Nhân vật Tôn ngộ Không gần như không sợ ai ngoài thầy dạy và chiếc vòng Kim cô.
Cả một thời gian dài , vòng Kim Cô đã làm cho tay làm loạn thiên cung,bứng trụ trấn biển nầy đành phải ôm đầu khuất phục mỗi khi có dăm ba câu thần chú được lâm râm đọc từ miệng của Đường Tăng.
Đọc Tam quốc chí diễn nghĩa,rất nhiều phen đọc giả bực mình,tức tối với Tam Tạng ,bởi do vị sư.. vô minh không biết nhân chân đâu là thật giả nên làm cho Ngộ Không ôm đầu kêu la đau đớn chỉ vì những lời thêm bớt của Bát Giới hay yêu ma quái quỉ.
Nhiều lúc trong chúng ta , không ít người mong sao cho vị đại đệ tử thần thông quảng đại nầy của Đường tăng thoát được cái vòng tròng đầu quái ác đó.
Cũng có đôi lúc giận rồi cằn nhằn sao lại có một người u-mê lại hay cả tin theo những lời kêu ca,than khóc của vô số yêu ma đa mưu,lắm kế đã gạt gẫm như nhà sư mộc mạc Trần huyền Trang kia một cách dể dàng,để rồi bao nhiêu đau đớn được trút lên đầu người học trò trung thành lúc nào cũng đặt sự an nguy của sư phụ mình lên trên hết.
Chúng ta tức tối,chúng ta bực dọc,chúng ta thương cảm cho một người trung tín thẳng ngay mà cứ bị cái vòng...lẫn quẫn kia bóp trán,xiết đầu kêu la thống thiết mỗi khi cơn "Sân" của nhà sư nổi lên, lâm râm niệm chú.
Nguyên nhân vòng Kim Cô tròng vào trán lão Tôn gần như ai ai cũng biết.Nó đeo theo ...ông ta mười mấy năm trên hơn mười ngàn cây số qua không biết là bao nhiều núi rừng,sa mạc với muôn trùng , đèo suối .
Để rồi,đến cái phút vinh quang nhất của bốn thầy trò Đường tăng là diện kiến Như Lai phật tổ .
Cái vòng khó thương,cái vòng hắc ám,cái vòng ác độc,cái vòng đã từng làm cho ai đó bể đầu,nhức óc té lên,văng xuống lăn lộn từ Đông sang Tây,từ phàm phu trở thành chánh quả.
Cái vòng đã tự biến mất.
Làm như chuyện giỡn chơi.
Làm như chưa từng hành hạ đau đớn cho biết tay...ta đây vậy !
Người lẫy lừng,nhìn xa trông rộng với 72 phép biến hóa thần thông mà còn phải chưng hững khi trên vầng trán kia không còn cái vòng quái ác.
Quyển Tây du ký được viết ra bởi Ngô thừa Ân (Wu cheng 'en) được đa số học giả tin là có rất nhiều phần hư cấu,ngoại trừ nhân vật Trần huyền Trang là có thật.
Thế nhưng,những cái hay cái khôn của nhân vật Tôn hành giả,những thói xấu hám ăn,mê ngủ của Lão Trư,họ Ngô đã mô tả những thói tật thường tình của con người mà ai ai,ít nhiều đều có.
Nó có chính tự trong con người của vị sư có hoài bảo cao cả kia.
Và khi,bốn thầy trò đến được đất Phật,cũng đã có những bình luận cho rằng,nếu như không có gã...Khỉ Ngộ Không thì chưa chắc ông sư họ Trần đã biết được Thiên Trúc,rồi nếu như không có cái vòng Kim cô quái ác kia,chuyện vượt ngàn thiên lý xem bộ khó lòng viên mãn.
Cho dù chiếc vòng thông minh ấy nó rất cần thiết cho một cuộc chinh phục :Tam tạng dùng nó để khuất phục Tôn ngộ Không để viên đệ tử cứng đầu nầy chịu phục tùng theo thần chú thầy niệm mỗi khi có dấu hiệu bất tuân thượng lệnh mà tiến về Tây phương .
Hơn mười năm cho một cuộc viễn hành.
Hơn mười năm cho một...."vật lạ" (tiếng của Vii-Xii) ôm sát,ôm khít rịt trên trán của một kẻ chống trời,khuấy biển đã là quá lâu so với đời người ngắn ngủi.
Chợt nhớ,dân tộc Việt mình đã đau đớn,đã oằn oại và máu đã thành sông,xương đã cao hơn núi ;người chết nếu như sống dậy cùng nối lấy vòng tay chắc phải hơn mấy vòng trái đất.
Cái vòng kim cô.
Có tên Cộng sản.
Vòng nầy còn dử tợn,còn rộng lớn bao quát tỏa rộng khắp mọi nơi trong diên tích hơn ba trăm hai mươi sáu ngàn cây số.
Nó không chỉ chụp lấy một nhân vật mà hơn chín mươi triệu con người.
Nó tác phát không phải chỉ vào lúc cơn giận của một người trỗi lên.
Mà "nó" được phát huy bất luận đêm ,ngày ,mọi nơi,mọi lúc do cả guồng máy với một hệ thống dư thừa khả năng,tràn đầy kinh nghiệm khủng bố từ tinh thần đến thể xác của mỗi một con dân.
Vòng nầy,thông minh với khả năng gây tàn phá,tạo đớn đau hơn gấp triệu lần cái vòng mà khi xưa Đường Tăng đã dùng để hành hạ Tề Thiên đại thánh nữa.
Mười mấy năm vòng ác đã hạ xuống.
Giờ đây hơn bảy mươi năm,tính cho đến hôm nay,chiếc tân kim cô có thêm hai chữ nô lệ chụp lên hơn chín mươi triệu người dân Việt coi bộ chưa thấy nhúc nhích gì tự rời,tự rơi hết.
Chuyện tự nó rơi xuống,coi bộ không có,trừ phi mỗi người một tay kéo,lôi,đẩy,rịch,cưa,cắt cho nó sút ra.
Không có "bất chiến tự nhiên thành" đâu.
Không có.
Nhất định không !
Phạm huỳnh Ngân.
Tháng tư đen là một nơi bày-tỏ và phản-kháng những bất-công, đàn-áp của một nhóm người đang dùng bạo-lực cai-trị đất nước Việt-Nam.Đây cũng là nơi báo-động với những ai còn quan-tâm đến sự tồn-vong của nước Việt trước sự cướp đoạt đất Tổ ngày càng lộ-liểu của kẻ thù phương Bắc.Tháng tư đen 75 hoan-nghênh mọi ý-kiến xây dựng,mọi bài vở đóng góp. Trân-trọng.
Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018
Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018
Ngôn Ngữ .
Vào một dịp Tết ta,cách đây không lâu,ký mục gia Bùi bảo Trúc,tác giả nổi tiếng của những bài viết "Thư gửi bạn ta" đã có một thời gian dài được rất nhiều người yêu thích.
Nhân tản bộ qua khu thương mại của người Việt ở Houston,TX ông đã đọc vài giòng đóng cửa nghỉ Tết của cửa hàng của người Việt mình có nội dung :
" Sorry we closed on Chinese new year".
Phía dưới,chủ nhân của tiệm ấy lai cũng cẩn thận không quên dịch sát nghĩa cho đồng hương :"Nhân dịp tết Trung hoa,chúng tôi đóng cửa từ...đến..."
Ông Trúc vốn là người rất cẩn thận về chữ với nghĩa của ngôn ngữ Việt mình từ xưa nay.
Ông không chịu vậy.
Ông không chịu việc chủ nhân của cửa hàng người Việt nhận bừa Tết nguyên đán của người Việt mình là...Tết Tầu !
Chúng ta vẫn biết Tết ta,tết âm lịch (Luna new year),tết Nguyên Đán của dân tộc Việt Nam có cùng chung nguồn gốc với ngày đầu năm mới với người Tầu nhưng nếu có ai đó nói rằng Tết ta là của người Tầu là sẽ có rất nhiều học giả thiệt cải cho tới bờ,tới bến,rằng đó là sự trùng hợp chứ không phải là của giống giòng Hán tộc.
Ông Bùi tự đặt câu hỏi với tác giả chủ tiệm rằng,sao lại phải khép theo cái bóng Chinese new year kia mà khống dám (tự) hiên ngang đề rằng " Sorry,we closed on Vietnamse new year" hoặc "Vietnamse Tết,we are closed" mà vẫn theo ông Trúc thì chữ Tết của người Việt mình đa số những người Mỹ trung niên vào thời kỳ ấy ai cũng biết vì Tết Mậu Thân 1968,với cú lật lọng bất ngờ của Hà Nội tấn công toàn cõi miền nam VN ,cho nên " Tết " từ Việt ngữ đã trở nên chữ không cần phải dịch qua Anh Ngữ rằng đó là Vietnamese new year ,họ cũng vẫn biết ..
Cũng như chữ Phở giờ đây đa số các hiệu bán thức ăn đã quốc tế hóa nầy không cần phải đưa vào bảng hiệu bằng Anh ngữ Vietnamese beef noodle gì hết.
Tự chữ Phở,có bỏ dấu hỏi hay không.Đa số thực khách ái mộ món nầy tức thì phải hiểu đó là phở .
Không phải đợi cho đến lúc ông Bùi không vui với mấy giòng chữ đóng cửa ăn tết của một cửa hàng với vị chủ nhân chưa đủ ý thức về cái tính độc lập của ngôn ngữ nó quan trọng đến như thế nào của một đất nước,của một dân tộc.
Nhân nói đến tiếng nói,người ta đồng ý nhân loại trên con đường tiến hóa,ngôn ngữ vẫn phải vươn tới để tồn tại.Tức là tiếng nói,tự nó không được dâm chân tại chổ.Theo họ,dậm chân tức là thụt lùi.
Thế nhưng,để tiến tới,cho đến khi tiếng nói của loài người ngày càng phong phú,hay ho,lưu loát hơn của những thời đã qua người ta cần phải phát huy tối đa cái ý,cái nghĩa của nó.
Ở đây,có hai thí dụ gần nhất cho sự dẫy chết của tiếng nói đã bị mấy người cai trị đất nước VN hiện nay đang làm cho chết,vì "nó" đã bị ép đến hết nước,đến phải cạn nghĩa.
Đó là tiếng :Đăng ký và Tốt.
Ở thể chế VNCH,từ thời trước cho đến đệ nhất và đệ nhị C.H,nếu như các loại thuốc diệt chuột,diệt kiến ,gián và nước tương,chao được dùng là "Nhãn hiệu được đăng ký dưới số..."
Về tàu bè,ghe thuyền,xe cộ :Được đăng bộ ở... mang số...
Về người,là ghi tên,ghi danh...
Về nhà cửa,thuế má :Trước bạ
Đến khi Việt Cộng vào chiếm miền Nam thì cái con khỉ gì cũng ...đăng ký hết !
Không phải vậy,đó là hiếp dâm,đó là làm khô,làm nghèo chữ nghĩa để nói,để chỉ về người về đồ vật về sư việc.
Kế đến :Tốt.
Không phải trường hợp nào cũng lôi tốt ra xài,xài đến độ tốt trở nên te tua nhàm chán.Thí dụ như một tòa nhà được xây dựng xong,người ta sẽ có nhiều lời,nhiều cách để nói về cái hay,cái đẹp,cái bề thế, cái qui mô,cái nét nghệ thuật,cái đường nét cổ điển hay tân thời của nó...
Người ta lại nói,đó là một công trình chứa những đường nét tuyệt hảo được vẽ ra của vị kiến trúc sư thuộc bậc thầy cùng những công tác viên tài ba của ông ta.
Đó là một tòa nhà lộng lẫy đầy nét nghệ thuật đã được hoàn tất một cách tuyệt hảo.
Chứ không phải cái nhà ấy được xây dựng"tốt" như những cách nói thô tục,cục mịch,ngu đần như từ sau 30 tháng Tư năm 1975 của mấy tay cầm quyền không được có cơ hội vào trường,ngồi lớp.
Có rất đông những người bị bắt đi tù sau khi VNCH tan rả ,họ đã cố tránh ,tránh xa những tiếng như giải phóng,cách mạng,tiếp thu,tiếp quản mà họ dùng những tiếng như đứt phim,sau biến cố 30 ..
Lại cũng không ít người bị giặc thù nó bỏ tù,nó hành hạ thừa sống ,thiếu chết mà cũng một cải tạo,hai đằng ký,ba sau ngày giải phóng...
Không ý thức mình đang nói lời gì,mình đang bị nhồi nhét những gì của giặc thù,rồi còn lập lại những luận điệu của đám người được bửa trèo cao nói theo những lời như con vẹt không hồn,mặc nhiên,những người anh ,chị em ấy đã bằng lòng,đã xuôi tay cam chịu sự đè đầu cưỡi cổ của kẻ thù mà trước đây không lâu,chính cá nhân của mình đã từng khinh bỉ,xem thường chúng.
Nếu như,giờ đây trong mỗi những chiến binh năm xưa sức đã cùng,lực đã kiệt.Có thể chúng ta không có vũ khí để cầm hoặc không còn cầm nổi gươm đao nhưng,ít nhất cũng đừng để cho kẻ thù đồng hóa chúng ta bằng ngôn -ngữ.
Cũng xin nhắc,xin chớ xem thường tiếng nói : Bởi bạo quyền xuất thân từ dốt nát ngu si.Chúng rất sợ,chúng rất dị ứng với những lời thật,lời ngay,lời đúng.
Phát huy được ưu thế đó,nếu đúng như lời danh tướng Mac Arthur nói :"Người lính già không chết,mà họ chỉ mờ với thời gian mà thôi."
Bị "đô hộ" bằng những tiếng me đẻ quái lạ,trái tai đã là khó chịu cho những ai thuộc về phía thua cuộc đã là sự bực mình kinh niên ,rồi cũng phải làm thân con nhím đề kháng với cái thứ tiếng nói mà mình khinh khi ghét bỏ từ hơn 40 năm qua đã lên từng cơn dị ứng triền miên.
Giả tỉ như,cứ theo cái đà nầy,Việt Cộng bầy trò sửa tiếng Việt cho nó hợp với tiếng Chệt,tiếng Tầu thì thử hỏi làm ai mà chịu nổi .
Tầm Nã
Nhân tản bộ qua khu thương mại của người Việt ở Houston,TX ông đã đọc vài giòng đóng cửa nghỉ Tết của cửa hàng của người Việt mình có nội dung :
" Sorry we closed on Chinese new year".
Phía dưới,chủ nhân của tiệm ấy lai cũng cẩn thận không quên dịch sát nghĩa cho đồng hương :"Nhân dịp tết Trung hoa,chúng tôi đóng cửa từ...đến..."
Ông Trúc vốn là người rất cẩn thận về chữ với nghĩa của ngôn ngữ Việt mình từ xưa nay.
Ông không chịu vậy.
Ông không chịu việc chủ nhân của cửa hàng người Việt nhận bừa Tết nguyên đán của người Việt mình là...Tết Tầu !
Chúng ta vẫn biết Tết ta,tết âm lịch (Luna new year),tết Nguyên Đán của dân tộc Việt Nam có cùng chung nguồn gốc với ngày đầu năm mới với người Tầu nhưng nếu có ai đó nói rằng Tết ta là của người Tầu là sẽ có rất nhiều học giả thiệt cải cho tới bờ,tới bến,rằng đó là sự trùng hợp chứ không phải là của giống giòng Hán tộc.
Ông Bùi tự đặt câu hỏi với tác giả chủ tiệm rằng,sao lại phải khép theo cái bóng Chinese new year kia mà khống dám (tự) hiên ngang đề rằng " Sorry,we closed on Vietnamse new year" hoặc "Vietnamse Tết,we are closed" mà vẫn theo ông Trúc thì chữ Tết của người Việt mình đa số những người Mỹ trung niên vào thời kỳ ấy ai cũng biết vì Tết Mậu Thân 1968,với cú lật lọng bất ngờ của Hà Nội tấn công toàn cõi miền nam VN ,cho nên " Tết " từ Việt ngữ đã trở nên chữ không cần phải dịch qua Anh Ngữ rằng đó là Vietnamese new year ,họ cũng vẫn biết ..
Cũng như chữ Phở giờ đây đa số các hiệu bán thức ăn đã quốc tế hóa nầy không cần phải đưa vào bảng hiệu bằng Anh ngữ Vietnamese beef noodle gì hết.
Tự chữ Phở,có bỏ dấu hỏi hay không.Đa số thực khách ái mộ món nầy tức thì phải hiểu đó là phở .
Không phải đợi cho đến lúc ông Bùi không vui với mấy giòng chữ đóng cửa ăn tết của một cửa hàng với vị chủ nhân chưa đủ ý thức về cái tính độc lập của ngôn ngữ nó quan trọng đến như thế nào của một đất nước,của một dân tộc.
Nhân nói đến tiếng nói,người ta đồng ý nhân loại trên con đường tiến hóa,ngôn ngữ vẫn phải vươn tới để tồn tại.Tức là tiếng nói,tự nó không được dâm chân tại chổ.Theo họ,dậm chân tức là thụt lùi.
Thế nhưng,để tiến tới,cho đến khi tiếng nói của loài người ngày càng phong phú,hay ho,lưu loát hơn của những thời đã qua người ta cần phải phát huy tối đa cái ý,cái nghĩa của nó.
Ở đây,có hai thí dụ gần nhất cho sự dẫy chết của tiếng nói đã bị mấy người cai trị đất nước VN hiện nay đang làm cho chết,vì "nó" đã bị ép đến hết nước,đến phải cạn nghĩa.
Đó là tiếng :Đăng ký và Tốt.
Ở thể chế VNCH,từ thời trước cho đến đệ nhất và đệ nhị C.H,nếu như các loại thuốc diệt chuột,diệt kiến ,gián và nước tương,chao được dùng là "Nhãn hiệu được đăng ký dưới số..."
Về tàu bè,ghe thuyền,xe cộ :Được đăng bộ ở... mang số...
Về người,là ghi tên,ghi danh...
Về nhà cửa,thuế má :Trước bạ
Đến khi Việt Cộng vào chiếm miền Nam thì cái con khỉ gì cũng ...đăng ký hết !
Không phải vậy,đó là hiếp dâm,đó là làm khô,làm nghèo chữ nghĩa để nói,để chỉ về người về đồ vật về sư việc.
Kế đến :Tốt.
Không phải trường hợp nào cũng lôi tốt ra xài,xài đến độ tốt trở nên te tua nhàm chán.Thí dụ như một tòa nhà được xây dựng xong,người ta sẽ có nhiều lời,nhiều cách để nói về cái hay,cái đẹp,cái bề thế, cái qui mô,cái nét nghệ thuật,cái đường nét cổ điển hay tân thời của nó...
Người ta lại nói,đó là một công trình chứa những đường nét tuyệt hảo được vẽ ra của vị kiến trúc sư thuộc bậc thầy cùng những công tác viên tài ba của ông ta.
Đó là một tòa nhà lộng lẫy đầy nét nghệ thuật đã được hoàn tất một cách tuyệt hảo.
Chứ không phải cái nhà ấy được xây dựng"tốt" như những cách nói thô tục,cục mịch,ngu đần như từ sau 30 tháng Tư năm 1975 của mấy tay cầm quyền không được có cơ hội vào trường,ngồi lớp.
Có rất đông những người bị bắt đi tù sau khi VNCH tan rả ,họ đã cố tránh ,tránh xa những tiếng như giải phóng,cách mạng,tiếp thu,tiếp quản mà họ dùng những tiếng như đứt phim,sau biến cố 30 ..
Lại cũng không ít người bị giặc thù nó bỏ tù,nó hành hạ thừa sống ,thiếu chết mà cũng một cải tạo,hai đằng ký,ba sau ngày giải phóng...
Không ý thức mình đang nói lời gì,mình đang bị nhồi nhét những gì của giặc thù,rồi còn lập lại những luận điệu của đám người được bửa trèo cao nói theo những lời như con vẹt không hồn,mặc nhiên,những người anh ,chị em ấy đã bằng lòng,đã xuôi tay cam chịu sự đè đầu cưỡi cổ của kẻ thù mà trước đây không lâu,chính cá nhân của mình đã từng khinh bỉ,xem thường chúng.
Nếu như,giờ đây trong mỗi những chiến binh năm xưa sức đã cùng,lực đã kiệt.Có thể chúng ta không có vũ khí để cầm hoặc không còn cầm nổi gươm đao nhưng,ít nhất cũng đừng để cho kẻ thù đồng hóa chúng ta bằng ngôn -ngữ.
Cũng xin nhắc,xin chớ xem thường tiếng nói : Bởi bạo quyền xuất thân từ dốt nát ngu si.Chúng rất sợ,chúng rất dị ứng với những lời thật,lời ngay,lời đúng.
Phát huy được ưu thế đó,nếu đúng như lời danh tướng Mac Arthur nói :"Người lính già không chết,mà họ chỉ mờ với thời gian mà thôi."
Bị "đô hộ" bằng những tiếng me đẻ quái lạ,trái tai đã là khó chịu cho những ai thuộc về phía thua cuộc đã là sự bực mình kinh niên ,rồi cũng phải làm thân con nhím đề kháng với cái thứ tiếng nói mà mình khinh khi ghét bỏ từ hơn 40 năm qua đã lên từng cơn dị ứng triền miên.
Giả tỉ như,cứ theo cái đà nầy,Việt Cộng bầy trò sửa tiếng Việt cho nó hợp với tiếng Chệt,tiếng Tầu thì thử hỏi làm ai mà chịu nổi .
Tầm Nã
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
TỪ MẪU DẶN DÒ .
TỪ MẪU DẶN DÒ. *+* Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...
-
Trong một đàn gà thả rong cho chúng tự-do kiếm ăn bằng cách bươi,bới tìm những con trùng,con dế,cào cào...thế nào cũng có một con bị chứng b...
-
Trong đời một người,con số lần chuẩn bị cho một sự việc quan trọng,người ta khó có thể đếm được là bao nhiêu lần ,cũng như không cách nào...
-
Là người chị của bốn đứa em,người em kế chị lại nhỏ thua chị tới bốn tuổi ,trong khi ấy đứa em út vừa mới chào đời. Năm chị em ở miền q...