Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Xúc-động từ một tấm ảnh,kính dâng vài dòng cho người dân Tây-Tạng;chợt sợ cho Việt mình !

Một người Tây-Tạng trở thành"Cây đuốc di-động", để soi-rọi
cho mọi người trên-thế-giới nhìn rỏ những gì Trung-cộng đã làm
đối với người dân của xứ sở hiền-hòa nầy; kể từ ngày họ bị lọt
vào vòng nô-lệ của chủ-nghĩa "Hán-hóa".
Quân-phục rằn-ri hung-tợn của gống Hán tham, đã không làm mất màu nâu sòng của những chiếc áo cà-sa quanh năm,mản-mùa an-nhiên cứng lòng chịu tai,thọ ách .
Gậy,khiên,còng,áo-giáp với vũ-khí trang-bị từ đầu đến chân không làm "sạch" được tiếng mõ,chuông cùng những âm-vang lời kinh,câu kệ.
 Tiện-nghi phù-phiếm của những thái-thú tân-thời bày biện ra đầy phố-thị, những mong dân đen chân-chất a-hùa hội-nhập.
 Gái đẹp lõa-lồ , nhã-nhạc xập-xình đàn hát dâm-ô,
 Ngày đêm,cạnh những cửa chùa,
 Quân chiếm-đóng , cùng a-tòng là đám khách muôn-phương giàu tiền lắm của bày ra những đồi-trụy hòng làm mềm lòng tăng-lữ sớm tối sám-hối,công-phu.
 Chân không dẫm đất:
Bất kể ngày,đêm,mưa,nắng,
Nóng,
Lạnh.
Chẵng tha-thiết gì, những  phường vật-chất vô-thường,dẫu dù tối-  tân ,hiện-đại,
Của "người dưng"không lý gì cho không, mang tới.
 Tuyệt-nhiên không  yêu thương,  cũng không phải nghĩa -tình.
Quân xâm-lược,luôn có miếng mồi vật-chất.
Ngàn năm dài khi trước tổ-tiên "Mình" đã thế,
Hơn năm mươi năm,so lịch-sử loài người ;
Không là bao, hãy xem rằng còn ngắn.
Ta là Ta,Tây-Tạng vẫn hiền-hòa,
Mong sao  cho chân cứng, đá mềm,
Đường chánh-quả không phải ai vào cũng đựơc.
Nước đã mất,
Sẽ còn gì (để mà) không bị mất?.
Ý-chí ,
Chỉ ý-chí mà thôi!
-Người ?So sao cho bằng giống dân xâm-lăng đã nhiều hơn một tỷ,
-Quân ?Có đâu để đo  bằng gần hai triệu phục-vụ dưới cờ?
-Máy bay,tầu chiến,đại-bác cùng hàng vạn hỏa-tiển mang đầu đạn nguyên-tử  tầm xa...
-Có-lý nào khi đem kinh Phật ra mà tranh hơn với thua qua những phương-tiện sát-nhân?
Nước mất rồi !
Dân bị-trị hết còn để mất,
Bằng lòng kiên-trì như sóng biển trùng-dương,
Bằng dũng-cảm như những người giác-đấu,
Bằng những lời từ-ái thống-thiết(mà không van xin!) rằng chúng tôi cũng là những CON NGỪƠI như quý bạn.
Nên, ai cũng cần tự-do!
Để sống!
Có nghe không hỡi thế-giới chai lỳ?
Tầm-Nã.
(Tính đến ngảy 13tháng 8 năm 2012 đã có năm mươi người  Tây-Tạng tự-thiêu để phản-đối Trung-cộng chiếm-đoạt đất nước của họ.)

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Cường-điệu!

Thật ra,không có vụ chống-cự nào hết để đến cái nổi xe tăng của quân xâm-lược phải "cán sập" hàng rào  dinh Độc-lập,một cứ-địa cuối cùng của chế độ VNCH, theo như những rêu-rao từ bấy lâu nay của cả một guồng máy tuyên-truyền ,chuyên biến trắng thành đen của Hà-nội!
Ông Dương-văn-Minh đã ra lệnh cho quân-đội miền Nam buông súng và chờ để bàn-giao chánh-phủ VNCH cho "chánh-phủ CM LT/MTDTGPMN.VN"(nguyên-văn),vốn là con đẻ của Hà-nội.
Cỗng chánh dinh Tổng-thống đã được mở  rộng ra.
Toàn-bộ nội- các đầu-hàng đã sắp hàng ngang đứng chực trước thềm chờ...giặc!
Hoàn-toàn không hề có một lưỡi-lê,một trái lựu-đạn hay một khẫu súng nào trước sân,trên thềm, trong tình-cảnh đầu-hàng vô-điều-kiện ấy.
Đa-số trong những người đứng chờ đó,là những vị cao-niên ,trí-thức nên chỉ cần tiếng gầm rú của động-cơ cùng xích sắt của chiến-xa T.54 cũng đủ làm cho họ...té nhào kinh-hãi rồi.
Vậy,"ủi sập" hoặc"cán sập" hàng rào hay cỗng chánh..do ai ra lệnh, hay do toán thiết-giáp  đầu tiên ... nào tiến (mà cho đến hiện nay 30/06/2012) đến dinh Độc-lập trước gây ra ;thì, trong nội-bộ của các toán quân xâm-lược(ít nhất là ba nhóm xe tăng Bắc-Việt cùng lần-lượt đến;mà thời-gian cũng không cách xa nhau là bao) cho đến bây giờ cũng hãy đang còn chưa tỏ rỏ.
Vì vậy nên ngay lúc nầy những cuộc tranh-công,giành phần cho rằng "mình" là người đến trước nhất vẫn chưa ngả-ngũ!.
Đến nay, sau cái chết của một tay cựu thiếu-tá thiết-giáp của Bắc-quân,vốn là một trong ba nhân-vật đã giành chiến-công  ấy về phần mình;sự việc ai ra lệnh cho "ủi-sập" cỗng dinh Độc-lập vẫn còn là một câu hỏi lớn và hãy  là một hoài-nghi chập-chùng cho những ai xưa nay vốn là những con nai tơ ,hay cả-tin vào những thêu-dệt thêm-thắt của mấy tay C.S cuối mùa!.
Đó là chuyện của những kẻ được phần trong cuộc chơi ở hồi kết trong trận Nam-Bắc tương-tàn.
Nhưng , về phía  của những người chiến-bại, bị lịch-sử áp đặt trong bóng mờ vào cuộc bại-vong ấy cần phải chứng-minh và đưa ra những sự-thật, mà đảng CSVN đã  bịa đặt , bằng những sự việc hoang-tưởng hoặc phóng-đại những diễn-biến tầm-thường làm cho nó trở-thành hùng-dũng với đầy những huyền-thoại hoa lá-cành trong hoạt-cảnh "tiếp-thu dinh Độc-lập nhằm làm cho nó trở thành...lâm-ly với đầy những oai-hùng hiễn-hách..!
 Và, cho dù cái quan-điễm "phù-thịnh" khập-khiễng của con người là "lý của kẻ thắng lúc nào cũng  đúng",thì đây cũng không hẵn đã là định-lý!
Ngay trong cái cảnh-tượng cỗng dinh Độc-lập đã được mở toang ra rồi nhưng chiếc chiến-xa dẫn đầu không chịu chạy thẳng vào, mà nhân-vật chỉ-huy đó ra lệnh cho tài-xế phải  lấy trớn từ-từ chờ cho các ký-giả đôi bên đã sẵn-sàng để quây phim,chụp hình  rồi mới trợn-trạo mà...ủi sập hàng rào của dinh.
 Hàng rào cao không quá ba mét ấy chỉ nhằm mục-đích giới-hạn để cho những người đi bộ không được vượt qua mà vào khuôn-viên  dinh Tổng-thống  mà thôi!
 Những nhân-chứng tại chổ đã nhận thấy có một điều gì bất-ổn,trong cái cảnh lăng-xăng sắp-xếp một cách hấp-tấp,gượng-gạo với mục-đích để đạt được hiệu-quả tuyên-truyền thật cao !
Cái cường-điệu vừa nhà quê  vừa là cải-lương rẻ tiền do mấy tay vụng-về ở chốn bưng-biền vừa ra thủ-diễn!
Chỉ cần nhắc lại chính-xác,chân-thật sự việc của cái gọi là "tăng của ta cán sập thành-trì cuối cùng của Ngụy-quyền Sài-gòn" theo như những  lời xưng-tụng giả-tưởng về những chiến-công hiễn-hách, đánh đâu thắng đó trong hơn hai mươi năm của quân-đội miền Bắc, để từ đó ta suy ra hai bề thật,giả.
Không một ai dám phủ-nhận cái tài-năng phi-thường, vượt-trội của ông Hồ cùng các đàn em của ông ấy trong cái đảng Cộng-sản V.N là họ vốn là những tay vô-địch với những  tài phét,phịa dóc,láo, lộng-giả thành chân như từ những ngày  "cướp chính-quyền 1945 cho tới lúc hoàn-tất công-cuộc cướp nước ba mươi tháng tư,75 ".
Những thành-tích của họ  đã làm cho cả thế-giới nầy đều nễ-nang,ớn nhợn cùng những
  thành-tích dựng đứng ra nhằm "cấy" vào óc mọi người,để cho họ tin rằng ,miền Nam VN và đồng-minh Mỹ quốc vốn là những kẻ xấu-xa; còn họ mới là người tốt lành,thánh-thiện,là những kẻ ra tay"giải-phóng,cứu-khổn phò nguy(sic!) cho những ai ở trong chốn gông cùm khốn khó"!
Sự kiện...thong-dong,nhẹ nhàng ,xe tăng của Bắc-quân xâm-lược cán hàng rào giới-hạn cho  người đi bộ vào buổi trưa ngày 30 tháng tư 1975,ở ngay ngả ba đại-lộ Thống-nhất và Công-lý Sàigòn đã được rất nhiều người hiếu-kỳ có mặt tại chổ chứng-kiến cái màn kịch "cán sập hàng rào"( có tay lại chụp hình,quây phim biến một góc hàng rào cho trở thành cái cỗng chánh!!) là hoàn-tòan bịa-đặt !
 Đối với những ai đã có"cơ-hội" nhặt-nhạnh được những kinh-nghiệm xương máu cũng như bị tù-tội  với chế-độ Cộng-sản thì , hoạt-cảnh đạo-diễn sắp-xếp đó chỉ là một đỏan-kịch nhạt-phèo,vô-duyên vô cùng nghèo-nàn kiến-thức, chỉ dùng để gạt những ai nhẹ dạ cũng như cho những thế-hệ sau nầy mà,phần lố-bịch,cường-điệu đã có hơi nhiều.
Một trong những nhân-chứng tường thuật sự viêc "cán sập hàng rào dinh Độc-lập" là cựu trung-tá NVB,dân-biểu đơn-vị Gia-định và giờ chót có đã mặt trong nội-các đầu-hàng Dương-văn-Minh ấy!.
"Đừng nghe.... mà hãy...nhìn.......CS làm !(Người quá-cố căn -dặn.)

Bức ảnh thứ nhì (màu) cho thấy cỗng chánh dinh Độc-Lập đã được mở ra chứ không như những rêu-rao của VC lâu nay là... "Thành-trì cuối cùng của Mỹ-Ngụy đã bị tăng của ta cán sập !"
Tầm-Nã.

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Tháng Tư ô-nhiễm.

Một trăm năm,đời người là quý,
Mỗi một ngày cần hít thở :
 Lúc đầy,
Khi vơi.
Cho no ắp ,cho căng phồng hai lá phổi,
Giữ kỹ càng dù sinh-mệnh nổi trôi!
Mỗi một ngày, cay-đắng kiếp người,
Bởi định mạng,
Hay bạo-quyền áp-đặt.
Những vết hằn do năm tháng,
Những oan-khiên,oằn-oại bởi trăm nỗi nhục-nhằn,
Be sườn gẫy,răng rơi rụng,mắt đui,lọi tay,què giò từ những đòn thù của mấy người nhân-danh"cách-mạng"!
Nào;
Thở tống hết ra, rồi hít thật đầy vào:
Chỉ vì,
Cổng oan-khiên mới vừa hé mở,
Biển khổ đau, còn trùng-điệp  ngàn-khơi.
Ngày dài thêm,
Đêm dũi ra triền-miên bằng triệu tiếng thở dài, như tiếng rên của những cây cầu cong mình sắp gãy;như những tiếng kêu la thất-thanh hoảng-loạn của bầy gà phải cáo trong bất-chợt của đêm khuya!
Xin;
Đừng quên hít sâu rồi thở ra cho hết.
Để sống còn tồn-tại với phong ba,
Để có còn sức chịu thêm dăm bảy ách-tai do những "giải-phóng-quân",từ chốn rừng sâu,đem ra, mang tới.
Này nhen:
 Nhà to khó giữ,
 Mạng nhỏ bất-toàn,nhất nhất lần lượt rời,lià, mất mát.
Rồi ra,"Sẽ không còn hòn đá nào dính được vào nhau"(Kinh-thánh),chớ đừng có nói chi đến cái quyền làm con người kêu đòi được sống!
Khi giặc đã tràn vào !
Nên,
Phải hít nhen,
Nín cho kỹ;rồi hãy tống ra cho sạch những cù cặn cáu bẩn,thối-hôi từ nơi cuối cùng của buồng phổi.
Vì,
Quá lâu rồi,quân gian làm cho (Chúng)"Ta" bị ô-nhiễm rất nhiều những thứ xấu dơ,do cái lũ có mặt người mà dạ và lòng đã hiện nguyên-hình chỉ là bầy ác-thú; từ phương Bắc tràn vào dùng cường-lực tiếm-đoạt cho kỳ được đất-địa Miền-Nam .
Chịu khó;
Rán.
Rán hít thở cho thật đều,thật kỹ nhen,
Chừng đó thôi nhen quý bạn hiền !
Ta còn.
Tầm-Nã,mùa quốc-nạn thứ ba mươi bảy.
(Hiệu đính lại gần quốc hận thứ 42.)

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

Chúc lành.

Theo phong-tục tốt đẹp của dân-tộc,vào dịp đầu năm,mọi người đều cầu-chúc những điều tốt lành mang những may-mắn,an-lành cao-quý cho nhau .
 Đây được xem là một truyền-thống với văn-hóa đáng yêu  của dân-tộc Việt.
 Giữ-gìn tập-tục cao-đẹp của Tổ-Tiên lưu-lại vốn có tự ngàn xưa,  Tháng Tư đen75 cũng  theo thông-lệ,bắt chước  tiền-nhân,nên vào dịp sắp bước vào năm mới cũng  chân-thành kính cầu chúc cho đất nước cùng đồng-bào người Việt,bất luận trong hay ngoài lãnh-thổ Việt-nam bằng những lời thành-khẩn :
 -Chúc cho tất-cả những tù-nhân bị hàm-oan,bị vu-khống chỉ vì "dám" bày tỏ lòng yêu nuớc bằng những lời nói chân-thật của những trái tim nồng-nàn yêu nước, trước hành-động cướp đoạt đất Tổ trắng-trợn,công-khai của Trung-cộng với sự đồng-tình của bạo-quyền Hà-nội, được sớm có ngày rời khỏi ách gông-cùm lao-lung.
 -Chúc cho hàng ngàn đồng-bào dám rời xa quê-nhà vạn dăm,tìm đến tận miệng hùm,hang rắn Hà-nội để đâm-đơn kêu-oan cho nhà,cưả,ruộng,vườn đã bị lũ sâu dân,mọt nuớc ở các địa-phương  dùng mưu-ma,kế quỷ ,bằng cường-lực cướp-đoạt, cưỡng-chiếm sẽ sớm được các" giới-chức" có thẫm-quyền quan-tâm cứu-xét.
 -Chúc cho những trẻ-thơ năm bảy tuổi ở khắp các thành-thị,thôn-trang thoát đuợc kiếp bán vé số dạo,đánh giầy,nhặt bao ny-lông từ những kinh nước đen hôi thối  có cơ may cắp sách đến trường học dăm chữ a,b  cho có thầy có bạn!
 -Chúc cho các cháu gái mầm-non, mà đa-số ở vùng đồng-bằng vựa lúa miền Tây, tươi trẻ mười hai,mười ba đang-độ xinh-tươi đẹp nhất của kiếp  người, đã là những nạn-nhân bị cưỡng-bách,mua bán làm gái mãi-dâm, làm thân nô-lệ tình-dục ở rất nhiều nơi trên xứ Campuchea,từ lúc khởi đầu cho đến ngày xa lìa trần-thế được có cơ-hội trở về nguyên-quán sau những tháng năm lưu-lạc,bầm dập ở chốn đất-khách,quê người.
 -Chúc cho những thiếu-nữ đang độ xuân-thì tìm được việc làm để tránh không phải trần-truồng cho những gã đàn ông Nam-Hàn,Đài-loan, Trung-cộng ,Singapore... giương những đôi mắt phàm-tục dâm-ô quan-sát từ trên xuống dưới,đưa những bàn tay thô-bạo bẩn-thĩu sờ-mó,lừa lật... như một món hàng trước khi mua bán, để rồi sau cùng cha mẹ của các cháu chỉ cầm đuợc khoản một trăm đô-la mà cam-lòng bán đi một đưá con yêu,mãi mãi dài lâu  làm kiếp nô-lệ dục-tình cho những ngoại-nhân bất-đồng ngôn-ngữ,lạ xa tập-tục;kéo lê cuộc sống vui ít,buồn nhiều !
 -Chúc cho những nam,nữ lao-nô  đã bị gạt cho mất  cửa nhà ,sản-nghiệp tiêu-tan vì những hão-mộng mà nhà cầm-quyền Việt-Nam cấu-kết vơí bọn buôn bán nô-lệ quốc-tế giăng ra, thoát được bẩy rập,tai- ách  nơi đất lạ  quê người, được an-lành vẹn-toàn về lại cố-hương.
 -Chúc cho những tín-đồ Tin-lành,những huynh-đệ Phật-giáo Hòa-hảo ở khắp mọi miền đất nước, sớm được buông-tha,thả tay bóp xiết,buông lơi đàn-áp bởi đám khuyễn-mã tai-sai của cường-quyền hầu được tự-do tu-tập, tùy-nghi thờ phượng.
 -Chúc cho tất cả những ai được gọi hay tự xưng là "trí-thức"  có "tri-thức" về hàng ngàn hiện-trạng xấu xa đang ngày đêm nhận chìm đất nước xuống đáy tội-ác và tương-lai mất còn của dân-tộc Việt trước hành-động giao đất,nộp biển cho Trung-Cộng của đảng CSVN.
 -Chúc cho tất-cả quý-vị lãnh-đạo,giáo-chủ,giáo-hội của hết thẩy mọi tôn-giáo được có đầy đủ bi,trí,dũng hầu cheò chống,dìu-dắt cả đại-khối dân-tộc Việt thoát qua cơn đại u-mê,đại ác-trựơc hiện đang xãy ra và vẫn còn tiếp-diễn nầy,hầu tái-tạo lại những bản-chất tốt đẹp của người Việt, vốn đã có tự ngàn xưa,và đã bị chủ-nghĩa Cộng-sản làm cho ô-uế và sắp bị hủy diệt hoàn-toàn.
 -Và,cuối cùng,chúc cho mười mấy người ở trong cái gọi là Bộ-chánh-trị trung-ương,  có toàn-quyền sinh-sát của đảng Cộng-sản Việt-Nam ở Hà-nội biết phân-biệt, biết chọn lựa giữa yêu nước và bán nước;giữa Quang-Trung và Lê-chiêu-Thống một cách thông-minh.
Trân-trọng kính-chúc an-lành đến tất-cả mọi người Việt lương-thiện trong và ngòai nước nhân ngày đầu của năm mới.
Chúc gì cho Mẹ?
Tháng Tư đen75.

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

Cây gậy,đuôi trâu và Người.

Sau khi tiễn chân thiền-sư Vọng-Động ra đến tận bãi đậu xe của chùa và chờ cho chiếc xe cũ mèm,ọp-ẹp quẹo khuất ở bảng stop; sư Kiến-Tất mới trở người,tay chấp sau đít đi từng bước chậm, mặt ngước nhìn  mảng trời xanh chen lẫn với nhũng ngọn thông già ,óc cố nhớ từng câu mà  vừa  đây người  mới được nghe.
 Đó là một câu,như những chuyện kể bình-dị khác  thoạt mới nghe qua,với  những thường nhân, thì "nó" rất vô-lý.Nhưng, đối với  giới luyện thiền , "nó" là một công-án không thể không biết,không thể không nghe , không thể không tra-cứu,nghiền-ngẫm tận-tường.Nhất là giới  thiền tập Nhật-bổn.
 "Có một con trâu (lẻ dĩ-nhiên là có sừng/lời người viết.)đi qua  cái khung cửa hẹp.Đầu qua lọt,đuôi thì không!."
-"Đầu lọt,đuôi không....đầu lọt đuôi không...sư Kiến-Tất mãi lẩm-bẫm,mãi tự hỏi ý-nghĩa của câu nói tối nghĩa kia,cho nên  khi đi ngang qua sư-phụ của người đang chăm-sóc bình bông trên bàn ở phòng khách mà người cũng không hề hay biết.
 Trụ-trì ngôi chùa có hai thầy trò là thượng-toa Thích-thành-Tựu,nếu tính theo tuổi đời thì sư Tựu được ba muơi tám.Người tạo dựng ngôi chùa nầy bằng bước khởi-đầu giống như một am-vân nho-nhỏ cho  cư-sĩ tại gia vậy.Rồi bằng chính công-sức của mình từ lúc khởi-đầu,dần dà về sau,bá-tánh,kẻ xa,người gần trong cộng-đồng người Việt chung-quanh, mới kẻ góp công,người dâng của cho nên hôm nay đây, những Phật-tử mới có được ngôi tam-bảo tuy không đuợc bề-thế nhưng  được mọi người có nơi đãnh-lễ Phật vào những ngày Rằm trong tháng nên đa-số phật- tử ai cũng hài-lòng cung-kính.
 Tự thâm-tâm,sư trụ-trì rất hài-lòng với vị-trí mà mình đang có.Nghĩ lại mà xem,mới đây thôi,chỉ dăm ba năm trước thôi;ngày hai bửa, toàn khoai với độn,bao-tử lúc nào cũng kêu la thảm-thiết vì cái đói triền-miên hành-hạ...rồi lại với mìn bẩy khắp nơi,bước một bước là gặp bất-an vì cái đám Khờ-Me đỏ;đơn-vị bộ-đội làm "nghĩa-vụ quốc-tế" của Sư, đứa mất mạng,đứa lià hai chân là chuyện bình-thường trên mặt trận viễn-chinh.
 Trốn chạy khỏi điạ ngục A-tỳ đó,sư Tựu cho là chính-đáng vô-cùng.
 Người cũng làm thân  tị-nạn,người cũng hội-nhập và thành-quả của nhũng năm tháng cần-mẫn đó, là có được một số vốn để "bỏ cọc" cho bước đầu mở ra am-vân dọn rộng ra con đường tu-tập.
 -Kiến-Tất có chuyện gì mà có vẻ vọng-tâm như vậy? Thầy trụ-trì hỏi.
 -Thưa thầy,thiền-sư Vọng-Động đưa ra một đề-tài về thiền hóc-hiểm làm cho con suy-nghĩ lung quá.Đệ-tử mong có dịp lành nhờ thầy chỉ dạy.
 -Con cứ học thuộc những kinh-kệ và các nghi-thức nhật tụng cùng ba thời công-phu trước đi cái đã.Kinh A-di-đà,kinh Hồng-danh,kinh Phổ-môn,Sám-hối con đã thuần-thục chưa?
 -Dạ,con vẫn đang học hằng ngày nhưng thưa thầy tuổi con quá cao học trước, quên sau thật là tệ.
 -Vậy thầy mong con chuyên tâm vào kinh Phật,đừng có để những lý-luận,lý-thuyết xa-vời nó tác-động lên con mà ảnh-hưởng đến con đường tu-tập.Hơn tám vạn pháp-môn,thầy xem ra chỉ có gõ mõ tụng-kinh là dễ-dàng,nhanh-chóng hơn hết thẫy!
 -Con xin nghe thầy.
Sư Kiến-Tất,tự giận lấy mình trong việc học kinh nhà Phật; không xa mấy đâu,sư nhớ rỏ mồn một ,ba muơi ba năm về trước đây mà,khi đó Sư giữ một chức-vụ có tính cách sinh-tử của một quân-đội có hơn một triệu tay súng.Nào là máy bay,nào là taù chiến với xe tăng,xăng dầu ,lương thực,súng đạn ôi-thôi đủ thứ,đủ hạng-mục,đủ thứ ký-hiệu,cả triệu con số... Sư vẫn giải-quyết trơn-tru,nhịp-nhàng,trôi chảy...mà,giờ cái bộ óc nó làm sao đây sao  mau hao,mau mòn quá vậy!.
 Cái ông Vọng-Động này,ông cứ nghiền-ngẫm mấy cái công-án bí-hiềm nát óc thì ông cứ tự mà tìm-tòi lấy đi,việc gì phải làm cho động-loạn đầu óc lão tăng nầy?
 Ông sư tuổi đã qua cái cỡ "cổ-lai-hi" từ lâu nhưng trong chốn thiền-môn nầy cũng chỉ là một chú-tiểu sơ-cơ mà thôi, cho nên  mọi giáo-hóa,cũng phải theo  từ những buớc đầu cho một tu-sinh chuẩn-bị hội-nhập.Nên chi,học thuộc lòng kinh-kệ là điều bắt buộc cho một người đã ly-gia,cắt-áí và  cho những ai đã quyết-tâm quy-y tam-bảo.
 Những câu Việt-ngữ được phiên-âm từ tiếng Phạn trong một số kinh đã góp phần gây khó cho Sư Tất không ít..."dà dị da dà can nan đa,dà dị da dà ca nan đế... đa ta dạ ta bà ha.."
 Đọc đã khó,rồi ý-nghĩa lại tối thui Sư già nhiều lần hỏi thầy trẻ những mong được giải nghĩa tận-tường, nhưng những câu trả lời nhanh chóng gần như không muốn cho vị tân-tăng hiếu-học kia hỏi-han về phật-pháp. Thầy luôn-luôn nói với sư Tựu rằng, cố học đi rồi "ân tam-bảo" sẽ khai mở hay "..khi thuộc rồi tâm sẽ sáng.." rồi cứ như thế thầy Thành-Tựu như đã sẵn-sàng cho lời thối-thác vào những lúc người đệ-tử dù tuổi đã già lắm rồi mà hãy còn cầu học!
 Tuy cố nghe theo lời thầy hứa-hẹn về thì tương-lai của cách học "từ-chương" những lời kinh,câu kệ,nhưng tự cõi thâm-tâm sư Kiến-Tất cảm-nghiệm rằng có nhiều thiếu vắng,nhiều ,nhiều,rất nhiều điều suy-tầm,khao-khát trong lãnh-vực tâm-linh mà cho đến giờ nầy đây, sư vẫn chưa được những lời giải-đáp thỏa-đáng.
 Biển học mênh-mông đầy những ảo-tượng, quá nhiều u-mê sắc-tướng ,mà tầm cho ra con đường tu-học cho đúng cái nghĩa "Minh-tu" sao nó khó như giữa chốn trùng-khơi tìm cho được đúng phương,ngay chỗ!
 Sư Kiến-Tất,dù tuổi đời đã ngoài thượng-thọ nhưng dưới cái nhìn của trụ-trì Thành-Tựu thì bất-quá chỉ là chú tiểu sơ-cơ trong chốn thiền-môn nầy thôi,nên chi nếu như có áp-đặt những Kinh-kệ nhập-môn sơ-đẵng cho sư Tất thì sư Tựu cho rằng đó chỉ là chuyện bình-thường.
 Cũng chính vì thế,những ẩn-dụ,những công-án ngắn lời,nhiều nghĩa do thiền-sư Vọng-Động dẫn ra, thuật lại đã theo và "hành-hạ" cái bộ óc hiếu-học ham mê tìm-tòi với những mong tìm được  các lời giải-đáp làm sao cho nó ổn-thỏa về phương-diện tâm-linh mà sư Tất vốn hằng ao-ước từ lúc xuất-gia.
 Ông muốn tới tận cõi  sâu  nhất của cái biển tri-thức;Ông muốn tìm gặp cho được nơi phát ra suối-nguồn đau khổ mà loài người đã từ muôn kiếp,đến tận hôm nay hãy còn ngụp lặn hôn-trầm trong đó;Ông muốn vượt thoát cái bóng tối vô-minh,mà "nó"(vốn) đã phủ chụp lên vô-số con người  mà đã bắt-đầu bằng những tiếng khóc từ lúc chào đời.
 Câu hỏi lớn là, bằng cách nào để loài người tìm vầng hào-quang giác-ngộ đó:
 -Kinh-kệ với sớm tối công-phu,mà vốn tự đáy lòng đã có không biết là bao trăn-trở với nghi-vấn thành-tựu?
 -Ngồi kiết-già nhìn vách nghiền-ngẫm những công-án tối-nghĩa để "chờ" đốn hay tiệm-ngộ?
 -Theo sát gương của đức Từ-phụ Thích-ca mâu-ni khi xưa mà tham-thiền nhập-định hầu vượt-thoát vòng luân-hồi dai-dẳng?
 Sư Kiến-Tất,có cả một mùa đông dài tự thực-hành hỏi,đáp... và trả-lời.
Qua cái mùa lạnh-lẽo khắc-nghiệt của miền Đông- Bắc  nước Mỹ.Khi những bầy chim thiên-di từng đoàn đã trở về,những nụ non mướt hiện ra trên vạn ngàn cây lá,những chồi xanh túa ra chỉ cách qua đêm và hàng trăm loại tiếng hót hòa-quyện lẫn nhau của chim-chóc lẫn cùng  muông thú.Thầy trò sư Tất đã biết thời-điểm mùa đông đã kết.
Mùa xuân!
Thiền-sư Vọng Động,không rỏ có gì hay ho trong suốt muà đông dài kia hay không, mà đã chuẩn-bị xe-pháo đến viếng cảnh chùa vào tiết lập xuân.
 Sư trụ-trì,sư Kiến-Tất phân-ngôi chủ-khách mời trà ướp hoa Sói thượng-hạng của một tín nữ cúng Phật trong năm.
 Sau tuần trà thứ nhì thật ngon,Vọng-Động thiền-sư với phong-thái  an-nhiên:
-Thưa hai sư-phụ,mùa đông vừa rồi tôi được đọc và suy-nghiệm một đề-tài thật hay mà tôi lấy làm tâm-đắc lắm,không biết hai ông có muốn nghe trong cái lúc trà đàm nầy không?
 -Mời thiền-sư,sư Thành-Tưụ nói.
 -Có một thiền-sư kia,ngồi thiền mãi mà không thấy một ấn-chứng nào cả...
 -Ngồi hòai  mà có được gì..
Trụ-trì ngắt-ngang câu nói của khách.
 -...Bởi cho nên người mới rời nơi ấy  đi tới một bờ sông mà tu-luyện.
Sư Tựu,
 -Rồi ra sao?
 -Thiền-sư ấy đã công-phu viên mãn!
 -Bằng cách nào,trụ-trì hỏi gấp.
 -Thưa, ông ấy luyện được phép thảy cây gậy và đứng trên đó mà qua được bên kia sông!
 -Hay,hay hay,sư Tựu rất hoan hỉ.
Sư già Kiến-Tất chống tay lên trán khẻ nhíu mày,nét mặt cực-kỳ đâm-chiêu.
 -Nhưng thưa hai sư-phụ,hai vị có biết điều gì xảy ra nữa không?Có một ngày kia,có một vị thiền-sư mà lúc trước cũng tu-tập gần thiền-sư quăng gậy đó, có dịp vân-du đến bến con sông âý.Thiền-sư có phép đạp gậy qua sông mừng-rở gặp lại người xưa và hỏi vị thiền-sư ở lại:
 -Thế trong mười năm qua ông có gì tiến-bộ không?
 -Tôi vẫn thế!
 -Như vậy là ông không tiến bộ rồi,ông có biết không,giờ đây tôi có thể qua sông bằng cây gậy nầy!
Thiền-sư vân-du:
 -Ông ơi là ông,người ta chỉ cần bỏ ra ba hào trả công  cho người chèo đò là qua  được con sông,còn ông  phải bỏ ra tới mười năm mới sang được sông thì thật là lãng phí tuổi đời!
Thưa hai sư-phụ,Vọng-Động thiền-sư tiếp:
 -Câu chuyện vưà kể là một trong những công-án thiền của Trung-hoa lúc xưa.
Thầy trò im-lặng.
Chỉ thấy sư già Kiến-Tất có nụ cười viên mãn y-hệt như khuôn mặt tượng đức phật Thích-ca ở trên chánh-điện.
Cận xuân năm Thìn 2012.
Tầm-Nã.

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...