Ảnh được mượn từ Internet.Một gia đình người Việt với ba thế hệ.
.Có những gia đình ở xứ mình trước đây có chín mười người con là chuyện thường .Không biết đây là câu nói vừa khôi hài kèm chút mỉa mai hay không,ở miền đồng quê,câu nói nầy khá phổ thông :
-"Đặng hào con,mất hào của!".
Ý câu nói đã khá tỏ rõ .Được có con cái nhiều thì không có phần giàu có ..
Tôi độ đó là câu tự an ủi và vui với việc có con nhiều ( cho nên) chấp nhận nghèo là đúng rồi!
Không hẳn gia đình nào có đông con đều nghèo và ngược lại cũng không chắc ít con đã giàu.Vấn đề là,theo định nghĩa của những nhà nhân chủng học thì một gia đình có hơn hai đứa con là ...đám đông.
Ngoại trừ những cặp song sinh,thường có ngoại diện thật giống với nhau còn đa số các gia đình có nhiều con,hiện tượng anh em trai hay chị em gái giống nhau như khuôn, có mà rất hiếm .
Cho dù mặt mày của các đứa con trong nhà,có đứa giống cha điểm này,có đứa giống mẹ tánh nết kia hoặc trong số đó tánh ý của bầy con có giống hay khác biệt với nhau thì vẫn luôn có đề tài để bàn cãi trong các bữa ăn hay buổi tối,trước giờ đi ngủ .
Một điều chắc chắn nhứt là khi được làm cha hay mẹ,ai trong thâm tâm đều muốn con của mình giống tánh ý của mình.
Đây,theo quan điểm của các bậc làm cha mẹ hết sức quan tâm đến độ họ sung sướng hay phiền não,họ hạnh phúc hay thất vọng về tánh ý của con cái.
*
Nếu đứa con bất luận trai hay gái nếu nó không giống nhiều so với cha mẹ nó thì không chắc đôi vợ chồng ấy buồn phiền cho lắm, nếu đó là ở ngoại diện.Tánh tình nếu người con ấy đối nghịch với song thân là vấn đề .Mà,nếu nó đối nghịch hoàn toàn với cha mẹ của nó thì hai bậc sanh thành ra nó sẽ cho rằng mình bất hạnh ,mình bạc phước.
Một người cha cả đời có cuộc sống hiền lành với vợ con,hòa nhã với lối xóm,biết kính trên nhường dưới trong cuộc sống hằng ngày và ông bà luôn có lòng trắc ẩn trước nổi khổ của người khác.Họ có một đứa con trai đầu lòng.Sau bảy tuổi,cả đôi vợ chồng ai cũng hài lòng vì ngoại diện của nó ...chia làm hai để giống nửa cha,nửa mẹ.Ông bà hết sức thích thú điều này và lẽ đương nhiên tình thương của hai người cùng dồn cho đứa nhỏ.
Ngoài điều sung sướng về đứa con yêu thương nó có mặt mày ,dáng đi,âm nói,cử chỉ nhất nhất ,thằng nhỏ trong con mắt của mọi người nó là bản sao không mất một dấu chấm dấu phết của một cái khuôn được chia làm hai.
Mỗi tuổi lớn lên,thằng nhỏ có các lời nói,việc làm ngược lại gần như một tấm kính phản diện lại với cả cha với mẹ của nó.Giai đoạn mới phát khởi tánh ý,cha mẹ nó cùng tự an ủi với nhau rằng con mình trẻ lòng,non dạ.
Một gia đình nghèo và đông con. Họ kỳ vọng với tánh ý của hai người cùng sự dạy dỗ ngày đêm ,đứa con của họ nhất định sẽ có tánh ý như lòng mong muốn của họ.
Mỗi ngày qua,lúc người trẻ kia, khi gặp tình huống nếu là cha mẹ của cậu ,thí dụ như một người mù vẫn thường đến ăn xin vào buổi tối thì cha mẹ của cậu ân cần trao tiền tận tay,rồi cẩn thận đưa vô túi của người ăn xin ấy.Còn thức ăn hay bánh trái được ông bà gói ghém kỹ lưỡng nhét sâu vô đáy túi xách .
Nhìn thấy cha mẹ mình lăng xăng lo cho người hành khất,cậu trai trề môi và nói không hề ngại :
- Việc gì mà cha mẹ phải lo lắng quá đáng cho một người đi ăn xin vậy,ông ta không cố làm việc để nuôi thân mà lại còn ăn bám vô xã hội nữa..con không cho ông ta là người đáng để ba với mẹ cần phải chăm sóc kỹ như vậy !
Một khoảng trống với yên lặng kéo dài lâu,khá lâu sau khi người con dứt lời.
Sau đó,hết ông tới bà lần lượt giải thích với những thí dụ,dẫn dụ cụ thể cho đứa con mới lớn này biết thêm nhiều trạng thái éo le,nhiều tình huống đưa đẩy tới và, đôi khi còn người chỉ biết thụ động mà chấp nhận nghịch cảnh.Cho dù nghịch cảnh ấy nó nghiệt ngã hay gây cho con người ta những hoàn cảnh ngoài ý muốn.
Khác nhau cách suy nghĩ về lòng trắc ẩn với tha nhân.Không đồng ý với nhau trong sự rung động trước nổi nghèo nàn,cơ cực khổ đau của người khác và nhứt là cá tánh lạnh lùng với đồng loại chung quanh của người con trai ngày càng lớn hơn và giữ chặt lấy quan điểm chỉ cần biết cho cá nhân của mình mà thôi.
**
Ông bà ,cha mẹ từ xưa luôn mong muốn cho con cháu giống theo tánh ý của mình về phương diện đối nhân ,xử vật.Họ tự tin rằng mình đã đúng và con cái chỉ cần theo lối mòn ấy để đi thì cũng sẽ không trật.
Cho nên,khi trong số con cái của họ chọn cách khác để cư xử thì việc đầu tiên họ sẽ phiền lòng .Nếu quan điểm của người con quá khác biệt đến độ không hoá giải được thì chuyện cơm không lành,canh không ngọt trong gia đình khó tránh .
Muốn người khác phải giống như mình,tự nó đã có một ít mầm độc tài rồi.Ở đây,lằn ranh thiện tâm và độc đoán là một sợi chỉ mong manh.Khổ thay, Văn hóa cùng với truyền thống gia đình của người Việt,thái độ phục tùng,biết nghe và tuân phục những bậc trưởng thượng đã trở thành một nếp sống,một thói quen của người Việt.
Cho nên,khi một người con cãi lại hoặc bày tỏ ý kiến khác với song thân, có khi còn bị tiếng là bất hiếu nữa.
Không phải lập luận của các bậc làm cha mẹ lúc nào cũng đúng và không phải tất cả các người con trong một nhà đều răm rắp nghe lời hai đấng sanh thành .Có người nghe ,có người giả vờ nghe và có người cải và làm ngược lại lời dạy .Do đó những mối bất hòa luôn âm ĩ vẫn thường có trong nhiều gia đình người mình mà,phần phiền muộn,tức giận thường nghiêng về phần cha mẹ.
***
Y học có thể chửa lành được nhiều loại bệnh,trong đó có cả thương tật vì trật,lọi tay .Nhưng tánh xấu hay tốt ,tâm thiện hay ác của một người ,vị danh y hay một bậc chân tu uyên bác ..cũng có khi không thay đổi được .
Trừ phi,do chính tự trong thâm tâm của người ấy sửa chữa để tạo ra sự đổi thay.
Muốn tự sửa lấy thói xấu của mình,việc đầu tiên là nhờ người khác cho biết bằng tinh thần xây dựng với tấm lòng chân tình góp ý.Kế nữa là do học được từ các loại sách vở ,trong đó chỉ ra và bản thân mình nhận thức chỉ dẫn ấy đúng,còn mình sai .Điều này không phải dễ,không phải ai cũng có can đảm tự nhận rằng thời gian từ trước đến nay,mình đã phạm phải,mình đã sai trật.
Chối tội,không nhận lấy trách nhiệm việc mình đã gây ra hư hại,phủi tay ,bán cái hoặc đỗ thừa cho người khác là một thói quen từ xa xưa cho đến nay,loài người vẫn luôn có và gần như ngày càng tệ hơn.
Cho nên, người nhận ra được mình sai và dốc tâm cải sửa đã là đáng quí rồi .
Thế giới vốn có sẵn muôn màu và tâm tánh con người cũng có thiên hình vạn trạng.Chúng ta muốn mây trời, nước biển ,núi rừng,cây cối có chung một màu chắc chắn không thể được !
Bởi vậy ,người ta mỗi người một tánh ý thì cũng là thuận theo lẽ của đất trời . Còn hướng thiện của từng người làm cho xã hội loài người được sống bình an hơn thì,đó là điều đa số chúng ta đều mong muốn thì thuận thiên tức là đúng đó con số đông người chấp nhận thì hãy cứ an nhiên bước tới.
PHẠM HUỲNH NGÂN..
Email : pham.h.ngan@ Gmail.com
Nhận xét