Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2021

CHUYỆN KẾT KHÔNG CÓ HẬU.


Da mặt đen,khắc khổ với một số nếp nhăn chạy ngang qua trán.Một người đàn ông cao đang dùng tay nhúng  cái khăn cũ vô sô nước  gát ngang một dụng cụ có hình chữ T.Dụng cụ nầy,một phần có miếng kẹp  vô dây nhựa cứng  nối với thanh cây  có thể điều chỉnh dài ngắn được .
  Đó là dung cụ để làm sạch kính xe,có thể dùng ở những nơi  có tuyết rơi mà ,về đêm xe đậu ngoài trời thường bị phủ đầy.Người ta dùng nó để cạo sạch tuyết bám.Cho nên,cái "lưỡi" của cây cạo kính xe nầy thường làm bằng nhựa cứng,chứ không thể dùng nó để làm sạch kính ở những tấm kính to nơi các cửa hàng ở những khu thương mại được.
  Ông ta đang chùi  cả một dàn kính từ trước mặt tiền cho đến ngang hông của nhà hàng  bằng các dụng cụ hết sức thô sơ đó !
   Cũng phải mười khuôn kính khổ lớn với hai cánh cửa ra vào cần phải chùi cho buổi trưa hôm nay .
   Squeeze (dụng cụ ép nước),lưỡi bằng cao su mềm,có tay cầm với chiều ngang ít nhứt 4 tấc  cộng thêm một dụng cụ thấm nước làm cho sạch và trơn kính trước khi dùng đến dụng cụ ép nước để "Cạo" một chiều mà không được ngưng tay giữa chừng.
 Đó là các món đồ nghề căn bản mà hễ là thợ chùi kính Việt Mễ ,Mỹ chuyên nghiệp gì cũng phải có.
   Trong một buổi trưa mùa hè,chúng tôi ghé quán TK ở khu Lion ăn trưa bước ra và gặp vị trung niên có chiếc xe đạp dựng gần đó với mấy món  "đồ nghề" thô thiễn  đang vật vã,lay hoay  với mấy khung kính cao khỏi đầu của nhà hàng ăn Nha Trang.
   Không cần phải hỏi han,không cần phải đắn đo , tôi bước đến và tự giới thiệu mình là đồng nghiệp với nhau,tôi thấy ông  mới vào nghề gần như chưa biết gì về chùi kính hết.
  Tôi cũng cho ông ta biết trước rằng tôi tuyệt đối không có ý làm giọng kẻ cả hay người dạy dỗ mà chỉ đơn giản giải thích với thiện ý rằng mình cũng là người tị nạn được may mắn đến trước ,học nghề trước  và hành nghề nầy trước cho nên muốn hướng dẫn để người anh em của mình đến sau kiếm sống dễ hơn mà thôi.
 Và,cũng để cho ông  yên tâm,nghề chính yếu của anh em tôi hiện bây giờ là giặt thảm,chúng tôi chỉ chùi kính khi nào khách hàng yêu cầu.
  Người đàn ông trung niên vừa làm vừa nói nhờ tôi chỉ dẫn mọi thứ dùm ông vì,ông mới vừa chân ướt chân ráo từ trại tị nạn mới qua.
 Tôi lấy số điện thoại,địa chỉ của anh Hai (theo sự tự giới thiệu của anh) rồi tìm cách sớm nhất ra phố mua sắm một bộ dụng cụ chùi kính tương đối đủ và chuyên nghiệp  rồi trao tận tay anh ta.
   Độ nửa tháng sau,anh Hai gọi điện thoại cho tôi,anh nói anh hết sức cám ơn tôi đã giúp và chỉ  nghề cho anh  một cách hết sức chân tình  để tới bây giờ anh được "nở nồi" thêm lên với những khách hàng mới.
  Anh Hai còn đem  câu nói khá xưa và khá eo hẹp từ Việt Nam mình qua : Chú ơi ! Người ta nói " Cho vàng ,chớ không ai chỉ đàng đi buôn !".
  Tôi cười ngất rồi giải thích với anh Hai :
    -Anh Hai ơi! Ở đây không mấy ai dấu nghề đâu.Thứ nhất,trăm người bán,vạn người mua.Thứ hai , hầu hết các loại dụng cụ,máy móc,thuốc xài những nhà sản xuất họ đã chỉ rõ ngay ở thùng thuốc hoặc dụng cụ để xữ dụng hết rồi.Chỉ cần mình chịu khó đọc để biết mà làm thôi .
 Sau cùng ,anh Hai nói một cách nghiêm chỉnh là .."Tui mời chú và anh Tường,chiều thứ Bảy tuần nầy tới chỗ tui ở để anh em mình có dịp tâm tình với nhau.Tui nói trước,là chú với anh Tường đừng từ chối.Từ chối là mích lòng tình anh em mình đó!"
 Tôi biết ngay đó là một lời mời bằng tấm lòng chân tình của người ở miền Tây.Nếu như tôi từ chối mà không có lý do chính đáng thì người mời sẽ  bị va chạm tự ái nhiều lắm.
                                         oo0oo
 Anh Hai cùng vài người nữa cùng ở chung nhà,ai nấy đều vui vẻ tay bắt mặt mừng với anh Tường và tôi.Anh Hai cứ lặp đi lặp lại tôi là ân nhân,là người không thể nào quên được.Tôi hết sức ngại  nhưng không làm sao chận được tiếng nói của một người đang cao hứng.
  Nơi ở của anh Hai ngay trung tâm của người Việt .Khu đường Senter và Lewis.Đó là một căn nhà liền vách,bốn căn một dãy,tiếng Mỹ họ gọi là Townhouse.
  Sau cuộc tiệc,trước lúc ra về,anh Hai nắm tay tôi dắt đi,chỉ và nói chỗ anh ngủ là đây nè chú.
  Đó là nơi đặt máy giặt,máy sấy của căn nhà.Từ đó,sẽ đi qua nhà chứa xe rồi ra phía con  đường ở đằng sau .Phía trước,có cánh cửa bước ra sẽ là nhà trên với phòng khách,bếp và các phòng ngủ.
   Tôi tỉnh hẵn ba cái bia bọt đã uống nãy giờ rồi ngay lập tức tự nói rằng mình là người quá sung sướng nếu so với người anh này.
   -Chỗ nầy,nếu cả hai cánh cửa  ban đêm trời lạnh hay trời mưa đều khép lại thì làm sao đủ cho anh nằm ?
   -Anh nằm xéo một chút thì được,cũng còn sướng hơn ở tù ngoài Bắc gấp chục lần chú à !
                                    ****@****
Không lâu sau,anh Hai gọi báo tin cho tôi anh đã có việc làm ở một hãng chế tạo những trái banh cao su có gai tựa như trái lôm chôm làm đồ choi cho con nít.
  Anh không quên nói cho tôi mừng dùm anh là anh có việc làm yên ổn ,lương chình hẵn hòi cho nên bớt đi phần nào lo âu về tài chánh ở quê nhà.
  Hình ảnh một tráng niên đầu bạc hoa râm đạp xe với dàn đồ nghề chùi kính sắp xếp gọn ghẽ ngược xuôi từ Senter ra trung tâm thành phố hay Lewis  Senter-Tully ghé qua những hàng  tiệm người Việt lau chùi sáng loáng những khung kính khá quen thuộc cho những ai ở San Jose vào thời từ 1989-1996.
  Giống như đa số người tị nạn anh Hai cũng cố gắng,cũng háo hức học và thi nhập tịch để làm công dân Hoa Kỳ.
 Anh đã đậu ngay kỳ thi đầu cho quốc tịch và anh đã đậu bằng lái xe sau lần trượt vỏ chuối thứ chín ở nha Lộ Vận !
  Có một lần ,anh cho biết,anh đã lấy bằng lái xe của quân đội cấp hồi...còn thời Pháp lận !
 Không ai biết số phận chiếc xe đạp vòng đường kính của bánh xe bảy trăm đã cơ cực vài năm với anh Hai trong những ngày nóng chảy mồ hôi cũng như những ngày đông về giá buốt,trên những nẽo đường loanh quanh thành phố ,giờ đã được về hưu ở đâu.Có điều,giờ đây anh Hai,sắm được chiếc xe của Mỹ chế tạo kiểu Wagon station,chở dư thừa mà còn thêm cây thang độ thước rưỡi để trèo khi gặp những tấm kính cao.
   Sáng ngày 20 tháng 3 năm 1990 tôi gọi điện thoại  mời anh Hai chiều hôm đó độ 6 giờ đến chung vui với tôi.Tôi cũng cho anh biết ,tôi muốn anh có mặt trong cuộc tiệc đó thứ nhứt là đưa tiễn con tôi và ba người bạn của nó sáng ngày mai bước vào ngưỡng cửa quân đội,thứ nhì tôi biết tính của anh hễ uống ba ngù vô là vỗ tay bồm bộp hát năm ba bảy bài hùng ca để cỗ võ cho đám trẻ sắp sửa xa rời mái ấm gia đình.
  Không ngần ngại một phút,anh Hai nhận lời và những lon bia chia tay trong chiều tối hôm ấy tràn đầy những bài hát của một quân đội chỉ còn lại bóng mờ, đốc thúc cho những chuẫn tân binh của một quân lực lẫy lừng !
  Anh Hai vui có một ngày vui hiếm thấy ,cho đến say khướt vẫn không quên..."Ta Biệt động quân , danh lừng bốn phương!.."
 Sau bữa tiễn đưa con trai của tôi với ba người bạn của nó,anh Hai bước vào thời kỳ hết sức bận rộn.Năm ngày trong tuần anh phải làm việc mỗi ngày tám tiếng,hai ngày cuối tuần anh đứng lên ngồi xuống xoay trái nghiêng phải với những khung kính cho sạch,cho sáng trong ngoài những cửa tiệm người ta mướn anh làm .Phần thời gian còn lại dùng để giặt giũ nấu món ăn cho tuần sắp tới.
                                   @@@o@@@
  Tháng 8 của năm ở đây ngày dài đêm ngắn.Hôm đó,độ bảy giờ chiều,mặt trời hãy còn chói chang,anh Hai ghé nhà tôi.Theo thói quen,tôi lấy một lon bia mời anh.Anh khoát tay từ chối rồi sẵn đó  vừa nắm lấy tay tôi hỏi chú có bận rộn gì hôn.Tôi nói rằng công việc của ngày đã xong hết,giờ là lúc nghỉ ngơi đây.Anh nói vậy  mình ra gốc cây sau nhà nói chuyện chút.
  Với thái độ tề chỉnh anh nói về thời trai trẻ lính tráng của anh.Thời đó,theo anh,được  gần vợ là điều mong ước không của riêng anh mà hầu hết những chiến binh ở các lực lượng có nhiệm vụ truy lùng và diệt địch cũng không khác nhau là bao.
  Nhất là khi đã có đứa con đầu lòng thì.."có những đêm di hành nhớ chết được à chú ơi !"
  " Tôi ở đơn vị tác chiến bao nhiêu năm,mà thời gian về phép với gia đình lâu nhất là 15 ngày cho một năm và,với 20 năm trong binh ngủ hầu hết xa nhà cửa  vợ con,cho nên chú nghĩ coi tôi thèm không khí gia đình tới biết chừng nào ! "
 Những điếu thuốc liên tục bị anh Hai đốt cháy,và rồi như chú biết đó,sau ngày ba mươi tháng Tư/75 tôi và hàng hàng lớp lới anh em khác vô tù trong cái tâm trạng không biết mình bị tù bao nhiêu năm và chừng nào mới được  được tự do.
 May mắn thay,anh Hai tiếp :.." Tôi ở tù có mười năm ,nếu so với những anh em khác tôi coi như hên rồi ".Chị của chú (tiếng nầy anh Hai dùng để nói về bà vợ của anh ấy./Cách nói nầy khá phổ thông ở miền Tây Saigon) tom góp được không là bao đưa trước ,cho nên người ta cho  vượt biên thiếu.Qua tới phải trả lại.Cũng may cho anh tới được bến bờ bình an và tính tới nay,anh đã trả xong nợ hết rồi.
  Đối với bản thân anh,giờ đây anh đã trọn hưỡng hai tiếng tự do hoàn toàn đúng nghĩa nhưng,những lúc chạnh nhớ đến nỗi cơ cực về thân xác,nỗi ưu phiền đầu óc của chị chú, sau những lúc xã ấp địa phương kêu lên hạch sách,mắng mõ trăm điều về sự vắng mặt của anh.
 Lại thêm điếu thuốc ,phóng tầm nhìn xa hơn,mông lung hơn người chiến binh già không ngại ngùng bộc bạch những ao ước của mình mà, theo anh đã mong đợi cả hơn phân nửa tuổi đời.
  “-Nói thiệt chú đừng cười,chú biết hôn,rất nhiều lần anh thèm ăn bữa cơm chiều, không cần thịnh soạn với cao lương mỹ vị đâu.
 Một nồi cơm tỏa hơi thơm nức ,một dĩa rau Lang  xanh đậm luộc chấm nước tương dầm ớt hiểm với tô canh rau dền là quá  đủ rồi !
 Cùng ngồi ăn với anh là bà nhà anh với đứa con là hết sức hạnh phúc rồi.Đạm bạc như vậy đó chú,nhỏ nhoi như vậy đó chú mà cho đến giờ đây,trong cái tuổi sắp tới hoàng hôn của đời người,đó cũng vẫn còn là mơ ước !
 Tôi nói,anh đã nhập tịch rồi,anh là một công dân lương thiện, đóng thuế đầy đủ thì anh bảo lãnh cho chị và con là việc trong tầm tay.Có trở ngại nào đâu làm cho anh âu lo.
   Sau chiều Hè ấy,lâu lâu anh Hai gọi điện thoại  cho tôi hay những tin tức về hồ sơ đoàn tụ của chị với anh.
   Mọi diễn tiến tốt đẹp,hanh thông.
   Không chỉ riêng tôi mà những ai quen biết người lính già ấy đều cầu mong cho ngày đoàn tụ của gia đình anh được xuôi chèo,mát mái . 
                                   ****o****
 Tháng Sáu năm 1990,cựu tổng thống Việt Nam Cộng Hòa xuất hiện trong một cuộc họp báo với độ năm trăm người Việt cùng các cơ quan truyền thông ở thủ đô tị nạn của người Việt lưu vong,miền Nam California,Hoa Kỳ.
  Cũng có vài trách móc,vài hằn hộc từ phía cử tọa đặt lên vai của vị cựu nguyên thủ quốc gia đã rời xa họ trong những ngày gần tàn chiến cuộc.
  Nhìn chung,cựu tổng thống Thiệu đã..trơn tru trên bước đường muốn trở lại để phục vụ đất nước .
  Không lâu sau,với danh nghĩa là chủ tịch Phong trào vận động & Yễm trợ dân chủ tái thiết Việt Nam ,ông đến San Jose,thành phố nơi có cộng đồng người Việt định cư đông nhất ở nước Mỹ.
   Trong một cuộc tập hợp khá đông những viên chức và sĩ quan cao cấp của nền đệ nhị Cộng Hòa,ông Thiệu cổ động cho phong trào mà ông cùng các vị cộng sự muốn dùng nó để tái xây dựng lại đất nước VN.
    Suốt thời gian ông Thiệu có bài nói chuyện khá dài ,người ta thấy kế bên bục  đứng thuyết trình,bên trái,phía trước của ông là một quân nhân tóc hoa râm,đầu đội mũ nâu với quân phục hoa rừng đứng ở tư thế nghiêm.
   Cho đến khi xong bài diễn văn,ông Thiệu đã bước ra đứng trước mặt người lính già đó và chìa tay ra bắt.
   Trước khi bắt tay với vị cựu tổng tư lệnh quân đội năm xưa,tiếng nói như hét  vang lên :
 -" Thiếu tá Phan văn Kết,trình diện tổng thống sẵn sàng chờ lệnh !".
                                        ****o****
 Anh Hai,tức Biệt động quân Phan văn Kết đã cho nhiều người thấy được  tình cảm sắt son của những người cùng đứng với nhau trong một chiến tuyến.
  Gần một năm,không gặp do việc sinh nhai là chính.Một ngày sáng sớm anh Hai gọi cho tôi,nói rằng chiều nay chú với anh Tường phải ghé qua anh mới được. Có chuyện hệ trong của anh .Tôi cho anh biết sẽ đến nhưng trễ lắm.Anh cho địa chỉ mới ,nơi anh vừa dọn đến được hai tháng nay.
  Hai anh em tôi đến thì trời đã tối,anh Hai lôi chúng tôi vô nhà,kêu rửa tay rửa mặt đi rồi ăn tối với anh.
  Anh cho biết,món Steak nầy anh ướp theo lối Tây, dùng với rượu nho đỏ Carbinet Sauvignon ở vùng Bordeaux thì mới hợp khẫu.Tụi tôi hỏi có chuyện gì mà long trọng vậy anh Hai,bộ chỉ sắp qua tới hả.
   Anh Hai cười,theo tôi nhận xét chưa bao giờ tươi hơn.
   Anh tường thuật từng chi tiết rằng ,anh đã bỏ cọc mướn thêm một phòng nữa để mai mốt con gái của anh ở và về phần anh,anh đã bỏ được thuốc lá ,bởi vì chị của mấy chú không muốn anh hút thuốc vừa có hại cho sức khỏe vừa hao tiền.
   Mừng cho anh,được bữa ăn uống ngon miệng no nê và vui hơn hết khi nghĩ đến ngày lên phi trường đón rước chị Hai với cháu.
    Bận rộn gần như mỗi ngày,cho tới khi có tiếng của anh Hai trong điện thoại :
  -"Chị và cháu của chú đã có lịch trình cho chuyến bay đi Mỹ.Anh thì bác sĩ cho biết đã tới thời kỳ chót của bệnh ung thư phổi,anh vắn tắt cho chú hay như vậy."
  Tôi nói thì cứ để cho chị và cháu"lọt" vô nước Mỹ trước cái đã rồi chuyện bệnh hoạn mình tính tiếp.
 Anh nói-" Không được đâu chú ơi,không có anh,ai lo cho mẹ con bà và chính bà cũng không dám một thân một mình nơi đất lạ quê người nầy nữa...!"
  Chuyến bay từ VN sang Mỹ không có chị Hai với con gái.Trong khi ấy anh Hai vẫn sống chờ ngày chết.
  Tháng sau, kể từ ngày anh Hai gọi điện thoại cho tôi,một phần tư trang nhật báo có đăng phân ưu về mũ nâu Phan văn Kết đã từ trần.
  Bài viết nầy để dâng cho linh hồn:
                        Thiếu tá Phan văn Kết.
                         Tiểu đoàn trưởng TĐ 58 (41) Biệt động quân.
                         KBC 4017/Liên đoàn 7BĐQ.
Còn một vài chi tiết sẽ được bổ xung tiếp theo.
Đánh dấu 38 năm lìa xa quê nhà.
Phạm Huỳnh Ngân+H3.






Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

Thấy ghét & Dễ thương.

Không biết ở các nơi khác của nước Việt Nam mình ra sao ,chứ miền Tây quê tôi cũng như ở Saigon,người ta.. 

..không ưa mà còn ghét bỏ con Quạ thấy rõ !
 Qua  nền văn hóa Việt Hoa có một số tương đồng,cho nên người Việt đã bị ảnh hưởng của người Tàu,con Quạ  bị miệt thị không  thương xót.Con Quạ,không tạo ra ích lợi gì cho người  nhưng cũng không làm gì tổn hại nghiêm trọng .
 Rất thường tình,con Quạ trong văn chương bị coi là tương trưng cho những loại người tiểu nhân,bỉ ổi.Câu nói :" Đồ cái thứ Quạ đen " hay "Cái thứ Rùa đen rút đầu" là hai câu nặng lời để người ta mạ lỵ làm nhục lẫn nhau giữa những  người Hán.
 Dị đoan là nguyên nhân chính làm cho nhiều người Việt mình  tin rằng Quạ và tiếng kêu vừa lớn vừa khàn của nó đem lại tai họa (đến chết chóc) cho nơi nó đậu để kêu .
   Nếu con chim màu đen tuyền nầy đứng trên nóc nhà của ai đó kêu thảng thốt năm ba lần thì trong  nhà đó ,sẽ có người bước ra dùng đất đá vừa ném vừa đuổi  một cách quyết liệt .
  Người ta tin rằng tiếng Quạ kêu đem tới điềm xui xẻo,chết chóc hay ít ra , tiếng Quạ kêu báo hiệu trước những điều chẳng lành sẽ đến với họ.
  Một phần lớn các quốc gia Âu châu đều không ưa thích Quạ,vì màu đen mà họ cho là có liên quan đến những phù thủy  ác độc mặc áo choàng đen,khi xưa còn bé đã được nghe kể .
 Quạ,Kên Kên và Ó  thích ăn thịt thiu thối.
 Ở Á châu,Nhật và Cao ly có nhiều nơi thích Quạ.Đó là những hướng đạo dẫn đường cho thợ săn vì có Quạ là có các loại chim thú khác.
  “Quạ mượn lông Công” là câu chỉ về những kẻ ỷ vào,dựa quyền vào kẻ khác để hống hách với đời.
   “Quạ nuôi Tu  Hú” để chỉ về những người làm việc mà không được kết quả nào,mà có lợi cho người khác.Câu nầy,ít nhiều đồng nghĩa với :"Kẻ ăn ốc,người đổ vỏ ".
  “Quạ kêu nam đáo nữ phòng, người dưng khác họ đem lòng nhớ thương “.
 Một câu nói có vần tưởng như một cách lưu ý,coi chừng (nhen) vô hại.
  Câu chuyện “Quạ quạ!Ăn khế trả vàng “ cũng có liên quan tới con Quạ.Đây là chuyện cổ tích đã tạo được ảnh hưởng sâu đậm tới tâm thức của người Việt mình nghe về cái tham liền với thâm !
   Một chuyện tình ở thiên cung ,Ngưu Lang -Chức Nữ chất chứa tràn đầy chia ly hòa với nước mắt của đôi uyên ương trong thần thoại cùng với nỗi buồn lây của thế nhân.
   Họ bị đày và mỗi năm chỉ gặp được một lần vào  tháng Bảy âm lịch với những cơn mưa dầm thúi đất,người đời gọi là mưa Ngâu.
   Quạ,theo truyện cổ tích được giao trọng trách làm cây cầu  Ô Thước (không vận ,nói theo ngôn ngữ bây giờ),từ đầu bên nây đến bên kia (!!!?) của dãy Ngân Hà để cho đôi tình nhân bước lên trên đó đi đến điểm hen  ngặp nhau.
    Đó là lý do để người Hoa,người Nhật,người Đại Hàn và người Việt cho rằng họ hàng nhà Quạ phải rụng lông đến sói đầu mỗi năm vào tháng Bảy mưa dầm !
 Người Pháp có câu ngạn ngữ :" Con quạ  màu đen nhưng không phải tất cả màu đen đều là con quạ."
 Một cuộc thí nghiệm nghiêm chỉnh cho ra kết quả là con Quạ có chỉ số thông minh khá cao so với các loại chim chóc khác .Nó có thể nói nếu được dạy,nó biết phân biệt người ghét bỏ,xô đuổi hay ném đất nó với người tử tế đối với nó.
  Nó biết "trả thù" bằng cách ...ĩa trên đầu người ghét bỏ xô đuổi nó .
  Quạ đi chậm,đầu xoay trái,phải liên tục để quan sát chung quanh và mỗi bước dài  làm cả nửa thân bên bước chân ấy nghiêng theo,có khi phần cuối của chót cánh xệ xuống làm như trong tư thế sẵn sàng để bay.Khi quan sát con Quạ đi như vừa mô tả,người ta nếu giàu óc tưởng tượng sẽ nhớ ngay hình ảnh kinh điển của loại phim Cowboy ,cái cảnh chờ đợi hai nhân vật quyết đấu một mất một còn với nhau.
 Dáng chậm,hai cùi chõ hơi co lên,đôi mắt đảo chậm nhưng liên tục :-Con quạ có cái tư thế...du côn đó.
  Cũng có thể,động tác di chuyễn của giống chim nầy  là một trong những lý do loài người luôn ác cảm,luôn dị ứng với chúng.
 Con Quạ,tự nó không thể có khả năng làm cho hay  đem đến xui rủi ,tai ương  chết chóc cho người.
 Còn cho rằng “điềm hay báo điều không lành “ cho nhà nào hoặc người nào bị nghe tiếng kêu của nó phải gánh lấy thương tật chết chóc,thì điều này cần phải suy xét lại.
   Đó chỉ là một nghi vấn bâng quơ và mãi mãi cũng chỉ là một sự nghi hoặc nhãm nhí của loài người.
  Bởi trong đời người ta,những sự trùng hợp của người,của sự việc giống y như được sắp xếp,được an bài từ trước cũng là những chuyện thường tình.Còn nếu như ban ngày một bầy Quạ đến những cây cối chung quanh nhà kêu õm tỏi,về đêm vài con chim Mèo,chim Cú kêu  rồi hôm sau hay vài ngày nữa có tin người chết từ xa hay người trong nhà bị rắn căn chết là nhất định đỗ riệt cho Quạ ,cho Cú rồi như chưa hết cơn giận dữ,phiền muộn  gặp ai cũng đều...truyền tụng là gia đình mình bị tai ương là do Cú do Quạ !
   Mà thói đời,nhất là những ai không chịu học hỏi,không chịu nghiền ngẫm,thích nói lại những điều kẻ khác nói thì không bao lâu sau,  câu chuyện vô lý cũng vượt ranh giới một vài căn nhà ra tới nhiều nơi khác để sẽ có người tin rồi đồn đại là thật !.
 Vì dị đoan nhiều người,trải qua nhiều thế hệ truyền tụng bằng miệng trên nói dưới nghe,ông bà cha mẹ đã nói thì đúng như định nghĩa,như quy luật cho nên người ta tin .
 Nhắm mắt tin mà không cần phải đặt câu hỏi có phải đúng như người ta đã nói không.
 Chính những định kiến sai lạc từ thời xa xưa mà,cho đến tận hôm nay  loài người vẫn còn bị chi phối bởi những hủ tục những dị giáo ,tà giáo  cùng những con người muốn nhân danh tôn giáo chỉ nhằm duy trì quyền lực để sai khiến ,để sách động những đầu óc cuồng tín theo sự lèo lái của mình hay đoàn thể mình.
  Ân Độ,quốc gia có hơn một tỉ dân,mỗi một năm cho ra trường hơn tám chục ngàn kỷ sư (thống kê cách đây mười năm ).
 Có rất nhiều tài năng trong số kỹ sư đó nhưng ngay tại quê nhà họ không có đất dụng võ !
 Hủ tục,mê tín,dị đoan,tà giáo..là những cản lực trầm trọng ngăn chận con đường tiến hóa của xứ sở rộng lớn như một lục địa nầy.

   Bồ Câu,biểu tượng của hòa binh,của an lạc.Một ước ao của nhân loại đã có từ lâu.Rất lâu !
                                                                         ***000***
  Không biết đã tự lúc nào,người ta biết được giống Bồ Câu thích ở những cái chuồng được khoét  nhiều lỗ hình tròn rồi phía ngoài sơn phết các loại mầu rực rỡ.
  Cho rằng chúng thích và khi chúng thích thì chủ của chuồng Bồ Câu đó sẽ được  lợi. 
  Chúng sẽ lôi kéo nhiều ..đồng loại khác đến !
 Người Việt có câu "-Lúa thóc tới đâu,Bồ Câu tới đó".Nếu đúng như vậy,giống chim nầy cũng bắt chước theo loài người -"Phù thịnh chớ không ai phù suy ,"
   Mà thiệt  và rất hợp với thực tế của cuộc đời.Không cần trở lại bên Tàu hay Việt Nam mình để bị mang tiếng là ăn cơm mới nói chuyện cũ :
  Tay đấm lừng danh Mike Tyson lúc đương thời mang đai vô địch võ sĩ hạng nặng bước ra một bước là cả bầy đàn em chầu rìa,lòng tong lục chốt,điếu đóm,quản lý với Ma na  gưa cả bầy..,
  Sau đôi ba lần bị thưa kiện về tội sờ mó,hiếp dâm...và giờ đây "đi sớm về khuya một mình" như câu nói hết sức buồn lòng của người Việt mình.
  Ngay cả con chim mà cũng thích chuồng đẹp với lúa thóc đầy dư của gia chủ huống hồ gì người.
  Bồ câu sống từng bầy,thích tung cánh bay đi  rồi trở về vị trí cũ một lượt .Những sợi dây điện chăng dài được giống chim nầy thích đậu,có khi dài cả trăm con.
  Bồ câu có đôi mắt được loài người khen tăng bằng nhiều kiểu cách -Đôi mắt bồ câu đen lay láy,tướng đi của loại chim nầy thoạt nhìn cứ tưởng như nó có gì gấp gáp cũng chỉ vì cả cái đầu với phần cổ chuyễn động cùng cái mõ  đi theo với từng bước xăm xăm tới hết sức linh động.
 Nhìn động tác  Bồ Câu đi và lúc cả bầy Bồ Câu cùng ăn ,người ta mới thấy điều tương phản ngay trong giống chim hiền lành nầy.
  Cách đi nhanh nhẹn làm cho người ta tưởng như khi gặp mồi nó sẽ nhanh lẹ đến độ dành giựt không nương nhau.
 Nhưng không,chúng mỗ ăn trong...vừa phải và hiếm khi tranh  nhau.Chúng sẵn sàng nhường cho nhau.
  Bồ Câu trong lịch sử đã từng đưa thư tình yêu,đưa thư cấp cứu,đưa thư truyền lệnh trong quân tình.
  Theo sử,Tướng Trần nguyên Hãn đã nhờ Bồ Câu đưa thư cầu viện cho chủ tướng lúc ấy là Lê Lợi.khi căn cứ của ông bị giặc Minh vây hãm,
  Ông Nguyễn Chích , vào thời nầy cũng là một nhân vật huấn luyện Bồ Câu đưa thư một cách điêu luyện,Sử rằng ,thân phụ của ông Chích là một tay nuôi và dạy chim rất hay.
                                                    Chim Cu Đất,thường đi tìm ăn có cặp.
         "Con gà nó ghét (nhau ,vì) tiếng gáy".Câu nầy gần như người Việt có nhiều người nghe.
  Nhưng,không phải chỉ có con gà nó ghét tiếng gáy của đồng loại đâu.So với Gà,chim Cu ít gáy hơn nhưng tiếng gáy của nó tạo cho người nghe cảm giác thích thú hơn tiến gáy của Gà trống .
 Vào những nơi thanh vắng,Cu gáy ,thường thì không quá năm lần ở một nơi.Tiếng chim Cu gáy cho người nghe một sự êm ái ,bình lặng mà không có một dấu hiệu nguy hiểm nào chung quanh khu vực đó.
Trong khi Cu trống gáy thì Cu mái lúc thúc gần đó kiếm ăn.
  Hiền hòa nhưng tiếng gáy của chim Cu ,trong âm thanh có nhiều khác biệt giữa  vùng sinh sống của Cu sở tại và Cu từ nới khác đến .Tiếng gáy của Cu vừa an hòa có lúc cánh cáo,báo hiệu cho Cu khu vực khác đến biết mà sớm rời đi.
  Hiếu hòa nhưng không kém quyết liệt là hai trạng thái có ở trong con chim Cu mà ở Bồ Câu người ta hiếm thấy.
 Cũng bởi phong cách mã thượng cương cường đó,cho nên giống Cu đã làm cho giống người phải cam chịu cái ngu thứ ba,mà cho tới giờ phút nầy cũng không mấy ai giải thích cho ra lẽ:
                                     "Ở đời có bốn cái ngu :
                                     "Làm mai,lãnh nợ,gác Cu,cầm chầu !"
 Chim Cu,tuy gần người nhưng cũng đã khó hiểu nó hơn là Chó ,Mèo,mà lại có những người lần mò vô các khu vườn,khu cây cối rậm rạp rất ít người lui tới để đặt con Cu mồi tuốt luốt trên ngọn dừa lảo hay một cây cổ thụ rồi thầm lặng không dám tằng hắng,cố nín từng cơn ho,mắt cứ nhìn chằm chặp lên ngọn cây,tai lắng nghe từng động tịnh ở trên cao để nghe ngóng tiếng con chim mồi của mình hót và tiếng "đáp lễ" lại của con Cu đang sống ở cuộc đất đó mà kẻ khác"dám " xâm nhập mà lại lớn lối gáy lớn õm tỏi nữa chứ .
 Phạm Huỳnh Ngân.

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...