạt được kết nhiều nhất.
  Và,người cầu xin cũng sẽ tự giới hạn những điều mình xin nó phải trong vòng hợp lý.
 Người ta ,cả gia đình đang lúc không còn một hột gạo để nấu cơm ăn, chắc khó tìm  lý do gì lại cầu xin cho có chiếc xe để chở cả nhà đi du hí!
  Một gia đình giàu nứt da,dư mỡ lại xì sụp cầu nguyện cho được…trúng số cặp,mà phải độc đắc!
 Trong quyền sách  có nhiều đọc giả tán thưởng ,đã khai ngộ cho nhiều người ,thuộc nhiều tôn giáo khác nhau được phá mê,mở chấp hầu rộng mở kiến thức, quyển sách có tựa: “Tôn giáo là gì?” Do đại sư Vive Kannada viết,chúng ta mới thấy cái tầm nhìn thiễn cận cũng như u chấp về tôn giáo từ ngàn xưa đến nay của con người không biết là bao nhiêu .
 ***
   Người chị của tôi,ngay từ những ngày đầu đến Saigon,mướn nơi ở và làm việc gần với khu vực đường Ngô Quyền và Nguyễn Trãi.
Chị đã tìm đến nhà thờ Ngã Sau ngang trường trung học Chu văn An ,trước là ngắm cảnh đẹp của nhà thờ cùng hang có tượng đúc mẹ Maria thật đẹp,mặc dù khi đó chị chưa biết gì về Thiên Chúa giáo.
  Đó là thời kỳ 1958 hay 59 .Với một nữ sinh từ miền quê ,xa gia đình chỉ mới một thời gian ngắn ở đất thị thành,chắc chắn chị phải đối diện với nhiều khó khăn,nhiều cám dỗ,nhiều bẫy sập  ở nơi địa danh Saigon,đầy vàng thao lẫn lộn.
Từ đó,đối với chị tượng và vòm hang có Đức Mẹ ngự đã trở thành điểm tựa kiên cố để giữ vững đức tin cho chị phó thác,cậy trông!
  Trong thời chiến,đạn với hỏa tiễn của kẻ giặc nã vào thủ đô thường xuyên,trận Mậu thân 1968 và đất nước ngày càng mịt mờ với chết chóc thì chị lại thăm viếng nhà thờ Ngã Sáu càng nhiều hơn,với những bó bông Huệ thơm nồng .
***
  Sau ngày đại tang của thể tự do ở miền Nam ,người dân ở đó giống như những con cá bị chận ,bị vây.Họ tìm cách để thoát khỏi cái trại giam vĩ đại từ Nam Quan đến Cà Mau.
 Và thời kỳ này ,người tinh ý sẽ nhận biết người dân khắp nơi ,tìm đến những điểm thờ phương dù không cùng chung cả đoàn người nhưng liên tục cùng với những lời khấn cầu nhỏ mà nhiều hơn .Họ có đủ mọi thành phần trong xã hội và họ còn được chế độ vô thần,toàn trị làm ngơ cho chút ít tự do hiếm hoi là cầu nguyện.Đó là cái quyền “tư hữu “ tối thượng ,là một đặc quyền của Thượng Đế ban cho loài người mà không có bất cứ thế lực độc ác nào cấm đoán được.
****
 Trong các loại tù,tòa tuyên án ‘khổ sai chung thân’là hình phạt mà  tội nhân bị thụ án sau một thời gian dài,rồi chuyển sang sợ hãi ,cho đến hoảng loạn trong hệ thần kinh nhiều nhất.
 Trại giam,thi hành theo lệnh toà rằng,tội nhân bị nhốt một mình , không được gây tiếng động, không được nói chuyện với bất cứ ai,kể cả tự nói với chính mình và cũng không được liên lạc với người khác bằng cách gõ vào vách .
 Điều luật khắc nghiệt này chỉ có giá trị với những người năng động nhưng lại không ăn nhằm gì với những vị thiền sư,vốn…hà tiện lời nói.Vì vậy,cái lỗ hỏng to tổ tướng mà chế độ độc tài không che lấp được ,chính người dân bị cấm đoán hàng trăm thứ cũng vẫn công khai trong hàng triệu lời khấn cầu thầm kín,kể cả …xin ơn trên làm phép lạ cho chế độ gian ác,bất nhân sớm bị cáo chung!
Theo hướng dẫn của những vị giáo chủ thì,khi cầu nguyện muốn có kết quả cao nhất là bằng sự tập trung tư tưởng một cách mạnh mẽ,điều này vừa hiệu quả lại vừa kín đáo!
***
 Chị tôi,kết cuộc cho một người có đức tin cộng thêm kiên nhẫn khi lần chót đến với đức Mẹ (tôi nhớ năm 1980)và đã hết sức can đảm khi “dám “ vừa khẩn cầu vừa đề nghị…đổi chác với Đức Mẹ Maria là,mẹ cho chị vượt biên thoát được lần này,chị sẽ theo đạo Thiên Chúa !
 Không lâu sau,một tấm Cẫm thạch với hàng chữ tạ ơn đức mẹ của chị từ xa thư về nhờ đặt làm và mang tới gắn dùm .
Dù biết,chung quanh nơi tượng Mẹ trong cũng như phía ngoài của hang đã không còn nơi đặt bản tạ ơn nữa.
***
  Ngày 29 tháng 3 năm 1975,ngồi uống cà phê ở cạnh quốc lộ 26 ,chợ Dục Mỹ tôi chứng kiến một giòng người liên tục tay xách,vai mang,kẻ đội người khiên cùng với các loại xe bò ,xe tự chế…đi về hướng Ninh Hòa ,Nha Trang.
 Biết là giờ cũng đến phiên mình chạy giặc như bao nhiêu người khác ở Vùng Một,vùng Hai trong một vài tuần qua .
 Rời quán tôi hướng về trung tâm huấn luyện Dục Mỹ.Chưa qua khỏi cầu của con suối,phía bên trái có nhà thờ nhỏ, cửa bằng cây khép hờ sát bên lề đường. Tôi đẩy nhẹ cửa vô  với những hàng ghế trống không người ngồi .Không có một ai trong nơi này ngoài bàn thờ Chúa.Tôi quỳ ở hàng chót rồi khấn xin độ mười lăm phút.Tôi xin cho được tai qua,nạn khỏi trong lần tìm đường xuôi Nam từ đây cho đến Saigon mà,theo tin đồn miệng rằng dữ nhiều,lành ít cho những người dù mặc binh phục mà trong tay không có súng như tôi!


         Một nhà thờ nghèo ở miền quê .(Ảnh có tính cách tượng trưng).
 Tôi tin chắc là Chúa Jesus đã nhậm lời khẩn cầu của tôi,bởi mãi lo sợ đến đổi quên ăn ,cho nên từ buổi sáng hôm đó đến khi về tới Vũng Tàu lúc 7 giờ sáng ngày 1/4 mà tôi ăn chưa hết một bịch gạo xấy quân đội phát cho để ăn sáng!
 Kinh nghiệm của bản thân và nghe ngóng chung quanh cho biết,người ta không hề làm biếng cầu nguyện khi họ bị nghèo ,bị hà hiếp bầm dập tơi tả đến đổi thân bại danh liệt,thân thể bị câu thúc,tính mạng lâm vào tình cảnh ngặt nghèo …
 Đây là lúc con người cảm thấy yếu đuối,bất lực trước nghịch cảnh và chỉ mong sao cho đấng quyền năng nào đó cứu hay giúp được cho họ.
 Đạo Thiên Chúa và đạo Phật rất hào phóng trong việc ban phát ơn lành lẫn phò nguy,cứu khổ cho loài người khi họ van xin.Một đoạn trong Kinh Thánh cho biết:-“Gõ sẽ mở,xin sẽ được…”.Điều nầy làm cho nhân loại cứ yên trí xin xỏ kêu cầu mỗi khi có hoạn nạn.
 Đạo Phật,theo trong kinh cũng như các lời giảng giải về đúc Phật A di Đà.Một danh xưng khác nữa của ngài là Vô lượng Quang Phật tức là vị Phật có nguồn ánh sáng hay hào quang vô cùng tận.Kinh cho biết,hễ ai trì niệm danh hiệu của ngài càng nhiều thì càng nhận được thêm ánh sáng .Chính vì khi nhận được nguồn  ánh sáng đó thì tai ách ác trược trong con người ấy sẽ được hoá giải.Người ta sẽ đổi nguy thành an.Cho nên phương pháp niệm lục tự Đi Đã luôn luôn được nhà Phật khuyến khích Phật tử chuyên chú thực hành.
***
 Tính từ lúc 0 giờ ngày 17 tháng Mười năm 1983 cho tới khi đến được trại tị nạn Pulau Bidong ,cá nhân tôi đã được chứng kiến phép lạ và ân sủng của Ơn Trên.
 Danh hiệu Phật Bà Quan thế Âm mà tôi khẩn thiết kêu cầu khi ghe của chúng tôi mới vừa ra khơi ,mắt thường còn thấy bờ thì đã có ba chiếc tàu quốc doanh đánh cá Hậu Giang với hai chiếc cặp hông và một chiếc phía sau !
 Tôi đã thầm kêu réo xin cứu nguy cùng kể lễ với Phật Bà rằng tôi mới vừa ra khỏi tù không lâu;lần này nếu vô tù nữa thì nhà cửa bị mất hết rồi cả nhà sẽ sống vất vưởng đầu đường xó chợ,khổ lắm!
 Độ 30 phút cả ba chiếc ghe có trang bị vũ khí bậm trợn đó bỏ mặc ghe chúng  tôi, chuyển đi hướng khác !
 Sau cơn sợ sảng hồn vào lúc khuya ngày đầu ra khơi đó,không chỉ một ,mà còn ít nhất hai lần nữa,Ơn Trên cứu giúp ghe vượt biên chúng tôi trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
 Cả hai lần giống nhau là mọi người đều khát nước trong tình trạng nguy ngặt,kiệt lực cận kề giữa lằn ranh sống chết.
 Giống nhau ở  điểm mây xanh đậm ở cả khắp bầu trời cao thẫm,từ xa một chòm mây đen cỡ vài tấm chiếu dần dần di chuyển đến chiếc ghe đang…chèo rồi chòm mây ấy chuyển màu đen đậm,hạ thấp xuống cho cơn mưa đủ kịp để tắm và hứng nước.
 Hai lần kỳ diệu,hai lần giống y như nhau!
Tin nơi phước lành của những đấng Thiêng Liêng ban cho hay không là tuỳ theo nhận thức,tuỳ theo quan điểm của mỗi người.
Còn danh hiệu Thượng Đế,Đức Chúa Trời,Ngọc Hoàng,Đấng Sáng Thế hay Đức Mẹ Maria,Phật Bà Quan Âm ( cho dù Nam Hải hay Đông Hải)…cũng là danh xưng do loài người vì tôn vinh và cũng vì khác biệt giữa các địa phương mà có.
 Con người,một số ít vì thiển cận cho nên kỳ thị phân chia rồi bài bác những khác biệt của nhau.
 Riêng tôi,tôi tin chắc những lần thập tử nhứt sanh đã được đấng Bề Trên nào đó mà tôi không thấy,không biết  đã ban ơn cứu rỗi.
  Tôi quả quyết một trăm phần trăm là Vị ấy sẽ không hề đắn đo tự hỏi trước khi cứu giúp ,đó có phải là người Việt hay  người Phi không!
Phạm huỳnh Ngân +H3.
  


Thứ Năm, 4 tháng 8, 2022

MĂNG.

Trên thế giới,có hai nước đặt giáo dục lên hàng đầu.

  Nhật và Do Thái.

Nhật, giáo dục được lên hàng đầu là do truyền thống từ ngàn xưa .Nước này vẫn biết,họ đã thành công ở lãnh vực này và được chứng minh trong xã hội trãi dài suốt mấy ngàn năm .

Cho nên,củng cố để vun bồi,đối với họ là điều cần phải có tính liên tục.

  Do Thái vào thời kỳ mất nước,bị lưu lạc khắp nơi,cho dù bị phân tán mỏng nhưng nền tảng gia đình với những cộng đồng nhỏ họ lại còn phải giữ chặt sự giáo dục,một là để không bị tan rã ra và sẽ bị đồng hoá,hai giữ lửa bằng nhân cách để chờ ngày qui hồi cố quốc.    Và ,quan trọng nhất là khi đã có lãnh thổ rồi phải giáo dục khẩn thiết hơn nữa để chống giữ nước.

   Do Thái ý thức rất rõ rằng chung quanh là kẻ thù lúc nào cũng chực chờ đoạt lấy quyền sống của dân tộc họ.Cho nên,giáo dục theo cách của nước này cương cường với rất ít tương nhượng và sức mạnh của quốc gia được tổng hợp bằng ý thức của từng  người dân.

Họ đầu tư bằng trí óc của cả đất nước vô lãnh vực ấy bằng kế hoạch chi tiết với nền móng vững chắc.Không phải trăm năm mà có thể dùng tiếng trường cửu.

 Giáo hoá một con người từ lúc sớm nhất-một thiên chức mà đấng tạo hoá đã ban cho từ mẫu để chỉ về loài người và giống cái ,chỉ về muôn loài vạn vật .

  Dạy dỗ tự bản năng được duy trì theo lối cha truyền con nối bằng động tác hay ngôn ngữ vẫn là phương pháp đã có.

  Dạy bằng sách ,bằng thầy được sắp xếp mạch lạc,từ thấp tới cao cho từng lứa tuổi,từng trình độ để lãnh hội là do  ở trường lớp.

  Giáo hoá bằng những đúc kết từ kinh nghiệm đã từng trãi bằng thực tế trong đời sống ,thường do các bậc ông bà cha mẹ truyền bằng miệng  .

 Ở Á Châu,người ta vẫn cho Khổng Tử là một bậc Tổ của giáo dục .Ông ra đời vào 28/09/551 TCN và mất 11/04/479  TCN. ,mặc dù ông sinh sau sau Lão Tử mà trước đó Lão Tử cũng đã là bậc thầy về dạy dỗ nhưng sức thâm nhập vào đầu óc người ta bằng Khổng Tử về sau một chút.

   Với quyền “Một trăm lời giảng giải“ bất hủ,Khổng Tử đã để lại cho hậu thế nhiều điều để học làm người tốt đẹp,thiện lương với nhân cách đầy đủ  một con người đúng nghĩa trong đời sống.
  Lối giáo dục của ông bao quát về nhiều vấn đề trong cách đối nhân xử vật giữa người với người.Từ triều đình cho dân giã.Người ta nói,chỉ cần nghe theo lời dạy của ông đúng mức,một người bình thường với thời gian cũng có thể trở thành bậc chính nhân quân tử.
  Khổng Tử,người có công san định Tứ Thư với Ngũ Kinh ,được truyền  từ thời cổ đại, để cho người đời sau được khai mở,học hỏi từ thời đó cho tới sau nầy. 
***
     Ngoài quan niệm “tôn quân “ mù quáng (của thời xa xưa)một người bề tôi ,cho dù bị ông vua ngu muội xử sự bất công,trái đạo người dân vẫn phải tuân lệnh chịu chết,chỉ vì câu này :-“Quân xử thần tử,thần bất tử bất trung “.
  Đây là một tín điều tôn quân mù quáng cũng chỉ vì vua (thiên tử)tự là con…Trời !
   Kỳ dư những lời dạy của Khổng Tu về Nhân-Lễ-Nghĩa-Tri-Tín cho đến ngày nay vẫn còn giá trị cần thiết để loài người ứng xử với nhau.Bởi vậy cho nên từ thời xa xưa người ta đã gọi ông là ông thầy muôn đời.
   Giới cầm quyền của một nước quan tâm đến giáo dục cho mọi công dân để rồi đặt lên hàng ưu tiên thì chắc chắn họ sẽ không bị uổng phí tài lực,nhân lực đã đầu tư vào lãnh vực đó.
  Ngoài những nước thuộc Bắc Âu với trình độ dân trí cao,người dân đa số chịu nền giáo dục cưỡng bách.Họ thi hành theo luật pháp tự giác .Nhìn chung người dân ở khu đất rộng,người thưa này ý thức với gia đình,xã hội chung quanh,giữ gìn tư cách cá nhân mình là cần thiết,là hệ trọng.
   Đông Á với  Nhật,Nam Hàn ,là những nước vừa trải qua chiến tranh nhưng họ chấn chỉnh đất nước ngay sau khi dứt bom đạn.Trường hợp Đài Loan,cho dù bại binh ở đại lục,khi đến hải đảo này họ cũng đã tính kế lâu dài là đầu tư con người chờ ngày phục quốc.
   Chiến tranh là đỗ vỡ,là hư hoại,là sứt mẻ những cao đẹp của một đất nước do tiền nhân tạo dựng nên và lưu truyền cho nhiều thế hệ sau đó về nhân cách ,về phong hoá ,về luân lý,lễ nghĩa của xã hội.
 Nếu như ,sau đống tro tàn chiến cuộc,kẻ chiến thắng phải hối hả chạy đua với thời gian để hàn gắn ,xây dựng lại những tang tóc đổ vỡ.Đặc biệt là lãnh vực giáo dục vì trong thời gian hai bên lâm chiến,vấn đề đào tạo chắc chắn phải bị chậm lại hoặc có khi ở trong tình trạng dậm chân tại chỗ.
   Nếu không muốn bị bỏ rơi đương nhiên phải tăng tốc !
  Việt Nam là một điển hình thấy rõ nhất hệ quả của chiến tranh và thế lực thắng cuộc đã (trong cơn say men chiến thắng không ngờ được)vỗ ngực tự cao,tìm cách tận diệt những kẻ chống đối trước đây,đồng thời tự ý muốn làm người lính Cộng Sản tiên  phong cho Moscow và Beijing.Cho nên chỉ quan tâm đến chuyện binh bị,chuẩn bị cho những cuộc chém giết sắp tới mà không hề quan tâm đến vấn đề giáo dục cho người dân.
    Đây là hệ quả hết sức tệ hại.Rất nhiều người Việt quan tâm đến những đức tánh cao đẹp của dân tộc mình ngày càng lụn bại để rồi mất dần đi.
  Người ta cho rằng,nếu ngay hôm nay đây,chế độ cầm quyền ở VN cáo chung ,một thể chế tự do dân chủ với đường lối nhân bản, nếu muốn trở lại với nền giáo dục đã thành công ở miền Nam VN trước ngày 30/4/75,ít nhất phải cần một trăm năm cho guồng máy quốc gia giáo dục chạy hết công suất !
   ***
 Người ta dùng Passport (Thẻ Thông Hành/HaNoi gọi là Hộ chiếu) để đi từ nước này sang nước kia có thể đánh giá được phần nào về trình độ lẫn tư cách người dân của nước đó.Hộ chiếu của nước CHXHCN Việt Nam được xếp hạng 89/199 trên thế giới.Đây được xem là Weak Passport!,một loại  thẻ thông hành yếu !
  Trong khi đó,Nhật và Singapore,hai nước có nền giáo dục vượt trội lên trên đầu bảng của giáo dục và nằm chót bảng của tội phạm cả thế giới ,có thẻ thông hành đứng nhứt và nhì.
    Có những xứ sở,dù không được tiếng văn minh hay cường thịnh nhưng công dân của họ khi ra ngoại quốc không làm cho đất nước của họ mang tai tiếng xấu.Chẳng hạn như Ấn độ ,Nam Phi…đó là nhờ những xứ ấy ấy xem giáo dục là trọng nên tạo nên những người dân có tư cách không để cho ngoại nhân khinh khi.
  Ở đây cũng không cần nói thêm quá nhiều thói xấu,hành động xấu của người Việt mình khi đến đất nước người.
  Con số người làm những điều xấu ngày càng gia tăng .Con số cướp của giết người,con số bạo hành-đặc biệt là lứa tuổi thiếu nhi ngày càng hung tợn hơn…
  Vô giáo dục là câu đúng nhất để chỉ về vấn đề làm cho luân lý,đạo nghĩa,tư cách của con người ở trong quốc gia có danh xưng là XHCN ngày càng tuột xuống một cách thảm hại.
   ***
 Cũng từ tri thức,kiến thức được người ta thu thập được dưới mái học đường một cách thoải mái,không bị gò ép,con người mới phát huy được tài năng của họ.Nước Tàu có hơn một tỉ tư người và mỗi năm họ cầu chứng bằng sáng chế …nhiều nhất thế giới!
   Tuy nhiên,không một bằng sáng chế nào được khai trình  xài được hay có lợi ích phục vụ cho đời sống con người hết.
 Trong khi đó, Nhật ,Thuy sĩ,Mỹ,Do Thái,Phần Lan,Đức,Hòa Lan,Thụy Điển,Đan Mạch lại cho ra nhiều bằng sáng chế để cho đời sống của loài người tiện lợi và tốt đẹp hơn.
   Ở đâu có tự do,ở đâu có nền giáo dục và đức dục được trân trọng đề cao,đương nhiên mọi người sẽ sống hài hoà tử tế với nhau và khi đầu óc của họ được tự do thì những năng khiếu những khả năng sáng tạo ẩn tàng trong con người của họ sẽ được khơi thông.
   Khi đến đoạn này,cho dù là kẻ vô tâm hay người còn nghĩ đến các thế hệ tương lai của đất nước ,chắc không ai lại cầm được tiếng thở dài.
   Người ta lúc yếm thế hay dùng câu ..”Đó là mệnh nước !”.Thật sự người Việt mình đã có cùng với nhau vận dụng hết sức để đặt vấn đề hoặc bằng cách nào đó để khua động,để cùng nhau đánh thức dậy những u mê của cả một dân tộc cho họ tỉnh thức hay chưa ?
 Còn nếu ,cứ cái đà này,hai câu chuyện có thật được báo chí của chế độ đăng tải (rồi suy nghĩ xem tụi nó coi rẻ dân mình như thế nào ).
 Một đứa ,giống cái tự xưng là tiến sĩ ở Saigon dưa kế hoạch chống nước ngập khi có trận mưa lớn, bằng cách kêu mọi người mua lũ,hũ chứa nước,chống ngập !!!
  Một đứa giống đực cũng tự xưng tiến sĩ ra kế làm cho đường xá không bị kẹt xe là…người dân đừng (hay cấm)ra ngoài đường,thì tự khắc đường xá sẽ không có người và xe nên ...khỏi kẹt (tiếng mà Việt Công vẫn hay nói là...ùn tắc ấy )!
H3+Phạm huỳnh Ngân.

  

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...