Quan niệm thông thường của nhân loại về tội là hề ai làm lổi,gây tội thì cá nhân người ấy lãnh lấy hậu quả của sự trừng phạt bởi luật lệ của nơi chốn mà đương sự đã gây ra,tạo nên.
Điều ầy đúng với đa số các quốc gia văn minh và ở các nơi trình độ dân trí cao.
Việt nam mình,cho đến bây giờ ngoài cá nhân của người phạm pháp,theo cái cách gán ghép của chế độ,cho đến sau khi thọ án được thả về với gia đình cũng không được yên thân.
Cựu tù nhân ấy phải sống trong e-dè,rụt rè sợ hãi đối với công an phường xả,công an khu vực và cả tổ phó an ninh khu phó nữa.Người ấy sẽ bị theo dõi,bị cản trở ,ngăn chận công ăn việc làm xứng đáng với khả năng của họ.
Bạn bè,thân quyến của họ bị chận hỏi,hạch sách nếu dám cả gan giao tiếp với họ.
Ngay cả cái gọi là "nghĩa vụ quân sự" của chế độ,khi một thanh niên bị gọi ra trình diện để thi hành bổn phân công dân.Nếu vì lý do nào đó người có tên trong danh sách không đến phường theo lệnh gọi,gia đình người ấy,trước hết là cha hoặc mẹ của đương sự sẽ bị lôi lên phường (xã) nhốt ở đó chờ cho đến khi nào kẻ trốn lánh kia...lòi ra nạp mạng thì gia đình của anh ta mới được yên thân.
Không phải chỉ có cha mẹ bị liên lụy vì có con muốn lánh đi lính tráng mà hầu hết những bậc sanh thành có con cái lỡ dám cãi cọ,thách thức chế độ cầm quyền ,lẽ đương nhiên là bản thân họ bị cầm tù,cha mẹ họ bị lôi lên phương xã hạch sách,đe dọa rồi có khi con cái của họ cũng không được an thân để học hành.
Nhỏ mọn,ti tiện, hành xữ nhỏ nhen không xứng đáng với hai chữ cầm quyền,mà chỉ là cái cách của ba loài người trong giới giang hồ hạ cấp.
Xa rồi lên cao hơn nữa là chủ trương phân chia để rồi tạo phân biệt,hận thù giai cấp.
Cả miền Bắc VN khi lọt vào tay VC ,rồi đến miền Nam sau ngày 30 tháng Tư/75 chủ trương phân biệt phe "Ta" với "Ngụy" nó mới hiển hiện rồi lớn dần đến mức độ toàn diện và giờ đây không còn có phương cách nào hàn gắn,ráp nối tình-tự giữa hai bờ quốc-cộng lại được.
Bằng chứng tỏ rỏ nhất chứng tỏ cho sự nhỏ nhen hạ tiện của phe được cuộc là ...đuổi tận những thương phế binh đang nằm điều trị ở tổng y viện Cộng Hòa phải lập tức ra khỏi nơi nầy trước 6 giờ chiều ngày 30 tháng tư 75,bất kể trường hợp thương tích ngặt nghèo đến độ nào.
Thứ nữa,những nấm mộ của 16 ngàn tử sĩ của QL.VNCH,dù mới hôm qua hay lâu năm cũng phải di dời,khai quật.
Đó là chưa nói nhà cầm quyền ở địa phương đó còn làm lơ,mặc nhiên xúi giục cho đám gian tham lấn đất,đào mồ.
Truyền thống cao đẹp của người Việt mình là tôn trọng người quá cố.
Từ nơi đây,chúng ta đã thấy câu mạng người là quý đã sai hoàn toàn trong suy nghĩ của những người CS.
Họ biết quý trọng bản thân,gia đình và cái đảng của họ.
Điều nầy làm nâng lên cao thêm nhiều mức nữa chủ nghĩa ích kỷ đã trở thành quốc sách,khi kế hoạch lập sân mả cho gia đình và bản thân của các thành phần đè đầu cưỡi cổ dân Việt mình từ bấy lâu nay.
Đương nhiên ,đó sẽ là những khoản tiền từ sưu cao,thuế nặng,tiền từ máu mủ xương thịt của đại đa số dân đen nghèo nàn ,khốn khó.
Thật khó kềm lại dăm ba lời nguyền rủa gởi tới lũ người khi sống thì ăn tận ăn tuyệt của cải tài sản của dân lành;cho đến sắp chết cũng lại muốn đám dân khố rách áo ôm kia è cổ ra chung tiền để chúng mua hòm rương cao cấp rồi lại mồ mả cao sang !
Một câu khá hay trong kinh Dịch đã chí lý từ xa xưa:-"Cùng tắc biến,biến tắc thông,thông tắc cữu."
Ngay giờ phút nầy đây,nước Việt Nam từ giáo dục suy đồi hết phương cứu chữa,đến binh bị quốc phòng đã bị trói tay không thể nhúc nhích vì bị giặc Tầu khống chế,hiềm họa đất nước mến yêu lọt vào tay kẻ thù truyền kiếp ngày càng hiển lộ,bộ máy cầm quyền không lo kế sách sao cho dân giàu nước mạnh mà chỉ bầy mưu lập kế thanh trừng,giàng quyền đoạt lợi cho mình ,cho phe đảng mình...
Và hơn hết thẩy,bọn cầm quyền ngay càng khi thị,ngày càng xem người dân vừa là công cụ tay sai và là kẻ thù cần phải triệt hạ bằng bất cứ giá nàn nếu như họ dám "cả gan" tố cáo Việt gian bán nước, giặc Tầu cướp nước !
Giờ đây,bạo quyền nhìn đâu cũng thấy nhan nhản thấp thoáng bóng dáng kẻ thù,thế lực thù địch và ...bọn xấu !
Giống như một người kia vô ý bốc phải phân thối,đang lúc ngứa lổ mũi ,thò vào móc.
Đi đến nơi nào cũng cằn nhằn rằng ,sao nơi nào cũng thối hết vậy !
Tầm-Nã.
Quốc hận 2018.
Tháng tư đen là một nơi bày-tỏ và phản-kháng những bất-công, đàn-áp của một nhóm người đang dùng bạo-lực cai-trị đất nước Việt-Nam.Đây cũng là nơi báo-động với những ai còn quan-tâm đến sự tồn-vong của nước Việt trước sự cướp đoạt đất Tổ ngày càng lộ-liểu của kẻ thù phương Bắc.Tháng tư đen 75 hoan-nghênh mọi ý-kiến xây dựng,mọi bài vở đóng góp. Trân-trọng.
Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018
Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018
Nước cạn giòng,dân khô máu .
Nước ,nếu chỉ có nột chữ đứng một mình như vậy trong Việt ngữ,người đọc sẽ không hiểu là chữ hay tiếng ấy muốn nói về cái gì.
Nước ,nếu thêm chữ đất phía trước ai cũng ngay lập tức hiểu ra là xứ sở,quốc gia ,giang-sơn là quê hương bản quán,là một vùng đất ở đó có nhiều người cùng màu da,cùng tiếng nói cùng phong tục tạp quán hợp quần với nhau sinh sống từ đời nầy qua kiếp khác.
Nước ,nếu kèm theo là nước biển,nước ngọt,nước lợ,nước phèn,nước ngọt thì ai cũng hiểu đó là nước dùng để uống,để tiêu dùng.
Nhiều nhất là nước biển.Hầu hết đều mặn nhưng nồng độ mặn nhiều ,ít khác nhau.Nhiều biển có độ mặn khi người không biết bơi rớt xuống sẽ ...chết chìm.
Những biển ở vùng Trung Đông, nước mặn đến độ có thể "nâng" con người nổi trên mặt nước được.
Nước biển ở vùng bắc bán cầu như Nga,Alaska,các nước ở khu vực bắc Âu như Phần Lan,Đan Mạch,Thụy Điển...nước biển lạnh như nước đá vừa mới tan ra.
Ngay ở Mỹ quốc,nước biển ở San Francisco vẫn lạnh đến chết người trong một thời gian ngắn được.
Đó là lý do tai sao mấy tay chán sống lần mò gần chân cầu Golden Gate ôm đá tuột càng xuống nước chỉ trong một lúc chừng 15 phút, nếu không có ai phát giác thì vẫn ...qua đời như không.
Nước biển gần đường xích đạo thì ấm áp,người ta có thể sinh hoạt hay tắm táp dưới nước năm ba tiếng đồng hồ là thường.
Nước đứng thứ nhì về số lương là những con sông trên thế giới .Đây chính là nguồn gốc của sự sống cho người,thú vật,cây cối trên mặt đất.
Nước ngọt.
(Có lẽ tiếng nầy người xưa dùng để chỉ về loại nước không mặn như nước biển.).
Thật ra,nước sông,nước hồ,nước giếng,nước suối,nước mưa không hề ngọt như tiếng nói để mô tả mà loài người đã đặt để cho nó.
Đó là nước không có mùi ,có khi trong vắt như thủy tinh,có khi đục ngầu như nước của con sông Cửu Long hay sông Hồng.
Ngay cả trong một khu vực nước của các con sông đều có giá trị sử dụng để uống,cho tưới tiêu nhưng màu của nước khác nhau.Chẳng hạn như con sông Vàm Cỏ,sông Đồng Nai,sông Hương ở miền trung VN nước trong,ngược lại hai con sông lớn là Tiền và Hậu thì đục ngầu quanh năm mãn mùa.
Cũng nhờ đục đậm phù sa đó cho nên lúa gạo,cây trái được trồng trọt ở khu vực rộng lớn nầy cho lúa gạo có thời cung cấp đủ cho toàn quốc.
Ba nước thừa hưởng ân sủng của thiên nhiên từ con sông có tên tuổi cùng với chiều dài hơn nhiều con sông khác.
Sông Cửu Long (Mekong),phát nguồn từ cao nguyên Tây Tạng đã mang sự sống cho Laos-Cambodia và Việt Nam từ thủa xa xưa.
Khu vực đồng bằng sông Cửu đã có một thời trù phú nhờ những con sông,rạch lớn nhỏ chi chít có ở nhiều nơi,khắp chốn.
Con sông dài hiền lành ấy giờ đây không còn bình an xuôi chảy nữa.Trung Cộng là quốc gia ở thượng nguồn nầy đã ra tay đắp sáu đập để dành phần quan trọng số nước cho họ.
Lượng nước nay khi đến Việt Nam chằng còn là bao,sau khi bị nước Laos ngăn thêm một đập thủy điện nữa !
Ngư dân sống bằng nghề chài lưới cá nước ngọt giờ đây không còn cá tôm gì để bắt nữa.
Tonle Sáp là một hồ lớn của Campuchea,đã có lúc được gọi là biển Hồ vì sức chứa của nó khi những cơn mưa dầm đổ xuống.
Nơi đây từ bao thế hệ qua,người Việt tha hương đã quây quần sinh sống nhờ nghề chài lưới.
Hồ nầy là nạn nhân đầu tiên và hiện đã chết khô vì không có nước.
Đa số người Việt ở đây giờ bị trống chân bị cưỡng bách hồi hương hoặc lên bờ tìm phương lây lất nơi xứ lạ quê người với đầy bất trắc.
Nước mặn đã tràn vào sâu nội địa của những khu vực nước ngọt quanh năm như Long Xuyên,Sa đéc,Vĩnh Long...đất đai nứt nẻ vì hạn hán nhân tạo.Nhiều loại cây ăn trái đã chết vì thiếu nước ngọt.Lúa thóc đã bị ảnh hưởng trầm trọng.
Đời sống của ngư dân ở miền Tây xem như đã cáo chung,giờ đây cũng trừng bước đến với nông dân,những người chân lấm tay bùn vốn phó thác vận mệnh nơi thiên nhiên,giờ đây lại bị một thế lực ác độc hung hiểm hơn thiên nhiên rất nhiều lần ra tay hành hạ..
Con người !
Giờ đây,từ thượng nguồn sông Cửu-Long,nhà cầm quyền nước Tầu muốn cho khu vực đồng bằng nầy hạn hán hay ngập lụt chỉ bằng những cái bấm nút ngăn hay xả đập..
Sự sống hay chết của một đất nước tùy thuộc vào ngoại bang với sự thờ ơ đến độ làm cho những ai hằng quan tâm đến an nguy của đất nước, phải đặt câu hỏi rằng,có phải đám người cầm quyền ở Hà Nội nhất quyết bán nước cho kỳ được chăng ?
Nước dùng hay nước uống tối cần thiết cho loài người đến như thế,cho nên,từ xa xưa tổ tiên mình rất cẩn thận trong ngôn từ để nói , để chỉ về nước :
Ở những nơi,nước phèn hay nước mặn ,người dân mua,bán trao đổi với nhau về nước uống ,nước dùng không bao giờ có chữ hay tiếng nói là "Bán nước".
Cho dù phía bán đong bằng lu,hủ cho phía mua họ luôn dùng tiến "Đổi nước" chứ tuyệt nhiên không hề có chữ hay tiếng nói về bán nước ngọt (nước dùng) để thu tiền.
Chữ hay tiếng nói bán nước là để chỉ về những hạng người như Lê chiêu Thống,như Trần ích Tắc như Hồ chí Minh,như Lê Duẫn...
Nước, được định nghĩa ,được phân biệt là quốc gia hay để uống ,để dùng luôn có giá trị cao,dù thời nào cũng được trân trọng.
Có một số câu nói khá lý thú để chỉ về tầm quan trọng của nước:
"Đất nước còn là còn tất cả,đất nước mất là mất tất cả"(Nguyễn văn Thiệu.).
"Quốc gia hưng vong,thất phu hữu trách."
"Nâng thuyền lên cũng là nước,nhận chìm thuyền cũng là nước."
"Lửa đun sôi nước,nước (cũng )dập tắt được lửa."
Phạm huỳnh Ngân.
Nước ,nếu thêm chữ đất phía trước ai cũng ngay lập tức hiểu ra là xứ sở,quốc gia ,giang-sơn là quê hương bản quán,là một vùng đất ở đó có nhiều người cùng màu da,cùng tiếng nói cùng phong tục tạp quán hợp quần với nhau sinh sống từ đời nầy qua kiếp khác.
Nước ,nếu kèm theo là nước biển,nước ngọt,nước lợ,nước phèn,nước ngọt thì ai cũng hiểu đó là nước dùng để uống,để tiêu dùng.
Nhiều nhất là nước biển.Hầu hết đều mặn nhưng nồng độ mặn nhiều ,ít khác nhau.Nhiều biển có độ mặn khi người không biết bơi rớt xuống sẽ ...chết chìm.
Những biển ở vùng Trung Đông, nước mặn đến độ có thể "nâng" con người nổi trên mặt nước được.
Nước biển ở vùng bắc bán cầu như Nga,Alaska,các nước ở khu vực bắc Âu như Phần Lan,Đan Mạch,Thụy Điển...nước biển lạnh như nước đá vừa mới tan ra.
Ngay ở Mỹ quốc,nước biển ở San Francisco vẫn lạnh đến chết người trong một thời gian ngắn được.
Đó là lý do tai sao mấy tay chán sống lần mò gần chân cầu Golden Gate ôm đá tuột càng xuống nước chỉ trong một lúc chừng 15 phút, nếu không có ai phát giác thì vẫn ...qua đời như không.
Nước biển gần đường xích đạo thì ấm áp,người ta có thể sinh hoạt hay tắm táp dưới nước năm ba tiếng đồng hồ là thường.
Nước đứng thứ nhì về số lương là những con sông trên thế giới .Đây chính là nguồn gốc của sự sống cho người,thú vật,cây cối trên mặt đất.
Nước ngọt.
(Có lẽ tiếng nầy người xưa dùng để chỉ về loại nước không mặn như nước biển.).
Thật ra,nước sông,nước hồ,nước giếng,nước suối,nước mưa không hề ngọt như tiếng nói để mô tả mà loài người đã đặt để cho nó.
Đó là nước không có mùi ,có khi trong vắt như thủy tinh,có khi đục ngầu như nước của con sông Cửu Long hay sông Hồng.
Ngay cả trong một khu vực nước của các con sông đều có giá trị sử dụng để uống,cho tưới tiêu nhưng màu của nước khác nhau.Chẳng hạn như con sông Vàm Cỏ,sông Đồng Nai,sông Hương ở miền trung VN nước trong,ngược lại hai con sông lớn là Tiền và Hậu thì đục ngầu quanh năm mãn mùa.
Cũng nhờ đục đậm phù sa đó cho nên lúa gạo,cây trái được trồng trọt ở khu vực rộng lớn nầy cho lúa gạo có thời cung cấp đủ cho toàn quốc.
Ba nước thừa hưởng ân sủng của thiên nhiên từ con sông có tên tuổi cùng với chiều dài hơn nhiều con sông khác.
Sông Cửu Long (Mekong),phát nguồn từ cao nguyên Tây Tạng đã mang sự sống cho Laos-Cambodia và Việt Nam từ thủa xa xưa.
Khu vực đồng bằng sông Cửu đã có một thời trù phú nhờ những con sông,rạch lớn nhỏ chi chít có ở nhiều nơi,khắp chốn.
Con sông dài hiền lành ấy giờ đây không còn bình an xuôi chảy nữa.Trung Cộng là quốc gia ở thượng nguồn nầy đã ra tay đắp sáu đập để dành phần quan trọng số nước cho họ.
Lượng nước nay khi đến Việt Nam chằng còn là bao,sau khi bị nước Laos ngăn thêm một đập thủy điện nữa !
Ngư dân sống bằng nghề chài lưới cá nước ngọt giờ đây không còn cá tôm gì để bắt nữa.
Tonle Sáp là một hồ lớn của Campuchea,đã có lúc được gọi là biển Hồ vì sức chứa của nó khi những cơn mưa dầm đổ xuống.
Nơi đây từ bao thế hệ qua,người Việt tha hương đã quây quần sinh sống nhờ nghề chài lưới.
Hồ nầy là nạn nhân đầu tiên và hiện đã chết khô vì không có nước.
Đa số người Việt ở đây giờ bị trống chân bị cưỡng bách hồi hương hoặc lên bờ tìm phương lây lất nơi xứ lạ quê người với đầy bất trắc.
Nước mặn đã tràn vào sâu nội địa của những khu vực nước ngọt quanh năm như Long Xuyên,Sa đéc,Vĩnh Long...đất đai nứt nẻ vì hạn hán nhân tạo.Nhiều loại cây ăn trái đã chết vì thiếu nước ngọt.Lúa thóc đã bị ảnh hưởng trầm trọng.
Đời sống của ngư dân ở miền Tây xem như đã cáo chung,giờ đây cũng trừng bước đến với nông dân,những người chân lấm tay bùn vốn phó thác vận mệnh nơi thiên nhiên,giờ đây lại bị một thế lực ác độc hung hiểm hơn thiên nhiên rất nhiều lần ra tay hành hạ..
Con người !
Giờ đây,từ thượng nguồn sông Cửu-Long,nhà cầm quyền nước Tầu muốn cho khu vực đồng bằng nầy hạn hán hay ngập lụt chỉ bằng những cái bấm nút ngăn hay xả đập..
Sự sống hay chết của một đất nước tùy thuộc vào ngoại bang với sự thờ ơ đến độ làm cho những ai hằng quan tâm đến an nguy của đất nước, phải đặt câu hỏi rằng,có phải đám người cầm quyền ở Hà Nội nhất quyết bán nước cho kỳ được chăng ?
Nước dùng hay nước uống tối cần thiết cho loài người đến như thế,cho nên,từ xa xưa tổ tiên mình rất cẩn thận trong ngôn từ để nói , để chỉ về nước :
Ở những nơi,nước phèn hay nước mặn ,người dân mua,bán trao đổi với nhau về nước uống ,nước dùng không bao giờ có chữ hay tiếng nói là "Bán nước".
Cho dù phía bán đong bằng lu,hủ cho phía mua họ luôn dùng tiến "Đổi nước" chứ tuyệt nhiên không hề có chữ hay tiếng nói về bán nước ngọt (nước dùng) để thu tiền.
Chữ hay tiếng nói bán nước là để chỉ về những hạng người như Lê chiêu Thống,như Trần ích Tắc như Hồ chí Minh,như Lê Duẫn...
Nước, được định nghĩa ,được phân biệt là quốc gia hay để uống ,để dùng luôn có giá trị cao,dù thời nào cũng được trân trọng.
Có một số câu nói khá lý thú để chỉ về tầm quan trọng của nước:
"Đất nước còn là còn tất cả,đất nước mất là mất tất cả"(Nguyễn văn Thiệu.).
"Quốc gia hưng vong,thất phu hữu trách."
"Nâng thuyền lên cũng là nước,nhận chìm thuyền cũng là nước."
"Lửa đun sôi nước,nước (cũng )dập tắt được lửa."
Phạm huỳnh Ngân.
![]() |
| Nước từ thác Bản Giốc thuộc Việt Nam nay đã "lọt" vào tay Trung Cộng. |
Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018
Được gì,hay bởi lòng tham ?
Người dân ở những vùng bị VC tạm chiếm không bao giờ ở lại chào mừng đoàn “Quân giải phóng “,mà bất cứ ở nơi đâu cũng đều chạy...chết,chạy thục mạng,chạy bỏ của giữ lấy thân như ảnh trên.
Từ đầu năm 1961, Phú Túc,Phú Đức thuộc quận Sóc sãi tỉnh lị Kiến Hòa đã có những dấu hiệu của một cuộc tranh giành quyền kiềm soát,quyền cai trị người dân của hai thế lực.
Trước đó,khi di chuyển trên các con đường từ ấp đến làng,dọc bên đường,ở những quãng vắng hay những khu vườn dừa rợp bóng lá, thiếu ánh sáng mặt trời đã xuất hiện các dấu hiệu sọ người với hai thanh xương chéo nhau cùng với mấy chữ tử địa cấm vào !
Những mệnh lệnh đầu tiên dân chúng trong các vùng nầy nghe được bằng các loại "loa" tay hay giấy carton vấn dài với phần trước to ra để được phát ra cho nghe được lớn và xa hơn.
Chó là đối tượng ưu tiên đầu tiên và là...nạn nhân trước hết của cuộc chiến tranh du kích nhắm tới đã được những người trong bóng đêm chiếu cố đầu tiên,rằng là phải bị cấm ngặt .
Tóm lại,giống vật gần gũi,thân cận nhất của loài người đã không được có cơ hội tham dự cuộc chiến được những phiến quân gọi là "đồng khởi".
Từ đó cả một vùng,có khi năm ba xã,có khi cả một phần ba quận lị thuộc VNCH bị lọt vào tay của phe chống chánh quyền,chó đã hoàn toàn biến mất.
Những khu "rừng dừa"nào có các bản cấm vào,vốn là những nơi để cho phe mặc áo đen với khăn rằn ẩn trốn, cùng các loại hầm bí mật sử dụng ban ngày.Lệnh nầy có hiệu lực rất cao đối với chủ nhân của những mảnh đất ấy.
Trẻ con cố vào để xúc,tát bắt cá tôm hay lượm dừa rụng thường khi được tha nhưng hầm chông hoặc lựu đạn tự chế vốn không có lòng nhân.
Ở các ngả ba của đường đất,thường xuất hiện sau một đêm có bảng phòng thông tin ấp.
Đây là nơi để vài hình ảnh kể tội lính"Ngụy" tàn ác với nhân dân, cùng mấy dòng luôn luôn phải có là " Ngô đình Diệm phải từ chức" hay "đả đảo gia đình trị Ngô đình Diệm"...
Thường thì người dân ít khi dám bước vào cái gọi là phòng thông tin ấy.Nhất là về sau nầy,khi lính trên bót (Đồn) xuống bắt dân tháo gở,bị lựu đạn nổ.
Đám trẻ chúng tôi,khi gặp những phòng thông tin như vậy luôn tìm đường tránh qua ngả khác,thường thì phải lội qua mương,rạch đầy những bùn lầy.
Thôn quê miền Nam,làng nào cũng có một đình thờ Thành hoàng,trong đó mõ,trống chầu,phèng la là những dụng cụ để tế lễ phải có.
Các trang bị để thờ phương nầy luôn được mấy người xuất hiện buổi chiều trước khi mặt trời lặn trưng dụng vào dịp "mít tinh" hay cùng nhau khuân vác đến trước đồn bót khua mõ,giống trống vang rân kêu gọi lính tráng phía trong sớm giác ngộ "cách mạng" mà buông súng đầu hàng để được khoan hồng.
Dân tình bị kêu gọi tham dự các đêm mít tinh ngày càng nhiều hơn,rồi xác chết thả trôi sông được thấy của những người câu tôm hay các trẻ con tắm sông cũng nhiều hơn.
Miền Nam với hệ thống sông ngòi thiên nhiên chằng chịt,nơi người,nước và hàng ngàn loại cây cối sống hòa quyện bên nhau ngay từ thời nam tiến mở mang bờ cõi miền Tây.
Trong một ấp nhỏ,từ nơi nầy đến chổ kia có khi người ta phải qua cả chục cây cầu đủ loại.Thông thường nhất là cầu khỉ và cầu tréo.
Vào lúc khô ráo việc qua lại dể dàng với những người đi qua không vác,mang,gồng gánh.Nhưng khi mưa cũng khá khó khăn vì trơn trợt hoặc vì cầu không có tay vịn.
Những cây cầu thô sơ nhưng vô cùng cần thiết cho người dân ấy cũng không bình an nghe giòng sông chảy.
Chặt,gỡ,phá rồi thả trôi theo giòng nước .
Qua cầu,vào giai đoạn nầy nó đã trở thành cơn ác mộng của những ai phải bị ở cái nơi mà,lúc bấy giờ được đặt tên là "vùng xôi đậu".
Bà Nội của tôi,nhà ở kế bên con sông Cả Sơn,vào lúc không phải cầu gảy nhịp, mà cả một cây cầu thân yêu đã có từ lâu như một phần của cơ thể đã làm cho bà uất-ức,giận đến đổi nguyền rủa ngày đêm không tiếc lời đến những kẻ ra tay phá hoại.
Mỗi khi cần lên chợ để bán năm ba nải chuối già hương,bà ngồi chờ có xuồng ghe ai đi qua để xin quá giang.
Đám trẻ chúng tôi,phải một tay cầm căp đệm giơ lên cao,một tay bơi qua sông rạch để đi đến trường là việc thường.
Một khúc đường,chiều hôm qua người dân trong ấp được huy động đào lên rồi đặt chông dưới đó.Sáng hôm sau,cũng những người ấy lại bị kêu đến lấp lại.
Chỉ khác là bên áo đen ,khăn rằng bảo đào,còn phía áo lính thì kêu lấp cũng không khác gì điệp khúc phá -làm những cây cầu không được bình yên của thời chinh chiến vậy.
Có điều,vật liệu để làm cầu ,sau mỗi lần bị phá ngày càng khó tìm hơn.
Đêm đã không còn êm ả của trăng sao tinh khiết với mùi dạ lý,mùi hoa bưởi,hoa cau tỏa lan ra không khí trong lành nơi sân trước ,nơi hàng hiên lũ trẻ chơi đùa vô tư,vừa mới chiều qua.
Nhà nhà đóng cửa sớm hơn vì nhiều lý do,mà cũng có khi lực lượng "Mặt trân dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam" phát loa ra lệnh không ai được phép đi đêm
Đêm,có khi với những bước chân chạy trước sau,chạy ngược xuôi thình thịch.Của những hơi thở hồng hộc,của những tiếng đạn hớt hãi tốc chạy hay tiếng nổ rượt theo truy lùng.
Đêm đen đã làm cho già trẻ bé lớn trong cái vùng sắp "được giải phóng" gia tăng sợ hãi sau khi có thêm số người bị lạc đạn rất là bất ngờ.
Những bộ ngựa gõ khi xưa được làm bằng Gõ,Giá tị bề dầy cỡ năm phân,mỗi bộ ba hay bốn thớt ,bóng lộn trong giai đoạn đại liên ,súng cối chưa nhiều đã được nhiều gia đình dùng để chun phía dưới tránh đạn rơi nhưng khi cường độ chiến tranh ngày càng mãnh liệt hơn,các loại hầm trú ẩn với thân cây dừa trộn đất được dùng làm chốn dung thân khi các loại súng đạn lớn nhỏ được hai bên mang ra dùng.
Khi những tờ truyền đơn như bươm bướm từ trên cao rơi xuống,lượm lên đọc qua ,nhiều tiếng thở dài thảm não hơn.Những đôi mắt đậm quầng thâm,nay lại sâu hơn,những ánh mặt nhìn một cách thất thần về phía chân trời xa,lo âu cho thân phận của cả một gia đình đành phải bỏ lại hết của cải đã do biết bao công sức,biết bao thế hệ mới có được.
Bỏ lại đã là khó rồi.
Đến nơi nào đó, để có chổ ở, rồi làm cái gì để có gạo cơm mà sống....?
Câu hỏi ấy nó sẽ đeo theo gia đình chạy giặc không biết là bao lâu nữa.
Đây sẽ là"Vùng oanh kích tự do",đồng bào hãy rời khỏi nơi nầy.
Đó là nội dung của tờ truyền đơn .
Đó cũng đã đến hết sức chịu đựng của hàng triệu người dân ở thôn quê khi cuộc chiến được phát động từ Hà Nội,do đảng Cộng Sản Việt Nam điều khiển.
Phạm huỳnh Ngân.
Từ đầu năm 1961, Phú Túc,Phú Đức thuộc quận Sóc sãi tỉnh lị Kiến Hòa đã có những dấu hiệu của một cuộc tranh giành quyền kiềm soát,quyền cai trị người dân của hai thế lực.
Trước đó,khi di chuyển trên các con đường từ ấp đến làng,dọc bên đường,ở những quãng vắng hay những khu vườn dừa rợp bóng lá, thiếu ánh sáng mặt trời đã xuất hiện các dấu hiệu sọ người với hai thanh xương chéo nhau cùng với mấy chữ tử địa cấm vào !
Những mệnh lệnh đầu tiên dân chúng trong các vùng nầy nghe được bằng các loại "loa" tay hay giấy carton vấn dài với phần trước to ra để được phát ra cho nghe được lớn và xa hơn.
Chó là đối tượng ưu tiên đầu tiên và là...nạn nhân trước hết của cuộc chiến tranh du kích nhắm tới đã được những người trong bóng đêm chiếu cố đầu tiên,rằng là phải bị cấm ngặt .
Tóm lại,giống vật gần gũi,thân cận nhất của loài người đã không được có cơ hội tham dự cuộc chiến được những phiến quân gọi là "đồng khởi".
Từ đó cả một vùng,có khi năm ba xã,có khi cả một phần ba quận lị thuộc VNCH bị lọt vào tay của phe chống chánh quyền,chó đã hoàn toàn biến mất.
Những khu "rừng dừa"nào có các bản cấm vào,vốn là những nơi để cho phe mặc áo đen với khăn rằn ẩn trốn, cùng các loại hầm bí mật sử dụng ban ngày.Lệnh nầy có hiệu lực rất cao đối với chủ nhân của những mảnh đất ấy.
Trẻ con cố vào để xúc,tát bắt cá tôm hay lượm dừa rụng thường khi được tha nhưng hầm chông hoặc lựu đạn tự chế vốn không có lòng nhân.
Ở các ngả ba của đường đất,thường xuất hiện sau một đêm có bảng phòng thông tin ấp.
Đây là nơi để vài hình ảnh kể tội lính"Ngụy" tàn ác với nhân dân, cùng mấy dòng luôn luôn phải có là " Ngô đình Diệm phải từ chức" hay "đả đảo gia đình trị Ngô đình Diệm"...
Thường thì người dân ít khi dám bước vào cái gọi là phòng thông tin ấy.Nhất là về sau nầy,khi lính trên bót (Đồn) xuống bắt dân tháo gở,bị lựu đạn nổ.
Đám trẻ chúng tôi,khi gặp những phòng thông tin như vậy luôn tìm đường tránh qua ngả khác,thường thì phải lội qua mương,rạch đầy những bùn lầy.
Thôn quê miền Nam,làng nào cũng có một đình thờ Thành hoàng,trong đó mõ,trống chầu,phèng la là những dụng cụ để tế lễ phải có.
Các trang bị để thờ phương nầy luôn được mấy người xuất hiện buổi chiều trước khi mặt trời lặn trưng dụng vào dịp "mít tinh" hay cùng nhau khuân vác đến trước đồn bót khua mõ,giống trống vang rân kêu gọi lính tráng phía trong sớm giác ngộ "cách mạng" mà buông súng đầu hàng để được khoan hồng.
Dân tình bị kêu gọi tham dự các đêm mít tinh ngày càng nhiều hơn,rồi xác chết thả trôi sông được thấy của những người câu tôm hay các trẻ con tắm sông cũng nhiều hơn.
Miền Nam với hệ thống sông ngòi thiên nhiên chằng chịt,nơi người,nước và hàng ngàn loại cây cối sống hòa quyện bên nhau ngay từ thời nam tiến mở mang bờ cõi miền Tây.
Trong một ấp nhỏ,từ nơi nầy đến chổ kia có khi người ta phải qua cả chục cây cầu đủ loại.Thông thường nhất là cầu khỉ và cầu tréo.
Vào lúc khô ráo việc qua lại dể dàng với những người đi qua không vác,mang,gồng gánh.Nhưng khi mưa cũng khá khó khăn vì trơn trợt hoặc vì cầu không có tay vịn.
Những cây cầu thô sơ nhưng vô cùng cần thiết cho người dân ấy cũng không bình an nghe giòng sông chảy.
Chặt,gỡ,phá rồi thả trôi theo giòng nước .
Qua cầu,vào giai đoạn nầy nó đã trở thành cơn ác mộng của những ai phải bị ở cái nơi mà,lúc bấy giờ được đặt tên là "vùng xôi đậu".
Bà Nội của tôi,nhà ở kế bên con sông Cả Sơn,vào lúc không phải cầu gảy nhịp, mà cả một cây cầu thân yêu đã có từ lâu như một phần của cơ thể đã làm cho bà uất-ức,giận đến đổi nguyền rủa ngày đêm không tiếc lời đến những kẻ ra tay phá hoại.
Mỗi khi cần lên chợ để bán năm ba nải chuối già hương,bà ngồi chờ có xuồng ghe ai đi qua để xin quá giang.
Đám trẻ chúng tôi,phải một tay cầm căp đệm giơ lên cao,một tay bơi qua sông rạch để đi đến trường là việc thường.
Một khúc đường,chiều hôm qua người dân trong ấp được huy động đào lên rồi đặt chông dưới đó.Sáng hôm sau,cũng những người ấy lại bị kêu đến lấp lại.
Chỉ khác là bên áo đen ,khăn rằng bảo đào,còn phía áo lính thì kêu lấp cũng không khác gì điệp khúc phá -làm những cây cầu không được bình yên của thời chinh chiến vậy.
Có điều,vật liệu để làm cầu ,sau mỗi lần bị phá ngày càng khó tìm hơn.
Đêm đã không còn êm ả của trăng sao tinh khiết với mùi dạ lý,mùi hoa bưởi,hoa cau tỏa lan ra không khí trong lành nơi sân trước ,nơi hàng hiên lũ trẻ chơi đùa vô tư,vừa mới chiều qua.
Nhà nhà đóng cửa sớm hơn vì nhiều lý do,mà cũng có khi lực lượng "Mặt trân dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam" phát loa ra lệnh không ai được phép đi đêm
Đêm,có khi với những bước chân chạy trước sau,chạy ngược xuôi thình thịch.Của những hơi thở hồng hộc,của những tiếng đạn hớt hãi tốc chạy hay tiếng nổ rượt theo truy lùng.
Đêm đen đã làm cho già trẻ bé lớn trong cái vùng sắp "được giải phóng" gia tăng sợ hãi sau khi có thêm số người bị lạc đạn rất là bất ngờ.
Những bộ ngựa gõ khi xưa được làm bằng Gõ,Giá tị bề dầy cỡ năm phân,mỗi bộ ba hay bốn thớt ,bóng lộn trong giai đoạn đại liên ,súng cối chưa nhiều đã được nhiều gia đình dùng để chun phía dưới tránh đạn rơi nhưng khi cường độ chiến tranh ngày càng mãnh liệt hơn,các loại hầm trú ẩn với thân cây dừa trộn đất được dùng làm chốn dung thân khi các loại súng đạn lớn nhỏ được hai bên mang ra dùng.
Khi những tờ truyền đơn như bươm bướm từ trên cao rơi xuống,lượm lên đọc qua ,nhiều tiếng thở dài thảm não hơn.Những đôi mắt đậm quầng thâm,nay lại sâu hơn,những ánh mặt nhìn một cách thất thần về phía chân trời xa,lo âu cho thân phận của cả một gia đình đành phải bỏ lại hết của cải đã do biết bao công sức,biết bao thế hệ mới có được.
Bỏ lại đã là khó rồi.
Đến nơi nào đó, để có chổ ở, rồi làm cái gì để có gạo cơm mà sống....?
Câu hỏi ấy nó sẽ đeo theo gia đình chạy giặc không biết là bao lâu nữa.
Đây sẽ là"Vùng oanh kích tự do",đồng bào hãy rời khỏi nơi nầy.
Đó là nội dung của tờ truyền đơn .
Đó cũng đã đến hết sức chịu đựng của hàng triệu người dân ở thôn quê khi cuộc chiến được phát động từ Hà Nội,do đảng Cộng Sản Việt Nam điều khiển.
Phạm huỳnh Ngân.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
TỪ MẪU DẶN DÒ .
TỪ MẪU DẶN DÒ. *+* Xin được thanh minh trước ,về cách xưng tôi trong tạp ghi này .Tôi ở đây ,xin thưa không phải là các...
-
Trong một đàn gà thả rong cho chúng tự-do kiếm ăn bằng cách bươi,bới tìm những con trùng,con dế,cào cào...thế nào cũng có một con bị chứng b...
-
Trong đời một người,con số lần chuẩn bị cho một sự việc quan trọng,người ta khó có thể đếm được là bao nhiêu lần ,cũng như không cách nào...
-
Là người chị của bốn đứa em,người em kế chị lại nhỏ thua chị tới bốn tuổi ,trong khi ấy đứa em út vừa mới chào đời. Năm chị em ở miền q...

