Thứ Năm, 20 tháng 1, 2022

TUỔI HẠC!

Một cụ ông,trên chín mươi tuổi đạp xích lô nuôi sống cả gia đình ở cố đô Huế.

 Hằng ngày,cụ ì-ạch,gò lưng chở khách đi khắp nơi cùng tranh sống với mấy ngàn đồng nghiệp khác .

Du khách người người ngoại quốc là khách hàng chính giúp cho cụ tồn tại sau những cuốc xe đưa họ đi thăm thú,hết đợt này đến nhóm khác.

 Di tích , cung điện,lăng tẩm của nhà Nguyễn đã có thời gian bị chìm vào quên lãng vì chiến tran,giờ đây tiếng súng đã ngưng từ gần cả nửa thế kỷ cùng với những biến động chính trị đã qua,nhờ đó mà không riêng cụ già phu xe mà còn nhiều người khác ở đất thần kinh cũng được ăn theo.

                                  Tuổi Hạc ,một từ ngữ trang trọng để chỉ những người lớn tuổi mà,thời xa xưa,từ bên Tầu người ta vẫn cho rằng "Thất thập cổ lai hi"(Xưa nay bảy chục là hiếm).Hiện nay,tuổi thọ của con người có tăng thêm nhờ dinh dưỡng tương đối đủ và y học tiến bộ ,cho nên nhiều loại bệnh đã bị loại trừ.
                                                                  ***0***
Không riêng gì nam giới,quý cụ ông bà cũng không nề hà tuổi tác và bước vào xã hội để mưu sinh với chung quanh  dẫy đầy những gian manh,lửa lọc ..
                           Bằng đôi dép Nhật với cái nón lá che đầu.Nhiều cụ bà đi bộ có khi tới cả chục cây số dưới ánh nắng thiêu đốt hay những trận mưa dầm tưởng chừng không dứt để mời chào từng người mua vé số .
  Một cụ bà  96 tuổi ở thị xã Tân An vẫn phải mở mắt ra mỗi buổi sáng  để đi bán vé số.Cái nghề đi bộ,tay cầm vé số chào mời người người trông có vẻ nhàn nhã nhưng không phải là dễ chút nào :
  - Tuổi già,mắt kém,chân bước không giở lên cao được cho nên bị vấp té khi từ lòng bước lên lề đường cũng như các loại rễ cây,ổ gà cũng là lý do vấp té.Mà,tuổi già xương dòn,hễ té là gãy xương phải vô nhà thương.
  Nhà thương chỉ nhận điều trị khi có tiền.
  Nạn nhân trực tiếp nhất của những kẻ lưu manh : Cầm cả xấp vé số lên coi để lựa rồi tráo những tờ vé số trật đã xổ rồi !
 Dù lão ông hay lão bà,với số tuổi đời cao ngất đó,việc mưu sinh của họ cũng  nhiều phần gian nan,khổ cực hơn nhũng người thấp tuổi hơn nhiều.Những linh hoạt của mắt,của mũi của tay chân cũng như những phản xạ tự nhiên của cơ thể đã bị lão hóa theo thời gian.
 Có thể,cơ thể của quý lão ông chịu đựng việc nặng hơn nhưng dù phái nào đi nữa sau một ngày lao lực chỉ ăn cầm hơi với củ khoai,cái bánh cho qua loa để có sức mà làm,mà đi tiếp phần ngày còn lại từ năm này qua tháng kia.
Những thân xác thất thễu đó sẽ té ngửa,té sấp ở nơi trống váng hay phố xá đông người,là điều có thể sảy ra.
                                                               ***o***
 Nhiều nơi trên thế giới,người quá tuổi về hưu mà vẫn tiếp tục  làm thêm với giờ giấc đầy đủ có và cũng có nhiểu vị làm lụng cả đời đã trở thành thói quen,giờ ở nhà nhàn rỗi không chịu được và muốn làm thêm ngày vài tiếng hay tuần lễ vài ngày cũng không ít.
  Việt Nam mình,tuy không có con số thống kê ghi nhận chính xác số lương người trong lứa mà,ở đây xin tạm gọi là lứa tuổi hạc phải ra khỏi nhà để mưu sinh là bao nhiêu,nhưng thấy,nghe kể là khá nhiểu.Đó là ,không tính những vị làm việc nhà trông cháu dùm cho con .
 Việt Nam hiện tại có nhiều triệu phú tính bằng đô la Mỹ.Mức độ chênh lệch giữa giàu với nghèo hết sức trầm trọng và hệ lụy của chênh lệch đó là người giáu ngày càng giàu hơn,ngược lại người  nghèo ngày càng rơi mạnh xuống đáy vực nghèo khó,nợ nần thiếu thốn hơn.
 Giáo dục chính là căn nguyên dẫn tới cho những vị cao niên chín chục ,một trăm tuổi phải làm lụng !
  Thoạt nghe thật vô lý và gần như kết luận khá hồ đồ.
  Chúng ta ,ai ai cũng biết giáo dục là nền móng là rường cột không thể thiếu trong sự chỉ dẫn,lèo lái và điều chỉnh con người trong gia đình và xã hội.
 Một người  có trí khôn từ hơn hai tuổi ,biết nghe,biết nói là đã được người thân chung quanh dạy dỗ những điều căn bản của đời sống rồi .Việc gì phải làm và những điều gì phải tránh,rồi tập nói cái gì để người yêu,kẻ thích để sống sao cho "quan yêu dân chuộng ".
  Giàu hay nghèo gì ,từ xa xưa người ta đã đặt hệ trọng chuyện gia huấn,chuyện giáo huấn.
  Học hành ngoài việc đỗ đạt làm quan  như khi xưa mà còn tạo nên một nhân cách và tư cách của một công dân đối với mọi giao tiếp chung quanh từ gia đình ,họ hàng ,chòm xóm và quốc gia.
  Như vậy,ai ai cũng biết giá trị cao ngất của sự giáo dục cho mọi người,mọi thành phần trong một nước.
   Người Nhật được nhiều dân tộc trên thế giới khâm phục lẫn ngưỡng mộ về một số khía cạnh nhưng giáo dục vẫn là hàng đầu trong số của những kính trọng mà thế giới dành cho họ :-Tự trọng,giữ tư cách,lễ phép,lịch sự,sach sẽ và xữ sự đứng đắn với người chung quanh.
   Tựu chung lại từ một mối là do giáo dục mà ra. 
                                                                   ***o***
 Nước mình bị một trăm năm cai trị.Trong thời gian đó nho giáo vẫn anh hưởng tới con người qua những điều được dạy là :Lễ -Nghĩa-Liêm -Sĩ là kim chỉ Nam cho một người.
  Lẽ dĩ nhiên,người ta không thể đặt tiêu chuẩn hoàn hảo,hoàn mỹ,toàn thiện cho những con người phàm ,mắt thịt được nhưng nếu mỗi một điều ấy,giũ gìn mang theo suốt đời thì đã được xem là một "hiền nhân quân tử" rồi với cách sống vì đời vì mình một cách hài hòa thì  người người ở chung quanh không bị phiền phức,không có những tranh giành cho đến máu chảy thịt rơi như chúng ta đang chứng kiến,đang nghe hàng trăm chuyệt hung tợn,chuyện ác độc,chuyến cường quyền chèn ép những ai thấp cổ bé miệng,những ai không có vai vế không có chỗ đứng trong cái xã hội hoang dã man dại ấy.
   Hơn hai mươi năm nội chiến,nước mình đã bị bào mòn,bị băng hoại đạo đức.Miền Bắc áp dụng cach sống theo CS cho nên việc giết chóc,thủ tiêu,đày đọa những ai mà chế độ không ưa đã trở thành chuyện thường tình từ những năm kháng Pháp.
  Đây là lý do  tính người,lòng nhân hậu (bổn thiện) của con người ngày càng teo tép đến độ dững dưng hoặc thích thú trước nỗi đau khổ ,chết chóc của tha nhân.
  Sau khi dùng cường lực,chế độ toàn trị đã "thống nhất" đất nước bằng biện pháp cưỡng hành.
  Đó là biện pháp dùng đánh đập và nhà tù để"Giáo dục " người dân.
  Ngân sách hàng năm của một quốc gia dành cho bộ giáo dục  gần như con số không !
 Hệ quả ?
 Báo chí,truyền thông của chế độ đã công khai cho thấy là xã hội đã bị tha hóa,tự do luyến ái để rồi đẻ chửa nhanh chóng dễ dàng nhưng hết sức vô trách nhiệm.
 Không thiếu hài nhi bị bỏ ngoài đường,một số lớn sau khi ăn ở với nhau ,cơm không lành canh không ngọt những đôi lứa ấy chia tay nhau và đứa trẻ đó sẽ bị đưa cho bà ngoại hay ông nội là chuyện  bình thường ở VN ngày nay.
  Ích kỷ,cá nhân chủ nghĩa,hưỡng thụ cuộc sống vô trách nhiệm,trong đó quan niệm sống chết mặc ai ngày càng lấn lướt phá nát ,thiếu điều đánh sập những  lề thói tốt đẹp đã ăn sâu vững chắc trong nền văn hóa cao đẹp của dân tộc mình.
 Đây là câu trả lời chính xác nhất tại sao người tuổi gần đất xa trời mà ngày càng lao lực,lao tâm nhiều để kiếm hạt gạo ,đồng tiền ngày càng nhiều như ai nấy đều thấy.
 Chưa hết đâu!
Người già dù cơ cực đến mấy rồi cũng phải chết.
Người chết hết chuyện (của người đó).Những thế hệ về sau mới bị ảnh hưởng bởi những  thái độ vô cảm,dững dưng của những người thời trước đó kéo tới.
 Chúng ta có dám nghỉ rằng ,khi  mà sự ích kỷ, tâm lạnh lùng  của loài người với những bất hạnh mà đồng loại của mình gánh chịu với sự "làm như không biết" của mọi người chung quanh ,thì đến phiên mình lâm vào tình trạng hoạn nạn,chuyện gì sẽ sảy ra ?
H3.Phạm huỳnh Ngân.


Thứ Hai, 10 tháng 1, 2022

LÀM XÂU & LAO ĐỘNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA!


      “Lao động xã hội chủ nghĩa “nôm na là làm xâu!

                                  Làm xâu thời bị cai trị.
                                                                              ***
       
Thời kỳ nước Việt mình bị thực dân Pháp đô hộ.Vua Thành Thái đã bị toàn quyền thực dân là Paul Bert ra lệnh bằng một đạo luật rằng,mỗi một người dân phải đi “làm xâu “ bốn mươi tám ngày trong một năm.

 Người thừa lệnh vua ký đạo luật ấy là quan Kinh lược sứ Bắc Kỳ ông Nguyễn trọng Hiệp ,ban hành ngày 18/10/1.886.

  Tất nhiên,những người bị đi làm xâu đó phải tự túc lương thực để  nuôi thân và công việc họ phải làm và làm cật lực chứ không phải là bắt bướm hái hoa.Có tai nạn ,có chết chóc và có tật nguyền!

  Nước Pháp vẫn tự hào mình là một trong những cái nôi tiên khởi của nhân quyền trên thế giới ,ít ra cũng từ sau cuộc cách mạng Pháp vào cuối thế kỷ thứ 18,thế nhưng khi cướp đoạt đất nước của người khác mức độ ác độc,dã man của họ chắc cũng không khá hơn người Hán qua nhiều triều đại dựng lên “Vạn lý trường thành “.

     Người Tàu xây  bức tường này,theo tự điển mở Wikipedia đã có khoảng từ ba trăm ngàn cho tới một 


triệu người đã nằm xuống vĩnh viễn cho bức tường được dựng lên !

  Cho dù còn được mạng sống trở về với gia đình,làng xóm hay thân xác bị dập vùi nơi rừng thiêng nước độc những con người bị bắt đi làm xâu ấy cũng phải đem theo cơm gạo ở nhà theo và làm việc cật lực mà không có một khoản tiền thù lao nào hết .

    Tựa như câu nói nổi tiếng của người Tàu từ ngàn xưa "Nhất tướng công thành ,vạn cốt khô.".Bức tường dài nhất thế giới,là một kỳ quam của nhân loại và là niềm hãnh diện của xứ sở nầy,Vạn lý trường thành đã cướp lấy mạng sống của biết là bao con người và cũng làm tan nát biết bao gia đình của ngững người dân Trung Hoa.

    Sức người,vốn là điều kiên tiên quyết cần phải có cho những kế hoach lớn lao,quy mô.Không có nhân lực,mọi công trình lớn bấy nhiêu cũng chỉ là lý thuyết suông để rồi số phận của nó chỉ nằm trên bàn giấy.

   Phải có sức người.

  Thế nhưng,dùng sức người trong những trường hợp nguy hiễm hay dài lâu,những bộ óc thông minh cần phải có nhân hậu.Nếu không,cái kết quả cuối cùng của kế hoạch ấy nếu như có thành tựu thì đó chỉ là một bải chiến trường sau trận chiến với xương và máu của con người.

                                                                    ***

 Vào thời Cộng sản khuynh đảo,cai trị hơn phân nửa quả địa cầu,những lãnh tụ giết người không gớm tay biết cách vắt cạn sức lực của con người bằng những mỹ từ thoạt nghe thật hay,thật mũi lòng :" Lao động xã hội chủ nghĩa" !

     Cũng bắt buộc phải làm,làm tận tình ,làm ói máu mửa mật bằng những tâng bốc,đề cao như anh hùng lao động,vượt chỉ tiêu thi đua,dũng sĩ đào kinh...

    Làm xâu được văn vẻ và cũng không có một xu teng nào vô túi mà lại khổ sở trăm chiều vì những lời đường mật và những chi tiêu những thi đua cao ngất trời xanh.

 Tuy khác cách dùng chữ giữa làm xâu và dân công với lao động xã hội chủ nghĩa ,thực chất vẫn như nhau về phương diện lợi dụng sức lực của người dân. Có điều người CS khéo nói giỏi kích động để người dân làm hơn,làm sinh tử hơn nữa.

 Dưới chế độ CS, không phải chỉ có bị đi làm không lương chỉ với danh nghĩa lao động xã hội chủ nghĩa vào những ngày lễ lớn hay thứ bẩy chủ nhật mà có nhiều đoàn thể khác cũng phải làm cật lực mà cũng không có lương phạm gì hết:Thanh niên xung phong!!(thật ra là bắt buộc,là cưỡng bức lao động chứ không phải tự nguyện ,tình nguyện hay xung phong gì hết!)

 Dân công cũng không khác .

 Ngoài ra,ớt các nước CS còn một lực lượng làm lụng và tạo ra của rất nhiều mà cũng không hết có đồng xu lương nào:Tù nhân !

 Đây chính là lý do tại sao ở Việt Nam,ở Trung công người ta rất dễ bị quăng vô tủ và đó là nguyên  nhân hàng hoá hoặc sản phẩm của mấy xứ đó rẻ hơn so với các nước phải trả lương với quyền lợi cho nhân công!

Người ta không ngạc nhiên những nơi với điều kiện khắc nghiệt của thời tiết như Siberia cực bắc nước Nga,sa mạc Gobi nước Tàu và nhiều nơi rừng thiêng nước độc của các nước CS,những người dân mà chế độ nghi ngờ,nhà nước...không ưa đã bị ném vô đó với chỉ tiêu đưa ra cho nạn nhân là tới chết  làm cũng không hết việc và ăn uống thì chỉ được chút ít nhỏ giọt cầm hơi !

   Điều nầy,những nhân chứng sống hiện vẫn còn khá nhiều chung quanh chúng ta đây.

 Nước Mỹ,với vết nhơ mua nô lệ và kỳ thị chủng tộc.Cuộc nội chiến Nam Bắc rồi cho tới khi những luật về chấm dứt nô lệ,chấm dứt kỳ thị chủng tộc cùng với hiện tương "Làm xâu" gần như không có.

   Tình nguyện làm những việc công ích,tình nguyện đến các phòng phiếu vào những ngày bầu cử.Tuy họ dùng chữ tinh nguyện nhưng vẫn có lương !

  Các tù nhân,nằm trong khám lâu ngày phát chán (tùy theo điều kiện /tinh trạng ) có thể xin đi làm,có lương hẵn hòi,dù là ít.

  Đương nhiên họ được ăn ư6ng miễn phí đầy đủ và có lương.

Người ta nhận thấy loài người đã có tiến bộ thật chậm giữa người với người ở những nước văn minh với trình độ dân trí cao.

  Riêng thế giới CS vẫn dậm  chân tại chỗ,vẫn ù lì  trì kéo ,cố ý làm  cản lực cho những kẻ khác có óc tiến thủ  bước tới

Phạm huỳnh Ngân+H3.

   

  

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2022

BIỆT PHỦ-TƯỢNG-LĂNG.

“Lăng” của Lê Duẫn,một nhân vật quan trọng đưa đất nước VN vào tròng CS.
 Thời Pháp cai trị nước mình,người dân nghe nói đến tiếng Villa .

Khi ông vua Bảo Đại ngồi ngai vàng dưới sự dòm ngó của thực dân ,người mình mới nghe thêm  vài tiếng Tây khác nữa như Villa Blanc ở Cấp (Vũng Tàu) Đà Lạt …là những dinh thự để ngài đến ngự rồi du hí.Người ta chỉ nghe thôi,chứ không mấy người được tới gần mà dòm ngó .

 Sau này,hai tiếng biệt thự mới được phổ biến.Đó là một nhà biệt lập,trước có cổng rộng,có hai lối ra vào cho xe hơi chạy.Sân trước sân sau cùng hai hông cách xa đường chính  và lối xóm lân cận.

  Phía trong khuôn viên của biệt thự là nhà chánh cho chủ nhân,còn có những căn nhà nhỏ gần đó dành cho những người phục vụ như quản gia,người chăm sóc vườn tược ,bồi bếp,tài xế..

  Về sau,biệt thự ,hai tiếng xa xưa phải nhường lại danh hiệu nhà cao cửa rộng cho biệt phủ.

Một “biệt phủ “ của trưởng thanh tra cấp nhà nước  CSVN,Trần văn Trí ở tỉnh Bến Tre.
 Trước năm 1975,những biệt thự như thế này,cho dù bao lớn cũng không ai kêu là biệt phủ.
 Hai tiếng biệt phủ thoạt nghe ,người ta bị đưa ngược thời gian về thời kỳ Lê mạt ,thời suy tàn của nhà Lê với câu “Cung vua,phủ chúa “.Chữ phủ ở đây đầy ý nghĩa của sự quyền lực vừa trội hơn vua mà xây cất cũng bề thế không kém gì cung điện của ông vua đã mất quyền hành trong tay.
   Thời bây giờ,thế kỷ thứ 21 những người có chức,có quyền đang cai trị đất nước đã tạo nên những cách biệt giữa người với người trong xã hội hết sức kỳ quái của đất nước Việt từ ngàn xưa cho đến hôm nay.
 Giàu với nghèo cách nhau bằng cả cái biển chứ không còn là cái hố nho nhỏ nữa!
 Chữ “biệt phủ “ ra đời trong trường hợp này.
 Nếu đã có hàng ngàn biệt phủ như ảnh trên đây từ Bắc đến Nam của đất nước,thì cách xa nó cũng từ khắp miền đất nước hàng nhiều triệu “căn chòi “ được che bằng carton,bằng tôn,bằng áo mưa bằng nhựa…rồi được cột được dán ,treo làm chỗ tránh nắng che mưa cho hàng chục triệu con người !
  Chớ có ai ngây thơ đến độ cắc cớ đặt ra câu hỏi  những biệt phủ uy nghi bề thế với đầy những nét thách thức một cách công khai với đời sống chung quanh ấy là của ai cũng như những túp lều mà mỗi khi cơn gió mạnh thổi qua là “ cả nhà “ phải rượt theo gió nhặt nhạnh mấy miếng giấy cạc tông kẻo mất rằng họ là ai mà khổ vậy.
  Cứ mặc nhiên biết là đó là những người đi bán…hy vọng  nhỏ nhoi hết sức ít ỏi  (của họ)cho những ai mong được đổi đời,cho dù tỉ lệ ấy khá thấp.
  Nếu quan sát kỷ biệt phủ xây cất lâu ngày mới hoàn thành và biệt phủ càng lớn càng nhiều thì những cái chòi ổ chuột dưới gầm cầu,bên vệ đường ngày càng  bị thu hẹp  lại diệtn tích để thở,để sinh hoạt hết sức…khiêm nhường!
Trẻ thơ VN đi học phải lội qua sông .
                           O00
Chưa có nước nào nhà cầm quyền “nô nức “dựng tượng nhiều như nước CHXHCN/ VN.
 Ở khoản đất trống cuối con đường nào đó.Ở trong công viên,ở sân trường học,công sở và bờ sông bờ biển ...nữa,nơi nào cũng  dựng tượng mà,tượng ấy có nét đẹp,có thẫm mỹ,có nghệ thuật chen vô hay không,không cần biết.
  Vấn đề là "đảng" đã quyết định ắt hẵn phải đúng và cứ như thế mà thi hành.Tốn kém ?Không thành vấn đề,càng đắt tiền,càng 'hoành tráng'(Tiếng của chế độ Hà Nội dùng) càng tốt.
   Cái lạ của VN ngày nay,tượng có khắp nơi  do nhà nước dựng lên (với mục đích để rút ruột /ăn lời của những người có trách nhiệm)nhưng không  có mấy ai chịu khó bỏ thời gian dăm ba phút ra để chiêm ngắm.
   Lý do gần nhất là mỗi một tượng được dựng lên thì sẽ có một nhóm người cai trị làm giàu từ những đồng tiền xương máu của dân đen.
  Thứ hai,các tượng đó đứng ngay trước mắt người dân,vô tình đã khơi dậy vết thương lòng chưa lành của tuyệt đại đa số người dân,Thí dụ như ông Hồ,một người đã gây nên không biết là bao đau thương tang tóc cho dân Việt hay hoặc tượng mẹ (chiến sĩ) Việt Nam trên đây làm cho những "Bà Mẹ quê" cả tin nuôi dưỡng cán binh VC,làm tai mắt cho họ trong thời chiến cho tới khi cướp được quyền binh rồi thì những bà mẹ ấy không có chỗ đứng mà ở nhiều địa phương còn bị cướp đất giựt ruông.
 Không ít những mà Mẹ chiến sĩ Việt Cọng năm xưa,giờ đây,cuộc chiến đã tàn từ lâu rồi mà vẫn còn không quản thân già, đầu đội đơn,vai mang mùng mền quần áo từ Nam ra Bắc 'khiếu kiện' từ năm này đến hết năm kia mà vẫn không một ai ghé mắt dòm tới,cho dù các 'Mẹ'bọc túi theo cả bụm huân chương giải phóng với thầm mong có ít nhiều ...linh thiêng gì hôn!
    Những 'bà mẹ anh hùng' đó khi nhìn thấy công trạng,hình ảnh của mình năm xưa nay lại bị lũ 'con' bất lương lợi dụng để làm giàu,để dựng biệt phủ thì mức độ tái tê,đau đớn đến thế nào .
 Đó là chưa nói những quốc gia đã thoát khỏi nanh vuốt của Cộng Sản đã thi nhau đập đồ,giựt sập những tượng như Lenin  đã gây nên đau khổ cho họ và đất nước của họ .
  Tượng và biệt phủ sẽ ngày càng hiên ngang,ngày càng thách đố với đám dân Việt khố rách,áo ôm ngày càng cao hơn,choán đất nhiều hơn cũng như khuôn viên của nó sẽ bề thế hơn,hơn nữa nếu như chế độ Hà Nội vẫn còn tồn tại và trong tương lai không xa,người Việt ở cùng chung đát nước nhưng sẽ có những nam nữ thanh niên cao lớn đẹp đẽ nhờ ăn uống dư thừa và thành phần kia sẽ ốm o gầy mòn,mặt bủng da thâm vì cơ cực thiếu ăn và cùng nhiều thứ thiếu khác nữa.
  Ở đất nước minh ,người  ưu tư đến vân mệnh ,tương lai của dân tộc có hai điều lo,điều thứ hai đã và đang sảy ra rồi.Còn điều thứ nhất,cũng không quá giả tưởng là nước Việt sẽ trở thành một huyện chư hầu dưới sự cai trị của Bắc Kinh và cái bệnh 'vô cảm' của đa số người thuộc giới trẻ.
  Cả hai điều lo,điều nào cũng có thể dẫn tới đại họa mất nước .
                                           ***0***
 Cái xác ,mà người ta nhất đinh cho rằng của ông Hồ,nằm trong 'lăng bác' ở Ba Đình,cho đến giờ nầy còn nhiều nghi vấn.
  Nhưng một nơi để xác chết mà phải có tới một "Bộ tư lệnh" để chăm sóc,canh gác thì nó cũng bị người ta đặt câu hỏi.
  Thường thì,bộ tư lệnh là ngôn ngữ của quân đội.Mà thường,nếu nói bộ tư lệnh sư đoàn chứ không có bộ tư lệnh trung đoàn hay tiểu đoàn.
 Nếu vậy,bộ tư lệnh đúng nghĩa ở đây là 'lăng'ông Hồ phải có mười ngàn người để trông coi.
   Cái kỳ quái của những người VC là lúc sống,họ tự nhận là vô thần,tức là không có tâm linh,không có linh hồn và khi chết trở về với cát bụi theo lập luận của ho.Nhưng mà,hết sức mâu thuẫn,mấy tay có quyền chức lúc sinh tiền vẫn mong muốn khi mình rời khỏi cuộc trần thì nơi an nghỉ phài ở phần đất cò bay thẳng cánh,chó chạy cong đuôi !
  Khi sống,họ đã tạo nên đói khổ cho người dân để dễ bề cai trị;lúc chết lại chiếm để người dân không đủ đất trồng trọt,canh tác.
   Phạm văn Đồng với công hàm bán nước cho Trung Cộng về quần đảo Hoàng Sa,chết rồi lăng lớn,Lê Duẫn cả cuộc đời hại dân hại nước,Trần đại Quang tay Việt Cọng gặp thời ...gian dối trèo lên đến chủ tịch nước,sống gian manh,chết choán đất cản đường...đã có những "lăng" mà khi thấy người ta sẽ đau xót chó những người Việt nghèo khó.
  Càng ngày,chúng ta càng chứng kiến những thói xấu ,cách sống hợm hỉnh chỉ biết cho mình,vì riêng gia đình thân tộc của minh nơi những người giỏi nói hơn làm,tinh vi trên lãnh vực dối trá,tham lam,ích kỷ sống riêng mình còn xã hội đồng bào sống chết mặc ai,của những người tự xung là đầy tớ của nhân dân.
  Người ta không tin đó là một xã hôi văn minh của loài người mà họ đã tự xưng là có bốn ngàn năm văn hiến nữa, mà đó là đời sống hoang dã,mạnh được yếu thua,nôm na cá lớn (mặc nhiên) nuốt cá
 bé !
Phạm huỳnh Ngân.


TỪ MẪU DẶN DÒ .

  TỪ MẪU DẶN DÒ.              *+*  Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...