Thứ Ba, 17 tháng 8, 2021

ĐỔI CHÁC.



 Trước khi phát minh ra tiền để định giá trị của món đồ , sản phẫm và công sức của một việc làm .
Thí dụ như một nãi chuối ,một đống lúa,một con heo...  là bao nhiêu nếu được qui thành tiền (đơn vị tiền tệ của xứ đó),cũng như một người dùng sức lực của chính mình đào một cái hố trong hai ngày sẽ được thanh toán với bao nhiêu con cá hay mấy con gà để trả công cho anh ta.
 Trước đó ,các loại vỏ sò,ốc có bề ngoài đẹp ,khó kiếm  và các thứ như ngà voi, sừng tê giác,nanh heo rừng...cũng đã được con người đem ra  nhằm trao đổi với nhau khi người có món nầy,kẻ có vật kia đem ra "định giá" (lẽ dĩ nhiên phải có sự đồng thuận của số đông người,giá trị của con ốc L.Tiên ấy mới đổi được ba trái bắp hay một trái dừa,một cái nanh heo rừng cong dài độ ngón tay cái thì giá trị của nó sẽ là bao nhiêu "bụm lúa" (hai bàn tay của người đàn ông dùng đong)...

    Thời kỳ đổi và đong đếm ấy không ai biết lúc bắt đầu cho tới khi kết thúc bao lâu.
    Nhưng thói quen định giá ,đinh công, định kết quả "nhẫm" (tính rợ) ấy cho tới thời gian nầy,nó vẫn còn-Xem ra còn phát triễn mạnh hơn nữa...
                                                              ***0***
  Khi tôi biết nghe,hiểu được tiếng nói của người thân xung quanh trong gia đình,thỉnh thoảng nghe được câu nầy,có khi của chị,có khi của mẹ :
   -Nam mô ông Địa ,cho tui tìm được chiếc nhẫn ,tui cúng cho ông nãi chuối !
 Đó là ngôn ngữ cùng với cách sử dụng của người dân ở vùng đồng bằng sông Cữu Long.Nó mộc mạc ,vắn tắt đến độ ,nếu như có ông Địa ở đó mà ông ấy khó tánh chắc chắn sẽ bị ông ta bắt bẽ ,sao mà nói năng không khuôn phép đầu đuôi gì hết vậy.
  Theo trí nhớ của tôi,ông Địa, đúng danh xưng là chức vị Thổ Địa,tức là nhân vật của thế giới mà mắt thường của chúng ta không nhìn thấy được.
   Đó là một ông mặt tròn,bụng bự ,ở trần,miệng cười mặt vui ,tay cầm quạt ngồi bật ngữa ra sau trong tư thế thoãi mái,tự tại.
  "Ông Ta" là giới chức cõi khuất mặt có nhiệm vụ,có thẫm quyền coi sóc và quản trị cuộc đất trong cái nhà mà chính chúng ta đang cư trú.
  Bởi vây cho nên bạn để quên hay làm  mất cái đồng hồ Longine ở nhà bạn ,cho dù là kế bên chung vách,bạn cũng không thể ..bước sang nhà tôi mà khấn xin ông Địa của nhà tôi nhờ ổng đi tìm dùm.
  Ở chốn quê,ngoài mấy tiệm tạp hóa hay nhà thuốc Bắc trên chợ,người ta có thờ ông Địa.Riêng miệt quê,miệt vườn,miệt đồng áng ít thấy bàn thờ ông Địa,cho dù hai tiếng ông Địa vẫn thường được réo gọi.
                                                                ***0***
Sinh hoạt  loài người, loài thú  bắt đầu của một chu lỳ gần như là  một thói quen .Thói quen đó có thể giải thích là tâm sinh lý.Sinh lý ở đây được giải thích theo y học,thí dụ như ngáp ,vươn vai,đi tiểu tiện hoặc đánh rắm ...
   Ông Địa,ông Thần Tài,cây Đa với tàng lá che khuất một quãng trống ,rồi dưới gốc cây, chung quanh người ta đem những cà ràng,ông Táo (bếp lửa làm bằng đất nung) đã hư không còn dùng được nữa đem đến khúm núm khấn vái rồi để lại với gốc cây Đa.
 Cây cổ thụ  chằng chịt  cùng lùm bụi lâu ngày không được phát hoang cùng với những câu chuyện truyền khẩu "do người ta kể".Cây Đa, với hàng chục  sợi dây từ trên thòng xuống mà khi xưa bầy trẻ nghịch ngợm hay tụ tập đánh đu với đủ những trò chơi ngày càng thanh vắng sau khi có một tai nạn gây ra cái chết một đứa trẻ .
   Hồn oan đứa nhỏ chết vì đánh đu trợt tay linh thiêng ?.
   Những chân bếp của dân trong ấp đem tới...trở nên có hồn nghe được lời cầu khẫn và cây Đa cũng linh theo lời đồn kèm theo sự khuếch đại của người dân đầu ấp,cuối thôn ?
   Chung quanh gốc cây đa trở thành địa điễm khói nhang,giấy tiền vàng bạc cùng với không biết bao nhiêu lời cầu xin cao vọng như nhà cao cửa rộng hay xin cho  mấy đứa nhỏ nó có đủ những bữa cơm no nê ..
    Người ta đặt kỳ vọng lẫn trọng vọng quá nhiều  nơi một cây Đa đến độ ông già bà cả mỗi lần đi ngang cũng  dở nón,tháo khăn ra cúi đầu kính cẩn.
    Đôi lúc người trong thôn xóm có việc bất đồng với nhau đưa tới gốc đa mà thề thốt phân bua !
                                                           ***0***
     Nếu nói hầu hết phật tử đến chốn thiền môn để chiêm ngưỡng các tượng được những nghệ nhân đưa hết tâm ý tạo nên khuôn mặt của Phật vừa uy nghiêm vừa hòa ái để khi người tín đồ ở bước đầu sơ cơ nhìn vào cảm nhận được sự an lạc,rồi nương theo sự thanh thoát tự tại của một bậc "là Phật đã thành." để người ấy giữ chặt lấy các hình tượng ấy trong đầu óc,để hình dung khuôn mặt,nụ cười ấy mà tu tập cho những lần về sau.
     Đây có thể thí dụ như khi xưa,trước khi tập viết,chúng ta đây ,ai ai cũng phải "tập đồ" những hàng chữ của người khác viết  rồi tự mình mới nắn nót đưa đầu viết chì theo.
   Tượng của tôn giáo nào khởi đầu cũng ảnh hưỡng đến tín đồ một cách sâu đậm,có những tượng ,hình theo trong tâm não của người mộ đạo cả cuộc đời.
                                                              ***0***
     Đức Thế Tôn đã có nhiều lần nói cho chúng đệ tử cùng nhân loại rằng ngài đến cõi trần nầy để chỉ dẫn cho loài người con đường ,rồi họ tự thực hành để giải thoát khỏi những trầm luân,khổ ải của kiếp người.
     Ngài không hề nói rằng Ngài sẽ dùng quyền năng để cứu,để giúp cho nhân loại  ra khỏi bể khổ,ra khỏi đớn đau của cuộc đời ô trược  được.
      Ngài tự tu tập,tự vượt qua những gian truân khổ hạnh để giác ngộ và,với lòng yêu thương chúng sanh,ngài muốn cho ai cũng được giống như Ngài (Nguyên văn :- "Ta là Phật đã thành,chúng sanh là Phật sẽ thành".)
    Tất nhiên,muốn được là Phật của tương lai,những ai đã nhận được lời  ấy phải tự học rồi thực hành theo sự chỉ dẫn mới có cơ hội thành tựu được.
    Rất tiếc,đa số con người làm biếng học mà muốn người ta thi (dùm) đậu cho mình !!
                                                                ***0***
    Chắc chắn không có một đấng Thiêng Liêng nào chịu ra tay cứu độ một người trước đó không lâu đã đánh đập khảo của rồi cướp nhà một bà lảo,Sau đó ,để cho chắc ăn lại giết chết nạn nhân cùng với đứa trẻ nhỏ để phi tang .Khi có người tri hô nên bị cảnh sát rượt đuổi rồi khấn vái tứ phương kêu xin trời phật cứu giúp cho nạn khỏi tai qua !
   Nhân và quả là một chân lý.
   Chân lý ấy khoa học ,có chứng minh được.
   Nếu nói ở những tinh cầu khác,chưa ai biết nhưng ở quả địa cầu nầy,chúng ta gieo hạt Khổ qua xuống đất thì chắc chắn sẽ không bao giờ nó mọc lên cây Mít được !
  Và nếu,đó là một chân lý chứng minh được thì cái gã bất lương trên đây nếu như có chạy thoát được lần săn đuổi khít khao đó thì y ta sẽ vẫn phải đền tội ác mà y ta đã làm vào một lúc khác.
  Ở đây,chúng ta đã không hề thấy có sự "can thiệp" nào của các vị thần linh cõi trên như Phật,thánh,tiên vốn là những vị luôn được loài người liền miệng khẩn cầu,van xin.
   Không ai dám phạm thương nói rằng những vị ấy không "linh".
   Mà,tại vì cái tên sát nhân kia trong tâm của hắn ta "Muốn" như vậy.Hắn làm theo sự suy nghĩ của óc rồi ,từ óc,một trung tâm điều khiễn tay chân .

Tay ,nhận lệnh của óc và hành động của hắn ta chỉ là kết quả  mệnh lệnh của óc của chính hắn ta.
    Bộ Óc điều khiễn hành động cướp của giết người kia cùng toàn bộ con người của hắn ta đương nhiên phải chịu liên đới trách nhiệm hành vi mà đương sự đã làm.
                                                                   ***0***
  Nếu nói hai tiếng trách nhiệm của lời nói, của việc làm  từng mỗi cá nhân thì con người hưỡng thành quả từ sự chăm chỉ siêng cần  hay thất bại thua thiệt do biếng nhác  thì đó là do chính họ chứ không phải một vị khuất mặt ở cõi nào tạo nên thành bại,được thua cho con người ấy được.
  Điều nầy,nó hoàn toàn đi nghịch lại giáo lý  của đức Phật,mà tiếc thay,đã không biết từ lúc nào người ta đến chùa chỉ có số ít nghe lời dạy của Phật rằng,làm lành lánh dữ,yêu thương giúp đỡ tha nhân,thương yêu muôn loài vạn vật,cứu giúp chúng sanh trong lúc họ sa cơ lỡ vận,không tham lam của người,không tà dâm dối trá,tránh sát sanh hại vật,không buông lời độc ác,vọng ngôn sáo ngữ...
  Đến chùa,lại có không ít người chọn chùa nầy phật "linh" chùa kia phật không linh nữa !
  Đến chùa để cầu xin,không phải cầu xin cho quốc thái dân an mà cầu xin những điều lợi lộc cho bản thân mình,cho gia đình mình với thật nhiều "Xin Phật cho con" bằng điệp khúc dài lê thê.
  Như cảm thấy,mình xin nơi Phật nhiều quá mà không có gì cho nó có qua có lại,loài người lại đem cái bản tính "đổi chác"nằm yên trong óc trải qua hàng mấy ngàn năm ra áp dụng với quý Đức Phật đã thành, vốn không còn cần dùng đến những món  đồ những sản vật mà loài người coi là trân quý.
   Họ tự đề nghị,tự ra giá một cuộc trao đổi với Phật !
   Ở đây, các đấng thiêng liêng mặc nhiên ở bên phía có thể  có khả năng ban phát nhưng lại không có tiếng nói trong cuộc "Mặc cả"/"Trả giá"/ "Thương lượng".Chỉ có người xin xỏ,người khẩn cầu ra giá theo ý họ muốn.
   Vậy,nếu như kết luận sự gian đã có trong con người rồi.Kể cả với Phật Trời,Thần Thánh họ cũng muốn đứng kèo trên,muốn đắc lợi theo ý họ muốn và các đấng chỉ có việc "phải nhận" mà thôi !
   Lẽ dĩ nhiên,Phật không bao giờ câu chấp những đề nghị đổi chác của những phàm nhân kia.
  Vấn đề là,công bằng mà nói,đó là hành động của một kẻ vô minh vô tình hạ thấp một đấng cao trọng mà mình đang xì sụp lạy vái.
  Rất nhiều trường hợp,Phật tử đến chùa,lên chánh điện sụp lạy rồi tự ra điều kiện trao đổi với tượng Phật:
 -Nam mô A di đà Phật,xin Phật cứu con lần này,con nguyện sẽ xuống tóc và ăn chay một tháng mười ngày.
   Cho dù đức Phật chưa cho thấy dấu hiệu nào là Ngài có đồng ý thỏa mãn lời cầu xin của ông (bà)ta hay chưa,người xin xỏ đã ra ngay điều kiện trao đổi…một chiều.Bất kể đấng bề trên có ưng thuận hay không .
Thứ nữa,việc ông hay bà cạo đầu ăn chay chắc cũng không làm cho cõi Niết bàn xinh đẹp hơn hay vui vẻ hơn.Bởi đó vốn là một nơi không hề có sự ô nhiễm,phiền toái nào của cõi trần gian chàng ràng đến gần được!
  Và vật chất?
  Một tượng Phật bằng ngọc thạch ?
  Một cái đại hồng chung mỗi khi dọng lên có âm thanh vang xa tới một cây số nhằm để cảnh tỉnh chúng sanh đang còng trong cơn mê muội .
   Liệu tiếng chuông chùa thanh thoát tiêu diêu ấy có đủ sức lôi cuốn những con người còn đầy những sân si ,ô trược mà trong đầu chất chứa toàn những mưu ma,chước quỹ,lập mưu sắp kế để hơn người chắng?
   Nhưng,với thiện tâm,vị phật tử cúng dường cửa chùa đại hồng chung kia nếu không mưu sự đổi chác thì đó là một vật cúng dường tuyệt hảo và đầy ý nghĩa .
  Một tòa sen cho tương Phật bà Quan Thế Âm nếu như ..."Cho con thắng được gói thầu lần nầy..."
   Đó chỉ là vật chật.
   Vật chất,vốn không hề làm cho con người thoát vòng lục đạo .
    Vật chất cũng nhất định không thể "câu kéo" những vị Phật từ cõi cao xa nào đó lục tục tuột xuống trần gian chiêm ngưỡng hay thụ hưỡng !
  Phật giáo vốn nhiều lần nhấn mạnh,thế gian nầy là cõi tạm và hết thẫy vật chất ,kể cả tấm thân tứ đại nầy nữa cũng là hữu hạn cũng là vô thường.
  Chỉ có linh hồn của con người là trường tồn là bất biến mà thôi.Thì những gỗ,sắt ,xi măng,thạch cao,đất sét nó sẽ là cái gì khi đem so,đem ướm tặng biếu cho những bậc đã biết rằng đó chỉ là những vật phù du trong cõi phù sinh ?
   Với suy nghĩ  hẹp như vậy nếu lấy câu nói của Kim Dung ra:-“Lấy dạ của đứa tiểu nhân ra mà đo lòng người quân tử “thì e rằng có ai đó phiền lòng chăng ?
   Cuộc đổi chác của Người với các đấng Thiêng liêng ngày càng gia tăng và kèm theo vói thói ỷ lại nơi (những vị không thấy) ngày càng gia tăng.Điều nầy lại làm cho tỉ lệ con người tôn thờ sắc tướng ngày càng nhiều thêm
   Cũng vì lẽ đó,tâm đạo,chân đạo đúng nghĩa ngày càng xa rời con người.Người ta tôn thờ sắc tướng.Người ta ảo tưởng rằng một tượng Phật càng nặng,càng to lớn được đặt trên đỉnh núi cao chót vót nào đó lại càng linh thiêng.Điều nầy,là cho người ta chợt nhớ  một doanh gia ở nước Úc có sáng kiến tạo nên tượng Phật Ngọc rồi đưa tượng nầy đi chu du nhiều nơi nhăm mục đích kinh doanh.
    Thái tử Sĩ đạt Ta,trước khi dừng chân lại dưới cội Bồ Đề,ông đã tầm đạo nhiều nơi,khắp chốn.Ông theo,ông thử,ông thất bại có những lúc ê chề.Ông bị bầm dập tới ngất ngư trên con đường tìm chân lý một cách rốt ráo để cho việc đầu tiên là ông giải thoát cho kỳ được chính bản thân của ông mà không cần một quyền lực,một thế lực nào phò trợ.
   Và,những lời dạy của Ông sau khi khổ hạnh tọa thiền trong 49 ngày nó đã trở thành những giáo huấn của minh mẫn mà trong chúng ta đây,ai ai cũng có thể thực hành được.Và,nếu như chúng ta không đạt được đại ngộ như ngài thì ít nhất cũng gần phân nửa  loài người của thế giới nầy được an bình.
 Phạm huỳnh Ngân.
Email:pham.h.ngan@gmail.com 



  
 

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2021

TỔNG CÔNG-KÍCH.


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn,được dư luận xác nhận là phản chiến,thiên tả chứ chưa bao giờ đương sự nhận mình là Cộng Sản ,cho dù nhân vật này khi qua đời trong tang lễ đã có một vòng hoa điếu tang thật lớn với hàng chữ phân ưu của bộ Chính trị trung ương đảng CSVN.

 Có điều mà Sơn làm và là công khai với thái độ vui mừng lộ hẵn ra mặt của anh ta là buổi sáng ngày ba mươi tháng Tư anh đã vác cây đàn tới đài phát thanh Saigon ở số 3 đường Phan đình Phùng vui mừng cùng vài người nữa hát bài "Nối vòng tay lớn".
 Truyền thông của VNCH ít khi dùng những ngôn ngữ của nhà binh để chỉ ,để nói về giới nghê sĩ hay dân sự.Chứ nếu không,lúc ấy người ta sẽ không ngại ngùng gì để hô hoán lên Trịnh công Sơn là một "BIỆT KÍCH VĂN NGHỆ đầu sò " của Cộng sản Hà Nội nằm vùng  trong hàng ngũ văn nghê sĩ ở miền Nam Việt Nam.

  Nội chiến,tức là một cuộc chiến tranh giữa những người cùng một chủng tộc,một tiếng nói,một tổ tiên với nhau.

  Và,cuộc chiến đó bắt đầu được những người dấy loạn áp dụng triệt để phương pháp ‘DU KÍCH CHIẾN " của Mao trạch Đông.

    Căn bản của chiến thuật du kích ở những bước đầu là lấy  yếu để chống lại một thể chế có đội quân hùng hậu hơn mình gấp nhiều lần.Chiến thuật này còn phải biết áp dụng thuần thục phương pháp khủng bố một cách tình vi trong hai lãnh vực:khủng bố gây ra chết chóc để tạo sợ hãi dây chuyền đến những người còn sống.

  Vậy,chiến tranh bằng phương pháp DU  KÍCH của đảng CSVN học được từ nước Tàu đem về áp dụng.

 Thời ấy,cuối thập niên 50' bước sang 60' hệ thống xã ấp đã được chánh quyền đệ nhất cọng hòa xây dựng lên một cách chu đáo nhưng với một số không ít những người trước đây chống Pháp rồi bị CS lôi kéo theo ngoài sự mong muốn của họ.

  Cho đến khi dụ số 10/59 của Ông Ngô đình Diệm đặt Cộng Sản ra ngoài vòng pháp luật.Vấn đề mới trở thành tiến thoái lưỡng nan cho những người không "tập kết" ra Bắc được mà ở lại hoạt động bị xem là bất hợp pháp ở miền Nam VN.

   Trong số những người đó,không phải ai ai cũng đều là đảng viên đảng CSVN hay là tay chân của họ.

   Những thành phần đó,một số chạy vô "bưng biền" và đa số khác bám sát ,bám chặt hòa nhập vào cuộc sống với thường dân để theo dõi,để làm tai mắt rồi  dần dần liên lạc,báo cáo với cấp trên -tức đảng CS,có trung ương chỉ huy ở miền Bắc VN.

 Thời gian nầy,những người lính quốc gia ở địa phương nơi sinh sống được gọi là Dân Vệ.

Lực lượng nầy,đương nhiên phải biết rành rọt về đường đi nước bước ,phải (có nhiệm vụ) biết những ai ở lại năm vùng để chuẫn bị cho cuộc chiến tiếp liền sau đó theo lệnh của Hà Nội.

 Đã có không ít các hầm bí mật,hầm trú ẫn và những địa điễm chứa chấp những người nầy đã bị Dân Vệ ĐỘT KÍCH  gây nên những thiệt hại về phía họ không ít.

  Cùng thời gian 60' một trung tâm huấn luyện những thanh niên từ miền Bắc di cư vào Nam,với bấu nhiệt huyết yêu nước cao độ mong muốn thực hiện những hoài bảo chống cộng,giải thoát bà con ,họ hàng của mình hãy còn kẹt lai bến kia bức màn sắt,tức phía Bắc vĩ tuyến thứ 17.

 BIỆT-KÍCH nhảy toán được đưa từ miền Nam ra Bắc với nhiều kỳ vọng của chánh phủ miền Nam tự do.

 Những chiến sĩ âm thầm này với tâm nguyện  một đi không trở lại  như lời thề năm xưa của tráng sĩ Kinh Kha vượt bờ sông Dịch sang đất Tần thích khách Tần thỉ hoàng,

 Họ cũng cùng mang số phận như  người xưa :"Tráng sĩ ra đi hiên ngang ,không có ngày về".Hầu hết chiến sĩ vô danh nầy đã bị kẻ thù khống chế rồi giam cầm ngay từ những ngày đầu chạm chân xuống đất Mẹ.

   Trong số họ,có người bị giam cầm hơn  hai mươi năm.Một  BIỆT KÍCH QUÂN tên là Nguyễn văn Lực  ở trong số nầy,gốc ở Bùi Môn đã bị tù  ở đất Bắc 17 năm ,khi chân anh vừa chạm mặt đất. Sau khi được tự do,về lại miền Nam,Anh vượt biên thành công,đến Pulau Bidong rồi định cư ở nước Úc.

                                                                 @@@o0o@@@

      Cuộc đảo chánh  giết chết anh em ông Ngô đình Diệm và Ngô đình Nhu của một nhóm tướng lãnh VNCH theo lệnh của Mỹ qua tổng thống của nước nầy ,lúc bấy giờ là John F.Kenedy.

Lý do tạo nên cái chết thê thảm của hai nhân vật yêu nước nầy là họ không đồng ý để cho quân đội Hoa Kỳ được vào miền Nam Việt Nam.

 Dư luận của những người Việt hiểu biết,có tinh thần dân tộc  cùng một số nước trên thế giới thời ấy đều ĐẢ KÍCH hành động nầy của Mỹ cùng những viên tướng phản chủ đã có những cái nhìn thiễn cận về cuộc chiến.

 Không phải chỉ CS Hà Nội gây ra mà là do cả một khối Cộng Sản quốc tế hùng hậu thời ấy hết sức hỗ trợ bằng đủ mọi phương tiện mà họ có.

   Chiến tranh,từ những phá hoại cầu đường,ngăn sông cấm chợ rồi leo thang dần tới những trận công đồn đả viện của các lực lượng phiến quân,nhiều tiểu khu đã chọn những chiến binh tinh nhuệ thành lập các đại đội THÁM KÍCH biệt lập  để mở những cuộc càn quét,tiểu trừ Việt Cộng thuộc "Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam" (MTDTGPMNVN).

  Cùng với nhiệm vụ thu thập tin tức của đối phương,quân nhân của đơn vị này còn TẤN KÍCH để giữ an toàn trên đường rút lui nếu lỡ như bị phát giác.

  Khi những trận giao tranh ngày càng khốc liệt,ngày càng con số thương vong của hai bên,không quân xuất trận để mở những cuộc KHÔNG KÍCH vào các mật khu,các đoàn quân xa vận chuyễn của Bắc quân.

OANH KÍCH,XẠ KÍCH từ cao độ xuống chiến trận là công vụ bất kể ngày đêm của những chiến sĩ Không Quân kể cả có một dạo hai câu Bắc tiến hay Bắc phạt  cũng có trong ngôn ngữ nhà binh của QL. VNCH.

    Sau những ngày đêm quần thảo với  nhau trên chiến trường, Cộng quân buộc phải rút lui  để tìm đường sống.Đây là cơ hội để những người lính chiến TRUY KÍCH địch quân một cách ráo riết .Đây cũng là lúc những tay mới vừa chơi với nhau trí mạng,kẻ thì bôn tẩu chạy thục mạng mong giữ được thân,người thì quyết túm cho kỳ được để tịch thu vũ khi lập công,thăng chức !

   Chiến tranh,là một cuộc quần thảo nhau không ngừng nghĩ.Chiến tranh là luôn xảy ra những sự việc không dự liệu và ngoài dự trù.Nó đòi hỏi các cấp chỉ huy phải linh động,phải bén  nhạy có thể ví von một đơn vị hành quân ,lúc nào cũng ở tư thế sẵn sàng như hai cao bồi đấu súng một mất một còn với nhau vậy.

 PHỤC KÍCH là một cách đánh lén,người chỉ huy cuộc phục kích phải am tường địa thế ,khéo bố trí quân,bố trí súng cộng đồng như thế nào sát hại đối phương ngay trong lúc khai hỏa đạt được lợi thế nhiếu nhất cho phe mình.

   Đó là lý do,tại sao,trong các quân trường huấn luyện chiến binh, Tổng Cục Quân Huấn đã đưa bài học PHẢN PHỤC KÍCH ra cho hầu hết các khóa sinh phải biết ứng phó như thế nào khi bị lọt vào một cuộc phục kích của đối phương.

                                                                     @@@o0o@@@

Người dân ở Miền Nam bị MỤC KÍCH trận chiến đẫm máu  của miền Nam tự vệ với miền Bắc quyết chiếm cho được với bằng mọi giá. 

  "  Nồi da xáo thịt"-"Huynh đệ tương tàn "-"Củi Đậu nấu Đậu( câu nầy của Nguyễn Lữ)"là những câu làm cho người Việt chán ngấy trong thời chinh chiến .

 Ước vọng một ngày đất nước được yên bình,sao ngày càng xa với...

 Đảng Cộng Sản VN biết tâm lý đó ,cho nên Tết Mậu Thân 1968 họ đã tung ra đề nghì và đơn phương đình chiến để người dân được hưỡng vài ngày thiêng liêng của dân tộc,

  Họ lừa!

  Giao thừa là giờ linh thiêng nhất của dân Việt từ ngàn xưa.Việt Cộng đã phát động chiến dịch TỔNG CÔNG KÍCH tết Mậu Thân.

               Từ năm 1968 cho tới 30 tháng Tư 1975 chiến tranh VN vẫn là một đoạn đường tưởng chừng như dài vô tận,cũng không mấy ai tiên liệu được đoạn kết của nó như thế nào.

            Đương nhiên ,máu lửa,nước mắt,khăn tang là bi thảm rồi và bi thảm và kinh hoàng đến độ nào.Khó ai biết được,và khi biết được thì đó là những giờ phút thập tử nhất sanh,là những man rợ nhất mà dân ở miền Nam mới biết tận mắt :

       Trận tập trung hàng ngàn đại pháo để tập trung thành một trận  bão lửa với sức công phá mảnh liệt nhất vào nơi trú ngụ của mấy triệu mạng người bằng cuộc tập trung các loại hỏa tiễn 122 ly  cho cuộc PHÁO KÍCH,vô tiền khoáng hậu của Bắc quân nhằm biến thủ đô Saigon thành biển máu,thành núi xương...

     Pháo binh của Việt Cộng nã đạn pháo khắp nơi nhằm sát thương thường dân đến mức tối đa nhằm tạo sợ hãi gây nên sát hại và hoảng loạn nhiều nhất cho thường dân ,đặc biệt là những khu vự nghèo khó ở Saigon như quận Tư,quân Bảy...

Bởi họ biết,đất Saigon không có mấy người dân nào có hầm trú ẩn trong nhà và nếu có cũng không thể nào chịu đựng nổi sức công phá của loại hỏa tiễn mà họ phóng bừa  từ xa vào.

 Phạm huỳnh Ngân.

Email: Pham.h.ngan@gmail.com


 

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...