Một trăm năm,đời người là quý,
Mỗi một ngày cần hít thở lúc đầy,vơi.
Cho no ắp ,cho căng phồng hai lá phổi,
Giữ kỹ càng dù sinh-mệnh nổi trôi!
Mỗi một ngày, cay-đắng kiếp người,
Bởi định mạng,
Hay bạo-quyền áp-đặt.
Những vết hằn do năm tháng,
Những oan-khiên,oằn-oại vì nhiều nỗi nhục-hình,
Be sườn gẫy,răng rơi rụng,mắt đui,lọi tay,què giò vì những đòn thù của mấy người nhân-danh"cách-mạng"!
Nào;
Thở tống ra rồi hít đầy vào:
Cổng oan-khiên chỉ vừa hé mở,
Biển khổ đau, còn trùng-điệp ở ngàn-khơi.
Ngày dài thêm,
Đêm dũi ra triền-miên bằng triệu tiếng thở dài, như tiếng rên của những cây cầu cong mình sắp gãy;như những tiếng kêu la thất-thanh hoảng-loạn của bầy gà phải cáo trong bất-chợt của đêm khuya!
Xin;
Đừng quên hít sâu rồi thở ra cho hết.
Để mà còn tồn-tại với phong ba,
Để có còn sức chịu thêm dăm bảy ách-tai do những "giải-phóng-quân",từ chốn rừng sâu,đem ra, mang tới.Này nhen:
Nhà to khó giữ,
Mạng nhỏ bất-toàn,nhất nhất lần lượt rời,lià mất mát.Rồi ra,"sẽ không còn hòn đá nào dính được vào nhau"(Kinh-thánh),chớ đừng có nói chi đến cái quyền làm con người được sống!
Phải hít nhen,
Nín cho kỹ;rồi hãy tống ra cho sạch những cù cặn cáu bẩn,thối hôi từ nơi cuối cùng của buồng phổi.
Vì,
Quá lâu rồi,quân gian làm cho (Chúng)"Ta" bị ô-nhiễm rất nhiều những thứ xấu dơ,do cái lũ có mặt người mà dạ và lòng là bầy ác-thú từ phương Bắc tràn vào dùng cường-lực tiếm-đoạt cho kỳ được đất-địa Miền-Nam .
Chịu khó;
Rán.
Rán hít thở cho thật đều,thật kỹ nhen,
Chừng đó thôi!
Ta còn.
Tầm-Nã,mùa quốc-nạn thứ ba mươi bảy.
Thứ hai, ngày 09 tháng tư năm 2012
Thứ sáu, ngày 16 tháng ba năm 2012
Tập Cận Bình: Đảng Cộng sản Trung Quốc là nơi tập trung mọi thối nát - TRUNG QUỐC - RFI
Bạn đọc thân-mến,
Chắc không cần phải giới-thiệu hay giải-thích dông-dài về nhân-vật Tập-cận-Bình nầy với Quý-bạn vì,trong một khoản thời-gian ngắn ngủi nữa thôi là ông ta sẽ là người cai-trị hơn một tỉ ba trăm triệu dân Tầu.
Vấn -đề là, hiện-tình với cái gọi " mô-hình Trung-quốc" vốn đã được một số giới truyền-thông ngây-thơ ở Tây-phương cho là thành-công và...lý-tưởng!
Mời quý bạn nghe những sự-thực rất khan-hiếm từ xã-hội vốn được tạo-dựng bởi những sự dối-trá trùng-điệp nầy.
Trân-trọng.
Đen75.
Chắc không cần phải giới-thiệu hay giải-thích dông-dài về nhân-vật Tập-cận-Bình nầy với Quý-bạn vì,trong một khoản thời-gian ngắn ngủi nữa thôi là ông ta sẽ là người cai-trị hơn một tỉ ba trăm triệu dân Tầu.
Vấn -đề là, hiện-tình với cái gọi " mô-hình Trung-quốc" vốn đã được một số giới truyền-thông ngây-thơ ở Tây-phương cho là thành-công và...lý-tưởng!
Mời quý bạn nghe những sự-thực rất khan-hiếm từ xã-hội vốn được tạo-dựng bởi những sự dối-trá trùng-điệp nầy.
Trân-trọng.
Đen75.
Thứ sáu, ngày 02 tháng ba năm 2012
Hán-tộc:Máu tham truyền-kiếp!
Lịch-sử của những lân-bang tiếp-giáp với nước Tầu từ ngàn xưa đã chứng-minh rằng,khi mà xứ sở rộng lớn nầy được an-bình thịnh-vượng thì thế nào giấc mơ chinh-phục của họ cũng trỗi dậy, thành-hình.
Vậy ,nếu như những tiểu-quốc( bị ) gần cường-quốc nầy,thí-dụ như có ác tâm mong làm sao cho nước Tầu xào-xáo,xâu-xé lẫn nhau ,để đất nước của mình được chút yên thân trong một khỏang thời-gian chắc cũng không có gì là quá đáng!
Nghiền-ngẫm lại những cuộc xâm-lăng của nước Tầu đối với Việt nam mình, dù rằng cuối cùng phần thắng về phiá dân tộc Việt đi nữa, nhưng giấc mộng cướp đoạt nước người của giống-giòng Hán tộc vẫn không bao giờ thay đổi,cho dù nội bộ của họ có thay ngôi,đổi chủ đi nữa.
Họ chỉ khựng lại một thời-kỳ nào đó thôi,chứ chưa bao giờ họ từ bỏ cái thói ngang-ngược quơ-quào,nhận càng, cướp bừa bằng những lập-luận cực-kỳ vô-lý, với những bằng chứng mơ-hồ vô căn-cứ.Họ nói theo cái kiểu"miệng người sang,có gang có thép" mà không biết ngựơng , họ lại có cái thói áp-dụng vũ-lực một cách quá đáng nhằm uy-hiếp những đối-tượng yếu sức hơn mình.
Không phải những sự tình-cờ hay vô-ý, mà hàng loạt hành-động vũ-lực đã được các tàu hải-giám,các tầu hải-quân của Trung-cộng( được ngụy-trang thành ngư-chính),các tầu đánh cá viễn-duyên của nước nầy đã cố-tình tạo ra tình cảnh mạnh tay một cách không cần thiết.
-Vụ tàu đánh cá của T.C cố tình đâm vào tầu của lực-lượng tuần-duyên Nhật để rồi sau đó nhà cầm-quyền Bắc-kinh đặt áp-lực tối-đa lên chánh-phủ Nhật đến đổi sau cùng nước nầy đành phải ôm giận mà thả tên thuyền-trưởng du-côn ấy với sự hả-hê của đám Tầu-cộng.
-Vụ một sĩ-quan tuần-duyên Nam Hàn chận một thuyền đánh cá của Tầu xâm-nhập hải-phận bị đâm chết.
-Hàng trăm vụ ngày,đêm tàu chiến,tàu thường của Tầu-cộng đã tông cho chìm,đã công-khai cướp giựt máy móc,phương-tiện hành-nghề,cá mắm,bắt giữ vô-cớ rồi tống-tiền...những ngư-dân Việt hành-nghề ngay trong lãnh-hải của nước mình.
Những dẫn-dụ vừa kể người Tầu ra tay một cách mạnh-bạo,hung-hãn,ác-độc không khác chi là đối phó với những kẻ thù mà họ oán-hận lâu đời.
Chỉ có cách giải-thích là họ muốn ngay từ khởi đầu của tiến-trình xâm-lược là xữ-dụng cường-lực tối-đa nhằm phủ-đầu và đi tới chổ khống-chế khả năng đề-kháng của các quốc-gia nạn-nhân về sau nầy.
Trung-cộng ngày nay đã gây thù chuốc-oán chung quanh đến mực độ khá cao cũng chỉ vì lòng tham-lam vô-bờ của họ, mà gần đây thôi,qua truyền-thông chúng ta ghi nhận được:
Tính-từ phiá Nam,Trung-cộng:
-Ngày 22.2.2012,taù đánh cá mang số QNg 90281TS,với 11 ngư dân hành-nghề khu-vực Hoàng-sa bị gió mạnh đã bị tầu chiến Trung cộng lục-soát,đánh-đập,ti5ch-thu tài-sản..
-Cách tỉnh Palawan 49 hải-lý thuộc chủ-quyền Philippin,nước nầy ký thỏa-thuận khai thác khí-đốt.Trung-cộng lại cách đó mấy ngàn dậm khơi-khơi khẳng định chủ-quyền lại-còn hù-hạp nhà là phải tự chịu trách-nhiệm (nếu như có chuyện gì xảy ra!)
Phía Tây:
-Giới-chức T.C xác nhận rằng lực-lượng an-ninh của họ đã bắn chết một và làm bị thương 30 người Tây-tạng vào ngày 24/1/2012 thuộc huyện Draggo(Lô-Hoắc),một khu-vực có đông người Tây-tạng sinh-sống ,phiá Tây tỉnh Tứ-Xuyên.
Viễn-Đông:
-Ngày 28/3/2012 thành-phố Kargilik(Diệp-thành) thuộc địa-khu Kasgar(Khách-thập) xung đột sắc-tộc giữa dân Hán và Đột-quyết đã chết 20 người.
Hoa-Đông:
-Đảo Senkaku ,Nhật cho là của họ,T.C thì nhất định đặt là Điếu-ngư và họ thường-xuyên xâm-phạm.
Trung tâm/Nội-địa:
-Âm-thầm đàn-áp từ giới cầm-quyền.
-Âm-ỉ chống-đối ở những nơí xa-xôi,nghèo đói.
Dưới con mắt của những người cầm-quyền ở Bắc-kinh,các loại kẻ thù tiềm-ẩn nêu trên bất quá cũng nằm trong tầm tay mà họ cho là nếu cần, với một lực-lượng quân-sự hùng-hậu đang có,họ có khả-năng phóng tay tiêu-diệt một cách dễ-dàng.Cho nên,một lần nữa, giòng máu Hán-tộc vốn dĩ tham-lam vô bờ bến,kỳ nầy với sức mạnh kinh-tế,quân-sự phi-thường tác-động lại cuồn-cuộn dâng lên trên những cái đầu bất-chấp lẽ phải.
Tầm-Nã.
Vậy ,nếu như những tiểu-quốc( bị ) gần cường-quốc nầy,thí-dụ như có ác tâm mong làm sao cho nước Tầu xào-xáo,xâu-xé lẫn nhau ,để đất nước của mình được chút yên thân trong một khỏang thời-gian chắc cũng không có gì là quá đáng!
Nghiền-ngẫm lại những cuộc xâm-lăng của nước Tầu đối với Việt nam mình, dù rằng cuối cùng phần thắng về phiá dân tộc Việt đi nữa, nhưng giấc mộng cướp đoạt nước người của giống-giòng Hán tộc vẫn không bao giờ thay đổi,cho dù nội bộ của họ có thay ngôi,đổi chủ đi nữa.
Họ chỉ khựng lại một thời-kỳ nào đó thôi,chứ chưa bao giờ họ từ bỏ cái thói ngang-ngược quơ-quào,nhận càng, cướp bừa bằng những lập-luận cực-kỳ vô-lý, với những bằng chứng mơ-hồ vô căn-cứ.Họ nói theo cái kiểu"miệng người sang,có gang có thép" mà không biết ngựơng , họ lại có cái thói áp-dụng vũ-lực một cách quá đáng nhằm uy-hiếp những đối-tượng yếu sức hơn mình.
Không phải những sự tình-cờ hay vô-ý, mà hàng loạt hành-động vũ-lực đã được các tàu hải-giám,các tầu hải-quân của Trung-cộng( được ngụy-trang thành ngư-chính),các tầu đánh cá viễn-duyên của nước nầy đã cố-tình tạo ra tình cảnh mạnh tay một cách không cần thiết.
-Vụ tàu đánh cá của T.C cố tình đâm vào tầu của lực-lượng tuần-duyên Nhật để rồi sau đó nhà cầm-quyền Bắc-kinh đặt áp-lực tối-đa lên chánh-phủ Nhật đến đổi sau cùng nước nầy đành phải ôm giận mà thả tên thuyền-trưởng du-côn ấy với sự hả-hê của đám Tầu-cộng.
-Vụ một sĩ-quan tuần-duyên Nam Hàn chận một thuyền đánh cá của Tầu xâm-nhập hải-phận bị đâm chết.
-Hàng trăm vụ ngày,đêm tàu chiến,tàu thường của Tầu-cộng đã tông cho chìm,đã công-khai cướp giựt máy móc,phương-tiện hành-nghề,cá mắm,bắt giữ vô-cớ rồi tống-tiền...những ngư-dân Việt hành-nghề ngay trong lãnh-hải của nước mình.
Những dẫn-dụ vừa kể người Tầu ra tay một cách mạnh-bạo,hung-hãn,ác-độc không khác chi là đối phó với những kẻ thù mà họ oán-hận lâu đời.
![]() |
| Người Tây-Tạng trước lúc tự-thiêu phản-đối Trung-cộng . |
Trung-cộng ngày nay đã gây thù chuốc-oán chung quanh đến mực độ khá cao cũng chỉ vì lòng tham-lam vô-bờ của họ, mà gần đây thôi,qua truyền-thông chúng ta ghi nhận được:
Tính-từ phiá Nam,Trung-cộng:
-Ngày 22.2.2012,taù đánh cá mang số QNg 90281TS,với 11 ngư dân hành-nghề khu-vực Hoàng-sa bị gió mạnh đã bị tầu chiến Trung cộng lục-soát,đánh-đập,ti5ch-thu tài-sản..
-Cách tỉnh Palawan 49 hải-lý thuộc chủ-quyền Philippin,nước nầy ký thỏa-thuận khai thác khí-đốt.Trung-cộng lại cách đó mấy ngàn dậm khơi-khơi khẳng định chủ-quyền lại-còn hù-hạp nhà là phải tự chịu trách-nhiệm (nếu như có chuyện gì xảy ra!)
Phía Tây:
-Giới-chức T.C xác nhận rằng lực-lượng an-ninh của họ đã bắn chết một và làm bị thương 30 người Tây-tạng vào ngày 24/1/2012 thuộc huyện Draggo(Lô-Hoắc),một khu-vực có đông người Tây-tạng sinh-sống ,phiá Tây tỉnh Tứ-Xuyên.
Viễn-Đông:
-Ngày 28/3/2012 thành-phố Kargilik(Diệp-thành) thuộc địa-khu Kasgar(Khách-thập) xung đột sắc-tộc giữa dân Hán và Đột-quyết đã chết 20 người.
Hoa-Đông:
-Đảo Senkaku ,Nhật cho là của họ,T.C thì nhất định đặt là Điếu-ngư và họ thường-xuyên xâm-phạm.
Trung tâm/Nội-địa:
-Âm-thầm đàn-áp từ giới cầm-quyền.
-Âm-ỉ chống-đối ở những nơí xa-xôi,nghèo đói.
Dưới con mắt của những người cầm-quyền ở Bắc-kinh,các loại kẻ thù tiềm-ẩn nêu trên bất quá cũng nằm trong tầm tay mà họ cho là nếu cần, với một lực-lượng quân-sự hùng-hậu đang có,họ có khả-năng phóng tay tiêu-diệt một cách dễ-dàng.Cho nên,một lần nữa, giòng máu Hán-tộc vốn dĩ tham-lam vô bờ bến,kỳ nầy với sức mạnh kinh-tế,quân-sự phi-thường tác-động lại cuồn-cuộn dâng lên trên những cái đầu bất-chấp lẽ phải.
Tầm-Nã.
Thứ hai, ngày 27 tháng hai năm 2012
Vách đá sau lưng,hai bên là vực!
Thứ hai,đầu tuần hăm bảy tháng hai, là ngày chín nút,đảng Cộng-sản Việt-Nam gấp rút như chôn cất người chết mắc bệnh truyền-nhiễm,nhanh chóng mắt mũi dáo-dác y như phường trộm đạo ngoài chợ đang ra tay thì bị ngừơi ta chỉ-điễm, chưa biết tìm đường nào chạy thoát thân; nên chi khẩn-cấp kêu gọi trên dưới,trong ngòai rằng..."Phải tạo được sự chuyễn-biến rỏ-rệt khắc-phục những hạn-chế,yếu kém trong công-tác xây-dựng đảng!".
Tiếng kêu nghe ra thống-thiết,tuyệt-vọng, của những kẻ bất-lương đã hết đường xoay trở, mà nguy-khốn thay cho họ,giờ đây,khúc cuối của những gian-nhân đào-tẩu là ở kế hai đã sẵn vực sâu ngàn trượng ,còn đàng sau là vách núi dựng đứng gần tận chân mây!
Tử-lộ cho đám cướp bị rượt đến đường cùng được đầu đảng Phú-Trọng,cố gom cái đám lâu-la cuớp kín,cướp hở no cơm ấm cật trong hơn nửa thế-kỷ vừa qua , "nhác" thấy kẻ thù tưởng-tượng nên vừa chạy la một cách hoảng-loạn.
Cơ-khổ cho những một ngàn nhân-vật tai-to mặt bự, từ Bắc chí Nam, sau khi yên bề danh-phận, no-nê đủ điều, nhà to,xe đẹp giờ lại phải ì-ạch mang những cái bụng nong-nóc rươụ thịt,những cái bản mặt bành-bành đành tạm rời bỏ nhũng thú ăn-huỡng ở lãnh địa hùng-cứ để tụ ra Hà-nội mà...ngồi ngật-ngừ,ngủ ngập-ngừng,ngái...nho-nhỏ,ngóng nghe nghễnh-ngảng của cái đám nói dài,nói dai,nói dóc,nói dở...!
Tội nghiệp cho Tổng-bí-thư Nguyễn-phú-Trọng,nhân-vật có khuôn mặt hiền-hậu với nụ cười...rất hồn-nhiên như trẻ thơ nầy,xuôi rủi làm sao mà lại lọt vào làm lãnh-đạo cho ba đuơng-kim nhân-vật đã từng có những thành-tích chọc trời,khuấy nước, nhất là Tấn-Dũng ,một người hiện được xem là kẻ có thế rất mạnh về tiền-bạc ở Viêt-nam mà bằng-chứng gần và mới nhất đây,con gái của đương-sự, chỉ một tay thôi, đã nắm gọn bốn đại công-ty tên tuổi lẫy-lừng; trong khi đó vây cánh,họ-hàng của Dũng đã lan ra chằng-chịt như những chân rết có trên khắp miền của đất nước.
Nhân-vật họ Trương,dù rằng cái chức chủ-tịch nước,theo sự phân-công của tổ-chức đảng chỉ dùng để ra ngoại-quốc chia buồn hoặc góp vui, khi có tổng-thống hay quốc-trưởng nào mãn-phần hoặc con cái của họ có dịp rước dâu đón rể vậy thôi.
Nhưng,trường-hợp chủ-tịch nước Trương-tấn-Sang dù là công-việc hiện tại là như vậy,tức là cái chức hữu-danh,vô-thực,mà tiềm-năng tài-chánh vừa nổi,vừa chìm nghe....Dân-làm-báo đồn rằng Sang chỉ thua Dũng mà thôi,nên chi những cuộc đâm chọt qua lại vẫn ngấm-ngầm quyết-liệt dù rằng ngoài mặt lúc nào cũng là đồng-chí rận!
Theo tử-vi học lóm được từ nhà tiên-tri vũ-trụ Trần-Dần thì, Phú-Trọng có số cao nhất trong tám mươi sáu triệu ngừơi Việt,đương-nhiên là phải là chân-mạng đế-vương,cho nên cái cách tả-phù,hữu-bật nhất định phải có.
Tả,hữu cho ông Trọng nếu căn-cứ theo hệ-thống cầm-quyền theo cách khá luộm-thuộm của đảng Việt-cộng khi đem ra dùng với thế-giới thì nó không thể thích-nghi được,chỉ bởi cái chức tổng-bí-thư cái đảng(chuyên môn ăn chực của dân,xong rồi lại...hại dân nữa mới báo đời chứ!) thì phải ngồi trên Dũng , Sang.
Lý-lịch của hai đàn em ,ông Trọng dư sức biết,có điều ông có khả năng điều-khiển hai nhân-vật nầy được hay không mới là vấn-đề, mà một là kẻ sát-thủ để được thăng quan,tiến-chức nhanh như diều gặp gió,đó là Dũng,một cựu công-an ở Minh-hải đã gài bẫy bắt và giết anh-hùng Trần-văn-Bá cùng một số người yêu nước vào thập-niên tám mươi.
Hai là,họ Trương vốn cũng lẫy-lừng một thời ở đất Saìgòn với thành-tích hiếp-dâm phụ-nữ, theo gương đàn anh Lê-Duẫn năm xưa!
Nếu nói theo phim Tầu thì tình-trạng của ôngTrọng hiện nay là"hoa lạc giữa rừng gươm",chắc cũng không sai cho lắm,mà cũng chớ có ai vội tin rằng, điều ấy sẽ làm cho tân Tổng bí thư sẽ hòan-toàn bị thúc-thủ bởi những tả-phù,hữu-bật có đầy phù-phép nầy.
Biết đâu được,ông Trọng(dân Hà-nội lại thêm chữ Lú theo sau),chỉ cần đi theo học nhập-môn một trong hai lớp sau đây là có cơ-may chịu đòn được,ít ra cũng được năm năm.
-Xâm mình.
-Lì,mặt dầy(Tổ-sư dạy nghề nầy là ông Nguyễn-văn-Thiệu đã quy-tiên rồi!).Tuy nhiên,cũng có thể học qua cách hàm-thụ được,có thể liên-lạc tầm-sư với đương-kim thủ-tướng Khờ-Me là Hun-Sen độc-nhãn!
Nếu thấy hai môn học kia quá khó,thì hôm nay đây,trước một ngàn cái bản mặt no-nê sung-mãn đang ngồi dựa ngửa,dựa nghiêng ngồi đầy hội-trường chờ xong vổ tay rồi vọt,Tổng-bí-thư Nguyễn-phú-Trọng hiên-ngang đăng đàn:
Một là thao thao bất tuyệt,theo tới cùng con đường xã-hội chủ-nghiã hoang-tưởng bệnh-hoạn,biết dóc láo mà cứ nhắm mắt nói bừa,biết(tự trong thâm-tâm mình) là đã sai,đã thất-bại rồi ,nhưng cứ (vì quyền-lợi cá-nhân) mà caỉ chầy,cải chối,nói bựa,nói càng...để rôì đến khi kết-thúc đại-hội thì....thành-công vượt -bực,để rồi sau đó có cảnh một tay...chột dắt một ngàn đưá mang kính đen giả mù cùng đi tiếp và ca hát om-xòm bài ca Vũ-như-Cẩn cho tới tận chân trời tím!
Hai là,nín thở, ưỡn ngực lên, cất cao giọng,tuyên bố lớn như sấm dậy:
-"Tôi, Nguyễn-phú-Trọng, tổng bí-thư của đảng CSVN long-trọng tuyên bố,kể từ giờ phút nầy,tôi quyết-định giải-tán Đảng và tuyên-bố nầy có hiệu-lức tức-thì".
Hơn bảy mươi năm gian-tà dóc láo,xem ra những ngày cuối của cái đám in và xài bạc giả từ nội-địa ra đến hải-ngoại giờ mới thấy lạnh từ trong xương, lạnh ra đến ngòai da rằng:Cơn hấp-hối của con bệnh gọi là"Cộng-sản Việt-Nam" đã vô-phương cứu chữa!
Hãy chọn lấy một trong hai,thế thôi.
Đơn-giản.
Tầm-Nã.
![]() |
| Thựơng-lộ bình-an:Đến chân trời... tím ngắt hay tống táng vào nghĩa-trang buồn? |
Tiếng kêu nghe ra thống-thiết,tuyệt-vọng, của những kẻ bất-lương đã hết đường xoay trở, mà nguy-khốn thay cho họ,giờ đây,khúc cuối của những gian-nhân đào-tẩu là ở kế hai đã sẵn vực sâu ngàn trượng ,còn đàng sau là vách núi dựng đứng gần tận chân mây!
Tử-lộ cho đám cướp bị rượt đến đường cùng được đầu đảng Phú-Trọng,cố gom cái đám lâu-la cuớp kín,cướp hở no cơm ấm cật trong hơn nửa thế-kỷ vừa qua , "nhác" thấy kẻ thù tưởng-tượng nên vừa chạy la một cách hoảng-loạn.
Cơ-khổ cho những một ngàn nhân-vật tai-to mặt bự, từ Bắc chí Nam, sau khi yên bề danh-phận, no-nê đủ điều, nhà to,xe đẹp giờ lại phải ì-ạch mang những cái bụng nong-nóc rươụ thịt,những cái bản mặt bành-bành đành tạm rời bỏ nhũng thú ăn-huỡng ở lãnh địa hùng-cứ để tụ ra Hà-nội mà...ngồi ngật-ngừ,ngủ ngập-ngừng,ngái...nho-nhỏ,ngóng nghe nghễnh-ngảng của cái đám nói dài,nói dai,nói dóc,nói dở...!
Tội nghiệp cho Tổng-bí-thư Nguyễn-phú-Trọng,nhân-vật có khuôn mặt hiền-hậu với nụ cười...rất hồn-nhiên như trẻ thơ nầy,xuôi rủi làm sao mà lại lọt vào làm lãnh-đạo cho ba đuơng-kim nhân-vật đã từng có những thành-tích chọc trời,khuấy nước, nhất là Tấn-Dũng ,một người hiện được xem là kẻ có thế rất mạnh về tiền-bạc ở Viêt-nam mà bằng-chứng gần và mới nhất đây,con gái của đương-sự, chỉ một tay thôi, đã nắm gọn bốn đại công-ty tên tuổi lẫy-lừng; trong khi đó vây cánh,họ-hàng của Dũng đã lan ra chằng-chịt như những chân rết có trên khắp miền của đất nước.
Nhân-vật họ Trương,dù rằng cái chức chủ-tịch nước,theo sự phân-công của tổ-chức đảng chỉ dùng để ra ngoại-quốc chia buồn hoặc góp vui, khi có tổng-thống hay quốc-trưởng nào mãn-phần hoặc con cái của họ có dịp rước dâu đón rể vậy thôi.
Nhưng,trường-hợp chủ-tịch nước Trương-tấn-Sang dù là công-việc hiện tại là như vậy,tức là cái chức hữu-danh,vô-thực,mà tiềm-năng tài-chánh vừa nổi,vừa chìm nghe....Dân-làm-báo đồn rằng Sang chỉ thua Dũng mà thôi,nên chi những cuộc đâm chọt qua lại vẫn ngấm-ngầm quyết-liệt dù rằng ngoài mặt lúc nào cũng là đồng-chí rận!
Theo tử-vi học lóm được từ nhà tiên-tri vũ-trụ Trần-Dần thì, Phú-Trọng có số cao nhất trong tám mươi sáu triệu ngừơi Việt,đương-nhiên là phải là chân-mạng đế-vương,cho nên cái cách tả-phù,hữu-bật nhất định phải có.
Tả,hữu cho ông Trọng nếu căn-cứ theo hệ-thống cầm-quyền theo cách khá luộm-thuộm của đảng Việt-cộng khi đem ra dùng với thế-giới thì nó không thể thích-nghi được,chỉ bởi cái chức tổng-bí-thư cái đảng(chuyên môn ăn chực của dân,xong rồi lại...hại dân nữa mới báo đời chứ!) thì phải ngồi trên Dũng , Sang.
Lý-lịch của hai đàn em ,ông Trọng dư sức biết,có điều ông có khả năng điều-khiển hai nhân-vật nầy được hay không mới là vấn-đề, mà một là kẻ sát-thủ để được thăng quan,tiến-chức nhanh như diều gặp gió,đó là Dũng,một cựu công-an ở Minh-hải đã gài bẫy bắt và giết anh-hùng Trần-văn-Bá cùng một số người yêu nước vào thập-niên tám mươi.
Hai là,họ Trương vốn cũng lẫy-lừng một thời ở đất Saìgòn với thành-tích hiếp-dâm phụ-nữ, theo gương đàn anh Lê-Duẫn năm xưa!
Nếu nói theo phim Tầu thì tình-trạng của ôngTrọng hiện nay là"hoa lạc giữa rừng gươm",chắc cũng không sai cho lắm,mà cũng chớ có ai vội tin rằng, điều ấy sẽ làm cho tân Tổng bí thư sẽ hòan-toàn bị thúc-thủ bởi những tả-phù,hữu-bật có đầy phù-phép nầy.
Biết đâu được,ông Trọng(dân Hà-nội lại thêm chữ Lú theo sau),chỉ cần đi theo học nhập-môn một trong hai lớp sau đây là có cơ-may chịu đòn được,ít ra cũng được năm năm.
-Xâm mình.
-Lì,mặt dầy(Tổ-sư dạy nghề nầy là ông Nguyễn-văn-Thiệu đã quy-tiên rồi!).Tuy nhiên,cũng có thể học qua cách hàm-thụ được,có thể liên-lạc tầm-sư với đương-kim thủ-tướng Khờ-Me là Hun-Sen độc-nhãn!
Nếu thấy hai môn học kia quá khó,thì hôm nay đây,trước một ngàn cái bản mặt no-nê sung-mãn đang ngồi dựa ngửa,dựa nghiêng ngồi đầy hội-trường chờ xong vổ tay rồi vọt,Tổng-bí-thư Nguyễn-phú-Trọng hiên-ngang đăng đàn:
Một là thao thao bất tuyệt,theo tới cùng con đường xã-hội chủ-nghiã hoang-tưởng bệnh-hoạn,biết dóc láo mà cứ nhắm mắt nói bừa,biết(tự trong thâm-tâm mình) là đã sai,đã thất-bại rồi ,nhưng cứ (vì quyền-lợi cá-nhân) mà caỉ chầy,cải chối,nói bựa,nói càng...để rôì đến khi kết-thúc đại-hội thì....thành-công vượt -bực,để rồi sau đó có cảnh một tay...chột dắt một ngàn đưá mang kính đen giả mù cùng đi tiếp và ca hát om-xòm bài ca Vũ-như-Cẩn cho tới tận chân trời tím!
Hai là,nín thở, ưỡn ngực lên, cất cao giọng,tuyên bố lớn như sấm dậy:
-"Tôi, Nguyễn-phú-Trọng, tổng bí-thư của đảng CSVN long-trọng tuyên bố,kể từ giờ phút nầy,tôi quyết-định giải-tán Đảng và tuyên-bố nầy có hiệu-lức tức-thì".
Hơn bảy mươi năm gian-tà dóc láo,xem ra những ngày cuối của cái đám in và xài bạc giả từ nội-địa ra đến hải-ngoại giờ mới thấy lạnh từ trong xương, lạnh ra đến ngòai da rằng:Cơn hấp-hối của con bệnh gọi là"Cộng-sản Việt-Nam" đã vô-phương cứu chữa!
Hãy chọn lấy một trong hai,thế thôi.
Đơn-giản.
Tầm-Nã.
Thứ ba, ngày 24 tháng một năm 2012
Chúc lành.
Theo truyền-thống tốt đẹp của dân-tộc,chúc những điều tốt lành cao đẹp cho nhau giữa mọi người nhỏ,lớn;trên dưới là một điều hay ho, được xem là một nét đẹp trong văn hoá của dân-tộc Việt.
Giữ-gìn phong-hóa vốn có tự ngàn xưa, nên Tháng Tư đen75 cũng rất chân-thành kính cầu chúc cho đất nước cùng một số thành-phần trong,ngoài lãnh-thổ,lãnh-hải Việt-nam :
-Chúc cho tất-cả những tù-nhân bị hàm-oan,bị vu-khống chỉ vì "dám" bày tỏ lòng yêu nuớc bằng những lời nói chân-thật của những trái tim yêu nước, trước hành-động cướp đoạt đất Tổ trắng-trợn,công-khai của Trung-cộng với sự đồng-tình của bạo-quyền Hà-nội, được sớm có ngày rời khỏi ách gông-cùm lao-lung.
-Chúc cho hàng ngàn đồng-bào rời xa quê-nhà hàng ngàn cây số, đến tận miệng hùm,hang rắn Hà-nội mà đâm-đơn kêu-oan cho nhà,cưả,ruộng,vườn đã bị lũ sâu dân,mọt nuớc ở các địa-phương dùng cường-lực cướp-đoạt, cưỡng-chiếm sẽ sớm được các giới-chức có thẫm-quyền quan-tâm cứu-xét.
-Chúc cho những trẻ-thơ năm bảy tuổi ở khắp các thành-thị,thôn-trang thoát đuợc kiếp bán vé số dạo,đánh giầy,nhặt bao ny-lông từ những kinh nước đen hôi thối để có cơ may cắp sách đến trường học chữ a,b có thầy có bạn!
-Chúc cho các cháu gái mầm-non, mà đa-số ở vùng đồng-bằng vựa lúa miền Tây, tươi trẻ mười hai,mười ba đang-độ xinh-tươi đẹp nhất của kiếp con người đã là những nạn-nhân bị cưỡng-bách,mua bán làm gái mãi-dâm, làm thân nô-lệ tình-dục ở rất nhiều nơi trên xứ Campuchea,từ lúc khởi đầu cho đến ngày xa lìa trần-thế được có cơ-hội trở về nguyên-quán sau những tháng năm lưu-lạc,bầm dập ở chốn đất-khách,quê người.
-Chúc cho những thiếu-nữ đang độ xuân-thì tìm được việc làm để tránh không phải trần-truồng cho những gã đàn ông Nam-Hàn,Đài-loan,Singapore... quan-sát như một món hàng trước khi mua bán, để rồi sau cùng cha mẹ của các cháu chỉ cầm đuợc khoản một trăm đô-la mà bán đi một đưá con yêu,để rồi sẽ làm kiếp người vui ít,buồn nhiều !
-Chúc cho những nam,nữ lao-nô đã bị gạt cho mất nhà cửa,sản-nghiệp tiêu-tan vì những hão-mộng mà nhà cầm-quyền Việt-Nam cấu-kết vơí bọn buôn bán nô-lệ quốc-tế giăng-bẫy thoát được ách tai nơi chốn quê người, được an-lành mà trở lại quê-hương.
-Chúc cho những tín-đồ Tin-lành,những huynh-đệ Phật-giáo Hòa-hảo ở khắp mọi miền đất nước, sớm được buông-tha,thả tay bóp xiết,buông lơi đàn-áp bởi đám khuyễn-mã tai-sai của cường-quyền hầu được tự-do tu-tập, tùy-nghi thờ phượng.
-Chúc cho tất cả những ai được gọi hay tự xưng là "trí-thức" có "tri-thức" về hàng ngàn hiện-trạng xấu xa đang ngày đêm nhận chìm đất nước và tương-lai mất còn của dân-tộc Việt.
-Chúc cho tất-cả quý-vị lãnh-đạo,giáo-chủ,giáo-hội của hết thẩy mọi tôn-giáo được có đầy đủ bi,trí,dũng hầu cheò chống,dìu-dắt cả đại-khối dân-tộc Việt thoát qua cơn đại u-mê,đại ác-trựơc hiện đang xãy ra và vẫn còn tiếp-diễn nầy,hầu tái-tạo lại những bản-chất tốt đẹp của người Việt, vốn đã có tự ngàn xưa,và đã bị chủ-nghĩa Cộng-sản làm cho ô-uế và sắp bị hủy diệt hoàn-toàn.
-Và,cuối cùng,chúc cho mười mấy người ở trong cái gọi là Bộ-chánh-trị trung-ương, có toàn-quyền sinh-sát của đảng Cộng-sản Việt-Nam ở Hà-nội biết phân-biệt, biết chọn lựa giữa yêu nước và bán nước;giữa Quang-Trung và Lê-chiêu-Thống một cách thông-minh.
Trân-trọng kính-chúc an-lành đến tất-cả mọi người Việt lương-thiện trong và ngòai nước nhân ngày đầu của năm mới.
Tháng Tư đen75.
Giữ-gìn phong-hóa vốn có tự ngàn xưa, nên Tháng Tư đen75 cũng rất chân-thành kính cầu chúc cho đất nước cùng một số thành-phần trong,ngoài lãnh-thổ,lãnh-hải Việt-nam :
-Chúc cho tất-cả những tù-nhân bị hàm-oan,bị vu-khống chỉ vì "dám" bày tỏ lòng yêu nuớc bằng những lời nói chân-thật của những trái tim yêu nước, trước hành-động cướp đoạt đất Tổ trắng-trợn,công-khai của Trung-cộng với sự đồng-tình của bạo-quyền Hà-nội, được sớm có ngày rời khỏi ách gông-cùm lao-lung.
-Chúc cho hàng ngàn đồng-bào rời xa quê-nhà hàng ngàn cây số, đến tận miệng hùm,hang rắn Hà-nội mà đâm-đơn kêu-oan cho nhà,cưả,ruộng,vườn đã bị lũ sâu dân,mọt nuớc ở các địa-phương dùng cường-lực cướp-đoạt, cưỡng-chiếm sẽ sớm được các giới-chức có thẫm-quyền quan-tâm cứu-xét.
-Chúc cho những trẻ-thơ năm bảy tuổi ở khắp các thành-thị,thôn-trang thoát đuợc kiếp bán vé số dạo,đánh giầy,nhặt bao ny-lông từ những kinh nước đen hôi thối để có cơ may cắp sách đến trường học chữ a,b có thầy có bạn!
-Chúc cho các cháu gái mầm-non, mà đa-số ở vùng đồng-bằng vựa lúa miền Tây, tươi trẻ mười hai,mười ba đang-độ xinh-tươi đẹp nhất của kiếp con người đã là những nạn-nhân bị cưỡng-bách,mua bán làm gái mãi-dâm, làm thân nô-lệ tình-dục ở rất nhiều nơi trên xứ Campuchea,từ lúc khởi đầu cho đến ngày xa lìa trần-thế được có cơ-hội trở về nguyên-quán sau những tháng năm lưu-lạc,bầm dập ở chốn đất-khách,quê người.
-Chúc cho những thiếu-nữ đang độ xuân-thì tìm được việc làm để tránh không phải trần-truồng cho những gã đàn ông Nam-Hàn,Đài-loan,Singapore... quan-sát như một món hàng trước khi mua bán, để rồi sau cùng cha mẹ của các cháu chỉ cầm đuợc khoản một trăm đô-la mà bán đi một đưá con yêu,để rồi sẽ làm kiếp người vui ít,buồn nhiều !
-Chúc cho những nam,nữ lao-nô đã bị gạt cho mất nhà cửa,sản-nghiệp tiêu-tan vì những hão-mộng mà nhà cầm-quyền Việt-Nam cấu-kết vơí bọn buôn bán nô-lệ quốc-tế giăng-bẫy thoát được ách tai nơi chốn quê người, được an-lành mà trở lại quê-hương.
-Chúc cho những tín-đồ Tin-lành,những huynh-đệ Phật-giáo Hòa-hảo ở khắp mọi miền đất nước, sớm được buông-tha,thả tay bóp xiết,buông lơi đàn-áp bởi đám khuyễn-mã tai-sai của cường-quyền hầu được tự-do tu-tập, tùy-nghi thờ phượng.
-Chúc cho tất cả những ai được gọi hay tự xưng là "trí-thức" có "tri-thức" về hàng ngàn hiện-trạng xấu xa đang ngày đêm nhận chìm đất nước và tương-lai mất còn của dân-tộc Việt.
-Chúc cho tất-cả quý-vị lãnh-đạo,giáo-chủ,giáo-hội của hết thẩy mọi tôn-giáo được có đầy đủ bi,trí,dũng hầu cheò chống,dìu-dắt cả đại-khối dân-tộc Việt thoát qua cơn đại u-mê,đại ác-trựơc hiện đang xãy ra và vẫn còn tiếp-diễn nầy,hầu tái-tạo lại những bản-chất tốt đẹp của người Việt, vốn đã có tự ngàn xưa,và đã bị chủ-nghĩa Cộng-sản làm cho ô-uế và sắp bị hủy diệt hoàn-toàn.
-Và,cuối cùng,chúc cho mười mấy người ở trong cái gọi là Bộ-chánh-trị trung-ương, có toàn-quyền sinh-sát của đảng Cộng-sản Việt-Nam ở Hà-nội biết phân-biệt, biết chọn lựa giữa yêu nước và bán nước;giữa Quang-Trung và Lê-chiêu-Thống một cách thông-minh.
Trân-trọng kính-chúc an-lành đến tất-cả mọi người Việt lương-thiện trong và ngòai nước nhân ngày đầu của năm mới.
![]() |
| Chúc gì cho Mẹ? |
Thứ tư, ngày 18 tháng một năm 2012
Cây gậy,đuôi trâu và Người.
Sau khi tiễn chân thiền-sư Vọng-Động ra đến tận bãi đậu xe của chùa và chờ cho chiếc xe cũ mèm,ọp-ẹp quẹo khuất ở bảng stop; sư Kiến-Tất mới trở người,tay chấp sau đít đi từng bước chậm, mặt ngước nhìn mảng trời xanh chen lẫn với nhũng ngọn thông già ,óc cố nhớ từng câu mà vừa đây người mới được nghe.
Đó là một câu,như những chuyện kể bình-dị khác thoạt mới nghe qua,với những thường nhân, thì "nó" rất vô-lý.Nhưng, đối với giới luyện thiền , "nó" là một công-án không thể không biết,không thể không nghe , không thể không tra-cứu,nghiền-ngẫm tận-tường.Nhất là giới thiền tập Nhật-bổn.
"Có một con trâu (lẻ dĩ-nhiên là có sừng/lời người viết.)đi qua cái khung cửa hẹp.Đầu qua lọt,đuôi thì không!."
-"Đầu lọt,đuôi không....đầu lọt đuôi không...sư Kiến-Tất mãi lẩm-bẫm,mãi tự hỏi ý-nghĩa của câu nói tối nghĩa kia,cho nên khi đi ngang qua sư-phụ của người đang chăm-sóc bình bông trên bàn ở phòng khách mà người cũng không hề hay biết.
Trụ-trì ngôi chùa có hai thầy trò là thượng-toa Thích-thành-Tựu,nếu tính theo tuổi đời thì sư Tựu được ba muơi tám.Người tạo dựng ngôi chùa nầy bằng bước khởi-đầu giống như một am-vân nho-nhỏ cho cư-sĩ tại gia vậy.Rồi bằng chính công-sức của mình từ lúc khởi-đầu,dần dà về sau,bá-tánh,kẻ xa,người gần trong cộng-đồng người Việt chung-quanh, mới kẻ góp công,người dâng của cho nên hôm nay đây, những Phật-tử mới có được ngôi tam-bảo tuy không đuợc bề-thế nhưng được mọi người có nơi đãnh-lễ Phật vào những ngày Rằm trong tháng nên đa-số phật- tử ai cũng hài-lòng cung-kính.
Tự thâm-tâm,sư trụ-trì rất hài-lòng với vị-trí mà mình đang có.Nghĩ lại mà xem,mới đây thôi,chỉ dăm ba năm trước thôi;ngày hai bửa, toàn khoai với độn,bao-tử lúc nào cũng kêu la thảm-thiết vì cái đói triền-miên hành-hạ...rồi lại với mìn bẩy khắp nơi,bước một bước là gặp bất-an vì cái đám Khờ-Me đỏ;đơn-vị bộ-đội làm "nghĩa-vụ quốc-tế" của Sư, đứa mất mạng,đứa lià hai chân là chuyện bình-thường trên mặt trận viễn-chinh.
Trốn chạy khỏi điạ ngục A-tỳ đó,sư Tựu cho là chính-đáng vô-cùng.
Người cũng làm thân tị-nạn,người cũng hội-nhập và thành-quả của nhũng năm tháng cần-mẫn đó, là có được một số vốn để "bỏ cọc" cho bước đầu mở ra am-vân dọn rộng ra con đường tu-tập.
-Kiến-Tất có chuyện gì mà có vẻ vọng-tâm như vậy? Thầy trụ-trì hỏi.
-Thưa thầy,thiền-sư Vọng-Động đưa ra một đề-tài về thiền hóc-hiểm làm cho con suy-nghĩ lung quá.Đệ-tử mong có dịp lành nhờ thầy chỉ dạy.
-Con cứ học thuộc những kinh-kệ và các nghi-thức nhật tụng cùng ba thời công-phu trước đi cái đã.Kinh A-di-đà,kinh Hồng-danh,kinh Phổ-môn,Sám-hối con đã thuần-thục chưa?
-Dạ,con vẫn đang học hằng ngày nhưng thưa thầy tuổi con quá cao học trước, quên sau thật là tệ.
-Vậy thầy mong con chuyên tâm vào kinh Phật,đừng có để những lý-luận,lý-thuyết xa-vời nó tác-động lên con mà ảnh-hưởng đến con đường tu-tập.Hơn tám vạn pháp-môn,thầy xem ra chỉ có gõ mõ tụng-kinh là dễ-dàng,nhanh-chóng hơn hết thẫy!
-Con xin nghe thầy.
Sư Kiến-Tất,tự giận lấy mình trong việc học kinh nhà Phật; không xa mấy đâu,sư nhớ rỏ mồn một ,ba muơi ba năm về trước đây mà,khi đó Sư giữ một chức-vụ có tính cách sinh-tử của một quân-đội có hơn một triệu tay súng.Nào là máy bay,nào là taù chiến với xe tăng,xăng dầu ,lương thực,súng đạn ôi-thôi đủ thứ,đủ hạng-mục,đủ thứ ký-hiệu,cả triệu con số... Sư vẫn giải-quyết trơn-tru,nhịp-nhàng,trôi chảy...mà,giờ cái bộ óc nó làm sao đây sao mau hao,mau mòn quá vậy!.
Cái ông Vọng-Động này,ông cứ nghiền-ngẫm mấy cái công-án bí-hiềm nát óc thì ông cứ tự mà tìm-tòi lấy đi,việc gì phải làm cho động-loạn đầu óc lão tăng nầy?
Ông sư tuổi đã qua cái cỡ "cổ-lai-hi" từ lâu nhưng trong chốn thiền-môn nầy cũng chỉ là một chú-tiểu sơ-cơ mà thôi, cho nên mọi giáo-hóa,cũng phải theo từ những buớc đầu cho một tu-sinh chuẩn-bị hội-nhập.Nên chi,học thuộc lòng kinh-kệ là điều bắt buộc cho một người đã ly-gia,cắt-áí và cho những ai đã quyết-tâm quy-y tam-bảo.
Những câu Việt-ngữ được phiên-âm từ tiếng Phạn trong một số kinh đã góp phần gây khó cho Sư Tất không ít..."dà dị da dà can nan đa,dà dị da dà ca nan đế... đa ta dạ ta bà ha.."
Đọc đã khó,rồi ý-nghĩa lại tối thui Sư già nhiều lần hỏi thầy trẻ những mong được giải nghĩa tận-tường, nhưng những câu trả lời nhanh chóng gần như không muốn cho vị tân-tăng hiếu-học kia hỏi-han về phật-pháp. Thầy luôn-luôn nói với sư Tựu rằng, cố học đi rồi "ân tam-bảo" sẽ khai mở hay "..khi thuộc rồi tâm sẽ sáng.." rồi cứ như thế thầy Thành-Tựu như đã sẵn-sàng cho lời thối-thác vào những lúc người đệ-tử dù tuổi đã già lắm rồi mà hãy còn cầu học!
Tuy cố nghe theo lời thầy hứa-hẹn về thì tương-lai của cách học "từ-chương" những lời kinh,câu kệ,nhưng tự cõi thâm-tâm sư Kiến-Tất cảm-nghiệm rằng có nhiều thiếu vắng,nhiều ,nhiều,rất nhiều điều suy-tầm,khao-khát trong lãnh-vực tâm-linh mà cho đến giờ nầy đây, sư vẫn chưa được những lời giải-đáp thỏa-đáng.
Biển học mênh-mông đầy những ảo-tượng, quá nhiều u-mê sắc-tướng ,mà tầm cho ra con đường tu-học cho đúng cái nghĩa "Minh-tu" sao nó khó như giữa chốn trùng-khơi tìm cho được đúng phương,ngay chỗ!
Sư Kiến-Tất,dù tuổi đời đã ngoài thượng-thọ nhưng dưới cái nhìn của trụ-trì Thành-Tựu thì bất-quá chỉ là chú tiểu sơ-cơ trong chốn thiền-môn nầy thôi,nên chi nếu như có áp-đặt những Kinh-kệ nhập-môn sơ-đẵng cho sư Tất thì sư Tựu cho rằng đó chỉ là chuyện bình-thường.
Cũng chính vì thế,những ẩn-dụ,những công-án ngắn lời,nhiều nghĩa do thiền-sư Vọng-Động dẫn ra, thuật lại đã theo và "hành-hạ" cái bộ óc hiếu-học ham mê tìm-tòi với những mong tìm được các lời giải-đáp làm sao cho nó ổn-thỏa về phương-diện tâm-linh mà sư Tất vốn hằng ao-ước từ lúc xuất-gia.
Ông muốn tới tận cõi sâu nhất của cái biển tri-thức;Ông muốn tìm gặp cho được nơi phát ra suối-nguồn đau khổ mà loài người đã từ muôn kiếp,đến tận hôm nay hãy còn ngụp lặn hôn-trầm trong đó;Ông muốn vượt thoát cái bóng tối vô-minh,mà "nó"(vốn) đã phủ chụp lên vô-số con người mà đã bắt-đầu bằng những tiếng khóc từ lúc chào đời.
Câu hỏi lớn là, bằng cách nào để loài người tìm vầng hào-quang giác-ngộ đó:
-Kinh-kệ với sớm tối công-phu,mà vốn tự đáy lòng đã có không biết là bao trăn-trở với nghi-vấn thành-tựu?
-Ngồi kiết-già nhìn vách nghiền-ngẫm những công-án tối-nghĩa để "chờ" đốn hay tiệm-ngộ?
-Theo sát gương của đức Từ-phụ Thích-ca mâu-ni khi xưa mà tham-thiền nhập-định hầu vượt-thoát vòng luân-hồi dai-dẳng?
Sư Kiến-Tất,có cả một mùa đông dài tự thực-hành hỏi,đáp... và trả-lời.
Qua cái mùa lạnh-lẽo khắc-nghiệt của miền Đông- Bắc nước Mỹ.Khi những bầy chim thiên-di từng đoàn đã trở về,những nụ non mướt hiện ra trên vạn ngàn cây lá,những chồi xanh túa ra chỉ cách qua đêm và hàng trăm loại tiếng hót hòa-quyện lẫn nhau của chim-chóc lẫn cùng muông thú.Thầy trò sư Tất đã biết thời-điểm mùa đông đã kết.
Mùa xuân!
Thiền-sư Vọng Động,không rỏ có gì hay ho trong suốt muà đông dài kia hay không, mà đã chuẩn-bị xe-pháo đến viếng cảnh chùa vào tiết lập xuân.
Sư trụ-trì,sư Kiến-Tất phân-ngôi chủ-khách mời trà ướp hoa Sói thượng-hạng của một tín nữ cúng Phật trong năm.
Sau tuần trà thứ nhì thật ngon,Vọng-Động thiền-sư với phong-thái an-nhiên:
-Thưa hai sư-phụ,mùa đông vừa rồi tôi được đọc và suy-nghiệm một đề-tài thật hay mà tôi lấy làm tâm-đắc lắm,không biết hai ông có muốn nghe trong cái lúc trà đàm nầy không?
-Mời thiền-sư,sư Thành-Tưụ nói.
-Có một thiền-sư kia,ngồi thiền mãi mà không thấy một ấn-chứng nào cả...
-Ngồi hòai mà có được gì..
Trụ-trì ngắt-ngang câu nói của khách.
-...Bởi cho nên người mới rời nơi ấy đi tới một bờ sông mà tu-luyện.
Sư Tựu,
-Rồi ra sao?
-Thiền-sư ấy đã công-phu viên mãn!
-Bằng cách nào,trụ-trì hỏi gấp.
-Thưa, ông ấy luyện được phép thảy cây gậy và đứng trên đó mà qua được bên kia sông!
-Hay,hay hay,sư Tựu rất hoan hỉ.
Sư già Kiến-Tất chống tay lên trán khẻ nhíu mày,nét mặt cực-kỳ đâm-chiêu.
-Nhưng thưa hai sư-phụ,hai vị có biết điều gì xảy ra nữa không?Có một ngày kia,có một vị thiền-sư mà lúc trước cũng tu-tập gần thiền-sư quăng gậy đó, có dịp vân-du đến bến con sông âý.Thiền-sư có phép đạp gậy qua sông mừng-rở gặp lại người xưa và hỏi vị thiền-sư ở lại:
-Thế trong mười năm qua ông có gì tiến-bộ không?
-Tôi vẫn thế!
-Như vậy là ông không tiến bộ rồi,ông có biết không,giờ đây tôi có thể qua sông bằng cây gậy nầy!
Thiền-sư vân-du:
-Ông ơi là ông,người ta chỉ cần bỏ ra ba hào trả công cho người chèo đò là qua được con sông,còn ông phải bỏ ra tới mười năm mới sang được sông thì thật là lãng phí tuổi đời!
Thưa hai sư-phụ,Vọng-Động thiền-sư tiếp:
-Câu chuyện vưà kể là một trong những công-án thiền của Trung-hoa lúc xưa.
Thầy trò im-lặng.
Chỉ thấy sư già Kiến-Tất có nụ cười viên mãn y-hệt như khuôn mặt tượng đức phật Thích-ca ở trên chánh-điện.
Cận xuân năm Thìn 2012.
Tầm-Nã.
Đó là một câu,như những chuyện kể bình-dị khác thoạt mới nghe qua,với những thường nhân, thì "nó" rất vô-lý.Nhưng, đối với giới luyện thiền , "nó" là một công-án không thể không biết,không thể không nghe , không thể không tra-cứu,nghiền-ngẫm tận-tường.Nhất là giới thiền tập Nhật-bổn.
"Có một con trâu (lẻ dĩ-nhiên là có sừng/lời người viết.)đi qua cái khung cửa hẹp.Đầu qua lọt,đuôi thì không!."
-"Đầu lọt,đuôi không....đầu lọt đuôi không...sư Kiến-Tất mãi lẩm-bẫm,mãi tự hỏi ý-nghĩa của câu nói tối nghĩa kia,cho nên khi đi ngang qua sư-phụ của người đang chăm-sóc bình bông trên bàn ở phòng khách mà người cũng không hề hay biết.
Trụ-trì ngôi chùa có hai thầy trò là thượng-toa Thích-thành-Tựu,nếu tính theo tuổi đời thì sư Tựu được ba muơi tám.Người tạo dựng ngôi chùa nầy bằng bước khởi-đầu giống như một am-vân nho-nhỏ cho cư-sĩ tại gia vậy.Rồi bằng chính công-sức của mình từ lúc khởi-đầu,dần dà về sau,bá-tánh,kẻ xa,người gần trong cộng-đồng người Việt chung-quanh, mới kẻ góp công,người dâng của cho nên hôm nay đây, những Phật-tử mới có được ngôi tam-bảo tuy không đuợc bề-thế nhưng được mọi người có nơi đãnh-lễ Phật vào những ngày Rằm trong tháng nên đa-số phật- tử ai cũng hài-lòng cung-kính.
Tự thâm-tâm,sư trụ-trì rất hài-lòng với vị-trí mà mình đang có.Nghĩ lại mà xem,mới đây thôi,chỉ dăm ba năm trước thôi;ngày hai bửa, toàn khoai với độn,bao-tử lúc nào cũng kêu la thảm-thiết vì cái đói triền-miên hành-hạ...rồi lại với mìn bẩy khắp nơi,bước một bước là gặp bất-an vì cái đám Khờ-Me đỏ;đơn-vị bộ-đội làm "nghĩa-vụ quốc-tế" của Sư, đứa mất mạng,đứa lià hai chân là chuyện bình-thường trên mặt trận viễn-chinh.
Trốn chạy khỏi điạ ngục A-tỳ đó,sư Tựu cho là chính-đáng vô-cùng.
Người cũng làm thân tị-nạn,người cũng hội-nhập và thành-quả của nhũng năm tháng cần-mẫn đó, là có được một số vốn để "bỏ cọc" cho bước đầu mở ra am-vân dọn rộng ra con đường tu-tập.
-Kiến-Tất có chuyện gì mà có vẻ vọng-tâm như vậy? Thầy trụ-trì hỏi.
-Thưa thầy,thiền-sư Vọng-Động đưa ra một đề-tài về thiền hóc-hiểm làm cho con suy-nghĩ lung quá.Đệ-tử mong có dịp lành nhờ thầy chỉ dạy.
-Con cứ học thuộc những kinh-kệ và các nghi-thức nhật tụng cùng ba thời công-phu trước đi cái đã.Kinh A-di-đà,kinh Hồng-danh,kinh Phổ-môn,Sám-hối con đã thuần-thục chưa?
-Dạ,con vẫn đang học hằng ngày nhưng thưa thầy tuổi con quá cao học trước, quên sau thật là tệ.
-Vậy thầy mong con chuyên tâm vào kinh Phật,đừng có để những lý-luận,lý-thuyết xa-vời nó tác-động lên con mà ảnh-hưởng đến con đường tu-tập.Hơn tám vạn pháp-môn,thầy xem ra chỉ có gõ mõ tụng-kinh là dễ-dàng,nhanh-chóng hơn hết thẫy!
-Con xin nghe thầy.
Sư Kiến-Tất,tự giận lấy mình trong việc học kinh nhà Phật; không xa mấy đâu,sư nhớ rỏ mồn một ,ba muơi ba năm về trước đây mà,khi đó Sư giữ một chức-vụ có tính cách sinh-tử của một quân-đội có hơn một triệu tay súng.Nào là máy bay,nào là taù chiến với xe tăng,xăng dầu ,lương thực,súng đạn ôi-thôi đủ thứ,đủ hạng-mục,đủ thứ ký-hiệu,cả triệu con số... Sư vẫn giải-quyết trơn-tru,nhịp-nhàng,trôi chảy...mà,giờ cái bộ óc nó làm sao đây sao mau hao,mau mòn quá vậy!.
Cái ông Vọng-Động này,ông cứ nghiền-ngẫm mấy cái công-án bí-hiềm nát óc thì ông cứ tự mà tìm-tòi lấy đi,việc gì phải làm cho động-loạn đầu óc lão tăng nầy?
Ông sư tuổi đã qua cái cỡ "cổ-lai-hi" từ lâu nhưng trong chốn thiền-môn nầy cũng chỉ là một chú-tiểu sơ-cơ mà thôi, cho nên mọi giáo-hóa,cũng phải theo từ những buớc đầu cho một tu-sinh chuẩn-bị hội-nhập.Nên chi,học thuộc lòng kinh-kệ là điều bắt buộc cho một người đã ly-gia,cắt-áí và cho những ai đã quyết-tâm quy-y tam-bảo.
Những câu Việt-ngữ được phiên-âm từ tiếng Phạn trong một số kinh đã góp phần gây khó cho Sư Tất không ít..."dà dị da dà can nan đa,dà dị da dà ca nan đế... đa ta dạ ta bà ha.."
Đọc đã khó,rồi ý-nghĩa lại tối thui Sư già nhiều lần hỏi thầy trẻ những mong được giải nghĩa tận-tường, nhưng những câu trả lời nhanh chóng gần như không muốn cho vị tân-tăng hiếu-học kia hỏi-han về phật-pháp. Thầy luôn-luôn nói với sư Tựu rằng, cố học đi rồi "ân tam-bảo" sẽ khai mở hay "..khi thuộc rồi tâm sẽ sáng.." rồi cứ như thế thầy Thành-Tựu như đã sẵn-sàng cho lời thối-thác vào những lúc người đệ-tử dù tuổi đã già lắm rồi mà hãy còn cầu học!
Tuy cố nghe theo lời thầy hứa-hẹn về thì tương-lai của cách học "từ-chương" những lời kinh,câu kệ,nhưng tự cõi thâm-tâm sư Kiến-Tất cảm-nghiệm rằng có nhiều thiếu vắng,nhiều ,nhiều,rất nhiều điều suy-tầm,khao-khát trong lãnh-vực tâm-linh mà cho đến giờ nầy đây, sư vẫn chưa được những lời giải-đáp thỏa-đáng.
Biển học mênh-mông đầy những ảo-tượng, quá nhiều u-mê sắc-tướng ,mà tầm cho ra con đường tu-học cho đúng cái nghĩa "Minh-tu" sao nó khó như giữa chốn trùng-khơi tìm cho được đúng phương,ngay chỗ!
Sư Kiến-Tất,dù tuổi đời đã ngoài thượng-thọ nhưng dưới cái nhìn của trụ-trì Thành-Tựu thì bất-quá chỉ là chú tiểu sơ-cơ trong chốn thiền-môn nầy thôi,nên chi nếu như có áp-đặt những Kinh-kệ nhập-môn sơ-đẵng cho sư Tất thì sư Tựu cho rằng đó chỉ là chuyện bình-thường.
Cũng chính vì thế,những ẩn-dụ,những công-án ngắn lời,nhiều nghĩa do thiền-sư Vọng-Động dẫn ra, thuật lại đã theo và "hành-hạ" cái bộ óc hiếu-học ham mê tìm-tòi với những mong tìm được các lời giải-đáp làm sao cho nó ổn-thỏa về phương-diện tâm-linh mà sư Tất vốn hằng ao-ước từ lúc xuất-gia.
Ông muốn tới tận cõi sâu nhất của cái biển tri-thức;Ông muốn tìm gặp cho được nơi phát ra suối-nguồn đau khổ mà loài người đã từ muôn kiếp,đến tận hôm nay hãy còn ngụp lặn hôn-trầm trong đó;Ông muốn vượt thoát cái bóng tối vô-minh,mà "nó"(vốn) đã phủ chụp lên vô-số con người mà đã bắt-đầu bằng những tiếng khóc từ lúc chào đời.
Câu hỏi lớn là, bằng cách nào để loài người tìm vầng hào-quang giác-ngộ đó:
-Kinh-kệ với sớm tối công-phu,mà vốn tự đáy lòng đã có không biết là bao trăn-trở với nghi-vấn thành-tựu?
-Ngồi kiết-già nhìn vách nghiền-ngẫm những công-án tối-nghĩa để "chờ" đốn hay tiệm-ngộ?
-Theo sát gương của đức Từ-phụ Thích-ca mâu-ni khi xưa mà tham-thiền nhập-định hầu vượt-thoát vòng luân-hồi dai-dẳng?
Sư Kiến-Tất,có cả một mùa đông dài tự thực-hành hỏi,đáp... và trả-lời.
Qua cái mùa lạnh-lẽo khắc-nghiệt của miền Đông- Bắc nước Mỹ.Khi những bầy chim thiên-di từng đoàn đã trở về,những nụ non mướt hiện ra trên vạn ngàn cây lá,những chồi xanh túa ra chỉ cách qua đêm và hàng trăm loại tiếng hót hòa-quyện lẫn nhau của chim-chóc lẫn cùng muông thú.Thầy trò sư Tất đã biết thời-điểm mùa đông đã kết.
Mùa xuân!
Thiền-sư Vọng Động,không rỏ có gì hay ho trong suốt muà đông dài kia hay không, mà đã chuẩn-bị xe-pháo đến viếng cảnh chùa vào tiết lập xuân.
Sư trụ-trì,sư Kiến-Tất phân-ngôi chủ-khách mời trà ướp hoa Sói thượng-hạng của một tín nữ cúng Phật trong năm.
Sau tuần trà thứ nhì thật ngon,Vọng-Động thiền-sư với phong-thái an-nhiên:
-Thưa hai sư-phụ,mùa đông vừa rồi tôi được đọc và suy-nghiệm một đề-tài thật hay mà tôi lấy làm tâm-đắc lắm,không biết hai ông có muốn nghe trong cái lúc trà đàm nầy không?
-Mời thiền-sư,sư Thành-Tưụ nói.
-Có một thiền-sư kia,ngồi thiền mãi mà không thấy một ấn-chứng nào cả...
-Ngồi hòai mà có được gì..
Trụ-trì ngắt-ngang câu nói của khách.
-...Bởi cho nên người mới rời nơi ấy đi tới một bờ sông mà tu-luyện.
Sư Tựu,
-Rồi ra sao?
-Thiền-sư ấy đã công-phu viên mãn!
-Bằng cách nào,trụ-trì hỏi gấp.
-Thưa, ông ấy luyện được phép thảy cây gậy và đứng trên đó mà qua được bên kia sông!
-Hay,hay hay,sư Tựu rất hoan hỉ.
Sư già Kiến-Tất chống tay lên trán khẻ nhíu mày,nét mặt cực-kỳ đâm-chiêu.
-Nhưng thưa hai sư-phụ,hai vị có biết điều gì xảy ra nữa không?Có một ngày kia,có một vị thiền-sư mà lúc trước cũng tu-tập gần thiền-sư quăng gậy đó, có dịp vân-du đến bến con sông âý.Thiền-sư có phép đạp gậy qua sông mừng-rở gặp lại người xưa và hỏi vị thiền-sư ở lại:
-Thế trong mười năm qua ông có gì tiến-bộ không?
-Tôi vẫn thế!
-Như vậy là ông không tiến bộ rồi,ông có biết không,giờ đây tôi có thể qua sông bằng cây gậy nầy!
Thiền-sư vân-du:
-Ông ơi là ông,người ta chỉ cần bỏ ra ba hào trả công cho người chèo đò là qua được con sông,còn ông phải bỏ ra tới mười năm mới sang được sông thì thật là lãng phí tuổi đời!
Thưa hai sư-phụ,Vọng-Động thiền-sư tiếp:
-Câu chuyện vưà kể là một trong những công-án thiền của Trung-hoa lúc xưa.
Thầy trò im-lặng.
Chỉ thấy sư già Kiến-Tất có nụ cười viên mãn y-hệt như khuôn mặt tượng đức phật Thích-ca ở trên chánh-điện.
Cận xuân năm Thìn 2012.
Tầm-Nã.
Thứ bảy, ngày 10 tháng mười hai năm 2011
Lửa lập Đông.
![]() |
| Cơn phẫn-nộ mãnh-liệt của người Nga bùng-nổ lớn nhất từ hai mươi năm nay. |
Người Nga có lý-do thật chánh-đáng để dấy lên cơn nóng phỏng da với ông Putin và những người cầm-quyền ở cái xứ sở mênh-mông bát-ngát, trong cái lạnh tê cóng của thiên-nhiên đang ập tới vào lúc nầy!
" Con giun xéo mãi cũng dầy!",là câu diễn-đạt đầy đủ ý-nghiã trong trường-hợp nầy.
Từ ngày Cộng-hòa xã-hội chủ-nghiã Liên-bang xô-viết,thánh-địa và là đầu tầu của khối cộng-sản quốc-tế bị sụp-đổ rồi tan-rả,dân Nga đã phải cam-chịu mà không hề có được tiếng nói qua những lần thay ngôi,hoán-vị của giới cai-trị.
Kiên-nhẫn hay lười-biếng,sợ hãi vì bị khủng-bố của hệ-thống cầm-quyền hay ù-lì chai đá sau hơn bảy mươi năm bị nằm bẹp dưới sự cai-trị sắt máu của Công-sản?
Câu hỏi nầy rất khó tìm được lời giải-đáp ổn-thõa!
Khởi đi từ vị tổng-thống dân-cử đầu-tiên của Cộng-hòa Nga rồi sau đó do sự can-dự của tổng-bí-thư cuối cùng của Liên-bang sô-viết là Gorbachev,người đã có công giựt sập hệ-thống Đảng CSLX và nhà nước cầm-quyền đồng thời cũng là đầu não của thế-giới CS.
Ông Boris Yelsin,một người Cộng-sản ly-khai nắm được thời-cơ nhưng thiếu khả-năng thích-ứng cho một xứ sở đang thay da,đổi thịt từ độc-tài đảng trị chuyển sang tự-do dân-chủ.
Ông ứng-xử nửa mùa, lừng-khừng tiến-thoái ,trong ông người ta phát-giác ra một con người có dẫy đầy thiễn-cận và cai-trị cái cường-quốc(vẫn còn) nguyên-tử ấy bằng những cơn say xỉn ,trong cái lúc mà, cả cái thế-giới nầy chờ đợi ở nơi nước Nga mới những hội-nhập,những kiến -thức rộng-rãi mà giới trí-thức cộng-sản đã có sẵn,mang ra cùng nhau tạo dựng cho đời sống cuả dân-tộc Nga và những tiểu-quốc xung quanh cùng nhau được hưỡng những thành-tựu tốt đẹp hơn, sau những tháng năm dài cơ-cực dưới gông cùm độc-tài.
Nhưng không,ông tổng-thống có khuôn mặt nhừ-nhừ nát rượu ấy chỉ loanh-quanh với các loại Vodka;để rồi sau cùng ông phủi tay rời xa quyền-lực mà trước đó,ông không quên chuyền cho tay em thân-tín từ Saint Petersbourg về thủ-đô giao-quyền,trao lực và...bộc hậu để ông cùng thân bằng,quyến-thuộc an-toàn giã-biệt Kremlin.!
Con đường quyền-lực của cưụ trung-tá KGB vô cùng hanh-thông,có thể nói vận may của ông ta từ lúc khởi đầu cho đến hôm nay giống như được trãi bằng nhung,bằng gấm.
Tổng thống Vladimir Putin hai nhiệm-kỳ đầu tóm-thâu quyền-lực,thanh-toán các đối thủ chính-trị bằng những biện-pháp cực-độc,báo chí đối-lập lần-lượt "té lầu" cho chết,các nước nhỏ đòi hỏi độc-lập sẽ bị cho quân-đội hùng hổ đập tan bất kể thủ-đoạn ác độc nào miễn đạt được mục đích cuối cùng cho đại Nga là đuợc!
Ông đã dập tắt,nghiền-nát như cám những mong-muốn độc-lập cuả nhân-dân Georgia,cuả dân-tộc Chechnya bằng những phương-cách đuổi tận,giết tuyệt để diệt trừ hậu-hoạn.
Ông tổng-thống có guơng mặt của một sát-thủ ấy ,còn có khả năng loại-trừ những nhân-vật đối-lập,những đối thủ chính-trị từ tù nhiều năm vì những lý-do mơ-hồ cho đến chết không toàn thây dù có cố cao bay xa chạy đến đâu đi nữa.
Ông Putin ngoài những khả năng như một tay thợ săn cọp tây-bá lợi-á chuyên nghiệp,một võ-sĩ đai-đen Judo,một kỵ-sĩ ở trần phi ngựa ... còn một khả năng ngoại-hạng khác là nhào lên,lộn xuống!
Từ tổng-thống ông lộn xuống làm thủ-tướng, cũng với quyền-lực như những ngày qua.
Người Nga,ngoài cái "sở-thích"uống rượu giải sầu hay cho ấm lòng gì đó họ còn có thêm một điều trái khoáy nữa mà thế-giới chung quanh ít ai được biết.
Đó là môn "lãnh-tụ biểu-diển" mà từ bấy lâu nay ông Putin thỉnh-thoảng vẫn làm cho họ xem.Nhờ vậy nên caí môn nhào lên,lộn xuống của tổng-thống người hùng trong thời-gian qua đã được người Nga vừa húp Vodka vừa xem,kèm theo những tiếng vổ tay ..lép-bép.
Ông Putin cố tạo ra cái hào-quang rực-rở của một lãnh tụ, nhằm làm cho quần-chúng thấp kém có cảm-tưởng và huyễn-hoặc mà tin rằng,nếu đó không là một siêu-nhân,thì cũng là một lãnh-tụ phi-thường,xuất-chúng!
Tuy-nhiên,không phải tất-cả những người Nga suốt ngày đều "húp" Vodka rồi hoài-cổ về thời-kỳ Cộng-sản cai-tri bằng "chế-độ" tem,phiếu và lỏ mắt lên ti-vi,há mồm ra xem tổng-thống của mình lâu-lâu trổ ra vài tài...vặt!
Chính cái đại-đa-số người Nga thầm-lặng âý,sau muời năm ông Putin cai-trị đất nước bằng những bàn tay thép được bọc bằng lớp nhung dân-chủ dối-trá,cùng hàng ngàn thủ-đoạn giống như băng đảng Mafia,họ đã thấy,họ đã ý-thức và,họ quyết-định vùng dậy đòi lại cái quyền sống.
Đánh giá thấp trình-độ của người dân, sau một thập-niên xem nước Nga như một quả banh trao qua,giao lại một cách êm thắm giữa cặp bài trùng Putin-Medvedev , cho nên trên đà hừng chí,ông Putin cùng các tay em qua kỳ bầu cử mang đầy dị-nghị muốn lộn lên làm lãnh-đạo tối-cao của dân Nga thêm hai nhiệm-kỳ nữa!
Hôm nay,lúc 15 giờ,giờ Moscow,theo phóng-viên đài BBC Daniel Sandford,ở công-trường Bolotnaya(một đảo nhỏ trên sông Moscow,nă2m phiá nam điện Kremlin) có khoảng 50.000 nguời,ởSaint Petersbourg có 10.000 người xông ra giữa tiết trời căm căm lạnh giá để cho ông Putin biết là họ không cần đến ông ta nữa.
Nước Nga,qua người dân Nga đang bừng-bừng rực lửa bằng cái nóng mãnh-liệt vì đã bị dối trá,vì bị cai-trị độc tài vì bị xem thường rẻ rúng,vì bị chèn ép đến tận chân tường..
Và họ đã đề kháng dữ-dằn , cho chúng ta thấy đó là khởi đầu của trận bão lửa mùa Đông.
Tầm-Nã.
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)






