CHỚ NÊN ..HÀ TIỆN !
Một viên kim cương được xem là vô giá trên thế giới.Nó có tên là Koh-I-Noor ,được dịch sang Việt Ngữ là Ngọn núi Ánh Sáng.Nó vẫn còn và thuộc tài sản của hoàng gia nước Anh.Ước tính giá trị độ năm trăm triệu Mỹ kim .
Tự viên kim cương ,cho dù trị giá của nó được tính tới cỡ nào đi nữa,nó cũng không tạo ra sự sống đúng nghĩa cho người, vật hay thảo mộc được.Có nhiều khi ,quý kim lôi cuốn lòng tham của con người rồi tạo ra những cuộc giết chóc giữa người và người .
•
Tâm lý chung,cái gì có sẵn,có nhiều,có dễ dàng thì người đời xem thường,kể cả những loại dược phẩm cứu mạng mà nếu nó mọc nhiều,mọc hoang chung quanh người ta vẫn xem thường!
Còn cái gì dù không đáng giá là bao,mà được con người tâng bốc ,đề cao,khen tặng ,cho dù nó hết sức tầm thường như con ..Đĩa Biển ( Hải sâm ) hay vi con cá Mập mà khi được giới thương buôn đồn thổi lên là quí ông ăn vào sẽ ... cường dương,tráng thận thì,ngay lập tức nó sẽ trở thành đặc sản ẫm thực và sẽ được xếp hạng cao cấp và mặc nhiên nó có vị trí cao trên bàn ăn ,trong những nhà hàng sang trọng,và những thực khách với đẳng cấp trên trước rất vui lòng thanh toán số tiền cao nghệu cho một đĩa thức ăn được người ta hết sức ngợi khen công dụng thần kỳ của nó !
Nếu như món ăn đắc tiền có giá mắc mõ đó ,không có một chút tác dụng nào theo như lời khen của người chung quanh đi thì sau bữa ăn đó,thực khách kia ,trong bao tử,trong thân thể ông ta có gì thay đổi,có gì nguy hiểm đến tánh mạng hay không ,thì câu chuyện bổ dưỡng không có gì ầm ĩ.
Ngược lại ,vị thực khách ấy là một nhân vật có tên tuổi,có thế lực,nhất định lời khen với một ít thêm mắm,dặm muối sẽ đẩy " giá trị" của món ăn lên cao hơn!
*
Từ xa xưa,lời đồn cho một câu chuyện hay vật hoặc địa danh nào có điều gì khác thường vốn đã có. Thêm thắt ,tô điểm cho câu chuyện mà mình kể cho người nghe tin cậy hơn cũng đã có.Và,để tăng thêm mức độ tin cậy cho người nghe,người ta sẽ chọn người có uy tín trong dân gian là tác giả của câu chuyện ,thí dụ như ông thầy thuốc Bắc Vĩnh hòa Đường ,tiệm lớn nhứt đó ,ổng nói ...con Ốc Vòi Voi thuộc loài hải sản quý ông ăn vô sẽ cường dương,tráng thận . Bằng chứng là trong Minh Mạng hoàng đế toa ,nhất dạ lục giao sinh ngũ tử có vị thuốc Vòi Voi đó !
Tiếng nói của " thầy thuốc " giống như thời nay là bác sĩ thì ai dám đặt nghi vấn độ tin cậy của lời nói ?
Điều này đã ăn sâu trong cách suy nghĩ của nhân loại cho tới thời đại nầy.
Không có những món ăn được truyền tụng là béo,bổ con người vẫn sống được và sống mạnh giỏi nữa nhưng có một thứ ,không có nó người ta sẽ chết tức thì !
*
" CÁI ĐÓ" có ở khắp nơi trên trái đất,ngoại trừ dưới đáy nước thì không.
Không có nó,chắc chắn không có sự sống của loài người.
Không khí !
Vì nó có sẵn khi con người chào đời ,nó có thường trực vô điều kiện cho nên con người xem thường,không thấy nó quí.Vì ,không nhận ra giá trị tuyệt đối của nó,cho nên ( buồn thay!) người ta lại đi trân quí những viên đá vô hồn không có bất cứ công dụng nào hết tạo nên sự sống cho con người.
**
Có báu vật cận kề nhưng vì không hề quan tâm để đặt " KHÔNG KHÍ" ở nơi trang trọng để tìm hiểu cặn kẻ rồi sử dụng đúng mức ...kho báu trời ban mà người có thể dùng vô tận,không hẳn chế, không lo bị hết!
Không khí là nguồn sự sống nhưng rất tiếc,con người được giáo dục về nó rất hạn hẹp.Người ta cho đó là một điều mặc nhiên họ được hưởng thụ chớ không phải do "ân sủng" của thiên nhiên.
Không biết giá trị không có gì so sánh được của nguồn sống mà đến lúc hiểu biết đầy đủ về nó ,loài người cũng chưa biết cách tận dụng để có lợi cho sức khỏe của họ.
Hít thở hay nạp không khí đúng mức ,không phải ai cũng hiểu và áp dụng như nhau .
Thở có phương pháp, có nhiều cách.
Biết tận dụng không khí bằng cách thở sẽ cho người ta kết quả ngoài sức tưởng tượng.
-Năng lực.
-Chữa lành bệnh và thay đổi tâm tánh.
-Phát triển đường tâm linh.
Chỉ về các pháp Thiền,đã có ít nhứt bảy cách hít vô,thở ra.Thông thường là hít thật đầy rồi thở ra cho hết ,cho cạn hơi trong buồng phổi.
Bình thường,con người ít khi hít không khí cho đầy phổi .Đây là lý do để không khí "tù" tạo ra cù cặn trong hai lá phổi năm này qua tháng kia .Đó là một trong những nguyên nhân gây nên bệnh ở đường hô hấp!
Một buồng phổi,tùy theo cơ thể mỗi người có thể chứa được từ năm tới 7 lít không khí. Thiền được cho là phương pháp đặt nặng việc hít thở và xem là động thái quan trọng nhứt của một hành giả.
Bảy cách thở chánh,trong đó đa số là thở ra,hít vô đều là mũi,có cách vô mũi ra miệng.Có cách nín hoặc ém hơi rồi cho ra,có cách cho hơi xuống tới đan điền,ngưng lại một chút rồi thả ra ,có cách hít thở liên tục như giòng nước chảy liên tục,không gián đoạn; lại có cách mỗi lần hít một lỗ mũi..
Thở ngồi,thở nằm ,thở đếm...cũng có trong các pháp thiền của nhà Phật.
Cùng là thở ,có nhánh thực hành phình to bụng khi hít đầy hơi.Lại có phái khác hóp bụng lại.
Hai giới tận dụng tối đa món báu vật từ Trái Đất cho không điều kiện,không giới hạn là không khí là những thể tháo gia và các Thiền sư và những đạo sỹ Yoga,cả các đạo gia thuộc những hệ phái Tiên thiên khí công nữa.
Không khí,không màu sắc,không mùi vị nhưng ai biết cách dùng " NÓ" sẽ là báu vật cho người ta.Nó không bị cướp đoạt và luôn là nguồn sống không riêng người mà còn cả vạn vật sinh linh.
Học để biết cách tận dụng không khí để có sức khỏe cho bản thân mình,không phải là điều quá khó .
Nếu muốn tìm hiểu thêm bạn nên tìm ở các pháp thiền .
Email :pham.h.ngan@gmail.com
Ảnh được mượn từ Internet.
Phạm huỳnh Ngân.

Nhận xét