Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2019

Buổi sáng tháng Ba.

Chợ xã Dục Mỹ nằm sát quốc lộ 1,cho nên mỗi lúc có một xe nhà binh lớn chạy nhanh qua là trọn khúc đường ấy hường trọn lớp bụi mù.
 Từ ven bờ đường vài quán cafe bình dân  lèo tèo bày bán cho khách,mà hầu hết là lính tráng.
 Một địa danh nhỏ xíu lại chứa đến ba quân trường,trong đó có hai trung tâm huấn luyện nổi tiếng cung cấp những quân nhân cần thiết cho quân đội.
 Trường Pháo Binh và trung tâm huấn luyện Biệt động quân Dục Mỹ.
 Về hướng bắc của chợ là trung tâm huấn luyện Lam Sơn.Một nơi sát rừng đến độ có lần cọp từ trong  rừng ra vào trại tấn công tân binh đang trong thời kỳ thụ huấn.
 Quả không sai với câu "Cọp Khánh Hòa,ma Bình Thuận !" là vậy.
 Trước đó,nửa tháng lực lượng Nhảy Dù đã lập tuyến phòng thủ ở Khánh Dương.
Oanh tạc cơ bay liên tục từ hướng Nha Trang đến chiến trường để yểm trợ cho các đơn vị trú phòng.
 Tiếng máy bay gầm thét,tiếng các loại trọng pháo liên tục gây nên những tiếng nổ vang rền khá xa mà từ Dục Mỹ người ta cũng nghe được.
 Độ 9 giờ sáng ngày 30 tháng Ba ,có tin tuyến phòng thủ thép do lực lượng được xem là thiện chiến nhất của QL.VNCH  đã bị chọc thủng !
 Đây là lần thứ ba ,chính mắt tôi thấy cảnh người tất bật chạy giặc.
Chạy tránh,chạy trốn bom đạn bằng những đôi chân trần,bằng những phương tiện từ thô sơ cho tới cơ giới,bất cứ cái nào mà họ có được.
 Ở đó,những vầng trán nhễ nhại mồ hôi,những đôi mắt không còn biết do nước mắt hay mồ hôi được gạt ngang bằng tay áo nhìn về phía trước trong khi chân liên tục rảo bước.
 Nếu nói rằng,trong những con mắt của nạn nhân vì chiến tranh trên đường tầm phương lánh nạn là những đôi mắt thất thần (vì mới vừa thoát được bom đạn ),theo tôi không được đúng cho lắm.
 Rỏ ràng họ vẫn 'thấy đường'.Tức là họ vẫn quan sát được mọi thứ,cho nên họ không bị vấp,bị té,bị va vào người hay vật chung quanh.
 Nhưng,họ nhìn để thấy đường đi,để tìm hướng tới chớ không cần nhìn những quang cảnh,người,đồ vật chung quanh,kề cận.
 Thí dụ như,hàng trăm người,cùng luồng sóng người,kẻ trước người sau cùng liên tục nối đuôi như luồng nước chảy về một hướng di chuyển băng qua chợ Dục Mỹ buổi sáng hôm ấy.
 Hầu hết trong họ,những người lớn đều có ánh mắt âu lo nhìn xa xa về hướng Ninh Hòa .
 Cho dù bằng gồng gánh,xe đạp thồ,xe bò hay xe máy cày,tuyệt đại đa số những người vừa bỏ lại đàng sau lưng người thân yêu,tài sản ,ruộng vườn với vô vàn thương tiếc.
 Và,cũng theo nhận xét của tôi,qua bao nhiêu kinh hoàng,qua bao nhiêu biến động,qua bao nhiêu thương tật,chết chóc,ngay trong lúc hướng về phía trước mong tìm được sự sống là điều quan trọng hơn tất cả những mất mát đã qua sau lưng của họ.
 Chạy giặc.
 Lánh nạn.
 Tản cư.
 Hay sơ tán ,gì gì đi nữa vẫn là một cuộc tốc chạy bỏ của giữ thân trong cơn cuồng bạo của giặc giả,vừa bất lương vừa vô tình.
 Không bao lâu sau khi hớp ngụm trà nhạt của cữ cà phê tràn đầy vị đắng vào một buổi sáng trong cái không khí hoảng loạn dây chuyền của cuộc chiến,tôi,một kẻ ở phương xa cũng đã tới lúc tìm đường bôn tẩu.
 Điểm khởi hành của tôi là ngôi nhà thờ nhỏ,cửa gỗ khép hờ cạnh con đường ngập đầy gió bụi cùng hàng trăm âm thanh khua động.
 Tại đây,tôi đã có khoản ngắn thời gian cầu xin được những điều lành từ Chúa ,từ Đức Mẹ Maria.
 Giã từ Dục Mỹ với 42 ngày địa ngục của khóa Rừng Núi Sinh Lầy.
Tôi cùng một số chiến hữu bằng mọi phương tiện phải tìm cách xuôi Nam.
 Ninh Hòa với món nem nổi tiếng.
 Đèo Rù Rì với những đêm ứng chiến trong khóa Hạ sĩ quan Đồng Đế năm nào cùng với hai cây cầu Hà Ra,Xóm Bóng...
 Đồng Đế Nha Trang,một thời với những Vũ khúc lên đồi ở bãi Tập C cùng Bãi Tiên trong trận phạt vạ để đời mang tên Tình ca người đi biển cho đến khi đỉnh của nón sắt không còn một chổ nào khô...
 Nha Trang,có dinh ông tướng và  lá cờ sao đã hạ.
 Nha trang với phi trường không còn bất cứ phương tiện nào để lo cho lính có điều kiện rời xa.
 Nha Trang,tính cho đến chiều ngày 30 tháng Ba đã bị cơn  bạo bệnh chiến tranh hoành hành,dù chưa hấp hối nhưng không khí di tản đã tỏa lan đã bung ra từ những căn nhà nghèo khổ tồi tàn cho đến những căn biệt thự nguy nga,tráng lệ.
 Hầu hết đều nhắm về Ngả Ba Thành,con đường bộ  độc nhất tìm đến thủ đô Saigon.
 Một "giòng sông xe" dài bất tận đã có ở đó không biết từ lúc nào với tiếng người kêu kiếm tìm nhau,với tiếng kèn thảng thốt,vời tiếng súng chỉ thiên lạc lỏng bất chợt và âm thanh rầm rì liên tục của một đoàn xe đủ loại dài ngút ngàn.
 Đeo lên được xe là điều sung sướng của những kẻ quá giang.
 Thế nhưng,khi ghé được một chổ ngồi,nhìn trái về phía sau xa mút mịt mờ,tôi chợt xúc động một cách mãnh liệt đến lạ lùng,rồi nước mắt bất chợt trào ra  :
 Ánh mắt của những người gồng gánh,bồng bế nhau chạy giặc vào buổi sáng hôm nay.
 Ở chợ Dục Mỹ.
Phạm huỳnh Ngân.

Huế  Tết Mậu Thân 1968 Tìm chôn thân nhân sau trận thảm sát..

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019

Giải là buông bỏ, thắt là tạo thêm.

Tựa của bài viết vừa rồi là "Giải".Viết xong,đọc  ngẫm lại về chữ giải trong văn chương và ngôn ngữ Việt,khi  được dùng để nói,viết  thành  tiếng đầu câu,giải đã trở thành đa dụng trong nhiều trường hợp.
 Đây là một bài viết có tính cách là phiếm chứ không dám dụng ý để định nghĩa với mục đích giáo khoa.
 Lẽ dĩ nhiên,người viết rất mong muốn được đón nhận cao kiến chỉ dẫn của quý bạn đọc.
 Giải  -A :Chỉ cho một cuộc tranh tài,được sắp thứ hạng hay phần thưởng.
              Td:Giải quần vợt U.S open,giải Australia open.
                   -Giải vô địch Judo Việt nam 1967..
         -B:Giải độc đắc của vé số kiến thiết quốc gia.
        -Giải thưởng :Cho tiền hay hiện vật để cho người ta làm,sau khi có kết quả của một sự tranh đua của nhiều người tham dự.
         Td :FBI tuần rồi vừa treo giải thưởng một triệu Mỹ kim cho ai bắt sống,cung cấp tin tức, hay giết được con trai của Osama Bin laden.
Giải .
 -Giải bày :Nói ra,giải thích trình bày điều gì chưa được sáng tỏ cho người khác biết.  
 -Giải đáp :Trả lời câu hỏi.Một bài toán
 -Giải vây :Một người hay một địa điểm bị bao vây được (ai đó hay đội quân )cứu giúp để không còn bị tình trạng nguy hiềm,cô lập nữa.
  -Giải thoát : td.Môt nhóm con tin đã được lực lượng CS giải thoát.
  -Giải tỏa :td.Vườn rau Lộc Hưng bị giải tỏa bởi C.A quận Bình Thạnh.
   -Giải hạn: Làm,xin cho hết tai ách,xui xẻo đang  đến .
  -Giải hòa :hai phía xóa bỏ những hiểu lầm,thù ghét để trở lại bình thường .
  -Giải thích :Nói,chỉ cho biết.
  -Giải giao :Đưa phạm nhân từ nơi nầy đến nơi kia.Td Bà Mạnh vãn Chu của Hoa Vi sẽ bị Canada giải giao sang Mỹ để ra tòa ở New York.
  -Giải giới :Một đơn vị quân đội bị tước đoạt hay bắt buộc phải buông bỏ vũ khí.Td: Quân đội Thiên Hoàng giải giới quân đội Pháp ở VN.
  -Giải tán :Một đoàn thể,một lực lượng,một đám đông bị phân chia ra từng mảnh nhỏ.
  -Giải thể :Td.Hội những người yêu vợ bị giải thể vì chỉ còn có một hội viên.
  -Giải trình : Giải thích rồi trình bày cho  rỏ.
  -Giải quyết : Làm một việc.
  -Giải độc : Hai trường hợp a-Ông A bị ngộ độc trong thức ăn đã được bs chuyên môn giải độc.
                                             b-Năm 1963 bà Ngô đình Nhu dẫn một phái đoàn sang Mỹ "Giải độc dư luận".
   -Giải trừ :Td.Mỹ-Nga đã từng ký kết những hiệp ước giải trừ hạch nhân.
   -Giải kết.( như trên).
   -Giải đoán :Bàn,suy diễn về một giấc mơ,một câu sấm khó hiểu.
   -Giải sầu:Một cách giải trí để qua cơn buồn,nản.
   -Giải mã :Nói ,viết cho rỏ về một câu,một tiếng nói,một hình ảnh cho người khác biết.
   -Giải tích :thuộc về toán học.
   -Giải thực :Tẩy chay,phế bỏ chủ nghĩa Thực dân.
   -Giải rút :Dây cột lưng quần.
   -Giải oán :Buông bỏ oán thù.
   -Giải oan:Một người bị tai tiếng bị nói xấu hay bị ở tù mà người ấy không hề nói hay không hề làm .Ai đó hoặc tòa án chứng minh rằng anh ta (chị ta) không có nói hay không có gây ra tội lỗi đó.
   -Giải phóng :Người bị bắt làm nô lệ,làm tù nhân ...được phóng thích,được tự do.
   -Giải pháp :cái cách .Td.Thường xuyên tập thể dục và ăn uống kiêng cử là giải pháp rất hay để giảm bớt bệnh tật.
    -Giải ngân :Tiền được cho phép phát ra để tiến hành cho một sự việc,một chương trình.
    -Giải nghiệp : Theo thuyết luân hồi của nhà Phật,mỗi người đều có "nghiệp lực" do họ đã gây nên những đau đớn,hận thù cho tha nhân từ những tiền kiếp trước.Nay biết tu tập,sám hối.làm lành ,lánh dữ để bớt,dể giảm,để giải những tội lỗi,được gọi là nghiệp lực .
    -Giải :Buông ,bỏ.
                                                         ****0****
             
   Phật pháp có một câu ngắn , dễ thuộc rất tiếc  đa số chúng sanh lại hay quên :
           -Thù oán nên GIẢI,chớ có nên KẾT.
Bởi lý do do đó,cho nên chữ giải chắc vẫn còn hàm chứa nhiều ẩn nghĩa thâm sâu hơn nữa.Một thí dụ thật gần cho đất nước VN mình ,sau khi đã tàn cuộc chiến  vào ngày 30 tháng Tư năm 75.Nếu như những người thuộc "phe thắng cuộc" đừng kết thêm thù,đừng thắt thêm hận thì,chắc chắn đất nước VN mình ngày hôm nay đây đã tiến bộ vượt bậc bằng đôi hia ngàn dặm.
 Rất tiếc,bởi vô thần cho nên họ hoàn toàn không biết lý lẻ cao thâm của nhà Phật cho nên,thay vì giải họ lại kết.
 Cho nên ,tương lai của dân tộc ,giờ nầy vẫn tiếp tục tiến sâu vào con đường hầm tăm tối.
Phạm huỳnh Ngân.
Trong những năm vừa qua ,nhiều người đã tận mắt nhìn thấy hoa "Ưu Đàm".
Một loại hoa có thật chứ không phải thần thoại như nhiều người vẫn nghi vấn.Theo kinh nhà Phật,loại hoa nầy có thể mọc lên từ đá xanh,từ kính cửa sổ,từ những bình  hay đĩa bằng pha lê...
Vẫn theo kinh Phật,đó là thời kỳ thay đổi quan trong của Phật Giáo.




Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2019

Giải.


Qua cây cầu tre bắc ngang con sông bề ngang độ ba mươi thước ,vừa xuống khỏi nhịp  chót độ vài chục mét là  một ngả ba.

  Tôi đứng giữa ngả ba đường đó ngần ngừ khá lâu,vì trí nhớ của tôi đã quá tệ khi ở vào cái tuổi sắp tới thất thập nầy rồi.
 Cuối cùng , tôi đi về hướng bên  trái , vì thấp thoáng từ thật  xa tôi đã thấy khoảng trống tựa như có đồng ruộng ,mà trước đó là khu xóm với  nhà cửa, dân cư.
  Gặp hai người , tôi hỏi thăm tên và gia thế của anh ta khi xưa .
  Không ai  biết hết .
  Độ nửa giờ đồng hồ ,sau vài căn nhà nghèo nàn xiêu vẹo tôi bước qua trãng sân với một vườn rau cùng dăm ba cây ớt.
  Nhà lợp lá,vách chầm và "cửa" là miếng phên được kết với nhau bằng  những sợi dây của cây Lùn xé ra phơi khô bện  với lá dừa nước.Loại cây sống dọc theo bờ sông nầy mọc hoang rất nhiều ở hai bên bờ của những con sông,rạch chằng chịt ở vùng đồng bằng sông Cửu Long,miền Tây Nam Việt.
 Dùng cả bàn tay vỗ lên tấm phên làm cửa hai lần mới có tiếng hỏi lớn hơi sẳng giọng: 
 -Ai đó ?  Tôi nói rằng tôi là người đi tìm nhà người quen.
Có tiếng nâng rồi kéo làm cho  xê dịch qua một bên của tấm phên  chắn ớt.
 -Vô đi !
Tôi hơi khom người bước vô nhà,không phải do tôi cao mà cái nhà ,đúng hơn là cái chòi loại lớn được cất hơi thấp.
 Một bàn hình chữ nhật có hai người đàn ông ngồi đối mặt nhau,bên tay phải là một bộ vạt,lót bằng tre có hai phụ nữ.
 Một ngồi đong đưa hai chân và người kia thì nằm vắt tay lên trán.
 Có tiếng đàn ông hỏi trỗng,  kiếm ai đó?
 Tôi nhìn người hỏi và từ tốn trả lời :
-Tôi kiếm người bạn tên là Chín Trương ,con của ông Từ Bảy Phát, giữ miễu Phú Lễ , hồi trước chiến tranh ,học chung một lớp với tôi ở trường tiểu học Rach Đình.
  Vừa trả lời,vừa quan sát tôi nhận ra đó là một người đàn ông chạng tuổi cỡ tôi và mù một mắt .
  Từ con mắt còn lại  ,phản chiếu qua ánh nắng phía ngoài sân tràn vào tôi thấy ở con mắt độc nhất đó, một tia sáng rực lên hết sức dữ dội , rồi bổng nhiên anh ta hỏi tôi một cách vô cùng bất ngờ.
-Mầy tên là Hiệp phải không ?
 Ngạc nhiên tột độ, chưa kịp suy nghĩ  thì anh ta lại hỏi rồi xác định một cách chắc nịch đúng tên của mình ở một nơi lạ quắc,lạ quơ nầy nữa.Tôi còn đứng  tần ngần chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào từ đầu óc cho tới cử đông của thân thể , để rồi  liền tiếp sau đó lại có những lời ...kể toàn các tội ác mà ,tính cho đến giờ phút đó tôi  hoàn toàn không hề nhớ là minh đã  làm.
 Người mù mắt bồi tiếp theo ,như đã chực chờ cái giây phút để nói ra những lời nầy từ đời kiếp nào  :
-Tao là thằng Tiếp, ở Phú Khương đây,hồi lúc tụi mình học lớp Ba trường làng,mầy với tao xài chung có một bình mực hà,mầy với tao cùng  xài ngòi viết "lá tre" hà, mầy còn nhớ không ?
 Hỏi chưa xong anh ta tiếp ngay.
  -Mầy đã đâm tao đui con mắt đây!
Tôi phải dùng tay vịn lấy cột nhà để lấy bình tỉnh  :
 -Tôi với anh đâu có thù oán gì mà đến đổi tôi đâm cho anh mù mắt lận.Nếu như có vậy,ít nhứt tôi phải bị đuổi học rồi bị cha mẹ tôi đánh cho nhừ tử chớ.
  Tôi hoàn toàn không có làm chuyện ác độc nầy đâu,anh nhớ cho kỹ coi,có thể nào anh lầm người không ? 
  Anh ta quả quyết không một giây chần chừ :
 -Đúng là mầy chớ không ai khác được , có điều là mầy không cố ý làm cho tao đui mù nhưng,trong lúc tao với mầy giành giựt để chấm chung bình mực ở trong lớp đó,mầy  với tao đều cầm cây viết và vô tình ,ngòi viết của mầy chạm mạnh vô con mắt của tao.Nhà tao nghèo không có thuốc men điều trị,sau đó con mắt bị làm độc,rồi hư.Đồng thời chiến tranh bùng lên dữ dội,cho nên gia đình mầy tản cư đi mất biệt ,không biết tung tích nơi nào, nên tao không biết tầm mầy ở đâu.
 Nay,mầy tự dưng nạp mạng nên nhứt định thù nầy tao phải trả .
 Tiếp chưa nói vừa dứt,bên kia bộ vạc,người phụ nữ có khuôn mặt đanh và tái xanh cùng với đôi mắt lóe lên như tia lửa trong cơn giông  :
 -Mầy có nhớ không,thằng kia ?
-Xin lỗi,tôi chưa được găp chị một lần nào từ khi tôi có trí nhớ đến nay.
-Phải,nhưng mà mầy đã hại cho mẹ tao gãy giò, rồi vì vết thương bị nhiễm trùng làm độc cho nên bà già tao  bả mới bị biến chứng qua bệnh khác nữa mà qua đời sau những tháng năm dài khổ sở.
 Tao có một bà mẹ mà tao hết sức thương yêu kính trọng và cũng là nơi nương tựa của tao.
  Mầy ác quá,chính mầy đã gây ra cái chết cho bả !
 -Chị ơi !
 Cả  đời tôi là học sinh rồi  nhập ngủ vì chiến tranh ,cho tới nay, tôi chưa hề hành hung hay dùng  dao mác,gậy gộc gì để gây đau đớn cho bất kỳ ai ,chứ đừng nói gì  tự dưng vô cớ mà hại mẹ của chị.
 -Mầy nín đi !
Mầy còn nhớ,một bửa trưa,ngay tại ngả ba quốc lộ 4 đường  vô Bến Lức,mầy có chở một người nữa trên chiếc xa Honda từ hướng Saigon xuống, bị xe nhà binh Mỹ đụng.Mầy với ban mầy văng vô lề đường bất tỉnh.Lúc đó má tao đang ngồi chờ xe ngay gốc cây Gòn  bên đường.Bả bị chiếc xe gắn máy của mầy văng vô làm cho bả gãy chân ,mầy còn chối được nữa sao ?
 Trong vài chục giây,tôi nhớ ngay lập tức cái biến cố xém chết ấy.Bởi,sau vụ va chạm nhào đầu ấy,tôi mang cái bệnh nhức đầu mỗi khi đọc hay hoc bài quá nhiều.  -Có ! Có! chuyện đó có nhưng tôi không cố ý gây thương tích cho má của...
Chưa kịp dứt câu,người đàn ông và phụ nữ còn lại đồng hét lớn lên:
 -Mắt đền mắt,chân đền chân ,mạng đền mạng  đâu cần nói gì dài giòng.
Ngay lập tức,người đàn ông đứng dậy quơ cây nạng nện ngay cho tôi một cú trúng vai đau điếng.
 Nhắm không thể giải bày gì được hơn nữa trong trường hợp nầy .Tôi tức tốc xoay lưng tháo chạy.
 Có tiếng nói vói theo :
- "Mầy nhắm chạy thoát cuộc tuần hườn nhơn quả nầy không ?
 Chân trời góc biển nào mầy có trốn đi thì  trời đất  cũng bắt mầy phải trả món nợ mà mầy đã gây ra."
 Ra khỏi sân,tôi nhắm hướng đất trống chạy.
 Sau lưng tôi không xa,tiếng chửi,tiếng chân rượt theo bén gót,kèm theo với những thứ gì mà trong tay có được ,bốn người ấy ném tận lực,chọi ra bằng  hết sức bình sanh.
 Đau,hằn nhiên rồi nhưng nhìn trời đã sắp về chiều ,đường trước mặt ngày càng lộ trảng trống ra.
 Hai kẻ tầm thù với hai đồng bạn  cũng bám sát với tôi trong khoảng cách không xa,bằng chứng là những cục đất vẫn tiếp tục cùng nhau trúng đầu,vô lưng của tôi.
 Có lần,vấp bụi cỏ khô,tôi đã té nhào đầu.Xem bộ trán và đầu gối đã có ít nhiều máu me.
 Chưa kịp hoàn hồn,dù biết  rằng mình đang chạy trên cánh đồng trống thì một nạng nữa của tay cụt giò chọt trúng ngay giữa lưng làm cho tôi xiềng niễng tưởng như mình không còn sức lực đứng dậy chạy tiếp được
 Bản năng sinh tồn không cho phép tôi được chậm trong giờ phút thập tử nhất sinh nầy.
 Tôi chạy.
 Chạy trối chết,chạy với tất cả sức lực mà cơ thể mình có được.
 Tôi đã bỏ bốn kẻ truy sát kia một  quãng khá xa.
 Lúc bấy giờ,tôi  mới có thì giờ  quan sát được ba hướng : Trước mặt cùng với  hai bên.
 Đồng không ,mông quạnh, là một đường chân trời chạy dài bất tận từ phía trước kia .
Tôi thầm nghĩ,nếu cứ tiếp tục cuộc rượt đuổi này,cơ may sinh tồn vẫn còn khá nhiều cho bản thân mình.
 Nhưng,sau khi hít thở cho lại sức cho lại sức,sửa bộ dạng cho ngay ngắn,tề chỉnh rồi cuối cùng tôi đứng hẵn lại để chờ bốn người hai nam,hai nữ kia tới .
  Tôi đã,bình thản,tự tin một cách lạ lùng,lựa chỗ đất bằng phẳng rồi  chậm chạp ngồi xuống với tư thế thẳng lưng xếp bằng và chờ .
 Họ hộc tốc kẻ trước người sau đến.
 Tôi đón chào họ với nụ cười hết sức an lành thân thiện và tư tại :
Bây giờ,tôi lại thấy trong ánh mắt của họ long lanh lên  hết sức mãn nguyện,hết sức hả hê.
 Rằng,giậy phút trả thù báo oán mà mình chờ đợi từ bấy lâu nay đã tới.
Kẻ gieo gió,đến đường cùng của cuộc săn đuổi đã ngoan ngoãn tự nguyện  ngồi yên chờ trận cuồng phong tầm thù báo oán ầm ầm kéo tới ,còn gì sướng cho bằng ?
 Chưa cho họ  kịp lấy hơi sau một khúc đường dài rượt đuổi,tôi lên tiếng:
Tôi nói lời xin lỗi ông bạn Tiếp và chị phụ nữ bị mất mẹ kia trước.
  Sau nữa,hai vị ,một nữ và một nam cụt chân.
 Tôi chậm rãi,từ tốn nói :
"Tôi chắc chắn rằng tôi cũng đã gây ra đau đớn và khổ sở cho hai anh chi, dù  trực tiếp hay gián tiếp .
    Nếu như đã có trong kiếp hiện tại nầy, thì cho dẫu là từ những tiền kiếp xa xưa.
   Tôi được dạy rằng,đời sống vốn có phép công bằng và hể có nợ thì phải trả.
    Tôi cũng được Phật dạy rằng hễ gieo hạt nào thì phải gặt trái đó ,không một ai thoát khỏi được quy luật bao trùm cả càn khôn vũ trụ nầy được,vì vậy cho nên,trong lúc chạy sống ,chạy chết tôi chợt nhớ lại,hễ mang nợ là phải trả.
   Đó mới là con người lương thiện.  
   Nhất là những ai học để làm người lương thiện lại càng phải nên hoan hỉ,vui vẻ sòng phẵng  mà trả nợ .
   Tôi đây,muốn học làm người đàng hoàng, nên nợ nần ,ân tình đều phải trả đúng kỳ,hợp lúc.Tôi đây, cũng  không dùng môi mép,miệng lưỡi để đổ thừa nhằm bào chửa hoăc trốn tránh trách nhiệm những việc mà mình đã làm,đã gây ra đau đớn cho người khác.
 Tôi không trốn chạy nữa,không phải không còn sức chạy, kể cả  tôi có thể  chạy bỏ xa   quý vị nữa lận ,nhưng tội chợt nghĩ hễ có nợ là phải trả  đó  là lẽ công bằng đương nhiên,huốn hồ đó lại là cái nợ "nhân quả" .
Cho nên ,tôi vừa chợt nghĩ trong đầu  là tự giác trả nợ , vẫn là cách đúng nhất,của những ai trên đời nầy muốn có sự bình an  ở nội tâm.
 Tôi ngồi xuống nơi đây,giữa trời  đất mênh mông nầy ,đã sẵn sàng trả những món nợ xưa mà tôi đã thiếu với quý vị.
  Quý vị có thể ra tay ở ngay nơi đây,vì trên chỉ có mây dưới là đất ,chung quanh không có một ai hết.
  Tôi đã sẵn sàng.
  Trong dăm ba phút ngắn ngủi ấy, bảy con mắt trước đó không bao lâu đã không  hề có cái ánh mắt  ngỡ ngàng,ngơ ngác đi từ ngạc nhiên nầy qua trạng thái khác .
Rồi tiếp  đến là sự  ngạc nhiên  tột cùng.
Tột cùng để vượt ra  ngoài tất cả những dự liệu trong cuộc săn đuổi kẻ thù, mà trong thâm tâm của họ ,cho  dẫu  đến chốn kỳ cùng của chân trời,góc biển nào cũng phải đến....
 Trong đoạn ngắn thời gian ấy của đất trời bao la ,gió với mây vẫn hòa vẫn quyện .
  Gió nhẹ mơn em an.
Email :pham.h.ngan@gmail.com
 Phạm huỳnh Ngân.

 

Hữu thường là mọc thành cây,
Vô thường,phút chốc mục thây, xác lìa !

TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...